Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời

Chương 459: Sống Thành Dáng Vẻ Mình Ghét Nhất

Vương thị nói xong, lưu loát xoay người vào cửa, để người gác cổng đóng cửa lớn lại.

Thôi Ngọc Điệp xông tới lại vồ hụt, giọng nói đều hô đến khàn cả đi cũng không thấy người tới mở cửa.

Nàng ta sụp đổ gào khóc c.h.ử.i rủa.

Trình Kiều Kiều đen mặt, nhìn Trình Hoành đang lục thần vô chủ ở một bên, tức không chỗ trút: "Ca! Đi khuyên nhủ A nương, chúng ta nhất định phải ra khỏi thành trước khi cửa thành đóng, nếu không đêm nay ba người chúng ta đều phải xong đời!"

Thánh chỉ đã hạ, một nhà bọn họ là muốn bị trục xuất khỏi kinh thành, cho dù muốn tìm một chỗ đặt chân trong thành cũng sẽ không có người nguyện ý thu lưu bọn họ.

Thôi gia rõ ràng là mặc kệ rồi, bọn họ lại không đi, kết quả sẽ chỉ bết bát hơn.

Trình Hoành vẻ mặt mờ mịt, nghe vậy cũng không lo được suy nghĩ nhiều, tiến lên lôi kéo Thôi Ngọc Điệp đang đại náo rời đi.

Mẹ con ba người đến ngoài thành mới nhớ tới đám người Tôn di nương.

Trình Kiều Kiều tròng mắt xoay chuyển, hỏi: "A nương, đám người Tôn di nương sẽ đặt chân ở đâu? Nữ nhân kia từ trước đến nay gian trá, chỉ sợ chừa cho mình hậu thủ, người là đương gia chủ mẫu Trình gia, cho dù Trình gia lụn bại bà ta cũng phải nghe người!"

Trình Kiều Kiều cả một đời chưa từng chịu khổ cũng không muốn sau này giống như những thôn cô kia cái gì cũng tự mình làm, nàng ta còn muốn sống cuộc sống đại tiểu thư có người hầu hạ!

Thôi Ngọc Điệp ảo não vỗ vỗ đầu: "Ta đều quên mất tiện nhân kia rồi!"

Nghĩ nghĩ, nàng ta đến trấn nhỏ gần nhất ngoài thành đặt chân, tốn hai văn tiền cuối cùng từ trong miệng một tên ăn mày đạt được chút tin tức.

"Phu nhân các ngươi hỏi kia quá trưa hôm nay từng dừng lại ở trấn trên, một đoàn bọn họ có một bà t.ử, một nha hoàn, còn có một xa phu đ.á.n.h xe cùng một nam hài mười mấy tuổi, mua hai cỗ quan tài ở tiệm quan tài rồi đi." Lời nói của tên ăn mày có chỗ giữ lại, cũng không định tiếp tục nói hết.

Thôi Ngọc Điệp chán ghét nhíu mày, biết rõ hổ xuống đồng bằng, không dám phách lối giống như trước kia, chỉ có thể nín thở lại lấy ra hai văn tiền: "Bọn họ cuối cùng đi đâu rồi?"

Tên ăn mày nhận được tiền đồng, nụ cười sâu thêm mấy phần: "Bọn họ mua quan tài khâm liệm hai người c.h.ế.t xong lại mua chút lương khô ở trên trấn, đi về phía nam, lúc này đoán chừng đã đến chỗ nghỉ chân, các ngươi muốn đuổi theo là đuổi không kịp!"

Trình Hoành rất nhanh đã nắm được trọng điểm: "A nương, đám người Tôn di nương có bạc, có thể mua quan tài và lương khô! Hơn nữa còn có hạ nhân nguyện ý đi theo bà ta!"

"Há có lý này! Bản phu nhân còn chưa c.h.ế.t! Những nô tài phản chủ kia ngược lại là biết nhìn người mà làm!" Thôi Ngọc Điệp hung tợn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, không nguyện ý tin tưởng lời tên ăn mày nói là sự thật, dựa vào cái gì nàng ta chúng bạn xa lánh, Tôn di nương lại còn có người nguyện ý đi theo?

Trình Kiều Kiều cẩn thận suy tư nói: "A nương, bọn họ có khi nào là về quê quán của A cha không? Chúng ta muốn đuổi theo không?"

Thôi Ngọc Điệp nghĩ cũng không nghĩ liền lắc đầu: "Nghĩ gì thế! Quê quán A cha con ở trong sơn thôn hẻo lánh Phủ Chu Châu, đều nói rừng thiêng nước độc sinh điêu dân, chúng ta thật đi nơi đó sống thế nào? Con còn gả thế nào?"

Trình Kiều Kiều không dám tưởng tượng loại ngày tháng đó, sợ hãi rụt cổ lại, yếu ớt hỏi: "Vậy chúng ta đi đâu?"

Thôi Ngọc Điệp nghĩ nghĩ, tùy tiện tìm một khách sạn tạm thời đặt chân.

Trong hà bao Vương thị cho bọn họ có một trăm lượng, nói nhiều không nhiều, nói ít không ít, ăn mặc cần kiệm còn có thể chống đỡ thật lâu.

Mẹ con ba người vào sương phòng khách sạn.

Trình Kiều Kiều ở trên giường trằn trọc ngủ không được, đầu óc chưa bao giờ có một khắc thanh tỉnh như thế, kinh thành nàng ta là không về được, cho dù gả cửa nhỏ nhà nghèo cũng sẽ không có người dám muốn nàng ta, về quê quán Trình gia đời này nàng ta liền phải giống như những thôn phụ kiếm ăn trong đất kia, cả một đời vất vả, loại ngày tháng đó nàng ta không sống được.

Thôi gia bên kia rõ ràng là không quản sống c.h.ế.t của bọn họ nữa, càng không khả năng quan tâm chuyện chung thân đại sự của nàng ta, A nương là kẻ không có não, đại ca lại không trông cậy được, nàng ta thật sự chỉ có thể dựa vào chính mình!

Nghĩ đến đây, Trình Kiều Kiều lén lút gạt lệ, khóc một đêm, trong lòng nàng ta cũng có chủ ý, mấy ngày tiếp theo, Thôi Ngọc Điệp và Trình Hoành vẫn luôn ở tại khách sạn oán trời oán đất, ngoại trừ ăn thì chính là ngủ.

Trình Kiều Kiều ngược lại sẽ đi ra ngoài lại, tẩy đi phấn son dày đặc trên mặt, thay đổi vải thô trâm gỗ, ngược lại thêm mấy phần thanh tú động lòng người, rất nhanh nàng ta đã lọt vào mắt xanh của một thương nhân đi ngang qua, sau khi đòi đối phương ba mươi lượng bạc, đi theo người ta rồi.

Thôi Ngọc Điệp nằm ở trong phòng nửa ngày, mãi cho đến khi trời sắp tối cũng không thấy con gái tới thăm nàng ta một chút, lúc này mới ý thức được không đúng, xông vào phòng khách của con gái, phát hiện Trình Kiều Kiều không thấy đâu, trên bàn chỉ có một gói bạc và một phong thư.

Sau khi xem xong thư, Thôi Ngọc Điệp gào khóc.

Trình Hoành cũng bị việc Trình Kiều Kiều không từ mà biệt đả kích một chút, thất hồn lạc phách.

Lúc này mẹ con hai người mới ý thức được bọn họ không thể lại tiếp tục như vậy nữa, con đường bày ở trước mắt chỉ có một, chính là cầm hơn chín mươi lượng kia còn có ba mươi lượng Trình Kiều Kiều cho, thành thành thật thật mua mấy mẫu ruộng cạn, mấy gian phòng, học theo những kẻ chân lấm tay bùn trước kia coi thường mặt trời mọc thì làm mặt trời lặn thì nghỉ.

Bất quá bọn họ không dám đi quá xa, chỉ đặt chân ở một thôn nhỏ cách kinh thành không xa, thôn kia ngay tại bên cạnh quan đạo, vào thành đặc biệt nhanh, chính là ruộng đồng không rẻ.

Mua ruộng và phòng, lập tức liền mất sáu mươi lượng, bạc còn lại nhất định phải tích lũy thật tốt, tối thiểu phải cưới cho Trình Hoành một bà nương.

Từ đó về sau, Thôi Ngọc Điệp thường xuyên nhìn về hướng quan đạo ngẩn người, một khi có xe ngựa đi qua, nàng ta luôn muốn đứng ở trên sườn núi nhìn kỹ thật lâu, ảo tưởng Thôi gia có thể tới đón nàng ta trở về, một lần nữa sống cuộc sống sung túc.

Nhưng mà xe ngựa của Thôi gia không trông mong được, ngược lại để nàng ta đụng phải đoàn xe Minh gia vào kinh.

Minh Tam phu nhân đang ở trong xe ngựa nhắm mắt chợp mắt cùng con gái, mắt thấy kinh thành sắp đến rồi, bà không thể không nhắc nhở thêm hai câu: "Những cái kia trước đó A nương đều nói với con rồi, trong lòng con tự mình cũng rõ ràng, An Vương đời này chú định là một Vương gia nhàn tản, con qua cửa liền phải gánh vác toàn bộ An Vương phủ.

Chỗ tốt là Hoàng hậu sẽ không quản con, con chỉ cần đóng cửa lại sống cuộc sống của mình, chỗ xấu chính là thời gian lâu, chỉ sợ Hoàng thượng và Hoàng hậu đều không nhớ nổi con một người như vậy, con phải làm chính là tận lực giao hảo với Quảng Ân Hầu, Tam Thiết dù sao cũng là huynh trưởng trên danh nghĩa của con, hắn hiện giờ từ quan đi buôn, không ở trong kinh, con thường xuyên đưa An Vương đi Quảng Ân Hầu phủ làm khách người khác cũng sẽ không nói cái gì.

Còn có chính là nhà ngoại tổ con, Thôi gia là dòng dõi thư hương trăm năm, ngoại tổ con là Thái sử lệnh, đại cữu cữu con ở Quốc T.ử Giám, nhị cữu cữu con ra ngoài làm quan nhiều năm, rất ít trở về, nhưng đều là thân thích, quan hệ không thể đứt.

Hai nhà này cho dù A nương không chủ động mở miệng, bọn họ đều sẽ chiếu cố con, chân tâm đổi chân tâm, con chớ có dùng thủ đoạn với bọn họ, một số nhà khác A nương đã đưa danh sách cho con rồi.

Sau khi vào kinh ta sẽ dẫn con từng nhà bái phỏng, làm sao qua lại với các nàng con tự mình nắm chắc, A nương nhìn trúng con chưa chắc đã thích, tất cả vẫn là phải xem chính con."

Minh Cẩm Tú mím môi, lộ ra một đôi lúm đồng tiền thật sâu, trong mắt hạnh xinh đẹp tất cả đều là kiên nghị: "A nương, những điều người nói con gái đều nhớ kỹ, người đừng lo lắng."

Minh Tam phu nhân vui mừng cười cười: "Ta ngược lại là không lo lắng cho con, chỉ lo lắng Trình gia! Trên đường tới nghe nói Trình gia bị sao nhà rồi, tiểu di kia của con khẳng định lại về Thôi gia làm loạn, ta biết ngoại tổ mẫu con mềm lòng, chỉ sợ là giữ người lại, lần này vào kinh chúng ta lại muốn ở tạm một thời gian bên chỗ ngoại tổ mẫu con, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, cho dù tránh cũng tránh không thoát."

Chương 459: Sống Thành Dáng Vẻ Mình Ghét Nhất - Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia