Nhưng ngày nào cũng quấn lấy Trì Diệu."

"Khi ấy bác còn nghĩ..."

"Một cô bé tốt như vậy."

"Nếu trở thành con dâu nhà bác thì biết bao."

"Đáng tiếc..."

"Cuối cùng vẫn là không có duyên."

Mẹ tôi cũng khẽ lau nước mắt.

"Nó khỏi bệnh xong thì thay đổi hẳn."

"Không còn thích trà sữa nữa."

"Cũng chẳng còn giống hồi bé."

"Suốt ngày chỉ thích mua mấy món đồ đắt tiền."

"Nhưng từ ba tháng trước, sau lần ngã đập đầu..."

"Tính cách của Đường Đường lại giống hồi nhỏ hơn."

"Thật ra..."

"Cha mẹ chỉ mong con mình khỏe mạnh bình an."

"Bây giờ Trì Diệu lại làm con bé bị thương ở đầu."

"Lỡ sau này còn để lại di chứng thì biết làm sao?"

Tôi ngồi c.h.ế.t lặng.

Trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ.

Có khi nào...

Tôi vốn chính là nguyên chủ?

Chỉ là sau lần sốt cao năm ấy...

Ký ức bị lẫn lộn.

Còn sau cú ngã ba tháng trước...

Một phần ký ức cũ mới dần quay trở lại.

Tôi không có hệ thống.

Thứ duy nhất tôi có...

Là ký ức về cuốn tiểu thuyết mình từng đọc.

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện.

Tôi lại lặng lẽ ép nó xuống.

Có phải hay không...

Bây giờ cũng không còn quan trọng nữa.

Hiện tại.

Tôi có ba mẹ yêu thương.

Có một mái nhà.

Có người luôn đứng về phía mình.

Thế là đủ rồi.

---

Thấy không còn khả năng cứu vãn hôn ước.

Người nhà họ Trì cũng đành đứng dậy ra về.

Trước khi đi.

Bác gái nắm lấy tay tôi.

Giọng nói vô cùng chân thành.

"Bác luôn coi con như con gái."

"Nếu sau này có chuyện gì..."

"Cứ đến tìm bác."

"Thay mặt thằng nhóc ngốc Trì Diệu..."

"Bác xin lỗi con."

Tôi mỉm cười.

"Bác à."

"Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng."

"Vậy nên..."

"Bác cũng không cần xin lỗi."

Bác gái khẽ thở dài.

Cuối cùng không nói thêm gì nữa.

---

Mấy ngày sau.

Ba mẹ gần như ở nhà cả ngày để chăm sóc tôi.

Được yêu thương nhiều quá...

Tôi lại thấy không quen.

Thế là tôi kéo Phó Quân Kỳ ra ngoài.

Ngoài miệng thì nói.

"Đi khảo sát thị trường."

"Tiện thể tiêu tiền."

Nhưng thực tế...

Tôi chỉ muốn lén đi dạo chợ đêm.

Đang cầm một xiên thịt nướng lên.

Phó Quân Kỳ bỗng gọi tôi.

"Đại tiểu thư."

Anh mỉm cười rất dịu dàng.

Nhưng nụ cười ấy...

Lại khiến tôi có linh cảm chẳng có chuyện gì tốt.

Đến lần thứ mười bị bắt quả tang.

Tôi thật sự không chịu nổi nữa.

Tôi hùng hổ xông thẳng lên tầng hai.

Đạp cửa phòng Phó Quân Kỳ.

"Trả đồ ăn cho tôi!"

"Gà rán, hamburger, trà sữa với cả đống đồ ngủ cotton của tôi nữa!"

Cửa vừa mở.

Tôi lập tức khựng lại.

Hình như anh vừa mới tắm xong.

Trên người chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm ngang eo.

Giọt nước từ cằm chậm rãi lăn xuống yết hầu.

Rồi men theo cơ bụng săn chắc, mất hút dưới lớp khăn.

Mái tóc còn hơi ướt rũ xuống trước trán.

Anh không đeo kính.

Nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt vì thế càng nổi bật hơn.

"..."

Tôi vô thức nhìn thêm mấy lần.

Phó Quân Kỳ khựng người.

Ngay sau đó, khóe môi anh khẽ cong lên.

"Đại tiểu thư."

"Hồi nhỏ cô từng bị ngộ độc thực phẩm vì ăn quá nhiều đồ ăn nhanh."

"Cô quên rồi sao?"

Vừa nói.

Anh vừa từng bước tiến về phía tôi.

Hơi nước còn vương trên người anh mang theo hơi ấm nhàn nhạt.

Không hiểu sao...

Tim tôi bỗng đập nhanh hơn.

Tôi theo bản năng lùi lại.

Lưng chạm mạnh vào cánh cửa.

Nhưng cơn đau trong tưởng tượng không xuất hiện.

Phó Quân Kỳ đã đưa tay ra sau đầu tôi từ lúc nào.

Lòng bàn tay anh đỡ lấy đầu tôi.

Giọng nói trầm thấp vang lên.

"Tôi nhớ mình từng nói rồi."

"Đêm khuya..."

"Không nên tùy tiện vào phòng đàn ông."

Anh cúi mắt nhìn tôi.

Đáy mắt sâu thẳm.

Ẩn chứa thứ cảm xúc mà tôi hoàn toàn không đọc được.

Tim tôi đập như trống.

Nhưng vẫn cố nhìn thẳng vào mắt anh.

"Vậy..."

"Quản gia Phó..."

"Cũng tính là đàn ông sao?"

Anh hơi cúi người.

Khoảng cách giữa hai chúng tôi gần đến mức tôi có thể cảm nhận rõ hơi thở của anh.

Tôi vô thức nín thở.

Đúng lúc ấy.

Anh khẽ ghé sát bên tai tôi.

Giọng nói rất nhẹ.

"Đại tiểu thư."

"Cô..."

"Không phải cô ấy."

"Đúng không?"

---

Đồng t.ử tôi co rụt lại.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Hai chân như bị đóng c.h.ặ.t xuống sàn.

Không thể nhúc nhích.

Trong đầu tôi điên cuồng lục lại toàn bộ nội dung cuốn tiểu thuyết.

Không hề có chi tiết nào nói nguyên chủ từng bị ngộ độc thực phẩm.

Càng không có nhân vật tên Phó Quân Kỳ.

Thậm chí...

Ngay ngày đầu xuyên tới.

Người hầu còn nói với tôi.

Quản gia Phó và đại tiểu thư vốn không thân.

Anh chỉ làm tròn bổn phận.

Xử lý xong công việc là rời đi.

Không bao giờ can thiệp vào chuyện riêng của nguyên chủ.

Đã không thân.

Vậy tại sao...

Anh lại nhận ra?

Đầu óc tôi rối như tơ vò.

Đến khi hoàn hồn.

Phó Quân Kỳ đã lùi lại.

Giữ một khoảng cách vừa đủ.

Anh rút bàn tay về.

Mỉm cười như chưa từng nói gì.

"Đại tiểu thư."

"Muộn rồi."

"Tôi sẽ bảo Jessica đưa cô về phòng."

Anh khoác áo choàng tắm lên người.

Khẽ nói.

"Chúc cô ngủ ngon."

---

Đêm đó.

Tôi ngủ không hề yên.

Tôi mơ thấy ba mẹ đứng trên tầng cao nhất của công ty.

Rồi...

Cùng nhau nhảy xuống.

Tôi gào khóc lao tới.

Nhưng bị Phó Quân Kỳ ôm c.h.ặ.t từ phía sau.

Anh che kín mắt tôi.

Giọng nói nghẹn ngào.

"Đại tiểu thư..."

"Đừng nhìn."

Khung cảnh lại thay đổi.

Lần này...

Là Phó Quân Kỳ.

Anh đứng chắn trước mặt tôi.

Máu nhuộm đỏ cả người.

Cuối cùng...

Ngã xuống.

Tôi giật mình mở bừng mắt.

Toàn thân run lên dữ dội.

Hơi thở gấp gáp.

Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.

Nỗi sợ hãi như sóng biển cuốn lấy tôi.

Nước mắt cứ thế lăn xuống.

Quá chân thực.

Chân thực đến mức...

Tôi có cảm giác mình thật sự đã trải qua tất cả những chuyện ấy.

Đúng lúc đó.

Trong đầu bỗng vang lên một tiếng.

Đinh.

【Xin chào ký chủ.】

【Tôi là hệ thống 0721.】

"..."

Tôi im lặng vài giây.

Rồi không nhịn được hỏi.

【Không phải người xuyên sách đều có hệ thống ngay từ đầu sao?】

【Truyện sắp hết rồi anh mới xuất hiện à?】

Hệ thống cười hề hề.

【Xin lỗi nha.】

【Tôi ham rẻ, ăn phải cải muối điện t.ử hết hạn.】

【Nằm viện ba tháng.】

"..."

Tôi cạn lời.

Đây là hệ thống kiểu gì vậy?

Nó tiếp tục nói.

【Tóm lại.】

【Nhiệm vụ của ký chủ là chia rẽ nam nữ chính.】

【Đồng thời bảo vệ lòng tự trọng của nữ phụ độc ác.】

Nói đến đây.

Nó bỗng khựng lại.

【Ơ?】

【Để tôi kiểm tra lại...】

【Sao ký chủ lại đi tác hợp nam nữ chính vậy?】

【Ủa...】

【Sao còn tác hợp đến mức nữ chính khóc sưng cả mắt thế này?】

Tôi: "..."

Hệ thống lại cười.

【Nhưng mà...】

【Không hổ là ký chủ do tôi chọn.】

【Quá trình thì sai sạch.】

【Kết quả lại đúng hoàn toàn.】

"..."

Tôi thật sự bắt đầu nghi ngờ năng lực của cái hệ thống này.

Im lặng rất lâu.

Tôi mới hỏi.

【Vậy...】

【Nếu hoàn thành nhiệm vụ.】

【Tôi sẽ được quay về thế giới ban đầu sao?】

Tôi bỗng thấy hoảng.

Nếu hoàn thành nhiệm vụ...

Chẳng lẽ tôi lại phải quay về cuộc sống chỉ có một mình sao?

Hệ thống im lặng vài giây.

Rồi khó hiểu hỏi ngược lại.

【Nhưng ký chủ...】

【Đây vốn dĩ mới là thế giới của cô mà?】

Tôi sững người.

"...Hả?"

Hệ thống như vừa nhớ ra điều gì.