Hoắc Tư Hàn nhao mắt, một tia hứng thú lóe lên trong đáy mắt đen thẳm. Hắn đặt ly rượu xuống, ngón tay thon dài gõ nhịp đều đều trên tay vịn xe lăn: 

"Cô gái này thú vị đấy, khác hẳn với mấy lời đồn đại về cô. Hợp tác thì được thôi, nhưng cô nên nhớ bước chân vào nhà họ Hoắc thì dễ, bước ra thì khó đấy. Đừng để tôi phát hiện cô có mưu đồn gì khác, nếu không kết cục của cô sẽ rất t.h.ả.m."

Tôi mỉm cười, đưa bàn tay ra trước mặt hắn: "Chốt đơn, Hoắc tổng cứ yên tâm, tôi quý cái mạng này lắm."

Hắn nhìn bàn tay trắng nõn của tôi một lúc rồi cũng đưa tay ra nắm lấy.

Bàn tay hắn lạnh toát, to lớn bao chọn lấy tay tôi.

Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi.

Đây chính là cái bắt tay định mệnh thay đổi hoàn toàn cái kịch bản củ chuối này.

Sáng hôm sau, tin tức nhà họ Hạ và nhà họ Hoắc chính thức xác nhận hôn sự lan truyền khắp các mặt báo.

Cả cái đất Thượng Hải chấn động. Ai cũng nghĩ Hạ Sơ Nguyệt điên thật rồi mới đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t của Diêm Vương sống Hoắc Tư Hàn.

Điện thoại tôi nổ tung vì tin nhắn. Cuộc gọi từ bạn bè, người quen và cả mấy đứa hóng hớt.

Tôi thẳng tay tắt máy, ném sang một bên rồi ung dung thưởng thức bữa sáng sang chảnh do đầu bếp riêng chuẩn bị.

Mẹ Hạ ngồi đối diện nhìn tôi với ánh mắt đầy lo âu: "Nguyệt Nhi, con thật sự ổn chứ? Mẹ nghe nói tính tình Hoắc Tư Hàn thất thường lắm, người làm trong nhà ai cũng sợ hắn một phép. Con về đó lỡ có chuyện gì thì mẹ biết sống sao?"

Tôi cất một miếng bò bít tết, thong thả trả lời, "Mẹ đừng lo, con trị được lão ấy. Mẹ cứ chuẩn bị của hồi môn cho con thật hoành tráng vào, càng nhiều tiền. nhiều sổ đỏ càng tốt. Con phải cho nhà họ Hoắc thấy con dâu của họ không phải dạng vừa đâu."

Đúng lúc đó, quản gia vào thông báo Lâm thiếu gia đang đứng ngoài cổng nhất quyết đòi gặp tôi bằng được.

Tôi nhướn mày lại đến nữa à? Thằng cha này dai như đỉa đói vậy.

Tôi lau miệng đứng dậy chỉnh lại váy áo: "Để con ra tiếp khách, mẹ cứ ngồi đây uống trà đi."

Tôi bước ra cổng biệt thự, thấy Lâm Thanh đang đi lại lại với vẻ mặt hầm hầm tức giận.

Thấy tôi, hắn lao đến định chộp lấy tay tôi, nhưng tôi nhanh nhẹn lùi lại một bước, khoanh tay trước n.g.ự.c: "Có chuyện gì thì sủa nhanh, tôi còn bận đi spa dưỡng ra chuẩn bị làm cô dâu xinh đẹp."

Lâm Thanh gào lên: "Sơ Nguyệt, cô đang làm cái trò gì thế hả? Tại sao cô lại đồng ý kết hôn với Hoắc Tư Hàn? Cô đang cố tình chọc tức tôi đúng không? Cô thừa biết hắn ta là kẻ tàn phế lại còn độc ác, cô gả cho hắn là tự hủy hoại đời mình đấy."

Tôi bật cười khẩy. "Lâm thiếu gia, anh bị ảo tưởng sức mạnh à? Tôi lấy ai là việc của tôi, liên quan gì đến anh? 

Anh chê Hoắc Tư Hàn tàn phế, nhưng tài sản của anh ấy gấp 10 lần cái nhà họ Lâm của anh đấy.

Anh chê anh ấy độc ác nhưng ít nhất anh ấy không đạo đức giả, không vừa ôm ấp tình nhân vừa chạy đến dạy đời vị hôn thê cũ như anh."

Lâm Thanh cứng họng, mặt đỏ bừng vì cay cú: "Cô cô thay đổi rồi, trước đây cô đâu có thực dụng như thế. Cô nói yêu tôi cơ mà."

Tôi tiến lại gần hắn, ánh mắt sắc như d.a.o: "Yêu anh á? Đó là chuyện của kiếp trước rồi à? Không, là chuyện quá khứ rồi. Bây giờ trong mắt tôi, anh chỉ là một gã đàn ông hèn nhát không đáng một xù. Anh về mà lo chăm sóc cho Nhược Y của anh đi.

Nghe nói cô ta đang khóc lóc ỷ ôi trên mạng là bị tôi chèn ép đấy. Lo mà về dỗ dành, đừng có đứng đây làm bẩn mắt tôi."

Dứt lời, tôi quay lưng đi thẳng vào nhà, ra lệnh cho bảo vệ đóng cổng, mặc kệ Lâm Thanh đứng c.h.ế.t chân ở đó.

Cảm giác vả mặt nam chính cũ đúng là phê không tưởng được.

Nhưng đây mới chỉ là màn khởi động thôi.

Buổi chiều tôi quyết định thực hiện một chuyến vi hành đến thẳng tập đoàn Hoắc thị để thăm ông chồng hờ.

Tôi chọn một bộ cánh công sở cách điệu nhìn thôi đã thấy nồng nặc mùi tiền. Tay xách chiếc túi hem bản giới hạn chỉ dành cho khách vip mắt đeo kính dâm đen che nửa khuôn mặt cho thêm phần bí hiểm.

Vừa bước chân vào sảnh tòa nhà chọc trời, mấy cô lễ tân nhìn tôi mà mắt chữ o mồm chữ A, tay chân lúng túng như gà mắc tóc.

Tôi thong thả tháo kính, nở một nụ cười đầy quyền lực của người nắm giữ thẻ đen:: "Tôi đến tìm Hoắc tổng, khỏi cần báo trước làm gì cho rườm rà, tôi muốn tạo cho anh ấy một sự bất ngờ".

Mấy cô nàng nhìn nhau chân chối nhưng chẳng ai dám ho he nửa lời. Tin tức sốt dẻo về vị Hoắc phu nhân tương lai đã tràn ngập mặt báo từ sáng.

Giờ ai dại gì mà đắc tội với nóc nhà của sếp tổng chứ?

Tôi hiên ngang đi thang máy chuyên dụng lên tầng cao nhất. Cửa phòng chủ tịch mở ra, đập vào mắt tôi là lão chồng Hoắc Tư Hàn đang ngồi lù lù trên xe lăn.

Xung quanh là đám trợ lý mặt cắt không còn giọt m.á.u đang run rẩy báo cáo công việc.

Cái không khí trong phòng nó căng như dây đàn, ngược ngạt đến mức tưởng như hít thở thôi cũng thấy tội lỗi.

Thấy tôi lù lù xuất hiện, Hoắc Tư Hàn nhíu mày, phất tay cho đám nhân viên lui ra.

Họ như được ân xá khỏi án t.ử, vội vàng cúi chào tôi rồi vắt chân lên cổ mà chạy biến.

"Cô đến đây làm gì? Tôi nhớ là mình chưa cấp giấy phép cho cô đến đây làm loạn."

Hoắc Tư Hàn lạnh lùng hỏi, mắt vẫn ghim c.h.ặ.t vào cái màn hình máy tính đầy số liệu.

Tôi tự nhiên như ở nhà, đi thẳng đến ghế sofa, ngồi xuống, tiện tay vứt chiếc túi tiền tỷ sang một bên.

"Em đến để bàn chuyện đại sự, anh sắp có dự án đấu thầu mảnh đất phía tây thành phố đúng không?"

Trong truyện mảnh đất đó chính là một cái hố chôn tiền khổng lồ, bên dưới có di tích cổ nên vừa mua xong là bị đình chỉ thi công ngay lập tức, khiến nhà họ Hoắc thiệt hại nặng nề, tạo thuận lợi cho nam chính Lâm Thanh vùng lên.

Tôi đi thẳng vào vấn đề: "Mảnh đất đó, anh đừng có động vào."

Hoắc Tư Hàn dừng tay, quay xe lăn lại đối diện với tôi, ánh mắt sắc lẹm như muốn mổ sẻ xem trong đầu tôi chứa cái gì.

"Cô lấy tin tình báo ở đâu ra? Dự án này là tuyệt mật, ngay cả ban giám đốc còn chưa biết chi tiết. Cô cài gián điệp vào công ty tôi à?"

Tôi nhún vai đi lại gần bàn làm việc của hắn, chống hai tay xuống bàn rồi cúi sát mặt mình vào mặt hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hút kia.

"Em chẳng cần gián điệp nào hết. Em có giác quan thứ sáu của một người vợ hiền. Tin em đi. Thay vào đó anh hãy dồn tiền vào khu công nghệ cao phía đông. Chỗ đó sắp có quy hoạch cao tốc đi qua. Giá đất sẽ tăng phi mã gấp 10 lần trong vòng ba tháng tới. Đây coi như quả đính hôn em tặng anh trước để thể hiện thành ý vợ chồng đồng lòng tát biển Đông cũng cạn."

Hoắc Tư Hàn nhìn chằm chằm vào tôi, dường như đang cố tìm một tia dối trá nào đó.

Nhưng xin lỗi đi, tôi tự tin vì mình cầm sẵn kịch bản trong tay rồi.

Một lúc sau, hắn nhếch mép, nụ cười lần này bớt đi vài phần sát khí. 

"Được, nếu cô nói đúng, tôi sẽ xem xét lại thái độ với cô. Nhưng nếu cô dám lừa tôi, cô biết hậu quả rồi đấy."

Tôi cười tươi rói: "Quân t.ử nhất ngôn. À quên, em là nữ phụ ác độc mà, nhưng riêng với chồng mình thì em luôn sống thật."

Mấy ngày sau, đúng như những gì tôi tiên đoán, vụ di tích cổ ở khu đất phía tây bị lộ ra ánh sáng.

Chương 3 - Xuyên Thành Nữ Phụ Tôi Yêu Luôn Phản Diện - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia