Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia
Di nương sai ta đi quyến rũ Lâm thế tử. Bà nhìn ta, vẻ mặt đầy chắc chắn: “Con tuy có phần ngốc nghếch, nhưng lại mang dung mạo khuynh thành.” Nào ngờ đến thời khắc mấu chốt, cuốn xuân cung đồ lại chẳng biết đã thất lạc nơi đâu. Ta nhìn chàng nằm trên giường, gương mặt đỏ bừng như lửa, trong lòng hoảng hốt, xoay người định bỏ chạy. Thế nhưng cổ tay vừa động đã bị người giữ chặt. Chàng nghiêng người áp sát, khẽ cất giọng: “Chạy cái gì? Để ta dạy nàng.”
Mọi người ở kinh thành đều đồn đại, nhị tiểu thư phủ Trấn Quốc Công Lạc Minh Sương, là một người có tính tình mềm mỏng, gặp ai cũng mỉm cười ba phần, đ/ạp chet con kiến cũng phải tụng kinh siêu độ. Ta chính là Lạc Minh Sương. Cha ta đã ném biết bao nhiêu bạc để mua về cái danh tiếng tốt đẹp ấy, thành công l/ừa được Thái tử dăm ba bữa lại đưa bái thiếp, nằng nặc đòi cưới ta làm Thái tử phi. Ta chê Đông cung quá nhiều quy củ, liền quay đầu gả vào phủ Thái Nguyên Hầu. Ngày đại hôn, bọn họ bắt ta bước qua chậu lửa, dâng trà cho thiếp thất đang mang thai, lại còn bắt ta chép ba trăm lần cuốn "Nữ Huấn". Ta đều mỉm cười đồng ý. Cho đến khi hành lễ xong, vị thế tử kia đưa tay ra định vén khăn trùm đầu của ta. Ta liền lật tay ném thẳng cuốn "Nữ Huấn" đó vào đống lửa, nhấc chân gi/ẫm lên mu bàn tay của hắn, cúi đầu nói: "Quy củ của tân nương ta đã được lĩnh giáo rồi. Bây giờ, đến lượt các ngươi học cách làm người sao cho đúng."
Ngày đại hôn đó, Thẩm Yến cùng Khương Uyển Nhi sóng vai đứng trên cao đài, cùng đón tiếp khách khứa tám phương. Một người là vị hôn phu được chỉ phúc đính hôn của ta, một người là tỷ muội thâm giao từ thuở bé của ta. Nhưng khi ta mặc bộ áo cưới đỏ rực đứng trong hỉ đường, lại cảm tưởng như giữa ta và họ bị ngăn cách bởi một tấm rèm vô hình. Không ai dẫn ta vào lễ đường, cũng chẳng ai cài trâm cho ta. Giống như mười năm qua, hắn và cô ta ngâm thơ thưởng tranh, cưỡi ngựa cùng chơi, ai ai cũng khen là kim đồng ngọc nữ, một cặp trời sinh. Mà ta, đích nữ hầu phủ danh chính ngôn thuận, lại chỉ có thể đứng từ xa nhìn sang. Dù có dùng hết sức lực, ta cũng chẳng thể bước nổi vào phạm vi ba thước quanh họ. Chẳng một ai nhớ rằng, hôm nay vốn là ngày đại hôn của ta và Thẩm Yến. Mãi cho đến khi giờ lành sắp tới, Khương Uyển Nhi mới cười mỉm bước lại gần, nhẹ nhàng chỉnh lại đóa hoa ngọc bên tóc mai cho ta: "Như Nguyệt tỷ tỷ, Thẩm Yến ca ca nói rồi, chuyện thành hôn này đành tạm hoãn lại. Huynh ấy muốn ra biên cương lập công danh, đợi khi trở thành người nam nhân xứng đáng với tỷ rồi mới cử hành đại lễ. Tỷ vui rồi chứ?" Nhưng lần này, ta không muốn tiếp tục chờ nữa. Ta giật phăng mũ phượng, quay người bước đi. Từ đây, núi cao sông dài, không cần gặp lại.
Thuở ta còn thơ bé, mỗi lần theo song thân hồi kinh phục mệnh, bệ hạ đều thích đem ta ra trêu, nói rằng ta chính là nàng dâu nhỏ đã được định sẵn cho Thái tử. Thiên tử đã mở lời như vậy, người bên dưới đương nhiên càng thêm nhiệt tình phụ họa, đến nỗi trong ngoài kinh thành ai nấy đều ngầm xem ta là Thái tử phi tương lai. Về sau, cha mẹ ta cùng tử trận ngoài sa trường, phủ Tướng quân từ đó suy vi, câu chuyện năm xưa cũng theo gió mà tan, chẳng còn ai nhắc lại. Ta vốn biết rõ thân phận và hoàn cảnh của mình, bởi vậy chỉ chuyên tâm tính toán làm sao gả cho biểu ca nhà họ Kiều. Chẳng ngờ chuyện ấy lại truyền đến tai Thái tử. Nhân một lần cung yến, chàng sai người kín đáo gọi ta tới gặp riêng. Đúng lúc ấy, bên hồ có một cô nương bất ngờ rơi xuống nước. Ta chẳng kịp nghĩ nhiều, nhấc chân đạp một cước, thẳng thừng đá Thái tử xuống hồ cứu người. Ta vốn cho rằng phen này mình đã thuận tay se thành một đoạn nhân duyên đẹp. Cô nương kia cũng quả quyết rằng hai người đã có tiếp xúc da thịt, đời này nếu không phải chàng thì nàng nhất định không xuất giá. Nào ngờ Thái tử chỉ lạnh lùng bật cười, rồi đưa tay ném nàng trở lại hồ. Một thị vệ lập tức nhảy xuống vớt nàng lên. Thái tử lại ném xuống. Một thị vệ khác tiếp tục lao xuống cứu. Thái tử vẫn ném thêm lần nữa. Đến thị vệ thứ ba, nàng mới lại được đưa lên bờ. Ta chỉ biết đứng đó, đầu đầy nghi hoặc. Chuyện này thật sự đúng sao? Vị Thái tử nhân từ hiền hậu mà mọi người vẫn truyền tụng rốt cuộc đã đi đâu mất rồi?
Tướng quân mang về một nữ tử, trước mặt người khác nàng ta yếu đuối vô hại, nhưng sau lưng lại nhe nanh múa vuốt với ta. Một hôm, Tướng quân đi đến, nàng ta tự tát mình một cái. Ta theo phản xạ ngã lăn ra đất, ôm mặt, lệ rơi như hoa lê đái vũ nhìn Tướng quân: "Không trách muội muội, là do ta tự mình không cẩn thận." Nàng trà xanh ngơ ngác: Không phải, sao ngươi lại nói mất lời thoại của ta rồi
Trong tiệc nhận thân, mẫu thân đẩy một chén trà đến trước mặt ta, bảo ta kính dâng cho Tạ Minh Thù – người đã chiếm thân phận của ta suốt mười sáu năm. Bà nói, hôm nay phu nhân và quý nữ của các gia đình quyền quý trong thành đều có mặt. Nếu ta không kính trà, Hầu phủ sẽ trở thành trò cười. Ta bưng chén trà lên, rồi trở tay đổ thẳng lên tờ lụa đã viết sẵn lời tạ từ. Nước theo mép bàn nhỏ xuống. Mực trên tờ lụa dần nhòe ra, mấy chữ "trưởng tỷ ân sâu", "phụng dưỡng tận hiếu" cũng hòa thành một mảng. Bàn tay mẫu thân khựng lại giữa không trung. Hôm nay bà mặc triều phục cáo mệnh trang trọng, búi tóc chải ngay ngắn, trên gương mặt vốn mang nụ cười đoan trang. Giờ đây, chút ý cười ấy đã hoàn toàn biến mất. "Tạ Tri Vi!" Phụ thân trầm giọng quát ngăn. Ông ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt xanh mét. "Con có biết mình đang làm gì không?" "Biết." Ta đặt chén trà xuống. "Chén trà này, ta không kính." Xung quanh chật kín tân khách. Có người cúi đầu uống trà, có người lặng lẽ trao đổi ánh mắt, cũng có người ngang nhiên đưa mắt đánh giá ta. Hôm nay gọi là tiệc nhận thân. Đối ngoại, Hầu phủ tuyên bố rằng mười sáu năm trước, hai nhà ngoài ý muốn ôm nhầm con gái. Nay chân tướng đã sáng tỏ, con gái ruột trở về, còn dưỡng nữ cũng sẽ tiếp tục ở lại trong phủ. Mẫu thân đã mời không ít phu nhân và quý nữ của các gia đình quyền quý trong kinh thành đến dự. Bà đã chuẩn bị một buổi đoàn viên mà ai nấy đều vui vẻ. Ta chỉ cần làm theo những lời đã viết trên tờ lụa, trước mặt mọi người cảm tạ Tạ Minh Thù đã thay ta bầu bạn cùng phụ mẫu suốt mười sáu năm, rồi gọi nàng ta một tiếng trưởng tỷ. Sau đó, mẫu thân sẽ đích thân đỡ hai chúng ta dậy, nói với mọi người rằng bà có hai người con gái, sẽ không bạc đãi bất kỳ ai. Như vậy, tất cả mọi người đều hài lòng. Ngoại trừ ta.
Phó Hiển từng nói với tôi: “Yêu thì yêu ai cũng được.” “Nhưng nếu kết hôn, anh chỉ chọn người dưới hai mươi sáu tuổi.” Vì vậy, đúng vào sinh nhật hai mươi sáu tuổi của tôi, anh lừa tôi bay đến một nơi cách xa ngàn dặm. Còn bản thân anh ở lại Bắc Kinh, chuẩn bị một buổi cầu hôn long trọng cho cô thực tập sinh mới vào công ty. Anh đứng giữa sân khấu phủ đầy hoa hồng, lạnh lùng căn dặn vệ sĩ: “Nhìn kỹ người trong ảnh.” “Không được để Ninh Dạng lên đây.” Nhưng đến tận khi buổi cầu hôn kết thúc, tôi cũng không xuất hiện. Lúc ấy, Phó Hiển cuối cùng bắt đầu hoảng. Bình luận trực tiếp trên đầu tôi nổ tung: [Nữ chính đang làm gì vậy? Cô ấy không biết anh Hiển chỉ đợi cô ấy đến cướp hôn sao?] [Phó Hiển lần này vỡ vụn thật rồi.] [Người nhạy cảm thật sự cần một tình yêu không bao giờ nguội lạnh.] [Cô ấy thay đổi rồi. Nếu là tôi, dù anh ấy đầy gai nhọn, tôi cũng sẽ ôm lấy cả những chiếc gai ấy.] Tôi nhìn những dòng chữ bay qua trước mắt. Không khóc. Không làm loạn. Chỉ khẽ cười. Sau đó quay người, bước lên chuyến bay ra nước ngoài.
Ta và tiểu muội là một cặp song sinh. Chỉ vì ta ra đời sớm hơn nửa canh giờ, trở thành trưởng tỷ, nên trong nhà có thứ gì tốt cũng đều để ta chọn trước. Tiểu muội khóc lóc ầm ĩ, liền bị quở trách là không hiểu chuyện. “Con là muội muội, phải nhường tỷ tỷ.” Sau này, Hoàng hậu ban hôn. Một người là Thái tử ôn nhu như ngọc, đoan chính khiêm nhã. Một người là thiếu Tướng quân phóng khoáng bất kham, ngạo nghễ không gò bó. Vẫn như mọi lần, để ta chọn trước. Kiếp trước, ta chọn Thái tử, tiểu muội gả cho thiếu Tướng quân. Nào ngờ sau khi Tạ Uyên đăng cơ, hắn lập tức hạ chỉ ép tiểu muội hòa ly với thiếu Tướng quân, sau đó triệu nàng nhập cung, sắc phong Quý phi, độc sủng lục cung. Đối diện với ta, vị Hoàng hậu hữu danh vô thực, hắn cười nhạo: “Trẫm và Tinh Tinh vốn lưỡng tình tương duyệt. Nếu không phải nàng may mắn làm tỷ tỷ, thì năm đó khi ban hôn, đâu đến lượt nàng được chọn trước.” Lần nữa sống lại đúng thời khắc Hoàng hậu ban hôn. Đối diện câu hỏi của Hoàng hậu, ta khẽ mở lời: “Thiếu Tướng quân là người rất tốt.”
Thời điểm ta xuyên không tới, câu chuyện đã gần đi đến hồi kết. Nam nữ chính đều đã bước lên ngôi vị Tiên Tôn, còn đại phản diện vì nữ chính mà tự phế tu vi, bị truy sát rồi bị ném vào bãi tha ma. Tất nhiên còn có ta. Ta là nữ phụ độc ác - kẻ bị ép gả cho đại phản diện. Kết cục cuối cùng của ta, chính là bị treo cổ trên một cành cây khô, c/h.ế/t một cách thê lương. Hệ thống hỏi ta: “Nếu có thể trọng sinh, ngươi sẽ công lược ai? Cứu vớt ai? Hay là chống lại ai?” Nực cười, ta chẳng chọn ai cả. Ta chọn tìm đến đại phản diện, đối xử với hắn thật tốt, thật tốt, để thời thơ ấu của hắn tràn ngập trong yêu thương, rồi đến năm hắn mười lăm tuổi, ta sẽ cùng nữ chính tranh đoạt kỳ bảo trong núi. Ta sẽ để hắn chứng kiến ta bị nam chính đánh đến bầm dập, bị những kẻ ủng hộ nữ chính thay phiên sỉ nhục, sau đó ta sẽ yếu ớt mà mỉm cười với hắn, nói rằng hy vọng hắn sẽ sống thật tốt, rồi xoay người nhảy xuống vách núi ngàn trượng. Báo thù thật mệt mỏi, chi bằng kích thích kẻ khác chủ động thay mình.
Ngày cầm trên tay tờ chẩn đoán ung thư của Cố Thành, tôi đã từng nghĩ sẽ bán sạch mọi thứ mình có, chỉ để kéo anh trở về từ cửa tử. Tôi vừa đi đến trước cửa thư phòng thì nghe thấy giọng anh đang thấp xuống trong một cuộc điện thoại. “Di Di, chuyện đứa bé của chúng ta em đừng sốt ruột, cho anh thêm một chút thời gian.” Tôi lặng lẽ nhét tờ chẩn đoán lại vào túi áo. Cố Thành, anh cần thời gian, vậy tôi cho anh thời gian. Nhưng căn bệnh của anh, trước mắt vẫn cứ để anh chưa biết thì hơn. Cố Thành là người chồng đã cùng tôi chung sống suốt ba năm, cũng là nửa kia trong cuộc hôn nhân từng được cả giới kinh doanh Đài Bắc xem như hình mẫu lý tưởng. Cho nên vào ngày nhận được báo cáo chẩn đoán anh mắc ung thư giai đoạn cuối, phản ứng đầu tiên của tôi là muốn bán hết tất cả để chữa bệnh cho anh bằng mọi giá. Tôi đi đến cửa thư phòng, vốn định vào trong cùng anh bàn bạc xem nên xoay xở thế nào, nhưng lại nghe thấy anh nói với người ở đầu dây bên kia. “Di Di, chuyện đứa bé của chúng ta em đừng sốt ruột, cho anh thêm một chút thời gian.”
Đã tròn ba tháng kể từ ngày bị đưa vào chốn lãnh cung vắng lạnh, giữa những tháng ngày nhàn rỗi đến mức cỏ cây cũng thành bạn, ta dần chú ý tới tiểu thái giám mới được phân công mang cơm đến. “Nhấc cao thêm một chút, đúng rồi, cao thêm chút nữa!” Ta nhìn hồi lâu, không nhịn được mà cảm thán: “Phần mông của ngươi quả nhiên vừa đầy đặn lại vừa tròn trịa.” Kỳ Chính vừa nghe được tin liền nổi trận lôi đình, vội vàng dẫn theo một đám cung nhân chạy tới. Khi hắn bước vào sân, ta và Tiểu Tự Tử vẫn còn ngồi xổm trên mặt đất, say sưa nhìn con chó do hắn nuôi đang cố lộn ngược người về phía sau. Kỳ Chính khựng lại một thoáng, ánh mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu, nhưng chẳng bao lâu sau sắc mặt đã tối sầm, giọng quát vang khắp sân viện. “Tống Hoa Âm, nàng mang thân phận quý phi, sao có thể hành xử chẳng còn chút thể thống nào như vậy!” Ta còn ngơ ngác hơn cả hắn, nhìn nam nhân trước mặt thật lâu, sau đó mới chậm rãi hỏi: “Ngươi là người nào?” “Nàng đến cả trẫm cũng chẳng còn nhận ra hay sao?”
Năm thứ ba sau khi kết hôn với người chồng khiếm thị, tôi nói mình muốn có một đứa con. Thẩm Tư Niên vỗ nhẹ lên tay tôi, dịu giọng: "Vợ à, anh có bệnh. Nếu em muốn có con, anh sẽ tìm một người khác cho em. Em sinh đứa bé ra rồi chúng ta cùng nuôi, được không?" Tối hôm đó, tức đến nghẹn, tôi nấu ăn mà bỏ thừa hẳn ba thìa muối. Kể từ ngày ấy, tôi và Thẩm Tư Niên "ăn chay" suốt một tháng. Tôi ngẩng đầu nhìn về phía bếp. Thẩm Tư Niên đang cầm cốc nước, chậm rãi bước về phía tôi. Vừa đặt cốc xuống bàn trà, tôi đột nhiên lên tiếng: "Em đồng ý với đề nghị lần trước của anh." "Gửi em phương thức liên lạc của người đó đi."
- Tống Chi! Đạo diễn tức đến đau đầu. - Tôi thật sự không hiểu công ty cô nghĩ gì. Nhét cô vào đoàn phim của tôi, kết quả một câu thoại đơn giản cũng không đọc được. Nếu không phải vì nhà đầu tư, tôi đã đổi người từ lâu rồi! Tôi hỏi cô có nghe không? Đạo diễn tức giận. Tống Chi ngoan ngoãn gật đầu. - Nghe rồi. - Vậy cô còn đứng đây làm gì? - Cút đi. "..." Tống Chi lại gật đầu. - Được. Đạo diễn: "?" Ông vốn tưởng cô sẽ khóc lóc hoặc tìm lý do giải thích. Kết quả…cô lại đồng ý nhanh như vậy? Tống Chi cúi đầu trong lòng lại vô cùng bình tĩnh. Bị đuổi cũng tốt. Dù sao cô cũng không biết diễn, chẳng bằng tìm việc khác. Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, đạo diễn ngược lại hơi ngẩn người. Ông ho khan một tiếng. - Khụ… cô cũng đừng quá buồn. Cố gắng học thêm đi. Tống Chi gật đầu. - Được. Sau đó cô xách túi rời khỏi trường quay, bước chân còn nhẹ nhàng hơn lúc đi vào. Đạo diễn: "..." Không hiểu sao ông lại có cảm giác người bị đuổi không phải cô. Ra khỏi đoàn phim Tống Chi ngồi xuống bậc thang bên ngoài. Tống Chi sờ bụng. Đói rồi. Cô ngẩng đầu nhìn xung quanh, phát hiện phía đối diện có một siêu thị nhỏ. Cô nhìn số dư một trăm ba mươi bảy tệ vẫn đủ ăn vài ngày. Nghĩ đến đây cô đứng dậy đi thẳng vào siêu thị. Hai mươi phút sau Tống Chi xách một túi nguyên liệu đi ra. Có cà chua, có trứng, có thịt ba chỉ, có rau xanh, còn mua thêm một hộp cơm. Bảo vệ ở cửa đoàn phim nhìn cô biểu cảm kỳ quái. - Cô chưa đi à? Tống Chi cười. - Tôi nấu cơm trước đã.
Bùi Triệt là người mà cả kinh thành đều ngưỡng vọng. Xuất thân từ thế gia vọng tộc bậc nhất, dung mạo thanh quý, tài trí hơn người, tuổi còn trẻ đã trở thành cánh tay phải đắc lực của hoàng đế, tham dự những cơ mật tối cao của triều đình. Trong mắt thiên hạ, hắn chính là nhân trung long phượng, là niềm kiêu hãnh của Bùi gia. Thế nhưng, cuộc đời hoàn mỹ ấy lại tồn tại một chuyện khiến không ít người âm thầm tiếc nuối. Phu nhân của hắn không phải tiểu thư danh môn, cũng chẳng phải quý nữ thế gia. Nàng chỉ là một cô gái đến từ Đàm Châu xa xôi. Mọi chuyện bắt nguồn từ một lời hứa năm xưa. Khi Bùi Triệt mới bảy tuổi, tổ phụ hắn trong một lần du ngoạn đã gặp một vị hương thân ở Đàm Châu. Hai người uống rượu suốt đêm, trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp. Trong cơn cao hứng, họ quyết định kết thông gia, định sẵn nhân duyên cho đôi trẻ. Tin tức truyền về kinh thành, cả Bùi gia chấn động. Các thế gia vọng tộc đều lắc đầu tiếc nuối. Nhưng lời đã nói ra không thể thu hồi. Cuối cùng, vị thiên chi kiêu tử ấy vẫn phải cưới nàng vào cửa. Ban đầu, Bùi Triệt chưa từng yêu thích cuộc hôn nhân này. Khoảng cách thân phận giữa họ quá lớn. Nàng không hiểu những điều hắn quan tâm, còn thế giới của hắn cũng xa lạ với nàng. Hắn lấy triều vụ làm lý do, ngày ngày về phủ rất muộn. Trước mặt người ngoài, họ là một đôi phu thê hòa thuận, kính trọng lẫn nhau. Sau cánh cửa đóng kín, giữa hai người lại như có một dòng sông vô hình ngăn cách, chưa từng thật sự bước vào thế giới của đối phương. Bùi Triệt từng nghĩ... Có thể cả đời này, họ chỉ cần tương kính như tân là đủ. Đó đã là sự dịu dàng lớn nhất hắn có thể dành cho nàng. Nhưng chẳng biết từ khi nào, mọi thứ dần thay đổi. Hắn bắt đầu trở về phủ sớm hơn. Bữa cơm tối cũng xuất hiện thường xuyên hơn. Thậm chí người luôn nghiêm cẩn, khắc chế như hắn còn tự tay mang về cho nàng một vò rượu mạnh mà nàng yêu thích nhất. Tưởng rằng những tháng ngày bình lặng ấy sẽ cứ thế tiếp diễn. Cho đến khi triều đình nổi sóng. Những vụ án lớn liên tiếp xảy ra, thế lực các phe âm thầm tranh đấu, sóng ngầm cuồn cuộn dưới mặt nước tưởng như yên bình. Bùi Triệt bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực. Ngày đêm lao tâm khổ tứ, gánh vác trọng trách trên vai. Hắn quá bận rộn đến mức quên mất rằng ở phía sau mình vẫn luôn có một người lặng lẽ chờ đợi. Cho đến khi điều tra một vụ án trọng yếu. Mọi manh mối cuối cùng lại đồng loạt chỉ về một người. Người đang cùng hắn chung chăn gối. Dưới mái hiên đêm khuya, ánh đèn dầu lay động. Đôi mắt Bùi Triệt vẫn sáng rõ, nhưng lạnh lẽo đến đáng sợ. Chỉ cần bước thêm vài bước về phía hậu viện. Chỉ cần đẩy cánh cửa kia ra. Tất cả bí mật sẽ được phơi bày. Có lẽ... Hắn sẽ nhìn thấy nàng xuất hiện ngay tại nơi đáng lẽ không nên xuất hiện. Hắn có thể ngồi xuống bên chiếc giường quen thuộc, chờ nàng trở về. Rồi hỏi nàng rằng— Nàng là ai? Nàng đến từ đâu? Những năm qua rốt cuộc đã che giấu điều gì? Nhưng... Sau khi biết được chân tướng thì sao? Hắn sẽ làm gì? Có thể làm gì đây? Dư vị nụ hôn vừa quấn quýt vẫn còn lưu lại nơi đầu lưỡi. Bùi Triệt khẽ nhắm mắt. Cuối cùng, hắn lặng lẽ lùi về sau một bước.
Sau khi bị Thôi gia Thanh Hà từ hôn, ta trở thành trò cười của cả Thượng Kinh. Phụ thân thấy ta làm mất mặt Giang gia, hận không thể để ta bệnh chết. Giữa mùa đông giá rét, ta bị kế mẫu hà khắc hành hạ, bắt quỳ giữa trời tuyết, sốt cao mãi không hạ. Đúng lúc ấy, vị công tử có tật ở chân của Chu gia, người đời vẫn gọi là "Diêm Vương sống", vừa hay đi ngang qua. Ta níu lấy vạt áo chàng, như kẻ đã bị dồn đến bước đường cùng, run giọng hỏi: "Chàng... có thể cưới ta không?" Chàng chỉ nhìn ta một cái. Rồi lặng lẽ đưa tay về phía ta. Kéo ta ra khỏi vũng bùn. Đó... Chính là câu trả lời của chàng.
Đại tỷ của ta luôn miệng nói mình là nữ chính, khao khát sống độc lập, tự do, bất chấp cả thánh chỉ ban hôn để đào hôn, khiến cả nhà chúng ta chuốc lấy họa diệt môn, ngục tù giam cầm. Hằng Vương đem tính mạng của cả nhà ta ra uy hiếp, ép buộc tỷ ấy hồi tâm chuyển ý. Ta đau đớn quỳ lạy, cầu xin tỷ ấy rủ lòng thương cứu lấy gia đình. Thế nhưng, tỷ ấy lại lạnh lùng mắng ta dùng đạo đức giả để trói buộc tỷ ấy, mưu toan hy sinh hạnh phúc cả đời của một con người chỉ để đổi lấy sự sống tạm bợ. "Các người mất đi chẳng qua chỉ là mạng sống, còn ta, mất đi chính là tình yêu và tự do cả đời!" "Ta, Tô Nguyệt Ảnh, cả đời ghét nhất bị người khác uy hiếp!" Hằng Vương nổi giận lôi đình, tàn nhẫn ra lệnh hạ sát toàn gia chúng ta không sót một ai. Thế nhưng đại tỷ của ta lúc đó lại phát điên, quay đầu ngoan ngoãn trở về bên Hằng Vương. Cùng hắn dây dưa yêu hận tình cù, ngược luyến thâm tình — tỷ ấy trốn, hắn đuổi... Trải qua vô vàn trắc trở, cuối cùng họ cũng tha thứ cho nhau và đến với nhau. Người từng luôn miệng hô hào muốn sống đời tự lập ấy, rốt cuộc vẫn đạp lên xương máu của người nhà để trở thành Hằng Vương chính phi. Sau khi Hằng Vương đăng cơ, tỷ ấy đường hoàng ngồi lên ngôi Hoàng hậu, hưởng trọn một đời sủng ái vô biên. Còn cả nhà chúng ta... thây phơi nơi hoang dã, đến một nấm mồ chôn cất cũng chẳng có, xương cốt tan biến giữa đất trời. Mở mắt ra lần nữa, cõi đời này, cả nhà chúng ta thề sẽ chỉ sống cho chính mình, thật bình an và vui vẻ.
GIỚI THIỆU: Năm đại cô nương mười ba tuổi, mối hôn sự vừa định chưa được bao lâu đã lại đổ vỡ. Khi ấy nàng còn nhỏ, không chịu nổi những lời đàm tiếu của người ngoài. Trong lúc bất lực khóc nức nở, nàng vô tình đi lạc vào viện của ta. Một bước trượt chân rơi xuống hồ nước, suýt nữa chết đuối. Sau đó nàng liền đổ bệnh một trận. Ta sai người mang không ít thuốc bổ đến viện của nàng, vậy mà chân trước vừa đưa đến, chân sau đã bị nha hoàn ném trả ra ngoài. Cũng phải, ta chẳng qua chỉ là một ‘thiếp thất của đại ca nàng’. Vốn dĩ cũng chẳng thể xem là ‘tẩu tử’ của nàng.
Mẫu thân ta vốn là vú nuôi trong phủ Tể tướng. Năm ấy, khi người của Tể tướng phủ tìm đến tận nơi để đón tiểu thư về lại phủ, mẫu thân đã đẩy ta ra trước mặt họ. Ta thế chỗ cho vị thiên kim tiểu thư thật sự, rồi gả cho vị đại tướng quân trong lời đồn đại — kẻ mang lời đồn mặt xanh răng nanh, tính tình tàn bạo khốc liệt — theo chàng đi đến tận vùng biên cương lạnh lẽo. Về sau, Tướng quân đại thắng trở về, dắt tay ta tiến vào Kinh thành. Bấy giờ thiên hạ mới được tận mắt chiêm ngưỡng dung nhan tuyệt mỹ, thanh nhã như tiên nhân của chàng. Thế nhưng, mẫu thân lại dắt theo vị tiểu thư thật sự đáng thương kia đến tận cửa nhà ta, khóc lóc đòi ta phải trao trả lại mối nhân duyên tốt đẹp này cho cô ta. Hừ, thật là nực cười! Những gì ta đã đem cả mạng sống và công sức ra chắt chiu giành lấy, cớ sao ta phải dễ dàng dâng trả lại cho kẻ khác? -------------
Ngày ta chào đời, mây trên chân trời tụ lại thành hình hoa sen, muôn đạo hào quang chiếu xuống, khiến cả Tạ phủ rực rỡ huy hoàng. Đáng tiếc, điềm lành ấy không phải vì ta mà đến. A phụ ta là Thái phó đương triều, Tạ gia lại là thế gia thanh lưu nhiều đời. Tỷ tỷ ruột của ta, Tạ Vân Thư, ra đời sớm hơn ta hai canh giờ. Khi ấy, một vị tiên nhân vân du vừa đi ngang qua trước cửa Tạ phủ, ngẩng đầu nhìn trời rồi vuốt râu cảm thán: “Nữ nhi này chính là Thái Thượng Vong Tình Thần Quân chuyển thế, sinh ra đã vô tình vô dục, siêu thoát hồng trần.” Thế là tất cả điềm lành, tất cả thiên ý cùng ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn hết lên người nàng. Ta đến muộn hai canh giờ, chẳng kịp nhận được thứ gì. Khi sinh ta, a nương đã kiệt sức. Bà đỡ ôm ta ra ngoài, chỉ nói một câu “lại là một cô nương”, rồi xoay người đi hầu hạ Tạ Vân Thư.
Thái hậu vừa mới thủ tiết, vậy mà đã để mắt đến phu quân ta. Khi tin tức truyền về phủ, ta đang bị mẹ chồng phạt quỳ trong từ đường chép Nữ Giới. Nguyên nhân rất đơn giản. Bữa sáng, ta múc cháo cho mẹ chồng, nhưng cháo hơi nóng, bà nói ta cố ý làm bà bỏng. Ta đổi sang một bát cháo vừa ấm, bà lại bảo ta chê bà tuổi già, đến một bữa cơm nóng cũng không xứng được ăn. Thế là ta bị phạt quỳ. Khi chép đến câu thứ ba của câu: "Phu có thể tái hôn nhưng phụ không được tái giá." Thì nha hoàn thân cận của ta là Xuân Đào lảo đảo chạy vào, mặt mày trắng bệch như vừa trông thấy ma. "Thiếu phu nhân! Trong cung có người đến!" "Là nữ quan hầu cận bên cạnh Thái hậu nương nương. Bà ấy nói... Thái hậu nương nương nghe danh đại nhân phẩm hạnh cao khiết, phong cốt thanh nhã, muốn triệu đại nhân vào cung làm thị độc, bầu bạn cùng nương nương thanh tu giảng kinh." Ta lập tức đứng bật dậy. "Mau, chải đầu thay y phục cho ta." "Ta phải đích thân đưa người đến cho Thái hậu."
Ở nhà buồn chán, tôi nhắn tin cho cô bạn thân: [Cậu nói với anh trai cậu một tiếng đi, tối nay đến ở cùng tớ được không?] Cô ấy có hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý. Nửa tiếng sau, nhìn người đàn ông cao lớn, đẹp trai đang đứng trước cửa nhà mình, tôi rơi vào trầm tư. Anh hờ hững ngước mắt, khẽ nhìn tôi một cái rồi hỏi: “Em phát hiện từ khi nào?” Tôi ngẩn người. “Hả?” Anh bình thản nói tiếp: “Từ khi nào em phát hiện ra anh thích em?”
Vì muốn giữ mình cho nữ chính, ngay trong đêm tân hôn, phu quân đã để một kẻ thế thân thay hắn động phòng với ta. Bình luận: [Này này, vóc dáng của tên thế thân còn đẹp hơn cả Giang Xác nữa kìa.] Ta: Ồ? Thế sao? Ta giả vờ như chẳng hay biết gì, chỉ lặng lẽ chờ đến ngày Giang Xác quay đầu, yêu ta say đắm, rồi hối hận vì những gì đã làm. Khi ấy, y sẽ phát điên muốn trừ khử thế thân để nối lại tình xưa với ta. Thế nhưng, diễn biến lại hoàn toàn khác với những gì ta nghĩ. Khu bình luận lúc này đã điên cuồng "đẩy thuyền" ta với tên thế thân: [Nam phụ trung khuyển mới là chân ái của vị đại tiểu thư ngây thơ này! Đây đúng là CP trời sinh, còn Giang Xác thì là cái thá gì? Chuyện tình cảm của người ta, bớt xen vào đi!]
Lần đầu tiên tôi gặp Lục Trầm là ở phòng cấp cứu của bệnh viện. Anh mặc một cây đen từ đầu đến chân, đuôi lông mày và ánh mắt lạnh lùng như thể cả thế giới này đang mắc nợ tiền anh vậy, trên mu bàn tay còn đang nhỏ m.áu ròng ròng. Y tá bảo tôi xử lý vết thương cho anh. Anh nhìn chằm chằm vào tôi suốt ba giây, rồi dùng giọng điệu hung dữ nói: "Tay cô đừng có mà run." Lúc đó tôi suýt chút nữa là bật khóc tại chỗ. Sau này, anh dồn tôi vào góc cầu thang, giọng điệu còn dữ dằn hơn trước: "Hứa Nhuyễn Nhuyễn, em ngon thì trốn anh lần nữa xem." Tôi sợ đến mức gật đầu lia lịa. Thế nhưng, vành tai anh lại đỏ ửng lên. Anh nhét vào lòng bàn tay tôi một viên kẹo dâu tây, rồi lý nhí bảo: "Đừng sợ, anh chỉ hung dữ với người khác thôi."
Con gái dòng họ ta không ai sống qua tuổi mười tám. Bởi tộc ta nợ cõi Âm, mỗi đời Minh Vương lên ngôi lại rước một cô dâu xuống làm Minh Hậu. Đêm chuẩn bị mười tám tuổi, cả làng dựng sẵn cờ tang tiễn biệt. Đúng mười hai giờ, Vô Thường Sứ mang trát xuống: "Tân Minh Vương bảo: Phàm nhân quá phiền phức. Đền cô năm mươi triệu thỏi vàng mã thượng phẩm, đứt duyên!" Ủa, thoát ch ết còn thành đại gia hai cõi? Duyệt gấp! Thế mà hôm sau đi tiêu tiền, ta lại bị kẻ khác gièm pha là đồ bị Âm Phủ vứt bỏ. Chưa kịp ra tay, quỷ khí đã phủ kín bầu trời. Minh Vương bước ra từ bóng tối, lạnh giọng: "Kẻ nào cho các ngươi cái gan chê bai Vị Hôn Thê của Bản Vương?" Ủa dì dợ? Hủy hôn rồi sao ngài dai vậy?
Ta và trưởng tỷ thuở nhỏ bị bán vào thanh lâu. Đến ngày chuộc thân, trong nhà lại nói chỉ đủ tiền chuộc một người. Huynh trưởng khó xử, bảo ta ở lại. Phụ mẫu không nói một lời, cầm tiền đưa trưởng tỷ về. Ba năm sau, vì cứu được Thái tử, ta mới có cơ hội chuộc thân. Hắn nói sẽ cưới ta nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy trưởng tỷ, ánh mắt lại thất thần. Thì ra trưởng tỷ cũng là ân nhân cứu mạng của hắn, còn ta chẳng qua chỉ là thế thân thay cho người". Nghe tin ta có hôn ước với Thái tử, cả nhà đều chạy đến khuyên nhủ. Họ nói trưởng tỷ được chuộc thân từ sớm, luôn giữ mình trong sạch, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Còn ta lăn lộn giữa chốn tửu sắc tửu, không xứng với Thái tử. Trưởng tỷ trở thành Thái tử phi mới là điều mọi người đều mong đợi. Khi nhắc lại chuyện hôn ước, Tần Nghiễn né tránh ánh mắt ta. "Uyển Uyển, ân tình của trưởng tỷ nàng... ta vẫn phải báo đáp. Vị trí Thái tử phi hay là..." Ta mỉm cười, thay hắn nói nốt: "Nhường cho trưởng tỷ đi, ta không cần nữa."