Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
Cho nên Bộ Chiêm Phong ngồi bên ngoài xe chưa được bao lâu thì mồ hôi đã thấm ướt cả lưng áo, trên người còn bốc lên mùi mồ hôi khó ngửi, đâu còn dáng vẻ phong độ của một công t.ử tuấn tú nữa.
Khác với Bộ Chiêm Phong, bên trong xe ngựa lại như có cả một thế giới riêng. Hạ Trì Uyển được nha hoàn quạt mát, lại thêm hơi lạnh nhè nhẹ tỏa ra từ hộp băng, vô cùng dễ chịu.
Đến khi tới Pháp Hoa Tự, Bộ Chiêm Phong cũng biết rõ dáng vẻ hiện tại của mình vô cùng chật vật.
Đừng nói tới việc quyến rũ Hạ Trì Uyển, chỉ sợ còn khiến nàng chán ghét hơn thôi.
Dù sao cũng chẳng có mấy nữ t.ử thật sự thích một nam nhân “bốc mùi”.
“Đa tạ Hạ Nhị tiểu thư đã giúp đỡ. Không biết sau khi vào Pháp Hoa Tự, tiểu thư có thể nhờ một tiểu sư phụ xuống dìu tiểu sinh lên được không?”
Bộ Chiêm Phong thông minh giữ khoảng cách với Hạ Trì Uyển, tránh để mùi mồ hôi trên người mình xông tới nàng.
“Chuyện nhỏ thôi, có gì đáng nhắc.”
Sau khi gặp lại Bộ Chiêm Phong ở kiếp này, đây là lần đầu tiên hắn hiểu rõ rằng phải giữ khoảng cách với nàng.
Mỗi lần đối diện với dáng vẻ tự cho mình là si tình, lại còn tự nhiên thân thiết của Bộ Chiêm Phong, hận ý trong lòng Hạ Trì Uyển lại tăng thêm một phần.
Thạch Tâm cầm ô, Bão Cầm dìu Hạ Trì Uyển, chủ tớ mấy người cứ thế đi trước lên Pháp Hoa Tự.
Nhìn bóng dáng màu xanh thanh mát dưới ánh nắng gay gắt càng lúc càng xa mình, đôi mắt bị mồ hôi làm cay xè của Bộ Chiêm Phong không tự chủ nheo lại, khiến bóng lưng Hạ Trì Uyển càng thêm mơ hồ.
Chẳng qua chỉ là một nữ t.ử sắp sa sút mà thôi, vậy mà còn kiêu ngạo như thế.
Thật sự cho rằng mình vẫn là thiên kim được cưng chiều của phủ thừa tướng sao?
Chẳng qua chỉ là một tiểu thư ngây thơ bị vinh hoa phú quý che mắt, không nhìn rõ hiện thực mà thôi...
Nghĩ tới thái độ lạnh nhạt của Hạ Trì Uyển, Bộ Chiêm Phong vô cùng không thích.
Đẹp thì đúng là đẹp thật, nhưng nữ t.ử quan trọng nhất vẫn là dịu dàng hiểu chuyện và biết chăm lo gia đình. Điểm này, Hạ Trì Uyển đúng là kém Hạ Phù Dung quá xa.
Với tính cách kiêu ngạo của Hạ Trì Uyển, sau này chắc chắn sẽ không được hắn yêu thích.
Thôi vậy thôi vậy, cưới một nữ nhân có ích vẫn tốt hơn cưới một người vô dụng. Huống chi Hạ Trì Uyển thật sự có nhan sắc khuynh quốc khuynh thành, cho dù chỉ đặt trong nhà làm vật trang trí thôi cũng rất đẹp mắt.
Thông thường chùa chiền sẽ không giữ nữ khách hành hương lại.
Nhưng Pháp Hoa Tự vô cùng nổi tiếng, vì phục vụ những quyền quý quan lại nên cuối cùng cũng xây thêm vài căn phòng chuyên dùng để tiếp đón khách hành hương ở lại vài ngày.
Cho nên vừa thấy thiên kim tướng phủ tới, Pháp Hoa Tự nhanh ch.óng sắp xếp chỗ ở cho Hạ Trì Uyển.
Còn Bộ Chiêm Phong thì trước tiên phải đợi dưới chân núi nửa canh giờ.
Mà cho dù đã lên tới Pháp Hoa Tự, với tình trạng hương khách đông đúc như hiện tại, một thư sinh nhỏ bé như hắn muốn có chỗ đặt chân trong chùa quả thực khó như lên trời.
Tiểu hòa thượng tiếp đón Bộ Chiêm Phong vốn đã không thích mùi mồ hôi trên người hắn.
Nếu không phải nô tài của thiên kim tướng phủ nói dưới chân núi có một thư sinh cần giúp đỡ, tiểu hòa thượng này căn bản chẳng muốn xuống núi dìu Bộ Chiêm Phong lên.
Trong mắt tiểu hòa thượng nhìn Bộ Chiêm Phong tràn đầy oán trách và khinh thường, cảm thấy tên thư sinh này đơn giản chỉ tới gây phiền phức.
Kỳ thi mùa thu đã cận kề, không chịu ở nhà chăm chỉ học hành mà còn chạy tới dâng hương. Nhìn kiểu gì cũng là kẻ không có chí tiến thủ, e rằng kỳ thi này không tham gia còn tốt hơn.
Nào là người xuất gia lấy từ bi làm gốc, tất cả chỉ là lời ghi trong kinh Phật mà thôi.
Ít nhất hòa thượng của Pháp Hoa Tự tuyệt đối không như vậy.
Ngươi có bạc thì mới có từ bi, không có bạc thì chỉ nhận lại khinh thường.
“Thí chủ, tiểu tăng tuổi còn nhỏ, đỡ không nổi ngài.”