Đàm Tranh nhìn động tác của tôi, bật cười.

"Anh có què đâu."

"Cần em gội đầu làm gì?"

Nói xong, anh tiện tay đẩy nhẹ vai tôi.

Ý bảo tôi lên phòng nghỉ trước.

Lần này...

Tôi nghiêm túc dùng ngôn ngữ ký hiệu.

Và lần đầu tiên, động tác tay của tôi hoàn toàn khớp với điều tôi muốn nói.

【Em là vợ của anh.】

Đàm Tranh nhìn tôi.

Một lúc rất lâu cũng không nói gì.

Vì nghĩ cho người bị thương.

Tôi chủ động đề nghị sang phòng dành cho khách ngủ.

Dù sao...

Cũng đâu thể để Đàm Tranh ngủ dưới đất mãi được.

Tuy tôi vẫn chưa hiểu nổi.

Một người đ.á.n.h nhau dữ đến vậy...

Lại sợ sấm chớp.

Có điều trong suốt tháng tới.

Dự báo thời tiết đều nắng đẹp.

Chắc cũng chẳng còn cảnh mất điện giữa đêm nữa.

Tôi ôm gối đi xuống tầng dưới.

Ai ngờ vừa bước được mấy bậc cầu thang.

Đàm Tranh đã đuổi theo.

Thấy tôi không đeo máy trợ thính.

Anh lập tức tưởng tôi chẳng nghe thấy.

Thế là cái miệng bắt đầu nói năng chẳng kiêng dè.

"Ý gì đây?"

"Không định sống chung với anh nữa à?"

"Cái giường đó anh còn chưa được nằm bao lâu."

"Em đã không muốn ở với anh rồi?"

"Vừa nãy còn nói là vợ anh."

"Hóa ra chỉ vì thấy anh bị đập trúng đầu nên thương hại thôi."

"Miêu Thiến."

"Nếu em còn bước thêm một bước nữa."

"Thì hai đứa mình..."

"Ly hôn luôn."

"Giờ lập tức quay về phòng."

"Anh sẽ coi như chưa có chuyện gì."

Tôi khựng lại.

Rồi chậm rãi quay đầu nhìn anh.

Trong tích tắc.

Đàm Tranh im bặt.

Ngoan như gà gặp cáo.

Tôi giơ tay ra hiệu.

"Còn..."

"Có chuyện gì nữa sao?"

Nhưng ý nghĩa thật sự của câu ký hiệu lại là...

【Anh bị bệnh à?】

Không ngờ.

Đàm Tranh lập tức đưa tay ôm đầu.

Hít sâu một hơi.

"Tê..."

"Đau quá."

"Em nghĩ xem."

"Anh ngủ một mình."

"Lỡ nửa đêm c.h.ế.t trong mơ thì sao?"

Tôi: "..."

Anh có nghe xem mình đang nói tiếng người không vậy?

Cuối cùng.

Tôi vẫn quay về phòng ngủ chính.

Thậm chí còn lấy một chiếc gối đặt giữa giường.

Vạch rõ ranh giới.

Tôi nhìn anh.

"Nếu... thấy... không ổn..."

"Đánh... thức... tôi..."

Đàm Tranh gật đầu.

"Ừ."

Tôi ngoan ngoãn nằm xuống.

Quay lưng về phía anh.

Tiếng hít thở của Đàm Tranh gần ngay bên tai.

Tôi ép bản thân nhắm mắt.

Chỉ mong nhanh ch.óng ngủ thiếp đi.

Không ngờ...

Tôi ngủ một mạch đến sáng.

Chỉ là...

Cổ đau nhức như bị gối kê sai tư thế.

Tôi mơ màng cúi đầu nhìn.

Ngay lập tức tỉnh ngủ hoàn toàn.

...

Tôi đang nằm gọn trong lòng Đàm Tranh.

"..."

Tôi cứng đờ.

