Trọng Sinh Báo Thù: Phúc Hắc Đích Nữ

Chương 263: Làm Người Thông Minh (3)

Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)

Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.

“Với thân phận của ngươi, muốn xứng với nàng ta vẫn còn kém một chút. Nhưng nếu nàng ta xảy ra chuyện xấu hổ gì đó, làm ra chuyện mất mặt gì đó, thì việc ngươi cầu thân sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

“Chuyện này…”

Bộ Chiêm Phong chần chừ. Một người được lợi thì cùng hưởng vinh quang, một người gặp họa thì cùng chịu ảnh hưởng.

Nếu hắn thật sự cưới Hạ Trì Uyển làm vợ, mà danh tiếng của nàng bị hủy hoại…

“Đương nhiên, đây là chuyện của ngươi, muốn làm thế nào thì tự mình suy nghĩ cho kỹ. Nàng ta có tốt đến đâu, nếu không thuộc về ngươi, thì tất cả cũng chẳng liên quan gì tới ngươi.”

Thu di nương cười lạnh. Không bỏ mồi thì sao bắt được sói. Đối với Bộ Chiêm Phong mà nói, cưới một Hạ Trì Uyển đã mất danh tiếng chưa chắc đã là chuyện xấu.

“Những lời phu nhân nói, tiểu sinh xin ghi nhớ trong lòng.”

Cuối cùng Bộ Chiêm Phong vẫn thỏa hiệp. Cho dù trong lòng có không cam tâm đến đâu, hiện tại hắn cũng chỉ có thể chuyển mục tiêu sang Hạ Trì Uyển.

Ai bảo Hạ Phù Dung có một vị di nương lợi hại như vậy chứ. Nếu hắn không đồng ý, e rằng sau này chẳng những không nhận được chỉ điểm từ tướng gia, mà ngay cả việc có thể thuận lợi tham gia kỳ thi mùa thu hay không cũng còn là điều chưa biết.

“Coi như ngươi biết điều.”

Thu di nương khinh miệt liếc Bộ Chiêm Phong một cái rồi uyển chuyển rời đi.

Thu di nương đã nghĩ kỹ rồi, nếu Bộ Chiêm Phong không biết tiến biết lùi, cho dù không tiện trực tiếp lấy mạng hắn, bà ta cũng có thể âm thầm giở chút thủ đoạn khiến hắn đến ngày thi mùa thu cũng không thể bò dậy nổi!

“Đúng là một vị di nương lợi hại, cứ thế mà dời họa sang hướng khác.”

Chu Huyền Trữ nhìn Thu di nương ngồi lên xe ngựa rồi nghênh ngang rời đi.

Chỉ có điều Bộ Chiêm Phong thì hơi đáng thương, mãi đến khi Thu di nương đi hẳn mới dám đứng dậy.

Chu Huyền Trữ cười cợt nhìn Lê Tự Chi.

“Ngươi nói xem, Hạ Trì Uyển thông minh như vậy liệu có ngã vào tay Bộ Chiêm Phong âm hiểm kia không? Dù sao tên đó cũng có bộ dạng người t.ử tế.”

“Không đâu.”

Lê Tự Chi chỉ ném cho Chu Huyền Trữ hai chữ.

“Tại sao?”

Chu Huyền Trữ nhướng mày, như muốn nói: ngươi chắc mình hiểu Hạ Trì Uyển đến thế sao?

“Bởi vì nàng còn đề phòng Bộ Chiêm Phong hơn cả chúng ta.”

Số lần Lê Tự Chi tiếp xúc với Hạ Trì Uyển không nhiều, nhưng chỉ riêng lần nàng nhắc nhở Thất Hoàng t.ử phải cẩn thận với Bộ Chiêm Phong…

Trong lòng Lê Tự Chi luôn có một cảm giác rằng Hạ Trì Uyển cực kỳ chán ghét Bộ Chiêm Phong, thậm chí hắn còn đọc được trong mắt nàng một tia hận ý!

Điều này khiến Lê Tự Chi cảm thấy rất kỳ lạ.

Bộ Chiêm Phong cũng là lần đầu tới kinh thành dự thi. Với tính cách gian xảo như vậy của hắn, làm sao có khả năng đắc tội với thiên kim tướng phủ như Hạ Trì Uyển.

Đã không dám đắc tội, thì càng không thể làm chuyện gì quá đáng đến mức khiến Hạ Trì Uyển hận hắn.

Trên người Hạ Trì Uyển dường như có rất nhiều bí mật. Sự hận thù đối với Bộ Chiêm Phong là một trong số đó, còn việc nàng sớm biết tới Tống Vân Kiệt và Hoắc Nguyên Tu lại càng là một bí ẩn khác.

“Trí nhớ của bổn Hoàng t.ử đúng là kém thật. Nếu không nhờ Hạ Trì Uyển nhắc nhở, chúng ta còn chưa phát hiện Bộ Chiêm Phong là một nhân vật đáng gờm như vậy.”

Chu Huyền Trữ cười, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt.

Hạ Trì Uyển có thể nhìn ra bộ mặt thật giấu sau lớp người của Bộ Chiêm Phong, còn có thể sớm nhận ra sự xuất sắc của Tống Vân Kiệt và Hoắc Nguyên Tu.

Xem ra cho dù bỏ qua thế lực của Đại tướng quân phủ, chỉ riêng bản lĩnh của Hạ Trì Uyển cũng đã đủ để hắn cưới nàng làm Thất Hoàng t.ử phi rồi.

Chu Huyền Trữ lại nở một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn thật sự rất tò mò, rốt cuộc Hạ Trì Uyển biết những chuyện này bằng cách nào?

Quỷ thần sao?

Thú vị… Thật sự quá thú vị!

Nhìn ánh mắt lóe sáng của Chu Huyền Trữ, trong lòng Lê Tự Chi thoáng hiện lên một tia lo lắng.

Hạ Trì Uyển thật sự đã thu hút sự chú ý của Thất Hoàng t.ử rồi.