"Con quyết định rồi, bố mẹ đừng lo. Tối nay có phải có tiệc rượu thương mại thường niên không? Con muốn xuất viện, con sẽ đi cùng bố mẹ đến đó. Nghe nói tối nay Hoắc Tư Hàn cũng sẽ xuất hiện."

Bố Hạ nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc, nhưng thấy con gái mình kiên định như vậy cũng đành gật đầu. "Được rồi, nếu con đã suy nghĩ kỹ thì bố cũng yên tâm. Nhà họ Hoắc tuy phức tạp nhưng thế lực cực lớn, con về đó làm dâu cũng coi như có chỗ dựa vững chắc, chỉ sợ con lại dở trứng giữa chừng thì mặt mũi nhà họ Hạ này biết giấu vào đâu."

Tôi mỉm cười tự tin, ánh mắt lóe lên tia quyết tâm. "Bố yên tâm đi, con gái bố từ nay sẽ không để ai chê cười nữa đâu. Con sẽ cho mọi người thấy Hạ Sơ Nguyệt này không phải là cái bình hoa di động chỉ biết khóc lóc."

Tối hôm đó tôi trang điểm lộng lẫy khoác lên mình bộ váy dạ hội màu đỏ rượu vang xảy tà cao v.út tôn lên vóc dáng nóng bỏng và làn da trắng nõn nả. Tôi chọn màu son đỏ đậm kẻ mắt sắc xảo.

Nhìn trong gương tôi không còn thấy bóng dáng của nữ phụ ngu ngốc lụy tình nữa mà là một nữ hoàng kiêu xa sẵn sàng nghênh chiến.

Vừa bước vào sảnh tiệc mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên không ngớt: "Kia có phải là tiểu thư nhà họ Hạ không?"

"Nghe nói cô ta tuyệt thực đòi hủy hôn mà. Sao hôm nay lại xuất hiện rạng rỡ thế kia?"

"Chắc là lại đến tìm Lâm thiếu gia rồi."

"Mặt dày thật đấy. Người ta đã công khai dẫn bạn gái mới đến rồi mà vẫn không chịu buông tha."

Tôi mặc kệ những lời ong tiếng ve đó, ngẩng cao đầu sải bước, ánh mắt tôi quét một vòng quanh khán phòng và dừng lại ở một góc khuất.

Ở đó, một người đàn ông mặc vest đen tuyền đang ngồi trên xe lăn, tay cầm ly rượu vang đỏ, khí chất lạnh lẽo, cô độc tỏa ra xung quanh khiến không một ai dám lại gần.

Khuôn mặt hắn đẹp như tượng tặc, ngũ quan sắc xảo nhưng lại toát lên vẻ nguy hiểm c.h.ế.t người. Đôi mắt phượng hẹp dài đen láy ẩn chứa sự tàn nhẫn và chán ghét thế tục.

Đó chính là Hoắc Tư Hàn, trùm phản diện trong truyền thuyết.

Tôi nuốt nước miếng cái ực, thề là ngoài đời cái lão này trông lạnh lừng và đáng sợ hơn trong chuyện miêu tả gấp tám vạn lần.

Tin tôi lỡ một nhịp mà không phải vì sợ đâu, là vì phấn khích đấy, gu của tôi đây rồi chứ đâu.

Mấy cái loại tiểu thịt tươi mặt hoa ra phấn ẻo là ngoài kia làm sao có cửa so được với người đàn ông quyền lực tỏa ra cái mùi nguy hiểm đầy kích thích này.

Đột nhiên một giọng nói chanh chua vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ mộng mơ của tôi: "Chị Sơ Nguyệt, chị cũng vác mặt đến đây sao? Em cứ tưởng chị vẫn đang trong viện chứ." 

Tôi thong thả quay lại, trước mặt là đôi gian phu dâm phụ Lâm Thanh và Tô Nhược Y.

Lâm Thanh diện bộ vest trắng trông cũng bảnh đấy, nhưng ánh mắt nhìn tôi thì cứ như nhìn thấy đống rác đầy vẻ chắn ghét và đề phòng.

Còn Tô Nhược Y thì diện chiếc váy trắng tinh khôi, trang điểm sương sương kiểu có như không, cứ thế nép sát vào người Lâm Thanh như con chim non sợ cành cong.

Đúng, chuẩn bài trà xanh bạch liên hoa kinh điển luôn. Lâm Thanh nhíu mày, lên tiếng trước: "Sơ Nguyệt, cô đến đây làm cái gì? Tôi đã nói rõ rồi, giữa chúng ta là không thể. Cô đừng có bám đuôi tôi như đỉa đói nữa được không? Nhược y nhát gan, cô đừng có hiện hồn ra đây hù dọa cô ấy."

Tôi nhìn hai cái kẻ diễn sâu trước mặt mà chỉ thấy buồn cười suýt nội thương. Tôi đã kịp làm cái vẹo gì đâu mà hai người đã lên đồng như thật thế.

Tôi nhếch mép, ánh mắt khinh bỉ lướt qua bộ váy hàng hiệu từ mua từ đời nào của con nhỏ Nhược Y, rồi quay sang Lâm thiếu gia: "Anh bớt rát vàng lên mặt mình đi. Tôi đến đây là đi cùng bố mẹ tôi. Cái sảnh tiệc này có ghi tên nhà họ Lâm đâu mà anh cấm. Tôi thích đi đâu là quyền công dân của tôi. Còn cô em gái trà.. à nhầm Tô tiểu thư đây. Cô run rẩy cái gì? Tôi có ăn thịt cô đâu? Hay là cô làm chuyện gì khuất tất lưng tôi nên mới tật giật mình thế?"

Tô Nhược Y lập tức rưng rưng nước mắt, giọng nghẹn ngào như sắp đứt hơi: "Chị Sơ Nguyệt hiểu lầm rồi, em không có, em chỉ sợ chị giận anh Thanh thôi. Chị đừng trách anh ấy, tình yêu không có lỗi mà."

Tôi bật cười thành tiếng. Cái câu tình yêu không có lỗi đúng là liều t.h.u.ố.c tẩy trắng thượng hạng cho việc cướp hôn phu người khác nhỉ? Đúng là cái logic của mấy con tiểu tam.

Nhưng thôi, hôm nay bổn cô nương tâm trạng đang phơi phới, không thèm chấp mấy loại rác thải này, tôi phẩy tay như đuổi ruồi: "Hai người cứ tiếp tục diễn phim tình cảm sứt mất đi, tôi có việc trọng đại hơn phải làm."

Nói rồi, tôi lướt qua họ như một cơn gió, đi thẳng về phía góc khuất nơi Hoắc Tư Hàn đang ngồi.

Cả khán phòng như nín thở theo dõi từng bước chân của tôi.

Lâm Thanh và Tô Nhược Y cũng ngẩn tò te nhìn theo.

Chắc mẩm tưởng tôi định đến gây sự hoặc nhảy lầu tự t.ử làm loạn. 

Tôi dừng lại ngay trước mặt Hoắc Tư Hàn. Hắn ngước đôi mắt lạnh lẽo lên nhìn tôi, sắc khí tỏa ra nguồn ngụt như điều hòa để 16 độ.

Hắn không thèm nói gì, nhưng ánh mắt đó như muốn xẻ thịt tôi ra từng mảnh. Nếu là nguyên chủ, chắc đã sợ đến mức tè ra quần rồi, nhưng tôi thì khác.

Tôi nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, cúi người xuống ghé sát vào tai hắn, giọng nói ngọt sớt như đầy khiêu khích. "Hoắc tổng, nghe nói anh đang thiếu một cô vợ để đối phó với mấy lão già khú đế trong gia tộc. Anh thấy tôi thế nào? Đủ đẹp, đủ giàu và đủ điên để làm bà Hoắc chưa?"

Hoắc Tư Hàn không hề tỏ ra bất ngờ trước màn thả thính trực diện của tôi.

Hắn nhếch mép, một nụ cười lạnh thấu xương làm không khí xung quanh như đóng băng.

Hắn nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, ánh mắt dò xét lướt qua mặt tôi như đang thẩm định một món hàng lạ: "Hạ tiểu thư, tôi nhớ không lầm thì cô vừa nhịn ăn ba ngày để đòi hủy hôn với tôi cơ mà. Sao giờ lại chạy đến đây tự trò hàng mình thế? Hay là bị  Lâm Thanh đá đau quá nên muốn tìm tôi để chọc tức ?"

Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn đầy nam tính, nhưng từng chữ đều như kim châm.

Gã này thông minh hơn tôi tưởng.

Chuyện gì xảy ra xung quanh Hạ Sơ Nguyệt hắn đều nắm thóp hết. Tôi không hề nao núng, thản nhiên kéo chiếc ghế bên cạnh rồi ngồi xuống, bắt chéo chân để lộ đường cong nượt nà dưới tà váy xẻ cao.

Tôi chống cằm nhìn thẳng vào mắt hắn, không chút né tránh: "Đúng là tôi từng muốn hủy hôn, nhưng đó là do lúc ấy mắt tôi bị dính lá đa, chưa nhìn thấy được cái giá trị cực phẩm của Hoắc tổng. Còn Lâm Thanh á, hắn ta chỉ là một tên công t.ử bột có mắt như mù thôi. Tôi cần một người đàn ông thực thụ, một người có thể cùng tôi đứng trên đỉnh cao quyền lực chứ không phải một kẻ chỉ biết chạy theo mấy con nhỏ ngây thơ giả tạo."

Tôi ngừng lại một chút để xem biểu cảm của lão trùm rồi bồi thêm: "Hơn nữa, tôi biết anh cũng chẳng thiết tha cuộc hôn nhân này, nhưng anh cần một lá chắn để chặn miệng đám người trong gia tộc đang nhăm nhe cái ghế chủ tịch của anh."

Tôi chính là lựa chọn ngon nhất. Gia thế nhà họ Hạ đủ mạnh để làm hậu thuẫn. Tôi lại đang mang tiếng ác nữ kiêu ngạo, cực kỳ hợp để đóng vai ác phụ giúp anh dọn dẹp mấy kẻ phiền phức."

"Chúng ta hợp tác đôi bên cùng có lợi, sau này nếu anh tìm được tình yêu đích thực, chúng ta ly hôn, tôi thể không đòi chia một xu tài sản."

Chương 2 - Xuyên Thành Nữ Phụ Tôi Yêu Luôn Phản Diện - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia