Giang Lê đỡ Lục Ninh dậy: "Có chuyện gì thì cứ từ từ nói, sao lại phải quỳ thế này?"

Lục Ninh thực sự muốn dập đầu với Giang Lê vài cái, nhưng nàng đã coi nhẹ sức tay của Giang Lê. Chỉ bằng một cái đỡ nhẹ nhàng, toàn bộ cơ thể nàng đã được nhấc bổng lên.

Lục Ninh kinh ngạc nhìn Giang Lê đang thản nhiên như không.

"Muội... ta..."

Giang Lê nghĩ đã giúp người thì phải giúp cho tới nơi tới chốn.

Nàng vờ như lấy đồ từ trong túi áo, thực chất là lấy hai lượng bạc vụn từ không gian ra nhét vào tay Lục Ninh.

"Đừng 'muội' với 'ta' nữa, hãy nhìn Trường Lôi bị lạnh đến mức nào rồi kìa. Chỗ tiền này muội hãy cầm lấy đi mua ít vải, mua thêm ít lông tơ chim ch.óc về, làm cho cả nhà ba người mỗi người một bộ áo bông, chỗ còn dư thì giữ lại trong tay mà chi tiêu."

Lục Ninh sụt sùi nói: "Giang thị, muội t.ử, muội chính là cứu mạng cả nhà ba người chúng ta rồi! Từ khi chúng ta đi chạy nạn đến giờ, chưa có ngày nào được ăn no, phụ thân phu quân thì mất, trưởng t.ử thì lạc, nữ nhi thứ hai c.h.ế.t đói... Biết bao nhiêu lần ta không sống nổi nữa, muốn đ.â.m đầu c.h.ế.t quách cho xong, nhưng lại không nỡ bỏ lại Hứa Phúc và Trường Lôi..."

Giang Lê không giỏi an ủi người khác, nhất là với người không mấy thân thiết. Thấy cảm xúc của Lục Ninh d.a.o động mạnh như vậy, lời nói của nàng nghe càng thêm cứng nhắc: "Đến cái c.h.ế.t còn chẳng sợ, thì sợ gì chuyện sống tiếp? Có câu cực hạn sẽ đảo chiều, đã thê t.h.ả.m đến mức này rồi, thì còn có thể tệ hơn được đến đâu nữa?"

Lục Ninh liên tục gật đầu, hai miếng bạc vụn trong tay lạnh ngắt, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ kỳ.

"Giang Lê muội t.ử, ta ghi nhớ ân tình của muội rồi. Chỉ cần nhà ta vượt qua được kiếp nạn này, sau này ta nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp muội."

Giang Lê vốn chẳng mong chờ sự báo đáp của Lục Ninh.

Nàng cũng không nghĩ rằng mình sẽ có ngày cần đến sự báo đáp của Lục Ninh.

Đứng ở cửa trò chuyện với Lục Ninh một lát, Lục Ninh không đợi Hứa Phúc mà vác bao tải đưa Hứa Trường Lôi về nhà trước, có lẽ là muốn mang đồ đi cất giấu.

Giang Lê quay vào thấy đám nam nhân vẫn còn uống rượu một lúc nữa, bàn nữ nhân đã dọn dẹp xong xuôi, nàng bèn vào đông trù bưng thau bột đã lên men ra chuẩn bị hấp bánh bao.

Hướng thị hỏi: "Tiểu Lê, muộn thế này rồi mà con còn định làm bánh bao sao?"

Giang Lê đáp: "Vâng, hấp nhiều một chút, để sau này Hứa Đại Lực cùng Trường Minh và Tiểu Uyển lúc ăn chỉ cần hâm nóng lại là được."

"Con định đi xa sao?"

"Con có họ hàng thân thích nào ở xa đâu mà đi chứ?"

"Vậy con nhào nhiều bột thế này làm gì? Bình thường con chẳng phải vẫn nấu cơm đó sao? Bánh bao chỉ cần làm đủ ăn trong vài ngày là được rồi mà."

"Dù sao trời lạnh thế này, làm nhiều cũng không sợ hỏng."

Lúc chiều Hướng thị tới nấu cơm đã phát hiện trong đông trù có không ít bánh nướng, giờ lại thấy Giang Lê bưng một thau bột lớn đã ủ men, bà cứ có cảm giác như Giang Lê sắp đi xa, nên đặc biệt để lại nhiều đồ ăn cho ba cha con Hứa Đại Lực.

Hướng thị định xắn tay áo lên: "Để ta giúp con một tay nhào bánh bao."

Giang Lê nói: "Không cần đâu ạ, bột đã lên men xong rồi, thứ này làm nhanh lắm, chẳng đáng để Hướng A Bà phải nhúng tay vào nữa."

Trương thị muốn về nhà, nhưng nhìn trời tối đen như mực, nàng ta một mình không khỏi thấy sờ sợ.

"Nương, nếu Giang thị bên này không cần giúp nữa, vậy chúng ta về trước thôi."

Hướng thị nói: "Phụ thân ngươi và Hạc Nhất chắc còn khướt mới xong, ta đợi bọn họ cùng về, nếu ngươi buồn ngủ thì cứ về trước một mình đi."

"Con đi một mình có chút sợ, phụ thân và Hạc Nhất cũng đâu phải không có bạn, nương cứ cùng con về trước đi mà."

Hướng thị vốn dĩ còn muốn giúp Giang Lê nhào cho xong đống màn thầu này.

Nhưng nghĩ lại Trương thị tuy tuổi tác không còn nhỏ, nhưng lá gan lại chẳng lớn bao nhiêu, cũng chưa từng một mình ở trong môi trường như thế này vào ban đêm.

Hướng thị do dự một lát rồi nói với Giang Lê: "Tiểu Lê, chỗ con nếu không cần giúp nữa thì chúng ta về đây."

Giang Lê đáp lời: "Vâng, mọi người cứ về đi ạ."

Không còn tiếng đục đẽo leng keng khi xây nhà, trong sân mỗi nhà, hoặc trong những căn phòng xây dở chưa lợp mái đều bập bùng ánh lửa từ đống củi, khiến màn đêm càng thêm tĩnh lặng.

Hướng thị đối với việc Trương thị cứ hở ra là lại gây hấn với Giang Lê thì vô cùng không hài lòng, nhân lúc chỉ có hai nương t.ử ở đây, bà muốn cùng nhi tức nói vài lời tận đáy lòng.

"Lệ Quyên, rốt cuộc ngươi chướng mắt Tiểu Lê ở điểm nào?"

Lệ Quyên là tên của Trương thị, trong ký ức của nàng ta, Hướng thị hiếm khi gọi nàng ta như vậy.

Lần trước gọi nàng ta là Lệ Quyên, chính là ngày t.h.i t.h.ể phu quân nàng ta được đưa về, Hướng thị ôm c.h.ặ.t lấy nàng ta mà khóc xé lòng: "Lệ Quyên à, sau này ngươi và Hạc Nhất biết phải làm sao đây..."

"Nương đã hỏi thế, con cũng xin nói thật lòng, ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Giang thị, con đã chẳng thể nào thích nổi."

"Vì nàng ta đã đ.á.n.h Hạc Nhất sao?"

"nhi t.ử con nuôi nấng suốt mười bảy năm trời, Giang thị nàng ta là cái thớ gì? Dựa vào đâu mà dám động thủ? Nương nhìn xem, nàng ta có chút dáng vẻ nào mà một nương t.ử nên có không?"

"E là còn do tính cách không câu nệ tiểu tiết của Tiểu Lê, làm ngươi cảm thấy trên đường đi nàng ta không đủ tôn trọng ngươi phải không?"

Trương thị lúc này lại tỏ ra thản nhiên: "Cứ cho là không có quan hệ thân thích đi chăng nữa, chúng ta cùng đi đường, nàng ta là bậc hậu bối, tôn trọng con chẳng lẽ không phải là lẽ đương nhiên sao? Nàng ta đúng là dã man thô tục, không có giáo dưỡng, chính là nỗi sỉ nhục của nữ nhân chúng ta!"

"Vậy ngươi đã làm được việc gì để người ta phải tôn trọng chưa?"

Trương thị nhấn mạnh: "Là nàng ta muốn chữa chân cho Hứa Đại Lực, có cầu mới đến nhà chúng ta."

Hướng thị nói: "Ngươi có từng nghĩ qua, nếu không có Tiểu Lê, chúng ta liệu có thể bình an tới được Vĩnh Châu không? Đường đi hung hiểm thế nào, ngươi không phải không thấy. Cho dù ngươi không biết ơn, thì cái tình phân lão gia t.ử chữa chân cho Hứa Đại Lực cũng nên được bù trừ xong rồi chứ?"

Trương thị chất vấn: "Vậy món nợ nàng ta làm hư Hạc Nhất thì tính thế nào đây?"

Hướng thị đáp: "Sao ngươi bây giờ lại trở nên ngang ngược vô lý như thế? Hạc Nhất trước kia ở huyện Nam Dương là cái dạng gì? Không phải hôm nay trả nợ này, thì ngày mai trả nợ nọ cho nó, mấy ngày không về nhà là chuyện thường tình, suýt chút nữa đã coi nhà mình thành khách điếm, mỗi lần về là mặt mũi bầm dập."

Trương thị bao biện: "Hạc Nhất đó là do tính tình chưa định, tầm tuổi như nó đang là lúc ham chơi, nhà ai mà chẳng có lúc như vậy..."

Hướng thị ngắt lời: "Nhà ai có đứa con tầm tuổi nó mà dám coi sòng bạc là nhà? Dám coi chốn lầu xanh là nhà? Lại còn dám trộm cả văn thư nhà đất mang đi bán nữa?"

Trương thị vớt vát: "Nương, người biết rõ bản tính Hạc Nhất không hề xấu mà!"

Hướng thị nén giận nói: "Ta đương nhiên biết bản tính Hạc Nhất không xấu, nhưng cái tính cách đó của nó, ai quản nổi? Nếu không có Tiểu Lê không nuông chiều nó, chỗ nào cũng áp chế nó, ngươi tưởng nó sẽ ngoan ngoãn thế này sao? Trong mắt chúng ta Hạc Nhất là hài nhi, nhưng qua năm sau nó mười tám rồi, tuổi này người ta đã làm phụ thân đầy ra đó, ai lại đi coi nó là trẻ nhỏ nữa? Bản thân mình không quản được, lại còn không cho người khác quản, ngươi muốn hủy hoại Hạc Nhất sao?"

Trương thị vẫn không phục: "Giang thị năm nay cũng chỉ bằng tuổi Hạc Nhất thôi, quản được cái gì chứ? Hơn nữa lại phi thân phi cố, sao nương dám chắc chắn Giang thị là vì tốt cho Hạc Nhất?"

Hướng thị hỏi vặn lại: "Tiểu Lê tại sao phải hại Hạc Nhất? Chúng ta với nàng ta đâu phải mới quen biết ngày một ngày hai. Ngôn hành cử chỉ của nàng ta đối với phận nữ nhi mà nói quả thật có chút kinh thế hãi tục, nhưng nữ nhân tầm thường liệu có quản nổi Hạc Nhất không? Ngươi hãy tự vấn lương tâm mình xem, Tiểu Lê đã từng hại Hạc Nhất bao giờ chưa?"

Trương thị im bặt, bất kể Hướng thị có khen Giang Lê thế nào, nàng ta không thích chính là không thích, sự chán ghét đó như đã đ.â.m chồi từ tận đáy lòng.

Nàng ta bây giờ có một cảm giác, nhi t.ử mình sinh ra dường như là để dành cho Giang Lê vậy!

Chương 204: Bà Bà Nàng Dâu Tâm Sự - Xuyên Thành Nương Tử Của Tướng Công Què: Ta Nuôi Cả Nhà Trong Thiên Tai - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia