Ông thấy tôi liền mỉm cười.

Sợ tôi không nghe rõ nên còn cẩn thận viết lên giấy.

【Phu nhân, đây là A Hoàng.】

【Hai năm trước Đàm tổng nhặt nó bên vệ đường mang về nuôi.】

Tôi vừa lén đưa tay định xoa đầu A Hoàng thì nó đã chủ động dụi sát vào người tôi.

Đúng là...

Tính cách chẳng khác chủ nhân của nó chút nào.

Tôi mỉm cười, chỉ vào chiếc máy trợ thính bên tai.

"Đeo cái này thì tôi nghe được mọi người nói."

"Không cần phải viết ra giấy phiền thế đâu."

Rồi tôi quay sang quản gia.

"Để tôi dắt A Hoàng đi dạo là được."

Quản gia Lý gật đầu.

A Hoàng bị tật ở chân sau, bước đi hơi tập tễnh.

Nhưng dường như điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến tâm trạng của nó.

Nó vẫn chạy tới chạy lui đầy phấn khích, cái đuôi vẫy không ngừng.

Thế nhưng...

Chưa đi được bao xa.

A Hoàng bỗng dựng đứng tai.

Rồi sủa vang liên hồi.

"Gâu! Gâu! Gâu!"

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì trước mắt đã xuất hiện một đôi giày da bóng loáng.

Từ trên đỉnh đầu vang xuống một giọng nói cà lơ phất phơ.

"Ồ..."

"Đây chính là cô dâu mới của ông chủ Đàm à?"

"Kết hôn là chuyện lớn như thế."

"Vậy mà chẳng mời anh em tụi này đến uống chén rượu."

"Quá đáng thật đấy."

Tôi ngẩng đầu.

Quả nhiên.

Một tên tóc nhuộm vàng ch.óe đang đứng trước mặt tôi.

Trong nguyên tác đâu có mấy nhân vật này.

Có điều...

Đàm Tranh gây thù chuốc oán khắp nơi.

Có thêm vài kẻ nhìn anh không vừa mắt cũng chẳng có gì lạ.

Một tên trong đám định tiến lại gần.

A Hoàng lập tức nhe nanh.

Gầm gừ rồi lao thẳng về phía hắn.

Tên tóc vàng cười cợt.

"Chị dâu."

"Tụi em chỉ muốn mời chị đi uống vài ly."

"Chị tự đi..."

"Hay để tụi em đưa đi?"

...

Đúng là tai họa từ trên trời rơi xuống.

Làm người nhà của Đàm Tranh cũng bị liên lụy.

Một két bia được đặt rầm lên mặt bàn.

Tên tóc vàng một tay xoay con d.a.o bướm như biểu diễn.

Tay còn lại cầm chai bia rót đầy ly.

Hắn cười híp mắt.

"Tao muốn xem thử."

"Ông chủ Đàm rốt cuộc sẽ chọn vợ..."

"Hay chọn điều kiện của tao."

"Trước khi hắn trả lời..."

"Mấy anh em mình cứ uống với chị dâu cho vui đã."

Thấy tình hình như vậy, tôi cũng chẳng cần tiếp tục giả câm giả điếc nữa.

Tôi mỉm cười.

"Chỉ uống rượu thì chán lắm."

"Hay mình chơi oẳn tù tì đi."

"Ai thua thì uống."

Tên tóc vàng cười ha hả.

"Được!"

"Ông đây từ nhỏ đến lớn hiếm khi thua trò này lắm!"

...

Ly bia thứ ba vừa cạn.

Bốn tên trên bàn đã gục xuống.

Ngay cả tên tóc vàng cũng bắt đầu đỏ mặt, mắt lờ đờ.

Tôi lập tức nhân cơ hội đứng dậy.

"Tôi vào nhà vệ sinh."

Không ngờ.

Tên này tỉnh táo hơn mấy tên còn lại.

Hắn chộp lấy cổ tay tôi.

"Cô định chạy?"

Đúng lúc ấy.

A Hoàng vốn đang bị buộc vào chân ghế.

Nghe thấy tiếng động, nó lập tức bật dậy.

Chiếc ghế bị kéo lê trên sàn.

Nó gầm lên rồi lao thẳng về phía tên tóc vàng.

Tên kia bị húc ngã.

Con d.a.o bướm trong tay cũng văng ra.

Lưỡi d.a.o sượt qua mu bàn tay tôi.

Một vệt m.á.u lập tức rỉ ra.

Tên tóc vàng nổi điên.

Hắn túm lấy gáy A Hoàng.

Giơ chân đá mạnh.

Tôi lập tức chộp lấy chiếc chai bia rỗng bên cạnh.

Chĩa thẳng vào hắn.

"Đừng có lại đây!"

"Nếu bây giờ anh còn tiếp tục..."

"Chắc chắn anh sẽ hối hận!"

Không phải vì tôi đang hù dọa.

