Khi gần đến ngọ, Bạch Lập Hạ cùng Cố Vân Khê liền trở về từ học đường.
Thấy trong sân đã đốt bếp than, nồi lẩu trên bếp đang sôi ùng ục, chúng liền nhoẻn miệng cười: "Thảo nào vừa rồi ở trong học đường đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt từ phủ đệ chúng ta, hóa ra buổi trưa muốn dùng lẩu."
Lời vừa dứt, hai tiểu hài t.ử lại nhìn thấy Tô Mộc Lam đang ngồi trên ghế, đắp một chiếc chăn, sắc mặt tiều tụy, đang thiu thiu ngủ dưới ánh nắng ban trưa.
"Nương, thân thể có chỗ nào không khỏe chăng?" Bạch Lập Hạ vội vàng thân mật hỏi.
"Bá nương có phải đang mệt mỏi chăng?" Cố Vân Khê cũng sà tới gần.
"Không phải thế đâu…."
Không đợi Tô Mộc Lam giải thích xong, Tạ Quảng Bạch ở bên kia đang chuẩn bị bỏ thịt dê thái mỏng vào trong nồi, liền cười lớn mà rằng: "Là đang chuẩn bị ban cho các cháu thêm vài đệ đệ, muội muội đây mà."
Bạch Lập Hạ và Cố Vân Khê thoạt tiên ngây người, song lại mau ch.óng hiểu ra.
Nương/Bá nương bụng đã có tiểu bảo bảo!
"Đây quả là hỷ sự lớn rồi!" Bạch Lập Hạ hưng phấn đến mức ch.óp mũi ửng hồng: "Sau này lại có thêm mấy đệ đệ muội muội nữa thì trong nhà sẽ càng thêm rộn ràng, náo nhiệt rồi, con còn đang lo chẳng có tiểu hài nhi nào bầu bạn cùng chúng ta cơ mà."
"Nương, nương đã m.a.n.g t.h.a.i thì ngàn vạn lần chớ để bản thân mệt mỏi được. Hương lẩu hơi nồng, khói than cũng đậm, nếu nương ngửi nhiều e là sẽ càng khó chịu. Nương cứ an tọa tại đây, con sẽ nhúng thức ăn, thịt thà dâng lên nương. Chín rồi, sẽ lập tức bưng tới đây cho nương dùng."
"Con nhớ nương thích dùng thịt dê và cá viên, đậu phụ cũng lấy một ít. À phải rồi, còn có vỏ đậu, ngó sen, và đậu phụ rán nữa…."
Bạch Lập Hạ đứng đó lẩm nhẩm một hồi, sau đó cầm bát đũa thả vào trong nồi những thứ mà thường ngày Tô Mộc Lam ưa dùng.
Cố Vân Khê đứng cạnh múc một ít tương vừng, kèm với chao, lạc giã nhỏ, hành lá, rau mùi và dấm chua,...…. để pha chế món nước chấm, chuẩn bị cho Tô Mộc Lam dùng.
Chờ đến khi Bạch Lập Hạ đã chuẩn bị xong xuôi các món thịt, rau dưa thì hai tiểu hài nhi liền cùng nhau bưng đến trước mặt Tô Mộc Lam.
Nhưng hai đứa nhỏ lại nghĩ đến, nếu một người dùng bữa thì một tay cầm bát, một tay cầm đũa là vừa vặn rồi, bây giờ có hai cái bát thì e là khó lòng cầm xuể.
Hai đứa ngẫm nghĩ, rồi bàn bạc chốc lát, sau đó liền đem nước sốt tương vừng trút vào bát thịt và rau dưa Bạch Lập Hạ vừa nhúng chín, trộn đều lên rồi mới dâng cho Tô Mộc Lam.
Nhìn thấy vốn đang ngon lành một nồi lẩu lại hóa thành một món trộn thập cẩm cay nồng nên Tô Mộc Lam cũng không khỏi dở khóc dở cười.
Nhưng đây là tấm lòng của các hài t.ử nên thật sự không nỡ phụ lòng.
Tô Mộc Lam vui vẻ đón lấy: "Các con cũng mau mau dùng bữa đi thôi."
"Dạ, chúng con xin phép dùng bữa trước, nếu nương muốn dùng món nào, cứ nói với chúng con."
Thấy Tô Mộc Lam gật đầu tán thành thì Bạch Lập Hạ lúc này mới kéo Cố Vân Khê đi đến ăn lẩu.
Tô Mộc Lam thì bắt đầu thưởng thức hết bát đồ ăn trộn cay trước mặt.
Sáng sớm thức giấc đã dùng không ít mì gà rồi, nhưng cũng chẳng thể ngăn nổi khẩu vị lúc này của nàng. Rất nhanh ch.óng thì bát thức ăn trộn cay cũng đã cạn đáy.
Tô Mộc Lam đang nhìn bàn đầy ắp rau dưa, thịt thà mà cân nhắc xem nên dùng món gì mới hợp khẩu vị, thì Bạch Thạch Đường đã bưng tới một bát thịt dê cùng bí đao và khoai lang mà Tô Mộc Lam ưa dùng.
Bạch Lập Hạ cũng nhúng thêm chút mì và đậu phụ đông lạnh, còn Cố Vân Khê thì nhúng thêm nấm hương và mộc nhĩ…. Tô Mộc Lam đã cảm nhận rõ rệt cái hạnh phúc khi được an tọa chờ người dâng đồ ăn.
Ăn lẩu buổi trưa đến no căng bụng ứ hự.
Tới buổi chiều thì sau khi phơi mình dưới nắng chiều trong sân khiến nàng đôi phần buồn ngủ, Tô Mộc Lam liền vào phòng nghỉ ngơi chốc lát, mãi đến khi vầng dương đã ngả về Tây mới thức giấc.
