Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
“Thì ra là vậy.”
Nghe lời Hạ Trì Uyển, Thạch Tâm chợt hiểu ra, hóa ra Bộ công t.ử đã túng thiếu đến mức sạch túi.
Chẳng trách lúc đưa hơn chục đồng tiền cho tiểu hòa thượng, Bộ Chiêm Phong còn mang vẻ mặt đắc ý.
“Cứ chờ mà xem. Loại người không biết tự lượng sức mình còn có nhiều nhục nhã đang chờ hắn.”
Hạ Trì Uyển cong môi cười, mang theo chút tà khí.
Nếu Bộ Chiêm Phong muốn giống như kiếp trước, kéo nàng, một người vô tội, xuống nước để lợi dụng, vậy thì hắn đừng mong có ngày nào sống yên ổn!
Đúng như Hạ Trì Uyển nghĩ, những ngày sau khi Bộ Chiêm Phong vào Pháp Hoa Tự thật sự hỗn loạn đến mức khiến hắn khổ không nói nổi.
Tuy Bộ Chiêm Phong đủ tàn nhẫn với chính mình, nhưng nói cho cùng, Bộ gia ở địa phương vốn cũng được xem là gia đình khá giả.
Cho nên từ nhỏ tới lớn, hắn chưa từng thật sự chịu khổ.
Đây là lần đầu tiên Bộ Chiêm Phong phải ở trong căn phòng đầy mạng nhện, làm bạn với côn trùng bò sát!
Trong lòng hắn hận tiểu hòa thượng đã lạnh nhạt với mình, định đi tố cáo lỗi của tiểu hòa thượng, tiện thể đổi luôn phòng khác.
Ai ngờ hắn còn chưa bước ra khỏi phòng thì tiểu hòa thượng đã dẫn theo đồng bạn đứng trước cửa phòng hắn nói chuyện một hồi.
“Thập Tam à, đệ không biết đâu, ta chưa từng gặp người nào nghèo kiết xác như vậy. Còn thư sinh nữa chứ! Với cái bộ dạng nghèo hèn đó mà còn muốn thi khoa cử, đúng là nằm mơ!”
Tiểu hòa thượng nghĩ tới nghĩ lui vẫn tức nên chạy tới “trả thù”.
“Đúng là keo kiệt thật. Chắc tên thư sinh đó bò ra từ xó xỉnh nào. Người từ nơi xa xôi thì tự nhiên không có kiến thức, chỉ biết làm trò cười.”
Tiểu hòa thượng được gọi là Mười Ba lập tức phụ họa.
“Hắn cũng thật không biết xấu hổ, lấy có hơn chục đồng tiền mà muốn bố thí cho ta, coi ta là ăn mày chắc? Không có tiền còn thi khoa cử cái gì. Bây giờ thi khoa cử dễ lắm sao?”
Tiểu hòa thượng cố ý lớn giọng nói.
“Chuyện khác không nói, chỉ riêng người báo tin đỗ đạt thôi, ta không tin hắn có mặt mũi mà lấy hơn chục đồng ra thưởng. Mất mặt, đúng là mất mặt!”
“Sư huynh hà tất phải tức giận với một thư sinh nghèo hèn như vậy. Ngay cả dân thường tới chùa dâng hương còn thưởng một thỏi bạc vụn cơ mà. Thôi mặc kệ hắn đi.”
Sau khi đứng trước mặt Bộ Chiêm Phong mà mỉa mai một trận, tiểu hòa thượng và đồng bạn mới hả giận rồi rời đi.
Trong phòng, sắc mặt Bộ Chiêm Phong lúc xanh lúc đỏ. Lúc này hắn mới biết hóa ra làm hòa thượng ở Pháp Hoa Tự lại nhàn nhã như vậy.
Tiền thưởng một lần đã là một thỏi bạc vụn?
Một ngày như vậy thì nhận được bao nhiêu tiền thưởng chứ!
Hòa thượng mà làm tới mức này thì chi bằng tất cả mọi người đều đi xuất gia cho rồi!
Bộ Chiêm Phong nào biết một trong những nguyên nhân khiến Pháp Hoa Tự nổi danh chính là vì các hòa thượng nơi đây cũng không hề đơn giản.
Hòa thượng ở Pháp Hoa Tự không phải ai muốn làm cũng được, ít nhất phải có công danh tú tài!
Ngay cả tiểu hòa thượng tiếp đón Bộ Chiêm Phong kia hiện tại cũng chưa được tính là đệ t.ử chính thức của Pháp Hoa Tự, mới chỉ là đệ t.ử ngoại môn.
Đợi sau này thi đỗ tú tài mới được xem là đệ t.ử nội môn chân chính.
Vì chuyện này, Bộ Chiêm Phong cũng không tiện đi tìm tiểu hòa thượng gây phiền phức nữa, chỉ đành ngoan ngoãn ở lại trong phòng củi.
Đương nhiên, đã không có chỗ ở tốt thì cũng chẳng có đồ ăn ngon.
Tiểu hòa thượng cho dù có tới cũng chỉ ném cho Bộ Chiêm Phong vài cái màn thầu, còn những thứ khác thì đừng hòng nghĩ tới!
Dù vậy, tiểu hòa thượng vẫn thu luôn hơn chục đồng tiền trước đó của Bộ Chiêm Phong.