Rõ ràng tối qua còn cách nhau cả cái gối.

Sao sáng dậy lại thành thế này?

Tôi nín thở.

Cẩn thận gỡ cánh tay đang ôm ngang eo mình.

Định lén trốn ra.

Ai ngờ.

Vừa nhúc nhích.

Vòng tay bên hông bỗng siết c.h.ặ.t.

Đàm Tranh trở mình.

Thuận tay kéo tôi trở lại.

Mắt còn chưa mở.

Giọng nói ngái ngủ đầy bất mãn.

"Tối qua em quậy anh cả đêm."

"Cứ chui vào lòng anh mãi."

"Giờ tỉnh rồi thì mặc kệ anh?"

"Nằm thêm chút nữa..."

"Cùng anh ngủ."

Tôi tuyệt vọng nhắm mắt.

C.h.ế.t thật.

Sao tôi lại quên mất...

Tật xấu ngủ không ngoan của mình chứ.

Sống cùng Đàm Tranh lâu dần.

Tôi gần như quên mất thân phận thật sự của anh.

Cho đến hôm đó.

Tôi vô tình nghe thư ký của anh nói.

Có một lô hàng...

Bị người ta chặn lại.

Sắc mặt Đàm Tranh lập tức thay đổi.

Anh và thư ký chỉ trao đổi vài câu ngắn ngủi.

Nhưng mấy từ rời rạc lọt vào tai tôi...

Lại khiến tôi không khỏi liên tưởng đến những chuyện phạm pháp.

Đàm Tranh thậm chí còn không kịp chào tôi một tiếng.

Vội vã rời đi.

Đã gần ba tháng sống chung.

Vậy mà tôi vẫn không hiểu nổi con người anh.

Hệ thống chỉ nói anh là trùm phản diện.

Nhưng chưa bao giờ nói...

Giữa anh và nhóm nhân vật chính rốt cuộc có ân oán gì.

Nếu...

Anh thật sự là tội phạm thì sao?

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện.

Tim tôi lập tức chùng xuống.

A Hoàng ngồi cạnh chân tôi.

Miệng ngậm quả bóng tennis.

Không ngừng muốn tôi chơi cùng.

Tôi cúi xuống nhìn bộ lông vàng óng được chăm sóc cẩn thận của nó.

Trong lòng lại càng thêm rối bời.

Một người có thể kiên nhẫn cứu một chú ch.ó hoang.

Chăm sóc nó đến mức này.

Liệu...

Có thật sự là kẻ ác không?

Nhưng nếu anh thật sự tội ác chồng chất...

Tôi phải làm thế nào để toàn thân rút lui?

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Cuối cùng.

Tôi vẫn tìm đến công ty của Đàm Tranh.

Vừa đến nơi.

Tôi đã nhìn thấy mấy chiếc xe cảnh sát đỗ ngay trước cửa.

Trong đầu bất giác hiện lên vô số cảnh phim cảnh sát bắt tội phạm.

Tay tôi lạnh buốt.

Không biết mình đang sợ...

Hay đang thất vọng.

Tôi chỉ biết.

Lúc ấy.

Hơi thở của tôi nặng nề đến mức chính mình cũng nghe thấy.

"Phu nhân?"

"Sao cô lại tới đây?"

Thư ký Triệu đẩy gọng kính.

Kinh ngạc nhìn tôi.

Ngay sau đó nhớ ra tôi là người khiếm thính.

Anh lập tức đổi sang ngôn ngữ ký hiệu.

【Phu nhân, cô đến tìm Đàm tổng sao?】

Tôi nhìn anh.

Rồi chậm rãi ra dấu.

【Đàm Tranh đã làm gì?】

【Vì sao cảnh sát lại đến đây?】

Thư ký Triệu im lặng vài giây.

Sau đó mới bắt đầu ký lại.

"Vừa rồi..."

4 - Xuyên Thành Vợ Của Thiếu Gia Hắc Đạo - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia