Trưởng thôn nghe ý định của hắn, tinh thần phấn chấn hẳn lên vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái:

“Ngươi nói rất đúng! Ta sẽ đi gọi mọi người ngay.”

Ông lập tức sai đám tiểu bối trong nhà đi từng hộ, mỗi nhà gọi một người trụ cột đến họp.

Rất nhanh, mọi người đã tề tựu đông đủ.

Trưởng thôn không vòng vo, nói thẳng ý định thành lập đội phòng vệ cho mọi người nghe.

Đám đông im lặng như tờ. Ai cũng hiểu công việc này nguy hiểm thế nào, có khi mất mạng như chơi.

Chu Đại Thương thấy không ai lên tiếng bèn bước ra nói:

“Đại ca và nhị ca ta đều không có nhà, gia đình toàn lão nhân với tiểu hài t.ử. Để bảo vệ họ, để họ có con đường sống, trưởng thôn, cháu xin tình nguyện xung phong vào đội này.”

Thấy có người tiên phong, mọi người nhìn nhau rồi cũng lục tục bước ra. Vì bảo vệ cha nương già yếu, thê nhi thơ dại phía sau, họ cũng cần phải đứng lên.

Một nam nhân chừng ba mươi tuổi, gầy gò nhưng rắn rỏi bước ra vẻ mặt kiên quyết như đã hạ quyết tâm:

“Tính cả ta nữa, trưởng thôn. Nhà ta chỉ còn lão nương, thê t.ử và ba đứa con thơ. Ta là trưởng nam, phải bảo vệ gia đình. Nhà ta cứ để ta lo.”

“Còn có ta.”

“Tính cả ta một suất.”

...

Những nhà không có nam nhân trai tráng, đành phải để thiếu niên mười mấy tuổi ra trận. Nếu ngay cả thiếu niên cũng không có thì phụ nhân trong nhà đành phải đứng ra gánh vác.

Nhà Vương Trường Sinh chỉ còn lại nương là Triệu thị và muội muội nhỏ. Triệu thị nhìn hai đứa con thơ dại, c.ắ.n răng cầm cái cuốc bước ra. Nàng ấy hy vọng góp một phần sức lực thì đoàn người sẽ không bỏ rơi ba nương con mình, bằng không trong thời buổi loạn lạc này họ chỉ có con đường c.h.ế.t.

Triệu thị vừa bước ra, Vương Trường Sinh mím c.h.ặ.t môi, ôm c.h.ặ.t lấy muội muội dặn dò nương cứ yên tâm, hắn nhất định sẽ chăm sóc tốt cho bản thân và muội muội.

Người xung quanh nhìn cảnh ấy mà không cầm lòng được.

Lý thị bước tới giúp họ chuyển đồ đạc sang xe đẩy nhà mình. Vương Tam Mộc cũng bị bắt đi lính giống trượng phu nàng, cùng cảnh ngộ đồng bệnh tương liên nên giúp được chút nào hay chút ấy.

Triệu thị cảm kích vô cùng.

Nhưng dù mỗi nhà cử một người thì tính đi tính lại cũng chỉ được hai mươi tám người. Bấy nhiêu người thì làm được gì, ngăn được bao nhiêu kẻ cướp?

Chu Quả cười nói:

“Tác dụng lớn lắm đấy. Hai mươi tám người tuy không nhiều nhưng phía sau còn hơn hai trăm người nữa kia mà. Hai mươi tám người này là trụ cột của hai mươi tám gia đình. Trụ cột mà ngã xuống thì gia đình coi như tan nát. Để bảo vệ trụ cột của mình, lần sau nếu gặp cướp bóc mọi người sẽ không thể lùi bước nữa mà sẽ liều mạng. Thúc nghĩ xem, hơn hai trăm con người liều mạng, trừ khi gặp quan binh chứ đám cướp ô hợp nào đ.á.n.h lại được?”

Chu Đại Thương ngơ ngác nhìn chất nữ, không hiểu sao đứa nhỏ này lại nói năng đâu ra đấy như vậy. Nhà họ làm gì có ai có bản lĩnh này?

Thấy hắn ngẩn người, Chu Quả khua tay trước mắt hắn. Chẳng lẽ nói nhiều quá làm hắn sợ rồi?

Nàng cũng chẳng để tâm lắm. Sức lực kinh người của nàng còn chẳng làm hắn sợ, chẳng lẽ vài câu nói lại dọa được hắn? Đạo lý này chỉ cần suy nghĩ một chút thì đứa trẻ cũng hiểu được.

Vũ khí trang bị cho hai mươi tám người này là liềm và cuốc.

Đội phòng vệ chia làm ba nhóm: phía trước mười người, phía sau mười người, hai bên tám người.

Họ bao bọc đoàn người ở giữa.

Như vậy mọi người cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc yên ổn.

Chu Đại Thương cầm một cái liềm, cái còn lại để cho Chu Cốc còn Chu Quả cầm một cái cuốc nhỏ.

Trưởng thôn lo lắng đám nạn dân phía sau có thể đuổi kịp bất cứ lúc nào nên sau khi nghỉ ngơi hai canh giờ, ông ấy lại ra lệnh cho đoàn người tiếp tục lên đường.