Đến bữa tối thì Bạch Thạch Đường quan tâm đến khẩu vị của Tô Mộc Lam nên lại bày biện một bàn thức ăn vô cùng phong phú.
Các món như sườn xào chua ngọt, canh sườn hầm, thịt dê xào lăn, gà khẩu thủy,…
Đối mặt với bàn tiệc toàn mỹ vị, Tô Mộc Lam tuân theo nguyên tắc tuyệt đối không thể phụ lòng người, liền lại một lần nữa tận hưởng no say.
Đêm đã khuya, Tô Mộc Lam nằm trên giường, đôi mắt thao láo nhìn trướng đỉnh.
"Ban ngày ngủ nhiều, giờ nàng chưa thể chợp mắt sao?" Bạch Thạch Đường thấy thần sắc nàng vẫn còn minh mẫn, khẽ cười hỏi.
"Chẳng phải vậy, nếu thật lòng muốn an giấc, ta vẫn có thể thiếp đi, chỉ là..." Tô Mộc Lam khẽ đặt đôi tay lên bụng, khóe miệng không giấu được ý cười: "Chỉ là ta cảm thấy việc m.a.n.g t.h.a.i quả là một chuyện vô cùng thần diệu."
Trong bụng đang ấp ủ một sinh linh nhỏ bé, hơn nữa sinh linh này vẫn đang lớn dần theo tháng ngày, rồi rốt cuộc sẽ thành hình hài một hài nhi.
Bạch Thạch Đường cũng bật cười nhẹ, vươn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng Tô Mộc Lam, vuốt ve chốc lát rồi nắm lấy tay nàng.
Lòng bàn tay hắn rộng lớn, khi nắm lấy tay nàng, dẫu kiên cường song cũng ngập tràn dịu dàng.
Nhưng Tô Mộc Lam cũng cảm nhận được lòng bàn tay Bạch Thạch Đường tựa hồ hơi nóng, như toát mồ hôi vì khẩn trương.
"Chàng đang suy tư điều gì?" Tô Mộc Lam nghiêng người, gối đầu lên khuỷu tay chàng.
"Chẳng có gì, chỉ là trong lòng cảm thấy vô cùng vui sướng." Bạch Thạch Đường khẽ vuốt sống mũi nàng: "Nàng có cảm thấy phiền chán không? Có muốn ta đọc truyện cho nàng nghe chăng?"
Tô Mộc Lam vốn thích đọc sách truyện, nhưng đêm khuya chỉ dựa ánh nến leo lét, dù sao cũng có phần mờ mịt, Bạch Thạch Đường lo nàng vì đọc sách khuya mà tổn hại đến mắt nên thường muốn đích thân mình đọc để nàng nằm nghe.
Tô Mộc Lam gật đầu, suy nghĩ một chút rồi chọn lấy một quyển từ chồng sách: "Đọc quyển này đi, lần trước mới đọc được nửa chừng, nửa sau vẫn chưa được đọc, cốt truyện viết rất đỗi thú vị."
"Được thôi." Bạch Thạch Đường nhận lấy quyển truyện, khẽ hôn lên trán nàng một cái, sau đó chờ Tô Mộc Lam an vị thoải mái mới cất giọng đọc.
Giọng nói của Bạch Thạch Đường trầm ấm, tự mang theo sức hút, lúc này lại cố ý hạ thấp âm thanh, nên càng thêm trầm thấp và nhu hòa, nghe càng thoải mái hơn so với ngày thường.
Hơn nữa Bạch Thạch Đường cố ý đọc giàu cảm xúc hơn, gặp nhân vật khác nhau cũng sẽ đổi thay ngữ điệu, khiến Tô Mộc Lam đang nhắm mắt lắng nghe, chợt ngỡ như đang thưởng thức kịch nói truyền thanh ở thế gian hiện đại, thích thú khôn tả.
Bạch Thạch Đường đọc được vài trang thì nhận thấy người đang say ngủ trong lòng n.g.ự.c, hơi thở đã đều đặn, liền đặt quyển sách trong tay xuống, song cũng chẳng vội nằm xuống, vẫn giữ nguyên tư thế để nàng ngủ được thoải mái hơn đôi chút.
Ánh nến trên bàn chập chờn nhảy nhót, còn gương mặt Bạch Thạch Đường cũng bị bóng đêm phủ một tầng không rõ nghĩa.
Tô Mộc Lam m.a.n.g t.h.a.i là chuyện vui, cũng là điều hắn hằng mong đợi, song khi nàng thật sự mang thai, lòng hắn lại ngập tràn ưu lo.
Mười tháng hoài thai, là chuyện cực nhọc khôn cùng, mà nữ t.ử sinh nở thì tựa như đã đặt một chân vào Quỷ Môn Quan vậy.
Tô Mộc Lam gầy gò như thế, lại hoài song thai, đến lúc đó thì khó lòng tưởng tượng hết nỗi gian nan của nàng….
Bạch Thạch Đường khẽ thở dài trong lòng.
Tô Mộc Lam cảm thấy mình đang sống cuộc đời cơm bưng nước rót, quần áo đưa tận tay.
Mọi việc vặt vãnh trong nhà đều do Hứa thị và Lý thị đảm đương, Bạch Thạch Đường thì bắt đầu lo liệu ẩm thực hằng ngày cho nàng, Bạch Lập Hạ và Cố Vân Khê cũng ngày ngày xem nàng như b.úp bê sứ, cần được che chở tỉ mỉ.
Tô Mộc Lam cảm thấy vừa vô cùng ấm lòng, song cũng bởi chẳng được phép làm gì, chẳng được phép đi đâu nên có phần bất đắc dĩ.