“Cố Cảnh Ngôn bị làm phiền là chuyện nằm trong dự tính của Hứa Tri Ý, đây mới chỉ là khởi đầu thôi.
Kiếp trước đã làm những chuyện sai trái đó thì chút trừng phạt này sao mà đủ được chứ.
Dù sao thì kẻ phụ lòng chân tình sẽ phải nuốt một ngàn cây kim bạc mà.
Tuy nhiên bây giờ nàng cũng chẳng có tâm hơi đâu mà để ý đến anh ta.
Nàng bây giờ đang bận rộn lắm đây.”
Hứa Tri Ý thấy Lục Ngạn đăm đăm nhìn mình, liền mỉm cười một cái.
“Anh chắc không phải là không biết làm đấy chứ?"
Giây tiếp theo, nàng đã phải trả giá đắt cho câu nói này.
Lục Ngạn đã chuẩn bị sẵn sàng, sớm đã bịt miệng nàng lại.
Anh ta biết bây giờ Hứa Tri Ý chắc chắn là không thoải mái nên ngay từ đầu đã chú ý đến biểu cảm của đối phương.
Hứa Tri Ý hận muốn ch-ết, chỉ có thể ngoan ngoãn phối hợp với anh ta để bản thân không phải chịu thêm nhiều đau khổ.
Bên ngoài ánh trăng đang nồng.
Hứa Tri Ý vẫn đang cố gắng chống đỡ, nàng thực sự muốn ngất đi cho xong.
Nhưng nàng không quên mình còn có trách nhiệm trên vai.
Lần này nàng nhất định phải tự mình chọn trai hay gái.
Như vậy mới có thể một bước thành danh được.
Xong xuôi chính sự, Hứa Tri Ý uống viên thu-ốc song thai, cầu nguyện một đôi long phụng.
Lục Ngạn ở bên cạnh nhìn nàng một cách đầy bất ngờ và hỏi:
“Cô uống cái gì thế?"
“Bí mật."
Lục Ngạn thấy nàng rõ ràng rất mệt mỏi nhưng lại tinh ranh như một con hồ ly nên cũng không hỏi thêm gì nữa.
Hứa Tri Ý thực sự là đến đầu ngón tay cũng không động đậy nổi nữa rồi.
Thôi vậy, cứ để nàng nghỉ ngơi một lát đi.
Sau khi xử lý xong tất cả những chuyện này anh ta mới bước ra khỏi phòng.
Sáng hôm sau Hứa Tri Ý toàn thân đau nhức ngồi dậy, phát hiện chiếc áo lót trên người vẫn đang mặc.
Trên người ngoại trừ có chút đau thì trái lại còn thấy thanh thản một cách kỳ lạ.
Nàng nhìn lại cơ thể mình một chút, làn da của nàng hiện tại được hệ thống điều chỉnh cho quá mỏng manh.
Bình thường chỉ cần dùng chút sức là sẽ để lại dấu vết ngay.
Vén áo lên xem, vậy mà chẳng có một dấu vết nào cả.
Hoàng đế là người đa nghi, có dấu vết thì không biết ông ta sẽ nghĩ gì nữa.
Lúc này nàng chú ý thấy bên cạnh có một chiếc bình nhỏ màu xanh bích.
Mở ra xem thì bên trong là loại thu-ốc mang theo một chút mùi đắng của thu-ốc.
Nàng bây giờ trên dưới toàn thân chỉ có một chỗ là không thoải mái.
Đương nhiên biết là dùng ở chỗ nào rồi.
Sau khi nàng dùng xong quả nhiên thấy dễ chịu hẳn.
Anh ta cũng coi như có tâm, chỉ là vừa mới đứng lên nàng lại thầm mắng Lục Ngạn một câu.
Đúng là để anh ta hồi phục quá tốt rồi.
Tối qua đúng là hăng như ch.ó vậy.
Bích Liễu ở bên ngoài nghe thấy tiếng động cũng đi vào hầu hạ.
Chỉ là hôm nay không biết tại sao chủ t.ử vừa ngủ dậy đã đòi tắm rửa.
Đến lúc chập tối, quả nhiên Hứa Tri Ý lại được Hoàng đế đón vào tẩm cung.
Hoàng đế nhớ lại sự hầu hạ của nàng lần trước, trái lại thấy vô cùng vừa ý.
Là một người ngoan ngoãn, hôm nay nhìn lại thấy còn xuất chúng hơn cả ngày hôm kia nữa.
Có lẽ là nhờ được ơn sủng của mưa móc.
Nếu không phải mưa móc của mình cần phải dùng cho giang sơn xã tắc này thì ông ta cũng không ngại sủng ái Hứa Đáp ứng thêm vài lần nữa.
Hứa Tri Ý thấy Hoàng đế đang ung dung nhìn mình, lại cất giọng nũng nịu cười nói:
“Hoàng thượng, thiếp thân hầu hạ người nghỉ ngơi sớm nhé."
“Được, tháng này hãy chú ý cái bụng một chút, có tin tức gì nhất định phải nói với trẫm và thái y đấy."
Hứa Tri Ý cung kính gật đầu.
Hoàng đế nằm trên giường nhìn nàng chẳng có chút vẻ gì là bị ép buộc cả.
Cũng đúng thôi, gả cho Cố Cảnh Ngôn lâu như vậy mà người ta cũng chẳng thèm chạm vào nàng.
Chắc hẳn là ở Cố phủ đã sống không vui vẻ gì, bất giác trong lòng ông ta lại nảy sinh thêm một phần thương xót và ái ngại.
Nghĩ đến thể chất dễ m.a.n.g t.h.a.i của nhà bọn họ, với nhan sắc thế này của nàng thì hoàng t.ử sinh ra chắc chắn sẽ còn đẹp hơn nữa.
Tuy nhiên ông ta nghi ngờ Cố Cảnh Ngôn không có khả năng làm đàn ông, điều này có thể giải thích rõ tại sao lại bỏ mặc một vẻ quốc sắc thiên hương thế này mà không hưởng dụng.
Nảy sinh lòng thương hại thế là ông ta quan tâm hỏi han thêm vài câu:
“Thân thể vẫn ổn chứ?"
Hứa Tri Ý cụp mắt xuống, hàng mi dài như chiếc áo lông vũ nhỏ.
Đôi gò má cũng ửng lên từng chút màu hồng phấn.
Trước mỹ sắc hiện hữu, Hoàng đế cũng chẳng màng đến những thứ khác nữa.
Lục Ngạn ở bên ngoài rèm nghe thấy bên trong truyền ra tiếng đùa giỡn thì cảm thấy hết sức ồn ào.
Dựa vào cái gì mà trước mặt mình nàng chưa bao giờ có tiếng đùa giỡn như vậy chứ.
Tâm phiền ý loạn, nghĩ lại mình đã lâu lắm rồi không có loại cảm xúc này.
Anh ta nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay mình, phải đẩy nhanh hành động thôi.
Một lát sau Hoàng đế đã bị Hứa Tri Ý cài đặt vào chế độ ngủ rồi.
Hứa Tri Ý hiên ngang bước về phía Lục Ngạn.
Hôm nay nàng không muốn xin hệ thống hạt giống nữa.
Người đàn ông của mình đang ở ngay bên cạnh đây rồi.
Một tháng sau mình m.a.n.g t.h.a.i rồi thì lại càng không thể.
Lục Ngạn nhìn nàng bước đi uyển chuyển tiến lại gần.
Lúc này chỉ thấy nàng rạng rỡ đến ch.ói mắt.
Nhịp tim dường như cũng đập nhanh hơn theo từng bước chân nàng.
Anh ta nhướng mày lên một cái.
Hứa Tri Ý chỉ kéo anh ta tới trước bàn và nói:
“Thế nào?
Ở cùng một phòng với ông ta, ngủ cùng với người phụ nữ của ông ta, đối với anh mà nói thì có thấy sảng khoái hơn không?"
Nói xong câu này, nàng liền bị người bên cạnh bóp c.h.ặ.t cổ tay:
“Bên ngoài có người."
Anh ta thực ra chẳng sợ đâu, bên ngoài đều là người của anh ta cả.
Anh ta chỉ là không thích Hứa Tri Ý nói những lời như vậy, cái gì mà người phụ nữ của Hoàng đế chứ.
Tất cả của nàng chỉ có thể là của anh ta thôi.
Thấy Hứa Tri Ý bị dọa cho sợ rồi, anh ta lại nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng để nàng bình tĩnh lại.
“Không đau nữa à?"
Anh ta cúi đầu nói.
Tiếp đó dùng chiếc khăn tay màu mộc của mình, thấm một chút nước trà, thong thả chỉnh đùa cho nàng.
Như thể vừa rồi nàng đã chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu vậy.
Sau đó liền tùy ý cuốn chiếc khăn tay lại và cất đi.
Hứa Tri Ý chẳng buồn đáp lại anh ta, tối qua đối xử với mình như thế thì hôm nay cứ xem anh ta thể hiện thế nào đã.
Tiếp theo mới làm chính sự của anh ta.
Cũng không biết tối nay Lục Ngạn nổi cơn gì, một lần không đủ còn làm loạn thêm nữa.