Thiếu mất Chu Đại Thương, Chu Quả liền thế vào vị trí đẩy xe của hắn.

Chu Mạch và Chu Mễ thấy muội muội nhỏ hơn mình mà còn đẩy được xe thì không cam lòng yếu thế cũng xúm vào đẩy. Trên xe giờ đã trống chỗ, hai đứa nhỏ cũng được lên ngồi, đi một đoạn lại thay phiên nhau lên ngồi nghỉ.

Chu Quả sức lực lớn, lại có nương đẩy cùng nên xe vẫn còn chỗ cho một người nữa. Nàng quay lại nói với nãi nãi Hoàng thị:

“Nãi nãi, người lên xe ngồi một lát đi.”

Hoàng thị vội lắc đầu:

“Ta ngồi làm gì, ta còn đi được, cứ để ta đi bộ.”

Chu Quả khuyên vài câu, Lý thị và mọi người cũng hùa vào khuyên. Hai ông bà tuổi đã cao, thời gian qua tóc bạc đi nhiều, lưng cũng còng xuống vì mệt mỏi.

Hoàng thị nhất quyết không chịu. Bà làm sao nỡ lòng nào, lên xe chỉ tổ làm khổ con cháu thêm.

Chu Quả hết cách, quay sang nhìn ông nội:

“Gia gia, người lên ngồi nhé?”

... Không phản ứng.

Nàng gọi thêm tiếng nữa.

Hoàng thị cũng không nhịn được gọi:

“Ông nó ơi!”

Chu lão hán ngẩng đầu lên với ánh mắt mờ mịt:

“Hả? Cái gì?”

Hoàng thị lo lắng:

“Ông làm sao thế, gọi mãi chẳng thấy thưa? Nếu mệt quá thì lên xe nằm một lát đi.”

Chu lão hán chậm chạp lắc đầu:

“Thôi, ta đi bộ thêm chút nữa.”

Chu Quả thấy phản ứng của ông dường như chậm hơn bình thường rất nhiều, trong lòng dấy lên linh cảm chẳng lành liền khuyên nhủ:

“Gia gia, người cứ lên nghỉ một lát đi.”

Hoàng thị cũng nhận thấy ông có điểm khác thường, tưởng ông bị đau chân tay gì đó liền kéo ông lại:

“Chân cẳng đau thì nghỉ ngơi một chút, đừng cố quá. Dù sao xe cũng còn chỗ, để bọn trẻ đẩy ông một đoạn.”

Lý thị và mọi người cũng xúm vào khuyên. Ông cụ tuổi cao sức yếu lại vừa trải qua trận ẩu đả, khó tránh khỏi bị thương nên nghỉ ngơi là đúng.

Chu lão hán ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu nằm lên xe. Ông nhìn bầu trời xanh trên đầu, thấy bầu trời ở quê nhà vẫn đẹp hơn, núi non ở quê cũng thanh tú hơn. Haizz, sinh ra và lớn lên ở làng, nào ngờ về già lại phải tha hương cầu thực. Điều ông vướng bận nhất vẫn là hai đứa nhi t.ử, không biết chúng còn sống hay không. Còn sống là tốt rồi, còn sống là tốt...

Ý niệm cuối cùng của ông là mong mọi chuyện trong nhà đều ổn thỏa, mong bà nó khỏe mạnh, còn bao nhiêu đứa cháu thế kia, bà nó phải gắng gượng mà sống...

Nửa canh giờ sau Hoàng thị rốt cuộc phát hiện ra điều bất thường. Bình thường ông ngủ ngáy vang trời, sao hôm nay lại im re thế này?

Bao nhiêu năm chung sống chưa ngày nào ông ngủ mà không ngáy.

Hoàng thị vội vàng tiến lên xem xét. Chu lão hán nhắm nghiền mắt nằm bất động, sắc mặt tái nhợt cứng đờ. Bà run rẩy gọi mấy tiếng mà không thấy động tĩnh. Đưa tay lên mũi ông kiểm tra hơi thở thì thấy không còn chút hơi tàn nào. Không biết ông đã ra đi từ lúc nào!

Sét đ.á.n.h giữa trời quang!!!

“Ông nó ơi!!! Ông nó ơi!!!” Hoàng thị gào lên t.h.ả.m thiết, lao vào lay mạnh thân thể đang dần lạnh đi trên xe đẩy. Bà không thể tin được người vừa nãy còn khỏe mạnh, sao đột nhiên lại bỏ bà mà đi: “Sao ông nỡ bỏ ta mà đi? Sao ông nhẫn tâm bỏ lại nương con bà cháu ta bơ vơ thế này? Ông bảo chúng ta biết sống sao đây...”

Bầu trời của Hoàng thị sụp đổ!

Cả nhà họ Chu kinh hoàng tột độ!!

Không ai hiểu tại sao người đang yên đang lành lại đột ngột ra đi như vậy?!

Chu Đại Thương nghe thấy tiếng khóc than thì phi như bay tới. Nhìn thấy cha nằm bất động trên xe đẩy, hắn liền c.h.ế.t lặng.

--

Hết chương 35.