Chương 3: Ký Ức Bị Chôn Vùi
Trong nghĩa trang, nhất thời im phăng phắc.
Ngọn nến vừa tắt bỗng phụt sáng trở lại.
Ánh lửa xanh lét, hắt lên gương mặt ba người.
Ta nhìn nữ nhân áo đỏ, rồi lại nhìn Tiêu Diễn.
G.i.ế.c nàng?
Tiêu Diễn?
Nhưng hắn là Trấn Quốc Đại tướng quân, còn nàng là một nữ quỷ không biết từ đâu xuất hiện.
Hai người này rốt cuộc có quan hệ gì?
Tiêu Diễn chậm rãi đứng dậy.
Cổ hắn phát ra những tiếng răng rắc khe khẽ.
Giống như thân xác này vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với việc cử động.
Hắn nhìn nữ nhân áo đỏ rất lâu.
Cuối cùng, từ đôi môi tái nhợt ấy chỉ thốt ra một câu:
“Ta… không nhớ.”
Nữ nhân cười.
Tiếng cười lạnh đến thấu xương.
“Không nhớ?”
“Ngươi thật đúng là quý nhân hay quên.”
Nàng tiến lên một bước.
Âm khí quanh người cuộn trào.
Từng sợi tóc đen bay lượn trong gió.
“Ta tên là Tạ Dao.”
“Muội ấy tên là Tạ Đàn.”
“Ngươi nói xem, ngươi có nhớ chưa?”
Đầu ta bỗng ong một tiếng.
Tạ Đàn…
Tạ Đàn…
Cái tên ấy như một chiếc chìa khóa, hung hăng đ.â.m vào nơi sâu nhất trong ký ức.
Trước mắt ta tối sầm.
…
Có một tòa phủ đệ thật lớn.
Biển hiệu viết ba chữ:
Tạ Quốc Công Phủ.
Trong sân phủ, hoa đào nở rực.
Một tiểu cô nương khoảng tám, chín tuổi đang ngồi trên cây.
Dưới gốc cây, một thiếu niên mặc huyền y ngẩng đầu nhìn nàng.
Thiếu niên mặt mày tuấn tú, khóe mắt có nốt ruồi nhỏ.
Hắn dang hai tay.
“A Đàn, nhảy xuống đi.”
Tiểu cô nương lắc đầu.
“Không!”
“Ngươi đỡ ta không nổi.”
Thiếu niên cười.
“Ta là đại tướng quân tương lai, sao lại không đỡ nổi muội?”
Tiểu cô nương bĩu môi.
“Tiêu ca ca chỉ biết nói khoác.”
Nói xong.
Nàng vẫn nhắm mắt nhảy xuống.
Thiếu niên thật sự đỡ được nàng.
Hai người cùng ngã trên cỏ.
Nàng cười khanh khách.
Hắn cũng cười.
Nắng xuân rơi trên gương mặt hắn.
Chính là gương mặt của Tiêu Diễn.
…
Ta mở bừng mắt.
Mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng áo.
Tiêu ca ca…
Ba chữ ấy tự nhiên hiện lên trong đầu.
Ta ngơ ngác nhìn người trước mặt.
Tiêu Diễn cũng đang nhìn ta.
Đôi mắt đen sâu thẳm.
Giống như hắn cũng cảm nhận được điều gì đó.
“A… Đàn…”
Hắn khẽ gọi.
Tim ta đập mạnh.
Đúng lúc ấy.
Tạ Dao đột nhiên cười lớn.
“Nhớ ra rồi?”
“Cuối cùng cũng nhớ ra rồi!”
Nàng nhìn Tiêu Diễn.
Ánh mắt chuyển thành oán độc.
“Nhưng ngươi thì sao?”
“Ngươi có nhớ chính tay mình đã c.h.é.m đầu phụ thân ta, g.i.ế.c sạch hơn một trăm ba mươi mạng người của Tạ gia không?”
Ta chấn động.
Cả người cứng đờ.
Tạ gia…
Quốc Công phủ…
Là nhà của ta?
Tạ Dao cười đến chảy cả nước mắt.
“Một trăm ba mươi mạng người.”
“Máu nhuộm đỏ cả phủ.”
“Nô bộc, gia đinh, nữ quyến…”
“Không ai sống sót.”
“Ngay cả A Đàn mới mười tuổi cũng bị một kiếm xuyên tim.”
Ta như bị sét đ.á.n.h.
Một cơn đau dữ dội đột nhiên x.é to.ạc l.ồ.ng n.g.ự.c.
Trước mắt ta lại hiện lên hình ảnh khác.
Lửa.
Khắp nơi đều là lửa.
Tiếng khóc.
Tiếng kêu cứu.
Máu chảy khắp sân.
Ta ngã trên nền đất lạnh.
Trước n.g.ự.c đau đớn như bị thiêu đốt.
Một bóng người mặc giáp đen quỳ xuống bên cạnh ta.
Hắn ôm ta vào lòng.
Cả người run rẩy.
“A Đàn…”
Ta cố sức mở mắt.
Nhìn thấy khuôn mặt đẫm m.á.u của hắn.
Là Tiêu Diễn.
Hắn ôm ta rất c.h.ặ.t.
Chặt đến mức khiến ta không thở nổi.
Ta giơ tay.
Muốn chạm vào mặt hắn.
Nhưng không còn sức.
Bên tai chỉ còn tiếng hắn gào lên đau đớn:
“Không được ngủ!”
“A Đàn!”
“A Đàn!”
…
Ta ngã quỵ xuống đất.
Nước mắt không ngừng tuôn ra.
Trước n.g.ự.c đau đến mức gần như nứt ra.
Ta nhớ rồi.
Ta thật sự nhớ rồi.
Ta là Tạ Đàn.
Là nhị tiểu thư của Tạ Quốc Công phủ.
Ta đã c.h.ế.t từ bảy năm trước.
Vậy…
Ta là ai?
Người đang đứng ở đây là ai?
Vì sao ta còn sống?
Trong lúc đầu óc hỗn loạn, một bàn tay lạnh buốt đỡ lấy ta.
Là Tiêu Diễn.
Hắn quỳ xuống trước mặt ta.
Ánh mắt chưa từng rời khỏi ta.
Hắn chậm rãi giơ tay.
Lau đi nước mắt trên mặt ta.
Động tác vụng về.
Lại vô cùng cẩn thận.
“A Đàn…”
Hắn khàn giọng.
“Đừng… khóc…”
Đúng lúc ấy.
Tạ Dao bỗng cười lạnh.
“Ngươi không có tư cách gọi tên muội ấy.”
Nàng nhìn Tiêu Diễn.
Từng chữ một:
“Bởi vì năm đó…”
“Chính ngươi đã tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t A Đàn.”
Gió lạnh đột nhiên nổi lên.
Trong nghĩa trang.
Tiêu Diễn sững người.
Mà sắc mặt Tam Nương phía sau đã trắng bệch như tờ giấy.
Bà run rẩy lùi về sau một bước.
Lẩm bẩm:
“Cuối cùng…”
“Vẫn đến ngày này…”