Căn cứ vào những lời mọi người xôn xao bàn tán sau đó, Thiệu An Bình cũng lờ mờ đoán được, ắt hẳn Tô Mộc Lam đã dẫn Bạch Thủy Liễu theo người mai mối để đi gặp mặt đối tượng.

Thiệu An Bình trông thấy cảnh ấy, trong lòng tức khắc dâng lên một cỗ chua xót khôn nguôi.

Đợi đến đêm khuya, dẫu cho đã sớm lui về phòng, Thiệu An Bình vẫn trằn trọc trên giường, lòng dạ rối bời chẳng thể nào chợp mắt.

Trong tâm trí Thiệu An Bình giờ đây chỉ hiện lên dáng vẻ tươi cười như đóa hoa của Bạch Thủy Liễu khi nàng trở về vào lúc hoàng hôn.

Bạch Thủy Liễu vốn tính hiền lành, trên gương mặt nàng lúc nào cũng thấp thoáng nụ cười nhẹ khiến người khác cảm thấy gần gũi vô cùng. Thế nhưng, một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, sáng lạn đến vậy như ngày hôm nay thì hiếm khi được thấy.

Có vẻ như tâm trạng của nàng đang rất tốt.

Phải chăng là vì hôm nay đi xem mặt đã gặp được người ưng ý?

Thiệu An Bình c.ắ.n c.h.ặ.t môi, mở bừng mắt trong đêm tối, bật dậy thở hổn hển từng hơi.

Lòng dạ thực sự khó chịu, Thiệu An Bình liền thắp nến lên, ngồi yên một lúc lâu, rồi sau đó xuống giường xỏ giày, bước ra ngoài sân để hít thở không khí.

Đã là tháng chín, thời tiết ban đêm cũng vô cùng mát mẻ.

Bầu trời đầy sao, ánh trăng đổ xuống khiến cả sân sáng ngời như ban ngày.

Thiệu An Bình ngồi dưới gốc nho, ngây người trầm tư.

Từ đây có thể nhìn thấy ánh sáng hắt ra từ phòng của Bạch Thủy Liễu, hơn nữa còn văng vẳng tiếng cười nói của nữ t.ử, có lẽ nàng đang tâm sự cùng Bạch Lập Hạ và Bạch Trúc Diệp.

Nghiêng tai lắng nghe, dường như có thể nghe được những câu như: "Dung mạo cực kỳ tốt", "Hành động cử chỉ có lễ nghi và chừng mực", "Trông như một người biết yêu thương người khác".

Có vẻ như hắn đã đoán đúng đến tám chín phần rồi.

Bạch Thủy Liễu hôm nay đi xem mặt đã gặp được người khiến nàng cực kỳ hài lòng.

Nếu đã hài lòng thì có lẽ nàng đã gật đầu ưng thuận, có khi tiếp theo hai nhà sẽ bắt đầu sắp xếp việc đối chiếu bát tự và các chuyện sau đó.

Thiệu An Bình c.ắ.n c.h.ặ.t môi, lặng lẽ ngồi một mình trong sân.

Ánh sáng trong phòng Bạch Thủy Liễu đến tận đêm khuya mới tắt.

Những vì sao trên trời đến tận khi rạng sáng, lúc những tia nắng ban mai bắt đầu ló rạng từ phía đông thì mới dần dần ẩn đi sự rực rỡ của bản thân.

Bạch Thủy Liễu vì đã làm việc nhiều năm ở Hồng Vận Lâu nên thức dậy rất sớm. Nàng định rửa mặt rồi vào phòng bếp chuẩn bị một bữa sáng tươm tất cho người nhà. Nhưng vừa đẩy cửa phòng ra, nàng liền nhìn thấy Thiệu An Bình đang ngồi trong sân.

Mà Thiệu An Bình vừa trông thấy Bạch Thủy Liễu thì cũng đứng dậy.

