Vẫn là giọng nói ấy, chỉ trầm hơn năm năm trước hẳn một quãng.

Ta đứng trên bậc thềm cửa cung, từ trên cao nhìn xuống hắn.

Hắn đứng cạnh ngựa, ngẩng mặt nhìn ta, tóc bị gió thổi hơi rối, khóe môi mang một nụ cười cực nhạt.

“Đệ gầy đi rồi.” Ta nói.

“Gió biên quan lớn, thổi gầy.”

“Trên người có thương tích không?”

“Thương ngoài da, không đáng ngại.”

“Vết sẹo dưới cằm kia từ đâu ra?”

Hắn đưa tay sờ cằm, giống như lúc này mới nhớ ở đó có thêm một vết sẹo.

“Mùa thu năm ngoái bị tên lạc sượt qua.

Chỉ là vết thương ngoài da, lành từ lâu rồi.”

Ta bước xuống bậc thềm, từng bước đi tới trước mặt hắn.

Đến gần mới nhận ra năm năm qua hắn đã cao hơn rất nhiều.

Trước kia ta phải cúi đầu nhìn hắn.

Bây giờ đến lượt hắn cúi xuống nhìn ta.

Ta đưa tay chạm vào vết sẹo ấy.

Hắn sững một chút, không tránh.

“Có đau không?” Ta hỏi.

“Đã không đau từ lâu rồi.”

“Ta hỏi lúc đó.”

Hắn im lặng một lát rồi nói:

“Lúc đó cũng không có gì.

Nghĩ rằng đ.á.n.h xong trận là có thể trở về, đau một lúc rồi quên.”

Ta lấy từ tay áo ra một miếng ngọc bội.

Miếng ngọc rồng.

Năm năm qua, ta luôn mang nó sát người, chưa từng rời khỏi.

Ta đưa tới trước mặt hắn.

“Trả cho đệ.”

Hắn nhìn miếng ngọc, không nhận.

“Tại sao?”

“Đệ không muốn?”

“Đệ có muốn hay không không quan trọng.”

Hắn nói:

“Miếng ngọc này là tỷ giành được trong tiệc đầy tháng.

Đã giành rồi thì là của tỷ.”

“Nhưng vốn dĩ nó phải thuộc về đệ.”

Hắn đột nhiên cười.

Nụ cười ấy giống hệt lúc mười bốn tuổi, mang theo vẻ như đã sớm đoán được ta sẽ nói vậy.

“Tỷ tỷ.”

Hắn nói:

“Ngày tiệc đầy tháng, lúc tỷ cướp ngọc rồng, thật ra đệ kịp ngăn lại.

Tỷ quên rồi sao?

Khi ấy đệ ở gần phụ hoàng hơn.

Lúc tay người đưa tới, phía đệ mới là gần nhất.”

Ta nhớ lại.

Đúng là như vậy.

Ban đầu phụ hoàng đi về phía hắn trước.

Ngọc rồng gần như đã được buộc lên tã lót của hắn, là ta từ bên cạnh thò tay ra.

“Nhưng đệ không ngăn.”

Hắn nói.

“Tại sao?”

“Bởi vì đệ biết tỷ cần nó hơn đệ.”

Gió từ cửa cung thổi vào, khiến bờm Kinh Sương bên cạnh hắn phập phồng.

Con ngựa đợi đến mất kiên nhẫn, phì một tiếng rồi vươn đầu cọ vào lưng hắn.

Hắn quay người vỗ Kinh Sương, sau đó lại nhìn ta.

“Tỷ tỷ, năm năm ở biên quan, đệ đã nghĩ thông một chuyện.

Kiếp trước đệ ngồi trên chiếc ghế ấy, chưa từng có một khắc yên lòng.

Ngày ngày đề phòng người này, đề phòng người kia.

Đêm xuống ngủ cũng phải nắm c.h.ặ.t góc chăn, sợ có người tới g.i.ế.c mình.

Nhưng năm năm qua, đệ ngủ trên phong hỏa đài, nghe tiếng sói mà ngủ, gối đầu lên đao.

Tỉnh dậy nhìn mặt trời bò lên từ cuối thảo nguyên, trong lòng trái lại vô cùng yên ổn.”

Hắn dừng lại, giọng nhẹ xuống.

“Chiếc ghế ấy là của tỷ.

Đệ ngồi không vững.

Tỷ ngồi vững.”

Ta siết miếng ngọc rồng, các khớp ngón tay trắng bệch.

“Tỷ tỷ.”

Hắn khép tay ta lại, ấn ngọc rồng vào lòng bàn tay.

“Giữ lấy đi.

Coi như đệ… nợ tỷ.”

Chữ nợ ấy giống một cái gai đ.â.m trúng nơi ta vẫn luôn giả vờ như không có chuyện gì.

Ta bỗng nhớ tới đêm tuyết rất nhiều năm trước.

Bùi Độ bảy tuổi nhìn ngoài cửa sổ, nói:

“Đứng dậy quá nhiều lần sẽ không muốn đi tiếp nữa.”

Kiếp trước hắn đã ngã.

Ngã rất nặng.

Nặng đến mức ngay cả chiếc ghế ấy hắn cũng ngồi không yên.

Kiếp này hắn chọn một con đường khác.

Đi rất vững.

Vững đến mức có thể ngủ yên giữa gió cát đầy trời ngoài biên ải.

Còn ta nhận lấy chiếc ghế kia.

Thay hắn đi hết con đường hắn không muốn đi nữa.

“Vậy thì coi như hòa.” Ta nói.

“Hòa rồi.” Hắn đáp.

Trong sử sách đời sau có mấy cách ghi chép khác nhau về giai đoạn này của Đại Thịnh.

Chính sử viết:

Trường Hy nữ đế Bùi Ký Thanh có tài năng phi phàm, trị vì thiên hạ ba mươi năm, chỉnh đốn quan lại, giảm nhẹ thuế khóa, mở khoa thi cho nữ t.ử, quốc lực Đại Thịnh nhờ đó hưng thịnh.

Đệ đệ của người, Trấn Bắc đại tướng quân Bùi Độ, trấn thủ biên cương ba mươi năm, khiến quân Hồ không dám dòm ngó phương Nam.

Tỷ đệ đồng tâm, khai sáng thời kỳ Trường Hy trung hưng.

Nhưng lời đồn trong dân gian lại khác.

Chuyện mà các tiên sinh thuyết thư thích nhắc nhất chính là ngày nữ đế đăng cơ, tướng quân đi xa tới Bắc cảnh.

Một người hướng Nam, một người hướng Bắc, đi ngược về hai phía.

Người nghe cảm thấy chua xót, luôn phải hỏi thêm một câu:

“Sau này họ còn gặp nhau không?”

Tiên sinh thuyết thư đập mạnh thanh tỉnh mộc xuống bàn.

“Gặp chứ! Sao lại không gặp?

Hằng năm tháng Chạp, tướng quân đều về kinh thuật chức, nữ đế đều đứng ở cửa cung chờ.

Có một năm tuyết rơi quá lớn, ngựa của tướng quân mắc kẹt giữa đường, về muộn ba ngày.

Nữ đế đứng ở cửa cung đợi suốt ba ngày.

Đến khi tướng quân chạy tới, người cũng chẳng nổi giận, chỉ nhàn nhạt nói một câu:

Vào trong uống bát canh nóng đi.”

Người dưới đài nghe xong, có người cười, có người âm thầm lau mắt.

Thật ra sử sách còn bỏ sót một chuyện.

Mỗi năm tháng Chạp, ngoài việc về kinh thuật chức, tướng quân còn mang về một thứ.

Là một cành hồng mai bẻ từ Ngự uyển, một trong những cành nở sớm nhất vào những ngày đầu rét đậm.

Hắn cắm cành mai vào bình sứ xanh trên thư án của nữ đế, không nói thêm câu nào, đặt xuống rồi đi.

Trong lúc nghỉ giữa những lần phê tấu chương, nữ đế thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu nhìn cành mai ấy.

Sau đó lại cúi xuống viết tiếp.

Viết đến một chỗ nào đó, bỗng dừng b.út, vẽ ở góc giấy một đóa mai nhỏ xíu, xiêu xiêu vẹo vẹo.

Vẽ xong lại tiếp tục.

Phê tấu chương xong, người đứng dậy, đẩy cửa sổ.

Ngoài cửa có gió từ phương Bắc thổi tới, mang theo hơi tuyết và mùi nhựa thông.

Người quay lưng về phía cửa sổ, gió nâng tay áo lên, để lộ một đoạn cổ tay.

Trên cổ tay quấn một sợi dây đỏ đã bạc màu.

Là rất nhiều năm trước, trước khi rời kinh, một người khác đã tự tay buộc cho người.

Người chưa từng tháo xuống.

Sợi dây đỏ đã bị năm tháng mài đến mức gần như không còn nhìn ra màu sắc.

Nhưng người vẫn đeo.

Giống như hắn vẫn luôn nhớ.

Mỗi năm trở về, đều phải bẻ một cành hồng mai nở sớm nhất.

Chỉ đặt ở đó.

Không một lời.

Không một tiếng.

Hết toàn văn.

Chương 7 - Song Sinh Đoạt Đích - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia