Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
“Trước đó ta đã nghe Tiểu Hầu gia nhắc tới Bộ công t.ử văn võ song toàn, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền.”
Thấy vết thương của Bộ Chiêm Phong đã được băng bó xong, Hạ Trì Uyển tâm trạng rất tốt, thong thả trò chuyện với hắn.
Con đường giữa sườn núi này cây cối um tùm, bóng râm dày đặc, nên đứng nói chuyện cũng không cảm thấy quá nóng bức.
“Là Tiểu Hầu gia quá khen rồi.”
Nghe Hạ Trì Uyển câu nào cũng nhắc tới chuyện hắn biết võ, Bộ Chiêm Phong luôn có cảm giác mình như đang từng bước rơi vào cái bẫy mà nàng giăng sẵn.
“Đúng rồi, kỳ thi thu này, với tài năng toàn diện như Bộ công t.ử, chắc hẳn cả văn lẫn võ đều đăng ký rồi?”
Đôi mắt xinh đẹp của Hạ Trì Uyển chớp chớp, đầy hứng thú nhìn Bộ Chiêm Phong.
“Kẻ hèn này bất tài, quả thực đều đã đăng ký.”
Trán Bộ Chiêm Phong dần tụ từng giọt mồ hôi lạnh.
Hắn luôn cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì đó.
“Ra là vậy.”
Nhìn hai tay Bộ Chiêm Phong vô thức siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, Hạ Trì Uyển, người từng làm thê t.ử hắn nhiều năm ở kiếp trước, lập tức nhận ra hắn đang căng thẳng.
Thấy dáng vẻ lo lắng ấy của hắn, trong lòng nàng vô cùng khoái trá.
Kiếp trước, mỗi lần ở cạnh Bộ Chiêm Phong, người phải dè dặt cẩn thận, cố gắng lấy lòng luôn là nàng.
Còn Bộ Chiêm Phong thì cao cao tại thượng như đại gia, đến cả một ánh mắt cũng chẳng buồn ban cho nàng.
Giờ đây địa vị hai người như hoàn toàn đảo ngược, khiến lòng Hạ Trì Uyển cực kỳ sảng khoái.
Giữa Hạ Trì Uyển và Bộ Chiêm Phong rõ ràng tồn tại bầu không khí giương cung bạt kiếm khó hiểu, nhưng trong mắt người ngoài lại chẳng hề như vậy.
“Chậc chậc chậc, xem ra nàng ta căn bản chẳng cần chúng ta bảo vệ. Tiểu nha đầu này đúng là quá xảo quyệt.”
Chu Huyền Trữ tiếc nuối nói.
Hắn bỏ bê chuyện trong kinh, hí hửng chạy tới đây, vốn còn tưởng sẽ được xem một màn kịch hay.
Dĩ nhiên, vừa rồi nhìn thấy mặt gian xảo của Hạ Trì Uyển, cùng cảnh Bộ Chiêm Phong bị nàng âm thầm tính kế, Chu Huyền Trữ cũng thấy cực kỳ hả dạ.
Bộ Chiêm Phong tính toán đủ điều, nhưng trước mặt Hạ Trì Uyển dường như chỉ có thể ngoan ngoãn chịu trận.
Có lẽ trong mắt Bộ Chiêm Phong, Hạ Trì Uyển thật sự rất ngốc.
Nhưng cũng chính cái vẻ “ngốc nghếch” mà nàng biểu hiện ra ấy, mới khiến hắn chịu một phen thiệt lớn!
Tính tới tính lui, Chu Huyền Trữ cảm thấy mình vẫn lời rồi.
Từ khi nghe chuyện Thu di nương cùng Bộ Chiêm Phong hợp mưu tính kế Hạ Trì Uyển, hắn đã nổi hứng muốn xem thử nữ nhân thông minh như nàng có thể phá giải cục diện này hay không.
Không ngờ Hạ Trì Uyển thật sự không khiến hắn thất vọng chút nào.
“Tự Chi à, ngươi nói xem âm mưu của tên Bộ Chiêm Phong với ả thiếp thất kia rốt cuộc thành công hay chưa? Nhìn hai người họ trò chuyện vui vẻ thế kia, liệu Hạ Nhị tiểu thư có thật sự động lòng với Bộ Chiêm Phong không?”
Khi nói những lời này, giọng điệu của Chu Huyền Trữ nghe như đang đùa cợt, nhưng nếu nhìn vào ánh mắt hắn, lại sẽ thấy hắn cực kỳ nghiêm túc.
Chính cái cảm giác mâu thuẫn ấy khiến Lê Tự Chi ở cạnh Chu Huyền Trữ chưa từng dám lơi lỏng cảnh giác.
“Ta không phải Hạ Nhị tiểu thư.”
Lê Tự Chi lạnh nhạt đáp một câu, ánh mắt không hề chớp lấy một lần mà nhìn chằm chằm Hạ Trì Uyển.