"Trước kia huynh cũng chưa từng nhắc tới Hồng Vận Lâu là của gia đình huynh mở mà?" Bạch Thủy Liễu khẽ nhướng mày.
"Là phụ mẫu mở, cũng không phải do ta gây dựng nên cảm thấy cũng chẳng có gì đáng nói..." Thiệu An Bình có chút ngượng ngùng, bắt đầu gãi tai, sau đó hơi lo lắng nhìn về phía Bạch Thủy Liễu: "Muội sẽ không vì chuyện này mà ghét bỏ ta chứ?"
"Không đến mức ghét bỏ, nhưng quả thực có chút ngoài ý muốn." Bạch Thủy Liễu hỏi: "Nhưng nếu Hồng Vận Lâu là của gia đình huynh mở, vậy vì sao huynh lại phải đến Hồng Vận Lâu ở phủ thành để học nấu nướng?"
"Phụ mẫu ta luôn tranh cãi vì chất lượng món ăn của mỗi người làm ra, ta ở nhà cũng không thể chen lời, nên cảm thấy cần phải học được cách nấu nướng thì mới có thể tranh luận với họ, lời nói cũng sẽ có căn cứ hơn. Vì lẽ đó nên ta mới đến Hồng Vận Lâu để tìm đầu bếp học hỏi."
Thiệu An Bình thành thật đáp: "Chỉ là mọi người ở Hồng Vận Lâu tại kinh thành đều có thể nhận ra ta, suốt ngày chỉ coi ta là chủ nhân, nào dám dạy dỗ gì cả, nên ta liền dứt khoát chạy đến một nơi xa hơn để học. Trùng hợp là lúc đến phủ thành thì bị đ.á.n.h mất tiền nên không đi tiếp được nữa, đành phải đến tìm La đầu bếp để sắp xếp tạm thời cho ta vào làm người học việc hạng ba, bắt đầu học từ những căn bản nhất."
"Sau đó thì liền gặp được muội..."
Chỉ là kỹ năng nấu nướng thật sự rất khó học, cho dù hắn có học tập chăm chỉ đến đâu cũng không thể làm tốt được. Học không thành, các đầu bếp không muốn dạy hắn, ngay cả mấy người học việc khác cũng chẳng cho hắn sắc mặt tốt.
Duy chỉ có Bạch Thủy Liễu, bất kể hắn xin nàng chỉ dẫn hay ngày thường gặp mặt, nàng luôn tươi cười ôn nhu dịu dàng, không hề tỏ vẻ phiền lòng mà luôn trả lời mọi câu hỏi của hắn. Thiệu An Bình cảm thấy, vào lúc hắn làm thế nào cũng không thể học được kỹ năng nấu nướng, cảm thấy toàn bộ trời đất đều là một mảnh đen tối thì Bạch Thủy Liễu chính là ánh sáng duy nhất chiếu rọi vào hắn.
"Được rồi, xem ra những lời huynh nói đều là sự thật." Bạch Thủy Liễu gật đầu: "Chuyện giấu giếm thân phận thì ta cũng sẽ không nói gì huynh nữa, nhưng mà chuyện học nấu nướng thì sau này huynh phải học tập cho thật tốt mới được."
"Hôm qua đã dạy huynh làm món ăn kia rồi, chờ đến khi trở về phủ thành mà huynh vẫn chưa luyện thành thạo thì ta sẽ phạt huynh đấy."
"Vâng!" Thiệu An Bình kích động gật đầu.
Là tức phụ tương lai của hắn thì đừng nói là muốn phạt, cho dù muốn ăn hắn cũng đều được!
Thấy nụ cười thật thà của Thiệu An Bình thì Bạch Thủy Liễu cũng mím môi mỉm cười.
Lần này Bạch Thủy Liễu trở về thì thứ nhất là muốn sắp xếp tiệc đầy tháng cho đệ đệ và muội muội, thứ hai là cũng bởi vì xem mặt để đính hôn. Bây giờ cả hai sự kiện đều đã có kết quả rồi nên Bạch Thủy Liễu cũng không muốn chậm trễ thêm việc học tập ở Hồng Vận Lâu, vì vậy liền chuẩn bị trở về phủ thành.
Tề thị và Thiệu An Bình cũng cùng đi về phủ thành.
Thiệu An Bình vẫn muốn tiếp tục rèn luyện kỹ năng bếp núc ở Hồng Vận Lâu, còn Tề thị thì cũng sửa soạn cho việc sắp tới sẽ lưu lại phủ thành.
Một số việc trọng yếu sắp tới vẫn cần một người làm nương như nàng chạy đôn chạy đáo lo liệu, nếu vì không ở gần mà trì hoãn chuyện hôn sự thì quả là bất lợi.
Việc kiếm tiền dẫu có bao nhiêu cũng chẳng bao giờ đủ, chuyện ở Hồng Vận Lâu cũng xử lý mãi không hết, nhưng nàng dâu thì chỉ có một, nếu vì chuyện gì mà chậm trễ thì sẽ phải ân hận suốt đời.
Cho nên, Tề thị cảm thấy việc mình ở lại phủ thành cho tiện gần để xử lý mọi việc là tối thích hợp.
Hơn nữa, có nàng canh giữ ở phủ thành, tự mình bao bọc nàng dâu thì xem ai còn dám khi dễ con dâu của nàng nữa.
Khi Tề thị đang bận tâm chuyện này thì bên Bạch Thạch Đường và Tô Mộc Lam cũng đã bắt đầu tất bật hơn.
Bọn họ chuẩn bị mọi nghi lễ cần thiết và sính lễ để Bạch Thủy Liễu xuất giá.
Dù sao thì Bạch Thủy Liễu đang học nghề bếp núc tại phủ thành, nàng chẳng thể nào tự mình lo liệu việc này, bọn ta là bậc phụ mẫu, lẽ tất nhiên phải bận tâm nhiều hơn.
Vào tháng chín, tiết trời đã hoàn toàn chuyển lạnh.
Kết quả tham dự cuộc thi của Bạch Vĩnh Hòa và Bạch Mễ Đậu cũng đã có, Bạch Vĩnh Hòa là thủ khoa đứng đầu bảng, còn Bạch Mễ Đậu cũng chẳng kém cạnh, xếp thứ mười.
Cả hai người đều trở thành tú tài xứng đáng với tài học, hơn nữa còn là những tài nhân kiệt xuất trong giới tú tài, sau này không cần chi trả học phí cho tiên sinh ở huyện học nữa, mà mỗi tháng, huyện học còn phải ban cấp cho mỗi người năm trăm đồng để chi dùng sinh hoạt hằng ngày.
Tiền tài có hay không nào phải trọng tâm, mà quan trọng hơn đó là sự vẻ vang.
Thôn Bạch gia lập tức có hai tú tài trẻ tuổi, có thể nói là khiến cả thôn bừng bừng hân hoan, náo nhiệt mấy ngày liền.
Hai người Bạch Vĩnh Hòa và Bạch Mễ Đậu đều là những người nghiêm cẩn, chỉ lưu lại trong thôn hai ngày, sau đó lại tiếp tục khăn gói đến huyện học, chuyên tâm dùi mài kinh sử, chuẩn bị cho kỳ thi khoa cử năm tới.
Nhưng cho dù có chăm chú học tập đến nhường nào thì bọn họ cũng không quên hằng ngày sao chép lại đôi chút sách vở, viết thêm giải thích mà thường ngày bản thân khi đi học đã ghi nhớ, tất thảy đều chú thích cẩn trọng vào sách vở để đưa cho mọi người trong tộc học.
Sách thì dễ mua nhưng chú thích thì khó cầu, hơn nữa vẫn là lời giải thích của những học sinh xuất sắc.
Có thể nhận được những thứ này còn thiết thực hơn cả vàng bạc ròng nhiều.
Những học sinh học tập trong tộc học đều vô cùng biết ơn Bạch Vĩnh Hòa và Bạch Mễ Đậu, càng thêm hăng hái đọc sách thánh hiền, phấn đấu sớm ngày đăng khoa giành lấy công danh.
