Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia
Đây đã là lần thứ năm tôi nhắc đến chuyện kết hôn, vậy mà Lục Kiêu vẫn thẳng thừng từ chối. “Anh đang ở thời điểm quan trọng để phát triển sự nghiệp, tương lai cũng đã có những dự định riêng, em nên hiểu và thông cảm cho anh.” Tôi khẽ gật đầu. “Em hiểu rồi.” Lục Kiêu quả thật có kế hoạch cho tương lai, chỉ đáng tiếc, trong bản kế hoạch ấy chưa từng có vị trí dành cho tôi. Tôi lấy điện thoại ra, bình tĩnh trả lời tin nhắn của bố. “Người thừa kế nhà họ Quý đã trở về, nếu con đồng ý thì gặp cậu ấy một lần nhé.” “Được ạ.”
Hai mươi năm trước, trong một lần uống rượu quá chén, ba tôi lỡ miệng khoe rằng trại gà nhà mình một năm có thể kiếm được hai trăm nghìn. Chẳng bao lâu sau, cả đàn gà trong trại bị người ta hạ độc chết sạch. Từ đó về sau, ba tôi khắc sâu một chân lý: có tiền cũng phải giả nghèo. Sau này, ông mua thẳng một căn nhà ở Bắc Kinh với giá tám mươi triệu, nhưng không hé răng nửa lời với bất kỳ ai ở quê. Ngay cả ông bà nội cũng bị giấu kín. Bây giờ, ba tôi đã là tổng giám đốc của một tập đoàn, tài sản trong tay lên đến hàng trăm triệu. Nhưng mỗi lần lễ Tết về quê, ông vẫn bắt tôi và mẹ đi theo, cùng ông nhập vai… hộ nghèo. Đêm giao thừa, tôi mặc chiếc áo bông dày cộp, xỏ đôi dép bông, hai tay nhét trong túi áo. Và bắt đầu tiếp nối sự nghiệp gia truyền: chuyên ngành nói dối văn học. Không ngờ đang diễn đến đoạn cao trào, tôi lại đụng trúng người quen. Tôi: “Tổng Giám đốc Cố?” Anh ta: “Tổng Giám đốc Thẩm?” Sau đó, cả hai chúng tôi đồng thời lao tới bịt miệng đối phương. [Chém gió với họ hàng rốt cuộc có thể sướng đến mức nào?]
Thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh - Tạ Hàn Châu vốn chẳng hề có cảm hứng với nam hay nữ. Mẹ anh vung tay một cái, lập tức tìm tới đứa trẻ có cơ thể dị biệt là tôi. Lần đầu gặp mặt, Tạ Hàn Châu nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét rồi buông lời cay nghiệt: "Dị hợm không ra nam cũng chẳng ra nữ, nhìn càng thêm tởm." Về sau, tôi để lại một bức thư chia tay, âm thầm ôm tờ giấy khám thai rồi rời đi. Nào ngờ lại bị anh chặn đứng ở nửa đường. Anh u uất bước từng bước về phía tôi, nét mặt u ám: "Mang thai con của tôi rồi còn muốn chạy đi đâu?"
Đích tỷ mắc bệnh nan y, chẳng còn sống được bao lâu, còn vị hôn phu của ta lại thi đỗ Trạng nguyên. Nàng mời ta vào phủ, nhờ ta chăm sóc con thơ. Sau khi dùng bữa, lúc tỉnh lại lần nữa, ta lại đang nằm trên giường của tỷ phu. Tỷ phu tát ta mấy cái, nói ta lòng dạ khó lường, dám h/ ạ th/ u/ ố/ c hắn. Đích mẫu ôm lấy đích tỷ đang đau đớn tuyệt vọng, lớn tiếng mắng ta không biết liêm sỉ. Ta lạnh lùng nhìn ba người bọn họ diễn màn kịch này. Được lắm, tốt lắm. Món nợ này, ta nhất định sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời.
Vừa tỉnh lại sau một giấc ngủ, tiểu muội bỗng ôm lấy ta, khóc nức nở. “Thái tử vô tình, đã hành hạ tỷ đến chết. “A tỷ, kiếp này tuyệt đối không được gả cho hắn!” Tay ta khựng lại, cúi đầu nhìn muội ấy. Hốc mắt tiểu muội đỏ hoe, không giống đang nói dối. Nhưng ta chỉ là một cô gái hái dâu, đến huyện thành cũng chưa từng đi được mấy lần. Trừ phi... Những lời muội ấy nói, đều là sự thật.
Để chuẩn bị một món quà bất ngờ cho sinh nhật của bố, tôi và mẹ lén đăng nhập vào WeChat của ông, định chuyển cho ông một khoản tiền nhỏ để làm quỹ riêng. Nhưng ngay giây tiếp theo, một tài khoản được lưu tên là “Đồ lẳng lơ” bất ngờ gửi tin nhắn tới. “Đêm nay sao anh không qua tìm em? Em đã chuẩn bị xong hết rồi.” Bức ảnh kèm theo là một người phụ nữ ăn mặc rất gợi cảm, chỉ khoác trên người một bộ đồ lót ren mỏng.
Ngày Quý Trình Chi cầu được thánh chỉ lập Dư Ngâm Ngâm làm bình thê, ta uống một chén rượu trấm, tự kết liễu tính mạng trong hậu viện. Từ đó, Tô Ương, đệ nhất đố phụ kinh thành, cuối cùng cũng biến mất đúng như mong muốn của tất cả mọi người. Khi mở mắt lần nữa, ta lại biến thành đích nữ Tống gia, Tống Ương, người có dung mạo giống ta như đúc. Trong kinh thành đều đồn rằng Quý Trình Chi vì quá thương nhớ người vợ đã khuất, suýt chút nữa cũng đi theo ta. Thế nhưng trải qua năm năm ấm lạnh, ta biết hắn chưa từng yêu ta. Mọi dáng vẻ đau thương kia chẳng qua chỉ để diễn cho người ngoài xem. Cho đến một ngày, một bà mối hớn hở tìm đến Tống gia. “Đại hỷ từ trên trời rơi xuống! Tiểu thư nhà các vị có dung mạo giống hệt Quý phu nhân đã qua đời.” “Quý đại nhân sắp đến cầu thân!”
Sau ba tháng rời bỏ hôn sự mà đi, vị hôn phu của ta là Bùi Chiêu rốt cuộc cũng trở về. Khi quay lại, bên cạnh hắn còn có Ngụy Ninh, người biểu muội của ta. Bàn tay hắn nắm lấy tay nàng ta vô cùng dịu dàng, sự thân mật giữa hai người được bày ra trước mắt ta, chẳng hề có ý che giấu. Vừa trông thấy ta, đôi mày Bùi Chiêu đã cau lại, lời nói cũng mang theo vài phần trách cứ: “Thân thể Ninh nhi xưa nay vốn yếu, nàng đã là biểu tỷ thì nên để tâm chăm nom nàng ấy cho chu toàn.” “Nàng ấy mong manh, lại không chịu được vất vả, còn nàng trước giờ vẫn luôn cẩn trọng, khoan dung. Nàng nên ở bên cạnh săn sóc nàng ấy, có như vậy ta mới yên lòng.” Chiếc khăn trong tay bị ta siết đến nhăn nhúm. Ta vừa định cất lời thì hắn đã lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, lên tiếng trước: “Được rồi, ta biết chuyện ba năm trước là ta có lỗi với nàng, nhưng hiện giờ chẳng phải ta đã quay về rồi hay sao?” “Chỉ cần nàng đối đãi tử tế với A Ninh, ta sẽ không nuốt lời, hôn ước giữa chúng ta vẫn sẽ được thực hiện.”
Mẫu thân luôn nói dung mạo ta quá mức yêu diễm, sớm muộn cũng rước họa vào thân. Vì vậy, khi thư từ qua lại với Tống tiểu tướng quân, ta chỉ nói mình xấu xí chẳng khác nào Vô Diệm. Tống tiểu tướng quân lại không hề để tâm. Sau khi từ biên cương trở về, chàng liền cầu xin thánh thượng ban hôn ngay trong đêm yến Trung thu. Nào ngờ người chàng cầu cưới lại là trưởng tỷ của ta. Hóa ra chàng tình cờ nhìn thấy tranh chân dung các nữ quyến trong phủ ta, từ đó nhận định trưởng tỷ mới là người đã thư từ với mình. May mà ta kịp thời nói rõ thân phận, lúc ấy mới có thể sửa lại mọi chuyện. Nhưng sau khi thành hôn, Tống tiểu tướng quân liên tiếp bị giáng chức. Chàng hối hận, sau khi uống say đã nói ra lời thật lòng: “Hồng nhan họa thủy.” “Chi bằng khi ấy cưới trưởng tỷ nàng, bình bình ổn ổn sống hết một đời.”
Vào sinh nhật tôi, em gái tặng tôi một tấm vé số cào giá 10 tệ. Tôi cào thử, vậy mà lại trúng 200 tệ. Sắc mặt mẹ lập tức tối sầm. Bà giật phăng tấm vé khỏi tay tôi, nắm chặt đến mức tờ giấy gần như bị vò nát: “Đây là vận may của em con! Trả vé lại cho nó, mẹ mua cho con tờ khác.” Tôi ngẩn người: “Mẹ, rõ ràng là con cào trúng mà…” “Sao con ích kỷ như vậy?” Giọng mẹ bất ngờ vút cao, giống như con mèo bị giẫm trúng đuôi. “Lương của em con được bao nhiêu chứ? Hai trăm tệ này đủ cho nó ăn cả tuần đấy!” Em gái đứng bên cạnh, mắt vẫn dán vào điện thoại, ngay cả đầu cũng không buồn ngẩng lên: “Thôi mẹ, cứ xem như quà sinh nhật cho chị ấy đi.” Mắt mẹ lập tức đỏ lên, giọng nghẹn lại: “Con nhìn em con đi, hiểu chuyện biết bao! Còn con thì sao? Đến sinh nhật cũng muốn chiếm lợi của em!” Tôi bỗng thấy lòng mình lạnh ngắt. Tháng trước sinh nhật em gái, mẹ nhất quyết bắt tôi mua cho nó một chiếc vòng tay vàng. Nó nhận xong, ngay cả một câu cảm ơn cũng không thèm nói. Đã vậy, thanh vàng tôi vốn định mua tặng mẹ cũng không cần đưa nữa.
Trưởng tỷ của ta có một gương mặt đẹp đến mức khiến người ta vừa gặp đã khó lòng quên được, chỉ tiếc rằng trí óc của tỷ ấy lại chẳng mấy sáng suốt. Từ khi còn nhỏ, ta đã bị người trong nhà uốn nắn thành một đứa trẻ ngoan ngoãn đến gần như không biết phản kháng; bất kể trưởng tỷ gây ra chuyện gì, người phải lặng lẽ theo sau thu xếp tàn cục, vá lại mọi sai lầm cho tỷ ấy, trước sau vẫn chỉ có ta. Đến cả việc chọn lựa hôn sự, phụ mẫu cũng cố tình tìm một gia đình có hai người con trai, để tỷ muội chúng ta có thể cùng gả vào một nhà. Trưởng tỷ được định thân với trưởng công tử Tạ gia là Tạ Thanh Bách, người nổi tiếng ôn hòa đoan chính, cử chỉ nho nhã, phong thái thanh quý. Còn người được sắp đặt cho ta lại là nhị công tử Tạ Cảnh Xuyên, một kẻ ăn chơi phóng túng, ngày ngày chỉ biết rong ruổi vui thú, chẳng màng công danh hay chính sự. Sau khi cùng bước vào Tạ phủ, việc quản lý bếp núc, coi sóc gia nhân, thu xếp những chuyện lớn nhỏ trong nhà, thậm chí cả bổn phận phụng dưỡng công bà vốn thuộc về trưởng tẩu, cuối cùng đều rơi lên vai ta. Tính ta từ nhỏ vốn lặng lẽ, không thích tranh hơn thua, bởi vậy cuộc sống giữa ta và Tạ Cảnh Xuyên tuy chưa từng có bao nhiêu tình ý nồng sâu, nhưng ít nhất cũng từng trôi qua trong yên ổn.
Tôi vô tình phát hiện trong một góc khuất của căn nhà có cất giấu một tấm ảnh cưới. Nhân vật trong ảnh là chồng tôi và kẻ mà tôi ghét nhất đời. Trong tấm ảnh ấy, hai người họ kề sát mặt nhau, thân mật đến mức hoàn toàn khác hẳn vẻ đối chọi gay gắt mà họ vẫn diễn trước mặt tôi. Hóa ra sau lưng tôi, họ đã âm thầm dây dưa với nhau gần mười năm. Tôi lấy điện thoại chụp lại tấm ảnh cưới, rồi cẩn thận đặt nó về đúng vị trí ban đầu. Sau đó, tôi soạn sẵn đơn ly hôn, ký tên mình vào. Rồi rời khỏi căn nhà mà tôi từng nghĩ là tổ ấm.
TÔI NHẬN THƯỞNG CUỐI NĂM BA TRĂM NGHÌN TỆ, CHUYỂN CHO BỐ MẸ CHỒNG HAI TRĂM NGHÌN, CHỒNG GỌI ĐIỆN KÍCH ĐỘNG: “VỢ ƠI, CHIẾC MERCEDES-BENZ HƠN HAI TRIỆU TỆ BỐ MẸ MUA CHO EM ĐÃ ĐỖ DƯỚI LẦU RỒI!” Chương 1 Khi nhận được tin nhắn báo tiền vào tài khoản ngân hàng, Lâm Tri Hạ đang lấy cà phê trong phòng trà. Điện thoại rung lên, cô cúi đầu nhìn, tiền thưởng cuối năm ba trăm nghìn tệ đã vào tài khoản. Khóe môi cô bất giác cong lên. Cả năm tăng ca bán mạng, cô chỉ chờ ngày này. Lâm Tri Hạ dựa vào bàn pha chế, đầu ngón tay dừng trên màn hình hai giây rồi mở giao diện chuyển khoản, chuyển hai trăm nghìn tệ vào tài khoản của mẹ chồng. Đây không phải lần đầu tiên. Năm ngoái cô chuyển một trăm tám mươi nghìn tệ, năm kia chuyển một trăm năm mươi nghìn tệ, năm nào cũng vậy. Bố mẹ chồng giúp vợ chồng cô trông Tiểu Bảo, số tiền này là điều nên làm.
Tôi xuyên thành nữ phụ bệnh kiều trong một cuốn tiểu thuyết chữa lành. Tôi dốc hết sức diễn tròn vai một cô gái u ám, cố chấp. Ban ngày sống chết bám lấy nam chính. Ban đêm lại lặng lẽ trốn trong góc, âm thầm theo dõi anh. Thỉnh thoảng còn quay sang khoảng không, lẩm bẩm mấy câu biến thái như: "Em muốn trong mắt anh trai chỉ có một mình em…” Diễn đến mức ngay cả bạn của nam chính nhìn thấy tôi cũng không giấu nổi vẻ chán ghét: "Con bé em gái kế của cậu trông chẳng bình thường chút nào.” Chỉ có duy nhất nam chính vẫn bình thản như cũ. Anh luôn đối xử với tôi bằng sự dịu dàng và bao dung của một người anh trai. Cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành. Ngay khoảnh khắc tôi chuẩn bị rời khỏi thế giới này. Tôi mới phát hiện... hệ thống hoàn toàn mất liên lạc. Đúng lúc ấy, nam chính từ phía sau ôm lấy tôi, giọng cười khẽ bên tai: "Chẳng phải em đã hứa sẽ ở bên anh mãi mãi sao? "Em gái... sao lại lén bỏ trốn thế?
Kể từ ngày gả cho Thẩm Nghiên Châu, đôi khi tôi vẫn có cảm giác mơ hồ, ngỡ như mình đang trong một giấc mộng. Không phải vì cuộc hôn nhân này thiếu chân thực — mà là vì con người anh, thực sự quá mức khó tin. Người ngoài mỗi khi nhắc đến Thẩm Nghiên Châu, luôn dùng những từ ngữ như "lạnh lùng", "tuyệt tình", "máu lạnh", hay "đóa hoa cao ngạo" để hình dung. Tập đoàn Thẩm thị qua ba năm dưới tay anh, giá trị thị trường đã tăng vọt gấp đôi, giới kinh doanh còn ưu ái tặng anh biệt danh "Thẩm Diêm Vương". Chẳng phải vì anh ra tay tàn độc, mà bởi khuôn mặt ấy lúc nào cũng lạnh tanh như Diêm Vương sống, chẳng bao giờ thấy lấy một nụ cười. Năm thứ hai tôi vào làm ở Thẩm thị, tại tiệc tất niên của công ty, có một cô thực tập sinh mới tới chưa biết đến uy danh của anh. Cô nàng bưng ly rượu tới kính, cười tươi như hoa chúc: "Chúc Thẩm tổng năm mới vui vẻ." Thế mà anh đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng, đi thẳng qua người cô, chỉ bỏ lại một tiếng "Ừ" hờ hững. Chỉ vỏn vẹn một tiếng "Ừ". Không có "chúc năm mới vui vẻ", không có lấy một cái gật đầu đáp lễ, thậm chí đến một cái liếc mắt dành cho cô bé kia cũng không. Nghe đồn sau đó cô thực tập sinh ấy đã bật khóc. Đứng cạnh chứng kiến toàn bộ sự việc, tôi thầm nghĩ: Quả nhiên là Thẩm Nghiên Châu trong truyền thuyết, danh bất hư truyền. Lúc bấy giờ, có đánh chết tôi cũng không dám tin, sẽ có một ngày, người đàn ông này lại hệt như một chú cún bự ngoan ngoãn gối đầu lên đùi tôi, dùng chất giọng trầm khàn, mang theo chút tủi thân mà gọi tôi hai tiếng: "Chủ nhân".
Lâu ngày mới có buổi tụ tập bạn bè, tôi theo thói quen ngồi xuống bên cạnh cô bạn thân. Khi đang gắp thức ăn, cô ấy vô tình làm rơi đũa, vừa quay đầu lại thì trút ngay cơn giận lên tôi. “Tiểu Vũ, cậu thừa biết tớ thuận tay trái, sao cứ phải cố tình ngồi cạnh tớ làm gì?” Động tác cúi người nhặt đũa của tôi bỗng khựng lại. Lâm Thư thuận tay trái, điều đó không sai. Nhưng cô ấy từng hứa riêng với tôi rằng, chỉ cần đi ăn cùng tôi, cô ấy nhất định sẽ dùng tay phải. Nếu cô ấy dùng tay trái, người đó chắc chắn không phải là cô ấy.
Ta tên Khương Tuế Ninh. Ta có một người tỷ tỷ song sinh, tên Khương Tuế Vãn. Hai chúng ta có dung mạo giống nhau như đúc. Mỗi lần mẫu thân dẫn chúng ta vào cung thỉnh an Hoàng hậu nương nương, người đều kéo hai đứa đến trước mặt, nhìn bên trái rồi lại ngó bên phải. “Dao Dao, hai nha đầu này, nàng thật sự phân biệt được sao?” Mẫu thân liền đáp: “Thỉnh thoảng thiếp cũng không phân biệt rõ.” Mẫu thân đang nói dối. Lần nào bà cũng nhận ra. Bánh quế hoa ở chỗ Hoàng hậu nương nương rất ngon, nhưng vẫn không bằng kẹo hạt dẻ của cửa hàng Trần Ký ở phía tây thành. Khi ta đang cúi đầu ăn bánh, Hoàng thượng đến, bên cạnh còn dắt theo một nam hài vô cùng tuấn tú. Đây là lần thứ ba ta gặp Hoàng thượng. Mẫu thân định đứng dậy hành lễ, Hoàng thượng từ xa đã phất tay. “Miễn lễ.”
Ta là một công chúa hòa thân, vốn chỉ mong yên ổn sống qua ngày trong chốn cung đình. Về sau, ta lại "vô tình" đỡ thay vị Thái tử phu quân của mình một nhát kiếm. Từ đó, ta trở thành người được hắn nâng niu nơi đầu quả tim, hạnh phúc này đến thật có phần bất ngờ.
Hoa gia có một kẻ điên. Đại tỷ phu đi thanh lâu, ta chém. Nhị tỷ phu nuôi ngoại thất, ta chém. Tam tỷ phu giả chết, ta chém. Quá hai mươi tuổi, trong nhà cưới cho ta một vị phu quân, ta... Mẫu thân lập tức giữ chặt đao của ta. "Tổ tông ơi! Người này thật sự không thể chém được! Cả nhà còn trông cậy hắn truyền hương hỏa nữa!" Ta nhìn vị tân lang dung mạo như hoa như ngọc đang run lẩy bẩy trước mặt. À, hiểu rồi. Ta ngủ với hắn.
Sau khi chuyển đến nhà mới, tôi phát hiện vị bác sĩ đẹp trai ở căn hộ bên cạnh có gì đó rất kỳ lạ. Mỗi lần nhìn thấy tôi, anh ấy đều lập tức bước nhanh bỏ đi. Ban đầu tôi còn tưởng anh ấy bị đau lưng. Cho đến khi một người bạn làm bên xây dựng đến chơi, gõ gõ đập đập khắp nhà tôi một vòng rồi nói: "Vách thạch cao rỗng thế này làm gì có cách âm. Chắc hàng xóm bên cạnh đến cả tiếng cô trở mình cũng nghe thấy." Tôi chết lặng tại chỗ. Tối hôm đó, tôi thử gõ nhẹ lên tường: "Bác sĩ Hạ... anh nghe được bao nhiêu rồi?" Bên kia im lặng vài giây, sau đó truyền đến giọng đàn ông trầm thấp đã được cố ý hạ nhỏ: "Từ ngày đầu tiên em chuyển tới." Tôi hoàn toàn sụp đổ. Bởi vì mỗi đêm, ở phía sau bức tường này, tôi đều sống vô cùng phóng túng.
Hoàng đế trong yến tiệc cung đình đầu năm đã ban hôn ta cho thái tử Tiêu Hằng. Mọi người đều đang chờ xem ta trở thành trò cười. Kinh thành ai cũng biết thái tử sớm đã có thanh mai trúc mã trong lòng, lại còn sống ngay trong phủ thái tử. Nếu chẳng phải Nguyễn Mị Nhi là con gái của tội thần, thì vị trí thái tử phi này sợ rằng sớm đã nằm gọn trong tay nàng ta. Thế nhiên, ta chẳng hề bận tâm. Từ ba năm trước, ngươi trong lòng ta tử trận nơi chiến trường Bắc Cương, gả cho ai với ta cũng chẳng khác biệt gì. Làm thái tử phi cũng không tệ, nhà họ Thẩm là võ tướng, cần ta làm hậu thuẫn cho gia tộc tại kinh thành. Các nàng cười nhạo, "Ta không được phu quân sủng ái, ta cũng cười lại các nàng, chỉ biết tranh giành chút hơi tàn trong nội trạch." Một thái tử phi làm tròn bổn phận, điều cuối cùng nàng cần chính là sự yêu thương của nam nhân.
Chuyện ta thích thái tử ai cũng biết, nào ngờ thánh thượng lại đích thân ban hôn, gả ta cho vị ngũ hoàng tử phong lưu lãng đãng, khiến ta trở thành trò cười khắp kinh thành. Trong tân phòng, từ nhỏ đến lớn vốn là kẻ đối đầu, hắn khinh miệt mà cười lạnh với ta. Ngày thái tử đăng cơ, ta nhập cung chúc mừng, kẻ từng phong nguyệt vô số kia lại khóa cửa nhốt ta trong phòng. Nơi đuôi mắt ửng hồng, hắn gằn giọng: "Bổn vương rốt cuộc có chỗ nào kém hắn?"
Năm ta tám tuổi, bức tường sân nhà đổ sập, là do tiểu công tử nhà bên Sở Tiêu luyện tiễn bắn gãy mà ra. Gạch ngói ầm ầm rơi xuống, bụi đất mịt mù, phụ mẫu ta vội vàng lao ra, sắc mặt đều tái nhợt. Thị vệ nhà họ Sở chạy nhanh tới, vội bới đống gạch lôi ta từ dưới lên, đầu tóc ta phủ đầy đất, trong tay vẫn còn nắm nửa miếng bánh quế hoa chưa ăn xong - đó là sáng nay mẫu thân Sở Tiêu nhét cho ta. Sở Tiêu chạy tới, hắn cao hơn ta một cái đầu, thân mặc kỵ xạ phục gấm vóc mới tinh, gương mặt nhỏ nghiêm lại: "Hàn Niệm, ngươi không sao chứ?" Thanh âm hắn có chút gấp. Ta nhổ bùn đất trong miệng ra: "Không... không sao." Hắn thở phào, rồi lại trau mày: "Ai bảo ngươi ngồi dưới chân tường ăn bánh? Đáng đời!" Phụ mẫu ta chạy tới, hướng Sở Tiêu và đám thị vệ phía sau liên tục khom người: "Tiểu tướng quân bớt giận, là Niệm Niệm ngu dại cản đường tên của ngài."
Vì cứu thái tử, ta thành kẻ tàn tật. Kiếp trước bởi tâm cao khí ngạo, khước từ thánh ân ban hôn của hoàng đế, tự xin giải trừ hôn ước cùng thái tử. Chẳng bao lâu, thái tử cùng thứ muội ta cấu kết. Đăng cơ xong, thứ muội ép ta tu hành, tống ta vào ni tự. Vì cô quạnh, ta vụng trộm cùng một thư sinh cách biệt tường ngâm thơ, chẳng ngờ bị kẻ hữu tâm phát giác, bẩm cho thứ muội khi ấy đã là quý phi. Kết quả ta bị ban độc tửu, chết rồi còn bị mắng là không biết liêm sỉ, xác phơi nơi tường thành ba tháng. Mở mắt lần nữa trở về lúc hoàng đế muốn ban hôn, lần này ta không còn do dự, lập tức quỳ lạy tạ ân. Ta muốn bước vào trung tâm quyền thế, khiến kẻ phụ ta phải đền tội.
TÔI THI ĐỖ ĐẠI HỌC THANH HOA, DÌ THƯỞNG MỘT CHIẾC THẺ, BỐ KIỂM TRA SỐ DƯ RỒI SỮNG SỜ Chu Viễn sững người một lát. Chiếc thẻ ngân hàng trong tay vốn là tài khoản học phí đứng tên cậu, được mở khi làm hồ sơ nhập học. Vài ngày trước, dì Triệu Tú Lan đã mượn thẻ để chuyển tiền, còn mật khẩu tạm thời vẫn là ngày sinh của cậu. Dì chỉ nhắn rằng bên trong có 20.000 tệ, đủ để cậu lo những khoản đầu tiên khi lên Bắc Kinh. 20.000 tệ. Đối với cậu, đây là một con số ngoài sức tưởng tượng. Thu nhập cả năm của gia đình cậu, sau khi trừ hết chi phí, còn dư được 10.000 tệ đã là không tệ rồi. “Mẹ, mẹ xem chuyện này…” Triệu Tú Mai ghé lại nhìn một cái, sắc mặt lập tức thay đổi. “Dì con sao lại cho nhiều tiền như vậy chứ?” Miệng bà nói thế, nhưng hốc mắt lại đỏ lên. Chu Viễn biết mẹ đang vui thay cho mình.