22
Tất cả nam nhân đều muốn cởi y phục của ta, hưởng thụ thân thể đầy đặn mềm mại cùng những đường cong yêu kiều ấy...
Chỉ có công t.ử Phù Ung là ngoại lệ.
Chàng bảo ta mặc y phục cho chỉnh tề, còn nói nếu sau này còn như vậy nữa, sẽ hung hăng đ.á.n.h vào tay ta.
Chàng nói, đó là tôn trọng ta.
Nhưng ta lại cảm thấy... chàng ghét bỏ ta.
Ghét bỏ ta từng là cấm luyến của công t.ử Nguy.
Bởi vậy, suốt mấy ngày sau, ta không còn chủ động bắt chuyện với chàng. Nếu không thật sự cần thiết, ta thậm chí còn tránh không xuất hiện trước mặt chàng.
Dường như nhận ra tâm trạng của ta, công t.ử Phù Ung chủ động đến tìm, dặn dò ta không được tiếp tục ăn xác kê nữa, chỉ nói bản thân sẽ nghĩ cách khác.
Ta cũng chỉ đành nghe theo.
Sáng hôm sau, chàng nhặt một ít sắt vụn đồng nát trong sân, rồi nhất quyết bảo ta đẩy xe đưa mình ra ngoài phố.
Đi hết nơi này đến nơi khác, chàng chuyên tìm những người mặc y phục đẹp đẽ nhưng nét mặt đầy ưu sầu mà bắt chuyện.
Ta không biết trong hồ lô của chàng rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì, cũng chỉ biết làm theo lời.
Đến lúc hoàng hôn, chúng ta gặp một vị quý phụ nhân dung mạo tiều tụy.
Công t.ử Phù Ung gọi bà lại, hỏi có phải đang gặp chuyện khó khăn hay không.
Chỉ thấy chàng nói năng ôn hòa, phong nhã, dăm ba câu đã giữ được bước chân của vị phụ nhân.
Không quá vài lời, bà ấy vậy mà thật sự để lại năm mươi đao tệ, nửa tin nửa ngờ mua một con d.a.o phay cũ kỹ.
Ta cầm số tiền ấy, vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
"Công t.ử, người làm thế nào vậy?"
"Cũng chẳng có gì khó."
Công t.ử Phù Ung mỉm cười đầy vẻ đắc ý.
"Ta chỉ hứa với bà ấy rằng, nếu chuyện không thành thì cứ mang d.a.o trở lại trả ta."
Thấy ta vẫn đầy vẻ hiếu kỳ, chàng chậm rãi giải thích:
"Nhìn gương mặt bà ấy có dấu bàn tay, lại trò chuyện vài câu, ta biết được phu quân bà ấy hễ say rượu là đ.á.n.h người. Thế nên ta nói trong nhà có tà khí quấy phá."
Ta ngạc nhiên.
"Có tà khí thì vì sao lại phải mua d.a.o phay?"
"Chỉ cần bảo bà ấy mỗi đêm canh ba mài d.a.o, rồi đem nước mài d.a.o hắt trước mặt phu quân. Không quá một tháng, khốn cảnh ấy tự nhiên sẽ được giải quyết."
Ta: "..."
Có được năm mươi đao tệ, theo ý công t.ử Phù Ung, ta mua một con gà quay.
Chàng chỉ qua loa nếm một miếng, phần còn lại đều để dành cho ta.
Thế nhưng trong lòng ta vẫn còn vướng mắc, đến mức ngay cả miếng thịt hiếm hoi ấy cũng chẳng còn thấy ngon.
Nửa tháng sau, Biển Thước mang đến mấy viên Lộc Huyết Hoàn.
Biết thứ này cực kỳ có ích với công t.ử Phù Ung, nhưng túi tiền của ta đã cạn sạch, rốt cuộc không còn lấy đâu ra vàng nữa.
Thấy vẻ mặt bối rối của ta, lão nhân mỉm cười xua tay.
"Không cần tiền. Lão hủ chỉ muốn kết một thiện duyên."
Ông nhìn về phía công t.ử Phù Ung.
"Vị lang quân kia phong thái cao nhã, tài hoa xuất chúng, tựa như trăng sao trên trời, hẳn là xuất thân từ bậc quyền quý?"
Động đến chuyện cơ mật, ta chỉ lắc đầu không đáp.
Lão nhân vuốt râu, ánh mắt đầy tinh anh.
"Lão hủ có đôi mắt nhìn người không sai đâu."
Ông lại nhìn sang ta.
"Còn tiểu cô nương này, tuy b.úi tóc đơn sơ, mặc áo tang, trên mặt còn bôi tro bếp, nhưng vẫn không che giấu được dung nhan khuynh thành. Hẳn là người trong lòng của vị quý nhân ấy."
"Không... không phải."
Ta vừa vội vàng phủ nhận, lão nhân đã vuốt râu thở dài.
"Đáng thương... thật đáng thương."
"Hôm ấy khi ta nối xương cho vị quý nhân kia, trong miệng ngài ấy chỉ không ngừng gọi tên cô nương. Hết lần này đến lần khác đều nói rằng, nếu cô đã tin ngài ấy có thể làm được, vậy thì dù là biển lửa địa ngục, ngài ấy cũng nhất định sẽ giành lại tất cả vì cô."
Nghe vậy, ta hoàn toàn ngây người.
Viên t.h.u.ố.c đỏ tươi như m.á.u trong lòng bàn tay tỏa ra mùi d.ư.ợ.c hương, vậy mà giờ phút này lại ngọt ngào như mật.
Mọi oán giận tích tụ bấy lâu phút chốc tan thành mây khói.
Thậm chí ta cũng chẳng còn nhớ nổi khoảnh khắc lưỡi d.a.o xoáy thấu tim kia.
Trong lòng chỉ còn sự hổ thẹn vì những ngày qua đã lạnh nhạt với chàng.
Thậm chí còn trách chính mình lòng dạ quá hẹp hòi.
Trở lại tiểu viện, chỉ thấy công t.ử Phù Ung đứng dưới ánh sáng.
Tuy tóc xõa ngang vai, râu ria đã lún phún mọc, nhưng vẫn không thể che lấp được khí độ thanh quý lạnh lùng nơi chàng.
Tim ta đập thình thịch, nhất thời lại có chút chùn bước.
Chỉ chốc lát sau, chàng tập tễnh đi đến dưới chân tường, đón lấy một con bồ câu đưa thư bay từ bên ngoài vào.
Thấy chàng gỡ xuống một mảnh lụa mỏng buộc trên chân chim, ta không nhịn được tò mò, chủ động tiến lại gần.
"Chủ quân, bên trên viết gì vậy?"
"Biết Song phu nhân mất tích, công t.ử Nguy đã trên đường quay về."
Chàng đọc qua vài lần rồi lập tức đốt bức thư, ném tro vào trong nước.
"Không còn nhiều thời gian nữa. Chờ tư quân của ta tìm đến, ta sẽ lập tức sang Ngụy quốc cầu viện."
"Vậy... vậy thì tốt quá."
Nhìn dáng vẻ hiên ngang ung dung của chàng, trong lòng ta tràn ngập vui mừng.
Người trước mặt chậm rãi đưa một cánh tay về phía ta.
Phong thái nhã nhặn ấy khiến lòng người không khỏi rung động.
"Mạn Cơ, xin cô giúp ta."
Một kẻ luôn tự ti nhút nhát như ta, giờ phút này cũng chủ động đưa tay nắm lấy bàn tay ấm áp ấy.
"Được. Ta nguyện làm tay chân cho chủ quân."