Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
Tên chương: Người quý ở chỗ biết mình
Hán Việt: Nhân quý tự tri
Nghĩa là làm người thì coi trọng ở việc tự hiểu rõ bản thân là ai.
----------
Cho dù lý do mà Bộ Chiêm Phong đưa ra nghe rất hay, nhưng tiểu hòa thượng lại chẳng nể mặt chút nào, trực tiếp vạch trần mục đích của hắn.
“Tiểu sư phụ, ngươi là người xuất gia, nên tích chút khẩu đức đi!”
Lần này cuối cùng Bộ Chiêm Phong cũng không nhịn nổi mà đổi sắc mặt.
Trước mặt người khác, cho dù chịu nhục hắn vẫn nhẫn nhịn, đó là vì thân phận đối phương cao hơn hắn.
Nhưng với tiểu hòa thượng trước mắt, Bộ Chiêm Phong không cho rằng mình có lý do gì phải tiếp tục nhịn.
“Chuyện thế tục, một kẻ xuất gia như ngươi hiểu cái gì!”
Những câu chuyện tình giữa thư sinh nghèo và tiểu thư nhà giàu vốn được lưu truyền rộng rãi trong dân gian.
Cho nên Bộ Chiêm Phong đương nhiên không cảm thấy việc mình mơ tưởng tới Hạ Trì Uyển là si tâm vọng tưởng.
“Ít ở đó mà chơi chữ với tiểu tăng. Tuy bây giờ tiểu tăng chỉ là đệ t.ử ký danh, nhưng sách cũng chẳng đọc ít đâu. Hôm nay ngươi có thể thi khoa cử, ngày mai tiểu tăng cũng có thể đỗ tú tài!”
Tiểu hòa thượng ngang ngạnh nói.
“Cuồng vọng! Ngươi là người xuất gia mà lại nói ra lời như vậy, đúng là chẳng biết trời cao đất dày.”
Bộ Chiêm Phong nhìn tiểu hòa thượng như đang nhìn một kẻ điên. Rõ ràng đã xuất gia rồi mà còn nghĩ tới chuyện thi tú tài.
Có ngôi chùa nào mà hòa thượng lại đi thi tú tài chứ?
Huống chi đã vào Pháp Hoa Tự, xuống tóc xuất gia thì nên vứt bỏ ba ngàn phiền não, không màng chuyện hồng trần nữa, sao còn tự chuốc bụi trần vào thân.
Bộ Chiêm Phong thậm chí còn nghi ngờ tiểu hòa thượng trước mắt rốt cuộc có thật sự là người xuất gia hay không.
“Ha ha ha, đã bảo ngươi là đồ nhà quê từ nơi nhỏ bé tới mà còn không chịu nhận.”
Lời của Bộ Chiêm Phong khiến tiểu hòa thượng cười phá lên, ngay cả mấy hòa thượng bên cạnh vô tình nghe thấy cũng bật cười theo.
Nếu chỉ có một tiểu hòa thượng cười nhạo mình thì Bộ Chiêm Phong sẽ không để tâm.
Nhưng khi cả những hòa thượng khác cũng cười, hắn không phải kẻ ngu, tự nhiên hiểu rằng có thể mình đã nói sai điều gì đó.
Bộ Chiêm Phong cau mày rồi phất tay áo bỏ đi.
Trong Pháp Hoa Tự người qua kẻ lại tấp nập. Ngoài hòa thượng ra thì nhiều nhất đương nhiên là khách hành hương.
Bộ Chiêm Phong chặn một nam t.ử có dáng vẻ thư sinh lại hỏi cho rõ rốt cuộc Pháp Hoa Tự là nơi thế nào.
Người kia biết Bộ Chiêm Phong không phải người kinh thành, lại là sĩ t.ử tới dự thi, trong lòng tuy khinh thường nhưng vẫn tốt bụng giải thích.
Sở dĩ Pháp Hoa Tự có hương khói thịnh vượng như vậy đương nhiên là vì Bồ Tát trong chùa rất linh nghiệm.
Tuy người đọc sách thường nói “không bàn chuyện quỷ thần”.
Nhưng nhà ai mà chẳng có chuyện đỏ trắng.
Vì cầu an tâm, thậm chí cầu phúc cho người thân còn sống, rất nhiều danh môn vọng tộc sẽ chọn trong gia tộc hoặc đám nô tài của mình một người lanh lợi có tài.
Sau khi trải qua một loạt bồi dưỡng, thi đỗ tú tài rồi mới đưa vào Pháp Hoa Tự để chuyên kết thiện duyên cho gia tộc.
Cũng chính vì vậy mà rất nhiều hòa thượng trong Pháp Hoa Tự đều có lai lịch không nhỏ.
Kiểu đệ t.ử ngoại môn ký danh như tiểu hòa thượng kia, nói trắng ra là đi cửa sau.
Vì chủ t.ử của tiểu hòa thượng có địa vị khá cao nên dù cậu chưa thi đỗ tú tài vẫn được bước chân vào Pháp Hoa Tự.
Đợi tới khi học vấn đủ trình độ để thi tú tài, tiểu hòa thượng sẽ tạm thời hoàn tục.
Sau khi lấy được danh hiệu tú tài rồi chính thức cử hành nghi thức cạo tóc, lúc đó cậu mới thật sự được xem là hòa thượng của Pháp Hoa Tự.
Bởi vì danh tiếng hiển hách của Pháp Hoa Tự cùng với lợi ích béo bở nơi đây nên có rất nhiều người muốn vào chùa làm hòa thượng.
Ít nhất làm hòa thượng còn tốt hơn nhiều so với vào cung làm thái giám.