Trọng Sinh Báo Thù: Phúc Hắc Đích Nữ

Chương 282: Khéo Quá Hóa Vụng (7)

Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)

Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.

Đúng lúc mọi người vừa thả lỏng cảnh giác, tai họa bất ngờ ập tới.

Một nhóm người áo đen che mặt đột nhiên xuất hiện trước mặt Hạ Trì Uyển và Bộ Chiêm Phong.

Thấy tình huống này, Hạ Trì Uyển lập tức nghi ngờ nhìn về phía Bộ Chiêm Phong.

Chẳng lẽ trong kế hoạch của hắn, để phòng ngừa bất trắc nên đã chuẩn bị tới hai nhóm người?

Nếu thật sự là vậy thì phiền phức lớn rồi, bởi vì ba ám vệ bên cạnh nàng đã đi mất hai người, chỉ còn lại một.

Một người liệu có thể chống nổi đám hung thần ác sát trước mắt không?

Nhưng khi thấy ánh mắt kinh ngạc, ngơ ngác y hệt của Bộ Chiêm Phong, Hạ Trì Uyển liền hiểu, đám người trước mắt hẳn không liên quan gì tới hắn.

Nhóm này mới thật sự là sát thần, hoàn toàn khác với lũ du côn ban nãy.

Đám côn đồ kia đặt trước mặt những kẻ này căn bản không đáng nhắc tới.

Vừa xuất hiện, đám sát thần đã khóa c.h.ặ.t mục tiêu: Hạ Trì Uyển, rồi rút kiếm lao tới.

Mặt kiếm sáng loáng phản chiếu ánh mặt trời ch.ói mắt, khiến Hạ Trì Uyển gần như không mở nổi mắt.

Nhưng dù vậy, nàng vẫn cảm nhận rõ ràng sát khí dày đặc khiến toàn thân căng cứng, lông tóc dựng đứng.

Đám người này quả thực không giống do Bộ Chiêm Phong tìm tới.

Dù sao hiện tại hắn vẫn chưa bước chân vào quan trường, trước kỳ thi thu cũng chưa thể có thủ đoạn lớn như vậy!

Tuy Hạ Trì Uyển đã đoán được những kẻ này không phải do Bộ Chiêm Phong phái tới, nhưng kiếp nạn trước mắt e rằng nàng khó tránh khỏi.

Bộ Chiêm Phong thầm kêu không ổn.

Đám người này đương nhiên không thể nhắm vào một tên thư sinh nghèo như hắn, mục tiêu chắc chắn là Hạ Trì Uyển.

Hắn chỉ lo “thành môn thất hỏa, ương cập trì ngư” — vạ lây tới mình.

Ám vệ còn sót lại lập tức chắn trước mặt Hạ Trì Uyển.

Nhưng hai tay khó địch bốn chân.

Khi đám sát thủ xông tới gần Hạ Trì Uyển, dù ám vệ võ nghệ cao cường cũng không thể ngăn hết những đòn đ.á.n.h lén từ bốn phía.

Thấy tình cảnh ấy, Bộ Chiêm Phong nghiến răng, không biết nên bỏ chạy hay tiếp tục mang thương nghênh chiến.

Suy nghĩ một lát, cuối cùng hắn không rời đi mà quát lớn:

“Hạ Nhị tiểu thư, mau trốn đi, đừng để bị thương!”

Sau đó, Bộ Chiêm Phong lập tức nghiêm trận chờ địch, không còn dùng thái độ tùy tiện như trước để đối phó đám sát thủ này nữa mà bắt đầu thật sự nghiêm túc.

Chớp mắt, đao kiếm lạnh băng đã nếm được vị m.á.u tanh.

Nhìn tình thế hỗn loạn đột ngột xảy ra, Chu Huyền Trữ và Lê Tự Chi cũng không thể tiếp tục đứng ngoài xem kịch.

Hai người rất ăn ý che mặt bằng vải đen rồi mới lao xuống trợ giúp.

Có thêm Chu Huyền Trữ và Lê Tự Chi tham chiến, phe của Hạ Trì Uyển vốn đang lép vế lập tức trở thành thế cân bằng.

Ban đầu Chu Huyền Trữ còn khá thoải mái, bởi hắn rất tự tin vào bản thân.

Nhưng vừa giao thủ, mày hắn đã nhíu c.h.ặ.t.

Trên đời này, sát thủ có hai loại.

Một loại là sát thủ bình thường, nếu nhiệm vụ thất bại sẽ rút lui.

Loại còn lại gọi là t.ử sĩ.

Dù nhiệm vụ có hoàn thành hay không, những kẻ này cũng sẽ chiến đấu tới c.h.ế.t!

Mà đám người Hạ Trì Uyển gặp phải hôm nay, chính là loại thứ hai - tử sĩ!

Đúng như Chu Huyền Trữ dự đoán, thực lực của những t.ử sĩ này chưa chắc quá mạnh, nhưng điều đáng sợ là sự lì lợm không sợ c.h.ế.t.

Cho dù trên người đã trúng kiếm, bọn chúng vẫn không hề lùi bước, trừ phi tắt thở c.h.ế.t đi.

Người ta thường nói: kẻ liều mạng mới là đáng sợ nhất.

Nghĩ tới sự khó dây dưa của đám t.ử sĩ này, ngay cả Chu Huyền Trữ cũng cảm thấy tê cả da đầu.