Chương 4: Người G.i.ế.c Ta
“Không thể nào…”
Ta ngẩng đầu nhìn Tạ Dao.
Giọng nói của chính mình cũng run lên.
“Tiêu ca ca… không thể g.i.ế.c ta…”
Ta nhớ lại đôi mắt của hắn trong biển lửa.
Đó không phải ánh mắt của kẻ muốn g.i.ế.c người.
Mà là ánh mắt của người đã mất đi thứ quan trọng nhất.
Tạ Dao nhìn ta.
Ánh mắt dần dịu lại.
“A Đàn, muội vẫn giống như trước đây.”
“Luôn tin hắn.”
Nàng khẽ cười.
“Năm đó, tỷ cũng tin hắn.”
Tiêu Diễn từ đầu đến cuối không nói gì.
Chỉ nhìn chằm chằm bàn tay mình.
Giống như trên đó vẫn còn dính m.á.u.
Một lúc lâu sau.
Hắn mới khàn giọng hỏi:
“Ta… g.i.ế.c nàng?”
Tạ Dao cười lạnh.
“Phải.”
“Năm đó ngươi dẫn cấm quân vây phủ Tạ gia.”
“Chính tay ngươi cầm kiếm.”
“Chính tay ngươi đ.â.m xuyên n.g.ự.c A Đàn.”
Nàng tiến lên một bước.
Đôi mắt đỏ như m.á.u.
“Ngươi quên rồi sao?”
Tiêu Diễn bỗng ôm đầu.
Sắc mặt trở nên vô cùng đau đớn.
Trong đầu hắn.
Từng hình ảnh vỡ vụn hiện lên.
…
Đêm đó.
Mưa rất lớn.
Hắn cưỡi ngựa đến trước phủ Tạ gia.
Hoàng đế ban mật chỉ.
Tạ Quốc Công thông đồng với địch, mưu đồ tạo phản.
Cả phủ phải bị xử t.ử.
Hắn không tin.
Cho nên hắn xin tự mình đến bắt người.
Nhưng vừa bước vào phủ.
Hắn đã nhìn thấy t.h.i t.h.ể khắp nơi.
Máu chảy thành sông.
Một đám hắc y nhân đang đồ sát.
Bọn chúng mặc giáp của cấm quân.
Nhưng…
Không phải người của hắn.
Có kẻ giả truyền thánh chỉ.
Có kẻ muốn diệt khẩu Tạ gia.
Hắn rút kiếm xông vào.
G.i.ế.c đỏ cả mắt.
Cho đến khi nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé nằm trong biển m.á.u.
Là A Đàn.
Nàng còn sống.
Trước n.g.ự.c cắm một mũi tên.
Hơi thở yếu ớt.
Hắn ôm nàng lên.
Nàng lại nắm lấy tay hắn.
“Tiêu… ca ca…”
Nàng khóc.
“Ta đau quá…”
…
Hình ảnh đến đây đột nhiên đứt đoạn.
Tiêu Diễn ôm đầu.
Máu từ khóe mắt chảy xuống.
“A!”
Hắn gầm lên đau đớn.
Ta giật mình.
“Tiêu ca ca!”
Vừa dứt lời.
Tất cả đều sững lại.
Ta cũng ngây người.
Tiêu ca ca.
Ta đã gọi hắn như vậy.
Giống hệt năm xưa.
Tiêu Diễn từ từ ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Nhìn ta.
Rất lâu.
Khóe môi hắn khẽ run.
Giống như muốn cười.
Lại giống như sắp khóc.
“A Đàn…”
Đúng lúc ấy.
Tạ Dao đột nhiên quát lớn:
“Đừng nhớ nữa!”
Ầm!
Âm khí quanh người nàng bùng nổ.
Toàn bộ cửa sổ trong nghĩa trang đồng loạt bật tung.
Giấy tiền bay tán loạn.
Nàng nhìn Tiêu Diễn.
Ánh mắt đầy sợ hãi.
Phải.
Là sợ hãi.
Giống như nàng đang sợ hắn nhớ ra điều gì đó.
Tam Nương bỗng biến sắc.
“Không ổn!”
Ta còn chưa hiểu.
Tạ Dao đã lao đến.
Móng tay dài như d.a.o sắc đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c Tiêu Diễn.
“Không được nhớ!”
“Kẻ đó sẽ tỉnh lại!”
Tiêu Diễn vẫn quỳ trên đất.
Không tránh.
Mắt hắn chỉ nhìn ta.
Phập!
Năm ngón tay xuyên qua n.g.ự.c hắn.
Nhưng…
Không có m.á.u.
Tạ Dao ngây người.
Bởi vì nơi l.ồ.ng n.g.ự.c của hắn.
Không có tim.
Trống rỗng.
Ta hít ngược một hơi lạnh.
Người không có tim…
Làm sao còn sống?
Tạ Dao cũng lùi lại hai bước.
Sắc mặt tái mét.
“Quả nhiên…”
“Nó đã lấy mất trái tim của ngươi.”
Nàng vừa dứt lời.
Bầu trời ngoài nghĩa trang bỗng vang lên một tiếng sấm.
Ầm!
Mặt đất rung chuyển.
Một giọng nói già nua đột nhiên cất lên từ sâu dưới lòng đất.
Khàn đặc.
Âm u.
Đầy ác ý.
“A Đàn…”
Ta cứng người.
Giọng nói ấy…
Ta đã nghe qua.
Là giọng nói đầu tiên gọi tên ta khi m.á.u ta rơi lên cổ Tiêu Diễn.
Rắc…
Rắc…
Mặt đất giữa nghĩa trang bắt đầu nứt ra.
Một bàn tay khô quắt từ dưới đất chậm rãi thò lên.
Tiếp theo là cánh tay thứ hai.
Rồi cái đầu.
Một người…
Không.
Một thứ gì đó.
Nó mặc long bào đen.
Đầu đội vương miện đã mục nát.
Gương mặt chỉ còn một nửa.
Nửa còn lại là bộ xương trắng hếu.
Nhưng đôi mắt…
Lại đang nhìn chằm chằm vào ta.
Nó mỉm cười.
“A Đàn…”
“Phụ hoàng tìm được con rồi.”