“Cô bé thà hầu hạ một người không được sủng ái cho lắm nhưng tính tình tốt một chút còn hơn.
Ăn xong bữa sáng, cung nữ mới được phái tới cũng đến vấn an.”
“Hứa Đáp ứng tốt ạ, nô tỳ là cung nữ Thanh Lục mới được phái tới hầu hạ người ạ."
Hứa Tri Ý gật đầu, trong cung của nàng không cần quá nhiều người, nhiều quá sẽ thấy vướng mắt, đến lúc đó làm việc gì cũng không tiện.
Hứa Tri Ý buổi chiều chỉ đọc sách, ngồi thẫn thờ, một ngày trôi qua.
Dù sao với thân phận của nàng cũng không thể thường xuyên ra ngoài.
Ai ngờ buổi tối khi tắt đèn chuẩn bị đi ngủ thì cảm thấy giường nệm lún xuống.
Hứa Tri Ý sợ sững sờ, nàng có thể rút lại suy nghĩ buổi sáng được không, vẫn là nô tài nhiều một chút thì tốt hơn, có thể bảo vệ bản thân.
Đang định gọi Bích Liễu thì bị người ta bịt miệng lại.
Lại định gọi hệ thống.
Liền nghe thấy người bên cạnh nói:
“Thanh Lục là người của ta, cô ấy đã hạ thu-ốc Bích Liễu rồi, cô ấy tới đây là để bảo vệ cô, những chuyện đã hứa với cô ta sẽ làm."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, nàng mới yên lòng.
Vươn tay véo nhẹ vào eo đối phương một cái, không ngờ lại véo phải thứ gì đó cứng cứng.
Trông dáng người khá gầy nhưng không ngờ cũng có cơ bắp đấy.
Nàng đưa tay ra gạt tay Lục Ngạn xuống.
“Sao nửa đêm anh lại tới đây?"
Giọng nói của Hứa Tri Ý mang theo một chút khàn khàn, vừa rồi đã bị dọa cho sợ rồi.
“Chẳng lẽ lại đến vào ban ngày sao?
Theo thói quen thì ngày mai Hoàng thượng sẽ triệu cô hầu hạ, thông thường mọi người đều có hai cơ hội, vì vậy nhất định phải m.a.n.g t.h.a.i trong thời gian này."
Hứa Tri Ý nghĩ lại kiếp trước, quả thực Hoàng đế đã sủng hạnh nàng thêm vài lần, nhưng kiếp này thì không biết thế nào.
Quả thực phải làm chính sự trước đã.
Lục Ngạn nhìn đôi mắt trong veo sáng ngời của nàng, từ từ dùng tay che lại.
Nhưng lại bị đối phương một phen gạt xuống.
Lục Ngạn chậm rãi cởi bỏ quần áo của mình.
Hứa Tri Ý buổi tối đi ngủ chỉ mặc đơn giản một chiếc áo lót, vừa gạt một cái là cởi ra được ngay.
Khoảnh khắc bật ra, sắc mặt vạn năm không đổi của anh ta cuối cùng cũng có một chút thay đổi.
Mặt Hứa Tri Ý cũng trở nên thẹn đỏ, da nàng mỏng lại trắng nên màu đỏ rất rõ ràng.
Cho dù trước đó nàng có táo bạo đến đâu thì cũng là để thu hút anh ta c.ắ.n câu sớm thôi.
Thực sự đến lúc làm thật thì nàng lại có chút thẹn thùng, muốn lùi nhưng không thể lùi được.
Chỉ thấy Lục Ngạn trải một tấm vải trắng xuống dưới người nàng.
Nàng suýt nữa thì quên mất, ngày mai Bích Liễu còn phải tới dọn dẹp giường nệm, làm bẩn chắc chắn là không thể giải thích được.
Vẫn là anh ta nghĩ chu đáo.
Trên mặt Lục Ngạn không nhìn ra thần sắc gì, anh ta không hiểu những chuyện này.
Chỉ là hôm nay đã bổ sung gấp một ít kiến thức.
Lục Ngạn rũ mắt xuống, đăm đăm nhìn Hứa Tri Ý.......
Phía bên này đang náo nhiệt, Cố Cảnh Ngôn đã bị làm cho sứt đầu mẻ trán rồi.
Anh ta không ngờ trước khi đi Hứa Tri Ý còn đào cho anh ta một cái hố để anh ta nhảy xuống.
Tuy nhiên nàng đưa ra yêu cầu này thì anh ta lại thấy hiểu được.
Chỉ là có chút chột dạ.
Chuyện của mình và Hạ Tú Nhi liệu có bị nàng phát hiện ra không.
Bây giờ nghĩ lại nếu là đã biết chuyện của mình và Tú Nhi thì việc vì yêu sinh hận là hoàn toàn có khả năng.
Nhớ lại năm xưa anh ta đã từng thề trước mộ cha Hứa Tri Ý rằng đời này sẽ đối tốt với nàng.
Bây giờ anh ta thấy hơi rát mặt.
Hạ Tú Nhi vẫn ở một bên khóc lóc:
“Vậy em phải làm sao đây, đứa con trong bụng em phải làm sao đây?
Cảnh lang, anh đã hứa sẽ để em làm chính thê mà, sao bây giờ lại không được nữa rồi?"
Cố Cảnh Ngôn cũng thấy oan ức lắm, cái ngày Hứa Tri Ý bị đón đi đó, để đề phòng bản thân mình mủi lòng với nàng nên anh ta đã không xuất hiện.
Đâu có ngờ được nàng lại trực tiếp đi tìm cha anh ta chứ.
Chuyện này làm cho thái độ của cha đối với anh ta cũng không tốt nữa rồi.
Anh ta chỉ là một đích t.ử, không phải đích trưởng t.ử.
Làm cha nổi giận thì anh ta ở trong nhà cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Những chuyện này đều là việc mà một người đàn ông nên gánh vác, anh ta không muốn nói ra làm Hạ Tú Nhi phiền lòng.
Chỉ là hằng ngày đều khổ não, tiếng cãi vã làm lòng anh ta phiền muộn.
Anh ta tiến lên phía trước ôm lấy Hạ Tú Nhi:
“Tú Nhi, lần này là lỗi của ta, ta có thể làm thế nào được chứ, đây là việc cha đã hứa với nàng ấy rồi, nếu bây giờ ta cưới nàng vào phủ thì tức là đối đầu với cả Cố gia rồi, đến lúc đó bị cha ghét bỏ thì đời này ta sẽ không có tiền đồ gì nữa đâu.
Ta muốn dành cho nàng những gì tốt đẹp nhất, hứa với ta là nàng đừng khóc nữa có được không?
Cứ khóc mãi như vậy thì đứa trẻ cũng không chịu nổi đâu."
Hạ Tú Nhi nghe anh ta nói đến mức đó cũng ngoan ngoãn nép vào lòng Cố Cảnh Ngôn.
Cái cô ta muốn cũng không phải là một người đàn ông không có tiền đồ, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục.
“Vậy đứa trẻ trong bụng thì phải làm sao đây, em có thể chờ nhưng nó không thể chờ được."
“Nhưng bây giờ đón nàng vào cửa thì không thể là vị trí chính thê được đâu, nàng có đồng ý không?"
Hạ Tú Nhi đương nhiên là không vui rồi, mình đã nhẫn nhịn lâu như vậy không phải là để làm một kẻ thiếp đâu.
Làm thiếp thì con mình sinh ra sẽ là thứ t.ử.
Cho dù sau này được nâng lên làm chính thê thì truyền ra ngoài cũng bị người ta cười chê thôi.
Cô ta hằn học cấu vào vạt áo của mình, tất cả đều tại Hứa Tri Ý.
Vào cung thì vào cung đi, biến mất sạch sẽ không tốt sao, cứ phải đến ngăn cản hạnh phúc của cô ta.
“Em đã nói rồi giới hạn cuối cùng của em là không làm thiếp."
Cố Cảnh Ngôn ngập ngừng một lát rồi nói:
“Vậy thì chỉ có thể để nàng chịu ấm ức ở bên ngoài trước vậy."
Chỉ trong vòng hai ngày, Hạ Tú Nhi đã từ giấc mộng đẹp làm chính thê của mình tỉnh lại và biến thành vợ bé bên ngoài rồi.
Tuy nhiên cô ta cũng biết Cố Cảnh Ngôn chắc chắn vẫn còn một chút áy náy đối với Hứa Tri Ý, sau khi đã chịu bao nhiêu khổ cực thế này cô ta nhất định phải phá vỡ cái sự áy náy đó.
“Có phải là Tri Ý tỷ tỷ biết chuyện của chúng ta rồi nên mới không để anh cưới vợ không, nếu không thì người bình thường sao tự mình đã vào cung rồi mà còn không cho phép người khác cưới vợ sinh con chứ?"
Trong ký ức của Cố Cảnh Ngôn thì Hứa Tri Ý sẽ không làm những chuyện như vậy, nàng luôn dịu dàng lương thiện và thấu hiểu.
Trong lòng anh ta cũng không khỏi nảy sinh một chút oán trách đối với Hứa Tri Ý.
Đành phải dỗ dành Hạ Tú Nhi rằng:
“Ta biết lần này là có lỗi với nàng rồi, đợi sau này ta nhất định sẽ bù đắp cho nàng."