Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
Một bước sai, từng bước đều sai.
Rõ ràng có thể được gả đi trong vinh quang, nhưng bởi vì chuyện tư thông này mà hôn lễ giữa Hạ Trì Uyển và Bộ Chiêm Phong lại vô cùng sơ sài.
Thậm chí trước và sau khi xuất giá, Hạ Trì Uyển còn bị lão Hầu gia phu nhân dạy dỗ nghiêm khắc một trận.
Cũng vì hôn lễ của hai người không đủ thể diện nên ngay cả ở kinh thành cũng chẳng có mấy ai biết nàng là chính thất cưới hỏi đàng hoàng của Bộ Chiêm Phong.
Điều này dẫn đến việc sau này Hạ Phù Dung được nâng lên làm chính thất một cách cực kỳ dễ dàng.
Kiếp trước nếu đã là sự sắp đặt kỹ càng của Bộ Chiêm Phong, vậy thì kiếp này chắc chắn cũng không phải vô tình gặp gỡ, mà là cố ý tạo cơ hội.
Chỉ là đời này không còn Thanh Hà đứng giữa tác hợp, cũng không còn ảnh hưởng của “xích thiệt”.
Có thể nói, tính kỹ ra thì kiếp này nàng và Bộ Chiêm Phong chỉ là người xa lạ từng gặp vài lần mà thôi.
Rốt cuộc Bộ Chiêm Phong lấy đâu ra tự tin rằng chỉ trong ba ngày không những có thể chiếm được trái tim nàng mà còn chiếm được cả thân thể nàng?
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Phía trước có người chặn đường nên xe ngựa buộc phải dừng lại.
Xa phu bên ngoài đáp:
“Bẩm tiểu thư, có một thư sinh bị thương, trông như không đi nổi nữa, hình như muốn nhờ giúp đỡ.”
“Vị chủ nhân này, chân tiểu sinh bị trẹo, thật khó đi lại, có thể tạo điều kiện giúp đỡ được không?”
Không đợi Hạ Trì Uyển trả lời, Bộ Chiêm Phong đã miễn cưỡng tập tễnh đi tới cạnh xe.
Lại gần nhìn kỹ, hắn phát hiện dấu hiệu của tướng phủ trên xe ngựa.
“Xin hỏi người ngồi trong xe là vị quý nhân nào của tướng phủ?”
“Ngồi trong xe là tiểu thư tướng phủ, ngươi muốn thế nào?”
Đương nhiên không cần Hạ Trì Uyển tự mình trả lời, tự có nha hoàn lên tiếng đáp lại.
Mà người có thể được gọi là “tiểu thư tướng phủ” chỉ có mình Hạ Trì Uyển.
“Thì ra là Hạ Nhị tiểu thư, thất kính thất kính. Tiểu sinh là Bộ Chiêm Phong. Chân tiểu sinh bị trẹo, không thể đi đường, muốn tới Pháp Hoa Tự, không biết có thể phiền tiểu thư cho đi nhờ một đoạn không?”
“Kỳ thi sắp tới nơi rồi, Bộ công t.ử không ở nhà ôn sách, tới Pháp Hoa Tự làm gì?”
Nghe điểm đến của Bộ Chiêm Phong quả nhiên “trùng hợp” với mình, Hạ Trì Uyển lạnh lùng cười.
“Chẳng lẽ Bộ công t.ử tới cầu Bồ Tát phù hộ thi đỗ?”
“Hạ Nhị tiểu thư nói đùa rồi. Tiểu sinh chỉ là nhớ tới phụ mẫu ở quê nhà, trong lòng bất an nên muốn cầu hai lá bùa bình an mà thôi.”
Nếu một thư sinh chỉ dựa vào việc bái Phật để mong thi đỗ, e rằng sẽ bị người đời cười c.h.ế.t.
“Thì ra là vậy. Khó được Bộ công t.ử lại có hiếu tâm như thế.”
Cầu bùa bình an cho phụ mẫu, đúng là một lý do đường hoàng biết bao.
Bốn chữ “trong lòng bất an” này dùng thật khéo, giải thích được mọi hành động không thích hợp hiện tại của Bộ Chiêm Phong.
“Trùng hợp là bổn tiểu thư cũng tới Pháp Hoa Tự. Nhưng trong xe đều là nữ t.ử, không tiện để Bộ công t.ử vào trong. Hay là công t.ử ngồi bên ngoài cùng xa phu đi.”
Nghe lời Hạ Trì Uyển, Bộ Chiêm Phong kinh ngạc một chút, hiển nhiên không ngờ nàng lại xử lý như vậy.
Hắn khẽ nhíu mày rồi nhanh ch.óng giãn ra, mỉm cười đáp:
“Hạ Nhị tiểu thư suy nghĩ thật chu toàn, như vậy cũng tốt.”
Thế là Bộ Chiêm Phong không nói thêm gì, dưới sự giúp đỡ của hạ nhân liền nhảy lên xe ngựa, ngồi cạnh xa phu.
Dù sao hắn vẫn còn ba ngày, không cần nóng vội nhất thời.
Nếu có thể vào trong xe trò chuyện tâm sự với Hạ Trì Uyển thì là tốt nhất.
Cho dù không vào được, hắn vẫn còn thời gian.
Chỉ là ý nghĩ này của Bộ Chiêm Phong rất nhanh đã thay đổi.
Trong xe ít nhất còn có bóng râm. Hiện giờ tuy đã là mùa thu nhưng cái nóng cuối thu vẫn chưa qua hẳn, ánh nắng vẫn gay gắt vô cùng!