Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
Chính vì vậy mà chỉ là một đệ t.ử ngoại môn ký danh nhỏ bé cũng dám đắc tội với một thư sinh sắp tham gia khoa cử.
Dù sao đi thi là một chuyện, có đỗ hay không lại là chuyện khác, mà cho dù đỗ rồi, có thể làm quan hay không lại càng là chuyện khác nữa.
Khi tiểu hòa thượng còn làm tiểu đồng trong phủ chủ nhà, loại chuyện này cậu đã nghe quá nhiều rồi.
Cho dù Bộ Chiêm Phong thật sự có bản lĩnh thi đỗ, muốn dựa vào ánh hào quang của thiên kim tướng phủ thì khó lắm!
Nếu không thì hôm đó bên cạnh thiên kim tướng phủ đã có vài nam đinh có thể dìu Bộ Chiêm Phong lên núi rồi, đâu cần phải phiền tiểu hòa thượng xuống thêm một chuyến nữa.
Sau khi biết lai lịch của các hòa thượng trong Pháp Hoa Tự, trong lòng Bộ Chiêm Phong vừa chua xót vừa cay đắng.
Không ngờ muốn xuất gia làm hòa thượng ở Pháp Hoa Tự lại có điều kiện và yêu cầu hà khắc như vậy.
Điều khiến hắn buồn bực hơn là cuộc sống của các hòa thượng nơi đây còn tốt hơn hắn, một cử nhân, quá nhiều.
Điều cay đắng nhất là tiểu hòa thượng kia dựa thế h.i.ế.p người, còn hắn hiện giờ ngay cả một tiểu hòa thượng cũng không đối phó nổi.
Sau khi biết được sự thật, mặt Bộ Chiêm Phong nóng rát, nhưng cũng càng khiến hắn quyết tâm phải trở thành người đứng trên kẻ khác.
Chỉ khi bản thân nắm được quyền thế, những chuyện như hôm nay mới không tái diễn nữa. Tất cả mọi người sẽ phải nịnh bợ hắn, cúi đầu lấy lòng hắn.
Trong lòng Bộ Chiêm Phong lặng lẽ đọc tên Hạ Trì Uyển.
Người có thể giúp hắn đạt được mục tiêu nhanh nhất trong thời gian ngắn chỉ có Hạ Trì Uyển!
Ánh mắt Bộ Chiêm Phong lập tức nheo lại. Nếu đã như vậy thì hắn không còn do dự nữa, phải dốc toàn lực tiến lên!
Sau khi Hạ Trì Uyển vào căn phòng kia thì không bước ra ngoài nữa, bị nhốt trong đó trọn vẹn ba ngày.
Thật ra cảm giác ấy chẳng hề dễ chịu, không chỉ phải ăn chay mà mọi sinh hoạt ăn uống vệ sinh đều diễn ra trong phòng.
Ba ngày sau, khi Hạ Trì Uyển bước ra, gương mặt vốn hồng hào như hoa phù dung đã có chút tái nhợt, ngay cả bước chân cũng hơi lảo đảo.
“Tiểu thư!”
Nhìn dáng vẻ của nàng, Thạch Tâm và Bão Cầm đau lòng vô cùng.
Thật ra loại khổ cực ba ngày này, các gia đình quyền quý bình thường đều để nha hoàn thay mình chịu.
Nhưng tiểu thư nhà họ lại cố chấp, nhất định tự mình làm.
“Không sao, dù gì ba ngày cũng qua rồi.”
Bình thường Hạ Trì Uyển vốn không phải người thích ăn chay hoàn toàn. Đột nhiên ăn chay suốt ba ngày, hơn nữa lượng thức ăn mỗi ngày còn rất ít và thanh đạm.
Đương nhiên toàn thân nàng lúc này như bị rút sạch sức lực.
“Đi chuẩn bị nước nóng cho ta trước đi, ta muốn tắm rửa thay y phục.”
Bị nhốt trong một căn phòng ba ngày, cho dù vẫn có tắm rửa sơ qua, Hạ Trì Uyển vẫn cảm thấy người mình đầy mùi khó chịu.
“Vâng, tiểu thư.”
Thạch Tâm và Bão Cầm chia nhau đi chuẩn bị đồ cho Hạ Trì Uyển.
Vừa lúc hai nha hoàn rời khỏi phòng, trong phòng của Hạ Trì Uyển lại xuất hiện một ông lão mặc áo đen.
Nhìn thấy ông lão ấy xuất hiện, Hạ Trì Uyển thầm thở phào nhẹ nhõm rồi bình tĩnh đối diện với ông.
“Tiểu cô nương, ngươi không sợ lão phu sao?”
Ông lão hơi kinh ngạc.
Phải biết rằng cả đời ông tuy hành nghề y nhưng trên tay cũng dính không ít m.á.u tanh.
Bởi vậy trên người ông tự nhiên mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo.
Người bình thường nhìn thấy ông đều bị dọa run rẩy, trẻ con nhìn thấy thì càng khóc không ngừng.
Một tiểu thư khuê các như Hạ Trì Uyển chưa từng trải sự đời, vậy mà khi thấy trong phòng mình xuất hiện một nam nhân xa lạ lại không sợ hãi, không hét lên, sao ông lão có thể không ngạc nhiên được chứ?
“Có sợ thì sao?”
Hạ Trì Uyển nhìn ông lão rồi hỏi ngược lại.