【Ôi c.h.ế.t.】

【Tôi quên chưa nói với cô.】

【Thật ra cuốn 《Cưng Chiều Cô Vợ Nhỏ Của Giáo Thảo Bá Đạo》 chỉ là tên đã bị sửa.】

【Tên gốc của nó là...】

【《Đại Tiểu Thư Và Chàng Quản Gia Trung Thành Của Cô Ấy》.】

"..."

Đầu óc tôi trống rỗng.

Hệ thống vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt.

【Nói cách khác.】

【Nam nữ chính thật sự vốn là cô và Phó Quân Kỳ.】

【Hồi nhỏ, chính cô đã tự tay chọn Phó Quân Kỳ ở cô nhi viện làm bạn đồng hành.】

【Nhà họ Hứa đưa cậu ấy về nuôi dạy như quản gia riêng của cô.】

【Cậu ấy lớn lên cùng cô, bảo vệ cô, chăm sóc cô.】

【Đến năm hai mươi tuổi, thân phận thật của cậu ấy được bại lộ.】

【Cậu ấy chính là người thừa kế thất lạc của gia tộc giàu nhất Kinh Thành.】

【Năm năm sau.】

【Sau khi tiếp quản tập đoàn, cậu ấy quay lại Hải Thị để theo đuổi cô.】

Tôi nghe mà hoàn toàn c.h.ế.t lặng.

Hệ thống lại nói tiếp.

【Giang Hựu An mới là người xuyên sách thật sự.】

【Cô ta mang theo hệ thống, nhiệm vụ là chia rẽ hai người, sau đó ở bên Phó Quân Kỳ.】

【Nhưng Phó Quân Kỳ thà c.h.ế.t cũng không chấp nhận.】

【Thế nên cô ta dùng hệ thống cướp vận may của Phó Quân Kỳ.】

【Đồng thời đẩy Trì Diệu vốn chỉ là nam phụ si tình lên vị trí nam chính.】

【Nhưng cuối cùng Trì Diệu thức tỉnh ký ức thật.】

【Toàn bộ thế giới bắt đầu sụp đổ.】

【Để giữ ổn định thế giới, lúc cô hôn mê sau khi cứu người, chúng tôi mới đưa linh hồn cô sang thế giới hiện đại.】

Tôi mím c.h.ặ.t môi.

Trong đầu dần hiện lên vô số mảnh ký ức rời rạc.

Hệ thống vẫn chưa dừng.

【Lần này Giang Hựu An vẫn mang theo hệ thống như cũ.】

【Nhưng có một chuyện rất kỳ lạ.】

【Theo cốt truyện, Phó Quân Kỳ đáng lẽ phải trở về Kinh Thành nhận tổ quy tông từ lâu.】

【Thế nhưng cậu ấy vẫn ở bên cạnh cô.】

【Vẫn làm quản gia của cô.】

Giọng nó bỗng nhẹ hẳn đi.

【Nhưng ký chủ yên tâm.】

【Hệ thống của Giang Hựu An đã bị chủ hệ thống thu hồi vì thất bại nhiệm vụ.】

【Sau này sẽ không còn bất kỳ người xuyên sách nào phá hỏng thế giới này nữa.】

【Nhiệm vụ của tôi cũng hoàn thành rồi.】

【Tạm biệt nhé, ký chủ!】

Dứt lời.

Giọng nói ấy hoàn toàn biến mất.

Ngay khoảnh khắc đó.

Những ký ức từng bị phong kín...

Cuối cùng cũng trở về.

---

Tôi nhìn thấy một cậu bé.

Khoảng mười hai tuổi.

Mặc chiếc áo cộc tay đã bạc màu.

Đứng co ro ngoài cửa biệt thự.

Cậu cúi đầu.

Khẽ nói.

"...Em bẩn."

"Sẽ làm bẩn nhà."

Tôi của năm ấy nghiêng đầu suy nghĩ rất lâu.

Rồi đột nhiên chạy thẳng ra vườn.

Lăn vài vòng trên bãi cỏ đầy bùn.

Sau đó chạy vào nhà.

Dẫm chân lên tấm t.h.ả.m trắng tinh.

Để lại từng dấu chân lấm lem.

Tôi chống nạnh.

Đắc ý nhìn cậu.

"Thấy chưa?"

"Tớ còn bẩn hơn cậu mà vẫn vào được."

Phó Quân Kỳ đứng ngây ra.

Đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.

Đúng lúc ấy.

Mẹ vừa từ trên lầu đi xuống.

Nhìn thấy tấm t.h.ả.m...

Rồi nhìn thấy tôi.

Bà hét lên.

"Hứa Tiêu Đường!"

Tôi giật mình.

Lập tức kéo tay Phó Quân Kỳ.

"Chạy!"

Vừa chạy vừa quay đầu hét lớn.

"Mẹ ơi!"

"Con đi chơi đây!"

"Yêu mẹ!"

Mẹ bất đắc dĩ lắc đầu.

"Đi chơi cẩn thận."

"Nhớ về sớm."

Thế là...

Tôi dẫn Phó Quân Kỳ đi khắp nơi.

Leo cây.

Ăn bim bim cay.

Đi công viên giải trí.

Dạo chợ đêm.

Mỗi thứ đều mua hai phần.

Phó Quân Kỳ lắc đầu.

"Không cần mua cho em."

"Đại tiểu thư đưa em về nhà."

"Cho em được đi học."

"Có cơm ăn, có quần áo mặc."

"Em đã nhận được rất nhiều rồi."

Rõ ràng mới mười hai tuổi.

Mà nói năng như ông cụ non.

Tôi nghe chẳng hiểu gì.

Liền nhét ngay một xiên thịt nướng vào miệng cậu.

"Ba nói rồi."

"Cậu là người của tớ."

"Tớ phải chăm sóc cậu thật tốt."

Phó Quân Kỳ ngơ ngác nhai miếng thịt.

Rồi...

Đôi mắt đỏ lên.

Lần đầu tiên.

Cậu bé luôn dè dặt và trưởng thành trước tuổi ấy...

Mỉm cười đúng với tuổi của mình.

"Cảm ơn..."

"Đại tiểu thư."

"Em sẽ bảo vệ chị."

Kết quả...

Đêm hôm đó.

Tôi bị ngộ độc thực phẩm.

Phải nằm viện.

Tôi nằm bao lâu.

Phó Quân Kỳ cũng thức bên cạnh tôi bấy lâu.

Từ sau lần ấy.

Anh không bao giờ cho tôi ăn đồ hàng quán ven đường nữa.

...

Thì ra...

Là như vậy.

Tôi vừa cười.

Vừa khóc.

Nước mắt không ngừng rơi.

Hóa ra...

Tôi chưa từng cướp đi gia đình của ai.

Ba mẹ...

Thật sự là ba mẹ của tôi.

Còn Phó Quân Kỳ...

Cũng luôn thuộc về thế giới của tôi.

Lần nữa mở mắt.

Đã là buổi chiều.

Phó Quân Kỳ ngồi bên giường.

Thấy tôi tỉnh.

Anh lập tức nghiêng người tới.

Trong mắt đầy lo lắng.

"Đại tiểu thư."

"Cô thấy trong người thế nào?"

Tôi nhìn gương mặt quen thuộc ấy.

Trong đầu lại hiện lên từng lời hệ thống vừa nói.

Ánh mắt tôi dừng trên anh rất lâu.

Lâu đến mức...

Phó Quân Kỳ cũng bắt đầu mất tự nhiên.

Vừa nhìn thấy Phó Quân Kỳ.

Trong đầu tôi lại hiện lên cảnh anh chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm tối qua.

...

Mặt tôi nóng bừng.

Nóng đến mức như sắp bốc cháy.

Tôi bỗng nhiên không biết phải đối mặt với anh thế nào.

"Tôi không sao."

"Chỉ là ngủ hơi nhiều thôi."

Tôi cố ý tránh ánh mắt anh.

Phó Quân Kỳ khựng lại một chút.

Nhưng rất nhanh đã trở về dáng vẻ bình tĩnh thường ngày.

"Phòng ăn đã chuẩn bị bữa trưa."

"Ba ngày nữa là lễ tốt nghiệp."

"Hôm nay đại tiểu thư cần chọn lễ phục."

"Cô muốn đến cửa hàng hay để họ mang đến nhà?"

Tôi vội đáp.

"Ra ngoài."

Rồi bổ sung thêm một câu.

"Nhưng anh không cần đi cùng."

Nụ cười trên môi Phó Quân Kỳ cứng lại trong giây lát.

"...Được."

Anh chỉ đáp đúng một chữ.

Nhưng không hiểu sao...

Tôi lại thấy có chút chột dạ.

Chỉ cần nhìn thấy anh.

Tim tôi sẽ loạn.

Đầu óc cũng loạn.

Còn người gây ra tất cả chuyện này...

Lại vẫn đứng đó mỉm cười như chẳng có gì xảy ra.

Từ hôm ấy.

Tôi bắt đầu cố tình tránh mặt anh.

Anh ở phòng khách.

Tôi lập tức lên phòng.

Anh hỏi tôi có muốn ra ngoài không.

Tôi liền kéo Jessica đi trước.

Để tránh ở riêng với anh.

Tôi thậm chí không mua thêm bộ đồ ngủ cotton nào nữa.

Cũng không dám bén mảng đến tiệm gà rán hay quán trà sữa.

Cứ như vậy.

Trốn anh suốt ba ngày.

---

Đêm trước lễ tốt nghiệp.

Tôi vừa định chuồn về phòng.

Cổ tay bỗng bị giữ lại.

"Đại tiểu thư."

Giọng Phó Quân Kỳ rất khẽ.

"Có phải..."

"Tôi đã làm gì khiến cô không vui không?"

"Tại sao..."

"Cô luôn tránh tôi?"

Không biết từ lúc nào.

Cửa phòng đã khép lại.

Dưới gọng kính vàng.

Khóe mắt anh hơi đỏ.

Bàn tay đang nắm lấy cổ tay tôi nóng đến lạ.

Tôi không dám nhìn anh.

Đúng lúc ấy.

"Bộp."

Một tiếng động khẽ vang lên.

Tôi giật mình cúi đầu.

Phó Quân Kỳ...

Đã quỳ xuống trước mặt tôi.

Giọng anh khàn đi.

Còn mang theo chút run rẩy.

"Nếu tôi làm sai điều gì..."

"Tôi xin lỗi."

"Đại tiểu thư."

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

Đôi mắt ấy...

Giống hệt một chú ch.ó nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi.

Anh khẽ nói.