Mà bởi qua lớp kính cửa sổ.

Tôi nhìn thấy một bóng người đang bước tới.

Đàm Tranh.

Sắc mặt lạnh như băng.

Trong tay còn cầm một cây gậy.

Tên tóc vàng cười khẩy.

"Xì."

"Con mẹ nó."

"Tao xem hôm nay đứa nào mới là người ăn đòn!"

"Ngô Tiêu."

"Có phải tao nể mặt mày quá rồi không?"

"Cái gì cũng dám động vào?"

Giọng nói khàn khàn đầy giận dữ vang khắp đại sảnh.

Tôi còn chưa kịp nhìn rõ.

Đàm Tranh đã xuất hiện sau lưng tên tóc vàng.

Chỉ bằng một tay.

Anh đã ghì c.h.ặ.t hắn xuống nền nhà.

Tên tóc vàng hoảng hốt.

"Anh... anh Tranh..."

"Em sai rồi."

"Em tưởng anh đồng ý qua điện thoại là xong..."

"Đâu ngờ anh lại đích thân đến."

"Em thật sự chưa làm gì chị dâu cả."

"Chỉ đùa với chị ấy thôi."

Hắn cuống cuồng quay sang tôi.

"Đúng không chị dâu?"

"Em đâu có làm chị bị thương."

Tôi không đáp.

Chỉ cúi đầu.

Lặng lẽ dùng khăn giấy lau vết m.á.u trên mu bàn tay.

Máy trợ thính vừa rồi đã rơi mất.

Bây giờ tôi vẫn phải tiếp tục diễn vai người khiếm thính.

Ánh mắt Đàm Tranh chậm rãi lướt từ bên tai trống của tôi...

Xuống bàn tay đang rướm m.á.u.

Giây tiếp theo.

Khắp căn phòng chỉ còn lại tiếng anh c.h.ử.i.

Những câu mắng nối nhau không dứt.

Tên tóc vàng liên tục xin tha.

Đám đồng bọn vốn đã lồm cồm bò dậy.

Thấy cảnh đó.

Lại vô cùng thức thời nằm xuống giả c.h.ế.t.

"Anh Tranh!"

"Em ngoan!"

"Em biết sai rồi!"

"Xin anh tha cho em!"

Cà vạt của Đàm Tranh đã lệch hẳn sang một bên.

Khuy măng-sét trên tay áo cũng rơi mất một chiếc.

Trông anh có phần chật vật.

Nhưng chẳng hiểu sao...

Lần đầu tiên tôi cảm thấy người đàn ông này thuận mắt hơn trước rất nhiều.

Tôi bước tới tháo dây buộc cho A Hoàng.

Sau đó quay đầu định gọi Đàm Tranh về nhà.

Đúng lúc ấy.

Một tên say rượu đột nhiên nhặt vỏ chai dưới đất.

Vung mạnh về phía anh.

Choang!

Chiếc chai vỡ nát.

Máu đỏ lập tức chảy dọc theo trán Đàm Tranh.

Nhìn thấy cảnh ấy.

Đám người kia sợ đến tái mét mặt.

Chen chúc nhau bỏ chạy khỏi căn phòng.

Tay tôi khẽ run.

Tôi vội lấy khăn tay ra.

Định bịt lên vết thương trên trán anh.

Nhưng Đàm Tranh lại cúi người.

Nhặt chiếc máy trợ thính đang nằm dưới đất.

Anh nhẹ nhàng thổi sạch lớp bụi bám trên đó.

Rồi cẩn thận đeo lại lên tai tôi.

Sau đó cúi sát xuống.

Giọng nói rất khẽ.

"Thứ này..."

"Chắc chưa hỏng đâu nhỉ?"

"Ngoài vết thương trên mu bàn tay..."

"Em còn bị thương ở đâu nữa không?”

Không hiểu từ lúc nào...

Người đàn ông này đã lặng lẽ chạm vào nơi mềm yếu nhất trong lòng tôi.

Chỉ bằng một hành động rất nhỏ.

"Mấy ngày tới nhớ chú ý vết thương."

"Đừng để dính nước."

"Nếu bị nhiễm trùng thì sẽ rất phiền."

Bác sĩ gia đình vừa thu dọn hộp t.h.u.ố.c vừa dặn dò.

Đến cửa, ông còn quay đầu nhìn Đàm Tranh.

"Vết thương trên đầu của cậu cũng không nhẹ."

"Lúc gội đầu tốt nhất để vợ giúp."

Đàm Tranh chỉ hờ hững đáp một tiếng.

"Ừ."

Rõ ràng chẳng hề để lời bác sĩ vào tai.

Nhưng tôi thì nghe rất rõ.

Thế nên...

Ngay khi anh vừa định bước vào phòng tắm.

Tôi đã đứng chắn trước cửa.

Tôi chỉ vào mình.

Rồi chỉ sang chai dầu gội.