Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)

Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.

Thật ra khi Bộ Chiêm Phong hiểu ra thì đã muộn rồi. Hắn nào ngờ được rằng Pháp Hoa Tự nổi danh khắp nơi mà hòa thượng bên trong lại mang dáng vẻ như thế.

Lúc tiểu hòa thượng dìu Bộ Chiêm Phong lên núi vào chùa, hắn vừa hay nhìn thấy có người nhét những túi tiền nhỏ cho vài tiểu sư phụ.

Vừa nhìn tư thế đó, Bộ Chiêm Phong lập tức hiểu ra, đây là tiền thưởng.

Trong lòng hắn như muốn hộc m.á.u. Tuy gia cảnh trước kia của hắn cũng xem như khá giả.

Nhưng sau khi vào kinh, chi tiêu dọc đường thật sự quá lớn.

Số bạc vốn còn dư dả giờ đã chẳng còn bao nhiêu. May mà kỳ thi mùa thu sắp tới, Bộ Chiêm Phong tin mình nhất định có thể vượt qua.

Cho dù hắn không vượt qua được, chẳng phải vẫn còn thiên kim phủ thừa tướng sao?

Chỉ cần Hạ Phù Dung hoặc Hạ Trì Uyển cho hắn chút đồ, hắn sẽ lại có bạc.

Cho nên dù đau lòng đến đâu, Bộ Chiêm Phong vẫn nhét cho tiểu hòa thượng hơn chục đồng tiền.

Ban đầu hắn còn nghĩ như vậy thì mình sẽ được tiểu hòa thượng tôn trọng và đối đãi t.ử tế hơn.

Ai ngờ vừa nhận tiền xong, sắc mặt tiểu hòa thượng lập tức thay đổi, rồi đẩy số tiền đồng trở lại vào n.g.ự.c Bộ Chiêm Phong.

“Tiểu tăng thấy thí chủ cũng không dễ dàng gì. Chỗ tiền đồng này ngài vẫn nên giữ lại mua màn thầu hoặc bố thí cho ăn mày đi!”

Bộ Chiêm Phong sững sờ. Rõ ràng hắn đã cho tiền thưởng rồi, sao thái độ của tiểu hòa thượng lại càng tệ hơn?

Hắn trừng mắt nhìn tiểu hòa thượng rời đi, thầm nghĩ chờ sau này mình công thành danh toại nhất định sẽ quay lại Pháp Hoa Tự, tính toán món nợ hôm nay với tên tiểu hòa thượng này.

Bộ Chiêm Phong xoay người bước vào phòng rồi hoàn toàn ngây người.

Căn phòng này dường như đã rất lâu không có ai lui tới nên trên bàn phủ đầy bụi.

Quan trọng hơn là ở các góc phòng còn chất không ít củi.

Đây đâu phải phòng cho khách hành hương ở, rõ ràng là phòng chứa củi!

“Thật sự như vậy sao? Đúng là làm mất mặt người đọc sách.”

Hạ Trì Uyển đang ở trong một gian phòng thượng hạng, nghe chuyện Bộ Chiêm Phong làm ra chuyện ngu ngốc như vậy liền bật cười vui vẻ.

Quả nhiên, cho dù Bộ Chiêm Phong có chu đáo tới đâu, vẫn luôn có chỗ sơ suất.

Pháp Hoa Tự là ngôi chùa nổi danh khắp kinh thành, thậm chí khắp Đại Chu, khác hẳn những chùa miếu nhỏ ở nơi khác.

Người có thể tới Pháp Hoa Tự dâng hương không phú thì quý, hoặc là kẻ có tiền có thế.

Ngay cả dân thường tới đây thì gia cảnh cũng phải khá giả.

Dần dần ở Pháp Hoa Tự hình thành một kiểu “quy củ” là thưởng tiền.

Hoặc không thưởng, mà đã ra tay thì nhất định là bạc vụn.

Hơn chục đồng tiền mà Bộ Chiêm Phong đưa ra đã không thể gọi là thưởng nữa, mà là đang tát vào mặt tiểu hòa thượng.

Đám hòa thượng ở Pháp Hoa Tự vốn có thói nịnh giàu khinh nghèo, lại đoán chắc Bộ Chiêm Phong không hiểu tình hình nơi này nên nhất định sẽ bị làm nhục.

Quả nhiên ngay cả một tiểu hòa thượng cũng có thể bắt nạt hắn.

“Bình thường nhìn Bộ công t.ử ăn mặc chỉnh tề đàng hoàng, giờ xem ra lại có chút keo kiệt nhỏ mọn.”

Thạch Tâm nghĩ nghĩ rồi nói.

Tiền thưởng chỉ có hơn chục đồng, ngay cả đám nha hoàn như họ còn chướng mắt, đúng là người từ nơi nhỏ bé lên mà.

“Keo kiệt nhỏ mọn gì chứ, ta thấy hắn là hết tiền rồi.”

Hạ Trì Uyển không khách khí mà nhận xét.

Kiếp trước vào lúc này, nàng đã đem không ít tiền riêng cho Bộ Chiêm Phong, khiến hắn không những vượt qua kỳ thi mùa thu một cách phong quang mà sau đó còn dư bạc để ăn chơi khắp nơi.

Hạ Phù Dung đâu phải nàng, e rằng chẳng cho Bộ Chiêm Phong lấy nửa đồng bạc.