Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
Một khi thiên kim phủ thừa tướng đã mở miệng nói dưới núi có một thư sinh cần giúp đỡ, đám hòa thượng trong chùa sao có thể làm như chưa từng nghe thấy.
Nhưng dưới cái nắng gay gắt thế này còn phải xuống núi dìu một thư sinh nghèo lên, thật sự quá thiệt thòi.
Cho nên những hòa thượng bối phận cao đều không muốn đi.
Tiểu hòa thượng mới mười hai mười ba tuổi này bối phận thấp hơn, tự nhiên bị các sư huynh đẩy ra làm lao lực.
Vì thế vừa nhìn thấy Bộ Chiêm Phong cao lớn lực lưỡng, tiểu hòa thượng lập tức nói ngay một câu như vậy.
Nghe lời tiểu hòa thượng, cổ họng vốn đã khô khốc của Bộ Chiêm Phong càng khó chịu hơn.
Đã biết mình nhỏ tuổi, có thể không đỡ nổi người, vậy sao không để người khác tới!
“Tin rằng thí chủ sẽ không làm khó tiểu tăng. Thí chủ vẫn nên tự mình lên núi vào chùa đi, tiểu tăng sẽ đứng bên cạnh trông chừng ngài.”
Tiểu hòa thượng vào Pháp Hoa Tự cũng được một thời gian. Dưới ảnh hưởng của các sư huynh, cậu đã hiểu con người cũng chia ba bảy loại.
Tuy Bộ Chiêm Phong dung mạo đường đường, nhưng y phục bình thường, bên cạnh ngay cả một thư đồng cũng không có, nhìn là biết không xuất thân từ gia đình phú quý.
Chỉ sợ đây còn là một thư sinh nghèo, trên người chẳng có bao nhiêu bạc.
Tiểu hòa thượng lập tức thấy bực bội. Những thí chủ hào phóng đều bị các sư huynh giành tiếp đãi hết rồi.
Hôm nay lại để cậu tiếp một thư sinh nghèo không có tiền. Các sư huynh đúng là xấu xa, chỉ biết bắt nạt cậu!
“Tiểu sư phụ, chân tiểu sinh bị trẹo thật sự không đi nổi, có thể giúp một tay được không?”
Để diễn màn khổ nhục kế cho chân thật, Bộ Chiêm Phong bị trẹo chân thật chứ không phải giả.
Nếu hắn cố đi tiếp, hắn biết rất có thể chân mình sẽ thật sự bị hỏng.
“Còn mong thí chủ đừng làm khó tiểu tăng. Tiểu tăng tuổi còn nhỏ, chẳng lẽ thí chủ nhẫn tâm làm tiểu tăng bị thương sao?”
Tiểu hòa thượng đương nhiên không vui, sợ bị Bộ Chiêm Phong đè bị thương.
“Người xuất gia lấy từ bi làm gốc. Tiểu sư phụ đã thấy ta thật sự bị thương, giúp một tay thì có gì không được. Tiểu sư phụ cứ yên tâm, sẽ không làm ngươi bị thương đâu.”
Bộ Chiêm Phong nghiến răng nói, không hiểu sao tiểu hòa thượng này lại khó chơi đến vậy.
“A Di Đà Phật, vậy tiểu tăng sẽ dìu ngài một đoạn.”
Tiểu hòa thượng đưa một tay ra để Bộ Chiêm Phong vịn vào.
Bộ Chiêm Phong c.ắ.n răng nhảy tới cạnh tiểu hòa thượng, đem nửa thân người dựa lên cậu.
Tiểu hòa thượng cười cười rồi bước nhanh về phía trước.
Một chân Bộ Chiêm Phong bị trẹo nên đi lại vốn đã mất thăng bằng. Tiểu hòa thượng lại cố tình đi nhanh như vậy khiến hắn hoàn toàn không theo kịp.
Đối mặt với sự gây khó dễ có chủ ý của tiểu hòa thượng, mặt Bộ Chiêm Phong xanh mét.
Ngay cả ở kinh thành hắn cũng chưa từng bị đối xử như thế. Không ngờ một tiểu hòa thượng ở Pháp Hoa Tự cũng dám tỏ thái độ với hắn.
Bộ Chiêm Phong là kẻ không chịu thua. Sau khi nhận ra tiểu hòa thượng cố ý làm khó mình, hắn vẫn cứng rắn đuổi theo bước chân của cậu.
Phải biết rằng Bộ Chiêm Phong vốn là người luyện võ, chút gây khó dễ này hắn thật sự chưa để vào mắt.
Chỉ là thái độ khinh miệt của tiểu hòa thượng đã chọc giận hắn.
Sau khi vào chùa, Bộ Chiêm Phong lại yêu cầu ở lại.
Tiểu hòa thượng không nói hai lời liền dẫn hắn đi tìm chỗ nghỉ.
“Phòng trống không còn nhiều, nhưng ở đây vẫn còn một gian, ngươi vào đi.”
Tiểu hòa thượng đẩy cửa một căn phòng rồi nói với Bộ Chiêm Phong.
Bộ Chiêm Phong nghĩ nghĩ rồi móc từ trong n.g.ự.c ra hơn chục đồng tiền nhét vào tay tiểu hòa thượng.
Mấy chuyện nhân tình thế thái này, hắn vẫn hiểu.