Hiện tại không phải lúc để ý đến mùi hôi hám này. Chu Quả tìm đến Chu Đại Thương, nói:
“Tiểu thúc, chúng ta có nên dọn dẹp lại lối vào không? Lúc nãy vào đây động tĩnh lớn quá, cả một vạt cỏ bị đè rạp lại còn dấu bánh xe, dấu chân trâu... Nếu có ai để ý lần theo dấu vết thì rất dễ tìm thấy chúng ta, đến lúc đó sao có thể ngủ yên được.”
Chu Đại Thương nghe xong liền nghiêm mặt. Hiện tại điều quan trọng nhất là an nguy của cả đoàn người. Hắn vội vàng chạy đi gọi mọi người.
Ban đầu mọi người còn không vui, thức trắng một ngày một đêm ai nấy đều muốn lăn ra ngủ ngay, chẳng ai muốn động tay động chân.
Nhưng khi nghe Chu Đại Thương phân tích rằng nếu người khác lần theo dấu chân tìm đến hang động thì đừng nói giấc ngủ yên đêm nay, mà ngay cả những ngày sau cũng chẳng được yên ổn thì mọi người mới bắt đầu coi trọng vấn đề này. Họ chịu khó mang theo dụng cụ ra ngoài hang xóa dấu vết.
Đều là thanh niên trai tráng cũng chẳng cần ai đôn đốc.
Nam nhân đi c.h.ặ.t cành cây bên ngoài bó lại thành chổi, phụ nhân dùng những cây chổi thô sơ này quét sạch bụi bặm, phân tro trong hang ra ngoài. Lũ trẻ cắt cỏ khô trải lên nền đất đã quét dọn tạo thành chỗ ngủ cho gia đình.
Hang động không lớn này có mái che, có vách đá, lại có cửa, tuy không phải nhà gỗ hay nhà đất nhưng cũng chẳng khác là bao, đủ để che mưa chắn gió mang lại cảm giác an toàn.
Mọi người phiêu bạt đã lâu, ngày ngày ăn gió nằm sương, ngủ cũng không dám ngủ say sợ bị trộm cướp, sợ bị dã thú tha đi.
Giờ đây với cái hang nhỏ này, buổi tối chỉ cần chèn vài tảng đá lớn ở cửa hang đẩy xe chặn lại, lại có đám cỏ dại dây leo che chắn bên ngoài thì chẳng thứ gì có thể lén lút xâm nhập. Đây là nơi trú ẩn tuyệt vời, có thể yên tâm ngủ một giấc ngon lành.
Vì thế ai nấy đều hăng hái bắt tay vào việc. Quét tước, cắt cỏ, trải đệm... không ai lười biếng. Nghĩ đến đêm nay rốt cuộc cũng được ngủ yên ổn, mọi người như có sức lực vô tận.
Chu Quả nhìn quanh thấy trên mặt mọi người ít nhiều đều hiện lên nụ cười hiếm hoi, tâm trạng cũng phấn chấn hơn hẳn. Tâm trạng tốt có thể lan truyền, nàng nghĩ chỉ cần mọi người có cái ăn cái uống, có chỗ ngủ thì nhất định sẽ bình an đến được đích.
Bên ngoài hang, Chu Đại Thương và đám thanh niên lần theo dấu vết tìm đến ngã rẽ. Nhìn mặt đất hỗn độn, có người nói:
“Đại Thương, may mà đệ lo xa. Không nói người khác, chính ta mà thấy con đường lớn đột ngột xuất hiện giữa đám đất hoang này, chắc chắn cũng tò mò muốn đi vào xem thử, phiền toái kéo đến là cái chắc.”
Mọi người gật đầu tán thành.
Chu Đại Thương cũng toát mồ hôi lạnh. Con đường đột ngột xuất hiện giữa nơi hoang vu quả thật rất chọc mắt người ta. May mà tiểu chất nữ nhà hắn suy nghĩ chu đáo, nếu không cả đoàn người chẳng biết sẽ gặp phải chuyện gì. Cũng không biết cái đầu nhỏ của con bé chứa cái gì mà ý tưởng cứ tuôn ra liên tục.
Cả nhóm lấp phẳng những dấu chân, vết bánh xe, dựng thẳng lại những cây cỏ bị đè rạp. Cây nào không dựng được thì cắt bỏ, rồi đi nơi khác cắt những bụi cỏ cao bằng người về cắm xuống đất. Không nhìn kỹ thì trông chẳng khác gì cỏ mọc tự nhiên, trời tối lại càng khó phát hiện.
Lúc làm những việc này, có vài tốp nạn dân đi ngang qua nhìn thấy cũng chỉ tưởng đám thanh niên đang cắt cỏ trải đệm nên chẳng để ý.
Họ làm việc miệt mài cho đến khi trời tối mịt.
Chu Đại Thương nhìn ngó xung quanh hài lòng gật đầu. Đừng nói trời tối thế này, cho dù trời sáng cũng khó mà nhận ra con đường này từng có người đi qua.
Trở lại hang động, bên trong đã được dọn dẹp sạch sẽ, chỗ ngủ cũng đã trải xong.
Mọi người đều đang đợi họ về để “đóng cửa”.
Cửa hang được ngụy trang lại bằng cỏ dại và dây leo, mấy tảng đá lớn được chuyển đến chặn cửa, xe đẩy tay chèn thêm vào, mấy cái bao tải được treo lên làm rèm cửa. Vậy là một cánh cửa ngăn cách với thế giới bên ngoài đã hoàn thành.
Cửa vừa đóng xong, mọi người liền nằm xuống nệm rơm đã trải sẵn của nhà mình mà ngủ.
Trời tối trong hang càng tối hơn. Chu Quả nằm bên cạnh nương, đưa tay lên quơ quơ trước mặt mà chẳng thấy gì!
Nghe tiếng hít thở đều đều của mọi người xung quanh, nàng cảm thấy chưa ngày nào an tâm như đêm nay. Không cần lo trời mưa, không cần lo bị cướp cũng không cần lo dã thú tấn công. Nàng nghĩ đây chính là ý nghĩa của một mái nhà đối với con người.
Xung quanh chưa có tiếng ngáy nào vang lên, có lẽ mọi người cũng giống nàng nhất thời chưa ngủ được.
Gió đêm gào thét bên ngoài nhưng trong hang lại yên bình lạ thường.
Một lát sau tiếng ngáy bắt đầu vang lên nối tiếp nhau.
Chu Quả nghe tiếng ngáy, chẳng biết đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào.
Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau trời đã sáng rõ. Người nhà đều đã dậy cả, ngay cả hai đứa nhỏ nhất là Chu Đào và Chu Túc cũng đã chạy ra ngoài. Đồ đạc chặn cửa hang đã được dời đi, ánh sáng rọi vào trong hang báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
Mọi người trong hang đều đang thu dọn đồ đạc.
Nàng bước ra khỏi hang. Buổi sáng trên núi yên tĩnh lạ thường, không tiếng chim hót cũng chẳng tiếng côn trùng kêu, không khí thì trong lành. Nơi này trước không có làng sau không có quán, chẳng biết đã đến địa phận nào rồi.
Chu Túc và Chu Đào đang hò hét chạy theo đám trẻ con từ sau núi về, tay cầm cành cây cỏ khô chơi trò đuổi bắt. Nàng nhìn cảnh tượng ấy mà bồi hồi xúc động. Đã lâu lắm rồi, có lẽ đây là buổi sáng vui vẻ và thoải mái nhất của lũ trẻ.
Trong hang, Hoàng thị gọi chúng vào ăn sáng.
“Ăn đi, chỗ bột rang này là chút cuối cùng rồi, muốn ăn nữa cũng không có đâu.”
Lý thị múc cho mỗi người một bát.
“Vậy sau này chúng ta ăn gì?”
Chu Túc vừa ăn vừa hỏi.
Hoàng thị đáp:
“Không để con c.h.ế.t đói đâu, chẳng phải còn bao nhiêu lương thực kia sao.”
Chu Quả nhìn về phía xe đẩy, trên đó còn mấy bao lúa mạch. Thứ này ăn thế nào đây, trước khi ăn có phải xay giã gì không?
Nàng lắc đầu. Bột rang trộn cám lúc đầu ăn còn chưa quen nhưng giờ đã có thể ăn ngon lành. Đói thì ăn gì cũng thấy ngon, nàng cảm thấy bây giờ có bày một chậu bọ cạp trước mặt, nàng cũng có thể ăn hết mà không đổi sắc mặt.
Ăn xong, đoàn người lại chuẩn bị lên đường.
Mọi người nhìn cái hang động đã cho họ một đêm yên giấc với vẻ lưu luyến. Nơi này giống như nhà nhưng chung quy cũng không phải là nhà.
Hứa thị thì thầm:
“Nếu không phải ở đây không có cái ăn cái uống thì ở lại cũng tốt thật. Có mái che mưa nắng, có tường chắn gió, có chỗ ngủ đàng hoàng.”
Trước kia còn mơ tưởng đại phú đại quý, ăn sung mặc sướng, giờ chỉ cần mỗi ngày trời tối được lên giường ngủ yên giấc, sáng dậy đúng giờ, cuộc sống như vậy là mãn nguyện rồi.
Những người xung quanh nghe thấy cũng gật đầu đồng tình. Thật sự là mọi người đã quá sợ hãi cảnh nay đây mai đó, ai biết phía trước còn gặp phải chuyện gì nữa.
Hoàng thị lườm nhi tức một cái:
“Con muốn c.h.ế.t đói ở đây à? Trước sau không có thôn xóm, dã thú xuống núi ăn thịt con thì đến xương cũng chẳng còn đâu.”
Hứa thị vội lắc đầu nguầy nguậy. Những người đang gật đầu cũng im bặt.
Đoàn người rút ra khỏi hang. Chu Quả phụ giúp đẩy xe, đoạn đường này đá lởm chởm rất khó đi.
Vừa ra đến đường lớn, đập vào mắt họ là từng hàng nạn dân gầy trơ xương ủ rũ lê bước.
--
Hết chương 42.