"Quả nhiên là đã dưỡng thành thói quen ở Hồng Vận Lâu rồi, đều thức dậy sớm như vậy." Bạch Thủy Liễu mím môi cười không ngớt, nhưng khi đến gần mới thấy toàn thân Thiệu An Bình tỏa ra khí lạnh nồng đậm, lại nhìn quầng thâm xanh đen dưới mắt của hắn…

Bạch Thủy Liễu vô cùng ngạc nhiên: "Sẽ không phải là huynh… không ngủ cả một đêm đó chứ?"

Một đêm không ngủ, hơn nữa nhìn dáng vẻ này thì có vẻ như đã ngồi trong sân suốt một đêm?

"Ừm." Thiệu An Bình gật đầu: "Đêm qua có chút chuyện chất chứa trong lòng, ngủ không được nên liền muốn ngồi trong sân tĩnh lặng một chút, không ngờ lại ngồi suốt cả một đêm."

"Có chuyện gì khó khăn tới mức khiến huynh buồn bực như vậy?" Bạch Thủy Liễu càng thêm ngạc nhiên: "Nếu huynh không ngại thì cứ nói ra, để xem ta có thể giúp đỡ được chút nào hay không."

Việc này, e rằng không có cách nào giúp đỡ được…

Dù sao nhìn tình hình thì có vẻ như Bạch Thủy Liễu đã ưng thuận người khác, nếu bây giờ hắn nói ra thì liệu có phải sẽ không có tác dụng gì cả, ngược lại còn khiến Bạch Thủy Liễu thêm phiền lòng?

Nếu để cho người xem mặt với Bạch Thủy Liễu biết được thì liệu có phải vì hắn và Bạch Thủy Liễu cùng học việc ở Hồng Vận Lâu mà nghi ngờ lung tung, sau đó sẽ không đối xử tốt với Bạch Thủy Liễu?

Trong lòng Thiệu An Bình tràn đầy rối rắm, sắc mặt vì vậy cũng có chút trầm trọng.

"Thử nói một chút xem?" Bạch Thủy Liễu lại hỏi.

Lần này, Thiệu An Bình mới khẽ định thần, ngước mắt nhìn nụ cười rạng rỡ tựa ánh dương của Bạch Thủy Liễu, thoáng giật mình. Sau một hồi lâu, y mới ngập ngừng cất lời: "Hôm qua ta có nghe nói Tô thẩm đã dẫn muội đi xem mắt?"

"Vâng." Bạch Thủy Liễu khẽ gật đầu.

"Vậy thì chúc mừng muội." Thiệu An Bình cố nặn ra một nụ cười, có phần gượng gạo.

Bạch Thủy Liễu chớp mắt hỏi: "Lời chúc mừng này là vì lẽ gì?"

"Tất nhiên là chúc mừng muội đã tìm được người trong lòng. Chắc hẳn vài ngày tới Bạch thúc thúc và Tô thẩm sẽ thu xếp hôn sự cho muội rồi…."

Thiệu An Bình không rõ y đã nói ra những lời này thế nào, chỉ cảm thấy trong lòng chua xót vô cùng, âm điệu cũng dần nhỏ lại.

"Vậy thì lời chúc mừng của huynh có lẽ hơi sớm rồi. Hôm qua ta quả thực có đi xem mặt, nhưng cũng chẳng ưng thuận ai cả." Bạch Thủy Liễu cười đáp.

Chẳng ưng thuận ai cả?

Thiệu An Bình ngẩn người: "Nhưng tối qua ta loáng thoáng nghe muội cùng các tiểu muội trò chuyện, dường như vô cùng hài lòng kia mà?"

"À cái đó ư, là bởi vì hôm qua khi ra ngoài ta tình cờ gặp lại Bạch Đào Chi, bằng hữu thuở nhỏ của ta. Nàng vừa mới thành thân, hai vợ chồng họ đang định mở một tiệm nhỏ trong huyện thành để buôn bán."

Bạch Thủy Liễu cười giải thích: "Lập Hạ và Trúc Diệp cũng rất thân với nàng ấy, nên ta liền gọi hai đứa cùng đi gặp một chút. Nhà chồng của Bạch Đào Chi có vẻ cực kỳ tốt, là một người thành thật hiền lành, đối xử với Đào Chi cũng vô cùng chu đáo. Trong lòng chúng ta ai nấy đều vui mừng thay cho nàng."

"Thì ra là vậy." Thiệu An Bình lập tức bừng tỉnh, đã hiểu ra mọi chuyện.

"Tất nhiên là thế rồi." Bạch Thủy Liễu mím môi cười khẽ, đoạn nghiêng đầu, thậm chí còn tiến lên nửa bước, ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Thiệu An Bình: "Vậy tối hôm qua huynh nghe được chúng ta nói chuyện, lại còn ngồi trong sân suốt cả một đêm…."

"Hay là, chuyện khiến huynh phiền lòng chính là vì huynh cho rằng ta đã tìm được người phù hợp trong lòng?"

Câu hỏi bất ngờ này khiến lòng Thiệu An Bình hoảng hốt, không biết nên đáp lời thế nào, song vẫn theo bản năng gật đầu.

"Nếu đã như vậy…."

Bạch Thủy Liễu lại nghiêng đầu: "Vậy huynh còn điều gì khác muốn nói với ta chăng?"

"Ta…." Khuôn mặt Thiệu An Bình hơi nóng bừng, y ấp úng một lúc lâu, nhưng lời đã đến bên miệng vẫn không cách nào thốt ra.

"Nếu không có gì muốn nói, vậy ta đi rửa mặt trước đây." Bạch Thủy Liễu xoay người định rời đi.

"Khoan đã." Thiệu An Bình vươn tay níu lấy tay áo của Bạch Thủy Liễu: "Ta…. ta yêu mến muội….

"

"Nương của ta mấy ngày tới sẽ đến huyện thành. Ta vốn dĩ muốn chờ đến khi nương ta đến thì sẽ cùng người tới phủ muội để cầu hôn…"

Sau khi nói một tràng, Thiệu An Bình lúc này cảm thấy trong đầu mình trống rỗng.

Đoạn, đôi mắt y mong chờ nhìn về phía Bạch Thủy Liễu: "Ta biết tay nghề nấu ăn của ta chẳng mấy tốt, cũng không có tài năng hay sở trường gì đặc biệt, có lẽ sẽ không xứng với muội. Nhưng mà ta sẽ cố gắng học nấu ăn, sau này ta sẽ mở cho muội một cửa hàng còn lớn hơn cả Hồng Vận Lâu…."

"Được." Bạch Thủy Liễu nghe xong những lời này liền gật đầu.

Đây chính là….

Đã ưng thuận rồi sao?

Thiệu An Bình thấy Bạch Thủy Liễu đồng ý dứt khoát như vậy, lập tức vui mừng khôn xiết, song lại có chút không dám tin: "Muội còn chưa gặp người nhà của ta mà, cũng chưa tường tận hoàn cảnh gia đình ta thế nào. Nếu thấy rồi thì có thể hay không sẽ vì thế mà ghét bỏ ta chăng?"

Trong nhà y, ngoại trừ một cái Hồng Vận Lâu thì quả thực chẳng còn gì khác ngoài tiền bạc.

Phụ mẫu hắn khi còn ở bên nhau thì vì quan điểm bất đồng mà tranh cãi không ngừng, nhưng khi chia lìa rồi lại vì chẳng ai chịu nhún nhường mà dần trở nên lạnh nhạt.

Hắn có một gia đình với cha mẹ như thế, nên bản thân cũng chẳng khá hơn là bao. Đứng trước một người có phụ mẫu ân ái, gia đình hòa thuận, tay nghề nấu nướng lại tinh tế như Bạch Thủy Liễu, hắn quả thực tự ti khôn xiết.

Chương 860 - Xuyên Về Cổ Đại, Mẹ Kế Làm Nông Nuôi Con Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia