Trọng Sinh Báo Thù: Phúc Hắc Đích Nữ

Chương 264: Làm Người Thông Minh (4)

Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)

Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.

“Hắt xì!”

Hạ Trì Uyển ở trong phủ thừa tướng hắt hơi một cái thật mạnh.

Thấy dáng vẻ của Hạ Trì Uyển, Thạch Tâm vô cùng lo lắng.

“Tiểu thư, chẳng lẽ hôm qua tham mát, tối mở cửa sổ lâu quá nên bị cảm lạnh rồi?”

“Không sao.”

Hạ Trì Uyển lắc đầu. Tuy nàng vừa hắt hơi, nhưng ngoài ra cũng không cảm thấy khó chịu gì khác.

“Tiểu thư.”

Bão Cầm đột nhiên vội vã từ bên ngoài trở về. Vừa bước vào phòng liền ghé sát tai Hạ Trì Uyển thì thầm vài câu.

Nghe xong, cả khuôn mặt Hạ Trì Uyển lập tức sáng bừng lên.

“Thật sao?”

Bão Cầm gật đầu rồi lại lắc đầu.

“Dù sao thời gian còn ngắn, cũng chưa mời đại phu bắt mạch, nên chỉ mới là suy đoán thôi.”

“Cũng đúng.”

Hạ Trì Uyển nghĩ ngợi rồi gật đầu. Chuyện của nữ t.ử, nhất là ở độ tuổi này, kỳ nguyệt sự thường không ổn định.

“Nhưng mặc kệ thế nào, mấy người các ngươi phải giúp che giấu, không được để người khác phát hiện chuyện này.”

“Vâng, tiểu thư.”

Bão Cầm cúi người đáp lời, hiển nhiên hiểu phải làm gì, sau đó lại rời đi để bắt tay vào sắp xếp.

Hạ Trì Uyển cười nhẹ. Sự sắp đặt trước đây của nàng cuối cùng cũng đã bắt đầu thấy hiệu quả.

Tuy Hạ T.ử Hiên bị đày đi, nhưng Hạ Trì Uyển hiểu rõ, ngay cả lão Hầu gia phu nhân chỉ cần mở miệng là có thể gọi hắn quay về, thậm chí khôi phục tư cách khoa cử.

Nếu đã vậy, hình phạt nặng nề trước đó cuối cùng chẳng qua chỉ như một cái rắm của mấy nhân vật lớn mà thôi.

Cho nên nàng chỉ còn cách tự mình nghĩ biện pháp, đ.á.n.h cho Hạ T.ử Hiên đời đời kiếp kiếp không thể ngóc đầu dậy.

Hạ Trì Uyển tính toán thời gian, trong lòng hơi thấp thỏm.

Thứ nên tới cuối cùng cũng sẽ tới. Món đồ kia, đời này cũng nên trở lại trong tay nàng rồi.

Đến ngày giỗ của Vân Thiên Độ, Hạ Trì Uyển xin phép Hạ Bá Nhiên tới Pháp Hoa Tự ăn chay cầu phúc cho mẫu thân.

Đây là đạo hiếu nên Hạ Bá Nhiên đương nhiên không có lý do từ chối. Ông ta cho phép Hạ Trì Uyển ở Pháp Hoa Tự ba ngày.

Lần này tới Pháp Hoa Tự chỉ có một mình Hạ Trì Uyển, vì vậy suốt dọc đường đều rất yên tĩnh.

Nhưng đi được nửa đường vẫn xuất hiện vài kẻ không biết điều.

“Có thể xin chủ nhân giúp tiểu sinh một việc không?”

Bộ Chiêm Phong với khuôn mặt tuấn tú tái nhợt ngã ngồi bên đường. Vừa thấy xe ngựa đi tới liền vội vàng chặn lại.

Cho dù cách một lớp rèm xe, giọng nói của Bộ Chiêm Phong vẫn lọt vào tai Hạ Trì Uyển.

Hạ Trì Uyển siết c.h.ặ.t nắm tay, trong mắt lóe lên hận ý.

Lại là hắn!

Kiếp trước, Bộ Chiêm Phong đã lợi dụng ba ngày này, dùng những lời đường mật để ép chiếm lấy thân thể nàng!

Không ngờ dù không còn những tiếp xúc của kiếp trước, đời này Bộ Chiêm Phong vẫn theo tới!

Đúng là âm hồn bất tán.

Trong mắt Hạ Trì Uyển hiện lên lệ ý.

Nàng là nữ t.ử biết liêm sỉ. Cho dù đã nảy sinh tình cảm với Bộ Chiêm Phong, nàng vẫn luôn giữ lễ giáo.

Nhưng sau khi Thu di nương được nâng lên làm chính thất, sự xuất sắc của Hạ Phù Dung cùng sự đắc ý của Hạ T.ử Hiên khiến nàng trở thành người bị xem nhẹ nhất trong phủ thừa tướng.

Đời này nàng vui vẻ tự mình xin ra khỏi phủ.

Còn kiếp trước lại là vì nàng lỡ ăn phải “xích thiệt”, bị chẩn đoán mắc bệnh phong, lo rằng bệnh chưa khỏi hẳn sẽ lây cho khách quý trong phủ.

Cho nên dù cuối cùng nàng không bị đưa tới đảo bệnh phong, nhưng vẫn bị cách ly tại Pháp Hoa Tự.

Mà lúc đó, chính Bộ Chiêm Phong “si tình theo đuổi”, không rời không bỏ, đã khiến Hạ Trì Uyển cảm động.

Ngay cả khi cuối cùng Bộ Chiêm Phong muốn chiếm lấy nàng, tuy Hạ Trì Uyển không thích, nhưng rốt cuộc cũng không từ chối.