Sau tháng mười thì trong gia đình cũng càng trở nên tất bật.
Các cửa hàng đều đã vào mùa mua bán tấp nập, ngay cả bên xưởng cũng nườm nượp người ra vào, mỗi ngày thu về một đấu tiền đồng.
Sau hai trận tuyết thì Bạch Chí Nghị và Bạch Vũ Linh cũng đã tròn trăm ngày tuổi.
Ba lật mình, sáu ngồi, chín bò, đôi tiểu oa nhi đã được trăm ngày tuổi nên có thể lật người rồi, đang khúc khích cười, gặm những ngón tay nhỏ xinh của mình.
Tô Mộc Lam vẫn có đủ sữa nên hai đứa nhỏ đều trắng trẻo bụ bẫm, vào mùa đông phải mặc dày hơn nên khi đặt trên giường thì tựa hai tượng b.úp bê đáng yêu trong họa phẩm chúc Tết.
Tô Mộc Lam đang trêu chọc hai đứa nhỏ thì Bạch Lập Hạ vén rèm bước vào.
Nàng mang theo khí lạnh và sương giăng đầy người, trên áo choàng khoác ngoài còn vương những hạt tuyết li ti trắng mịn.
"Mau uống chén trà nóng cho ấm người đi con." Tô Mộc Lam bưng chén trà nóng đến, giúp Bạch Lập Hạ cởi bỏ áo khoác, phủi sạch những hạt tuyết bám trên đó, sau đó lại cầm túi sưởi ấm nhét vào tay con bé.
Bạch Lập Hạ ôm một chiếc túi sưởi, đặt chân lên chiếc giá bên lò than để sưởi ấm, rồi hớp một ngụm trà nóng, nàng mới khẽ thở dài một hơi: "Bên ngoài quả thật lạnh buốt."
Tô Mộc Lam nhìn hai má và ch.óp tai của Bạch Lập Hạ đã bị đông lạnh đến đỏ bừng, vẻ mặt nàng tràn đầy xót xa: "Gió Tây Bắc mạnh mẽ như vậy, chẳng trách lại lạnh thấu xương. Trời lạnh thế này, cứ để cha con gánh vác công việc là được rồi, con cứ nhất quyết đòi đi cho bằng được."
Dạo này, các cửa hàng làm ăn vô cùng náo nhiệt, song thời tiết lại chẳng mấy thuận lợi, khiến việc giao hàng chậm trễ, mấy tiểu nhị trong tiệm bận rộn tối mặt, không thể xoay sở xuể. Bạch Thạch Đường liền tạm thuê mấy thôn dân đang nhàn rỗi trong lều nấm mùa đông, đến giúp việc cho tiệm. Bạch Lập Hạ cũng nóng lòng muốn thử sức, bèn theo chân.
Năm nay nàng đã mười bốn tuổi, năm sau sẽ thành người lớn. Nàng nhất định không cam lòng cứ mãi ru rú trong nhà, chỉ biết ngày ngày rượt mèo đuổi ch.ó, mà phải học hỏi thêm công việc để phụ giúp cha nương. Bạch Thạch Đường và Tô Mộc Lam không thể lay chuyển được nàng, và cũng hiểu rằng hài t.ử có chí tiến thủ nên không thể lấy lý do "Vì muốn tốt cho con" mà ngăn cản nàng. Vả lại, tính tình Bạch Lập Hạ vốn hướng ngoại, lại không chịu thua kém ai, dám thử dám xông pha, nên giờ tiếp xúc với việc quản lý kinh doanh của các cửa hàng cũng thấy vô cùng thích hợp. Sau khi Bạch Thạch Đường và Tô Mộc Lam thương nghị cùng nhau, bèn đồng ý cho Bạch Lập Hạ bắt đầu học cách xử lý công việc trong tiệm. Chính vì vậy, hôm nay Bạch Lập Hạ mới bất chấp trời tuyết để đi giao hàng.