Trang chủTruyện

Lọc Truyện

Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia

Phu Quân Của Ta Bị Nữ Tử Xuyên Không Cướp Mất

Phu quân định mệnh của ta đã bị một tùy quân tỳ nữ*, kẻ tự xưng là nữ tử xuyên không, chặn đường cướp mất.   *tỳ nữ theo hầu trong quân đội   Nữ nhân trẻ tuổi trước mặt hai tay chống nạnh, khuôn mặt rạng rỡ hất cằm về phía ta: "Từ Ức Tuyền! Loại nữ nhân bị tư tưởng phong kiến đầu độc như cô, trong đầu chỉ toàn là mấy trò nữ nhi tranh sủng!"   Ta còn chưa kịp lên tiếng, tỳ nữ phía sau đã xông lên, tát mạnh một cái vào mặt ả: "To gan! Dám gọi thẳng danh húy của Vương phi!"   Ta tĩnh lặng nhìn mọi thứ trước mắt, cho đến khi phu quân của ta, Anh Vương Trình Du, ôm trọn Lăng Huyên Huyên vào lòng, ném cho ta một ánh mắt sắc lạnh: "Từ Ức Tuyền, nếu nàng còn muốn giữ cái vị trí Vương phi này, thì đừng làm khó Huyên Huyên nữa."   Ta vẫn giữ nguyên phong thái đoan trang của một danh môn khuê tú: "Được, vậy hai ta hòa ly."   Đôi bàn tay giấu trong tay áo run rẩy nắm chặt lại.   Ta, cuối cùng cũng được tự do rồi!  

0.0
9 ch
Gia Đấu
Chú Nhỏ Của Trúc Mã

Tôi để mắt đến chú nhỏ của thanh mai trúc mã — Hách Tri Dự. Dùng đủ mọi cách vẫn chẳng lay chuyển được anh, tôi bèn lên mạng nghiên cứu nửa tháng bí kíp tán crush, sau đó lái xe tông thẳng vào xe anh. Tôi mặt dày tuyên bố: “Xin lỗi, tôi không có tiền, hay là lấy thân đền nhé!” Sau đó, thanh mai trúc mã nói cho tôi biết, chú nhỏ của cậu ấy khó theo đuổi là vì trong lòng đã có một “bạch nguyệt quang” thầm thích suốt nhiều năm. Thôi, nghỉ. Dù thích đến mấy, tôi cũng không làm người thứ ba. Tôi giật lấy chiếc áo anh đang là dở, lưu luyến nhìn anh lần cuối rồi quay đầu thực hiện combo “chia tay – chặn số – biến mất”. Lần gặp lại, tôi đang trò chuyện với một đàn anh tình cờ gặp ở sân bay, Hách Tri Dự lại mặt đen như than kéo tôi vào lòng, dáng vẻ chẳng khác nào bắt gian tại trận. “Về nhà với anh.” Tôi ngơ ngác: “Hả?” “Đến lúc trả nợ rồi.” Đêm đó tôi mới hiểu, mấy chữ “lấy thân đền” tuyệt đối không thể nói bừa. Hại thân thật sự.  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Khoảnh Khắc Xấu Hổ Muốn Độn Thổ

Khoảnh khắc xấu hổ muốn độn thổ nhất mà bạn từng trải qua là gì?   Với tôi, đó là chuyện thế này.   Chỉ vì thấy một cặp đôi cãi nhau bên đường nên tôi dừng lại hóng hớt một chút, kết quả là ngọn lửa chiến tranh của họ lan sang cả tôi, cứ nhất quyết bắt tôi phân xử xem ai đúng ai sai.   Chuyện là hai người họ thấy hẹn hò chán quá nên rủ nhau giả vờ cãi lộn rồi nói điểm xấu của đối phương ra.   Ai dè càng nói càng hăng, không ai chịu ai, cuối cùng cãi nhau to thật, không thể tự làm hoà được.   Cái lý do cãi nhau xàm xí thế này, tôi làm sao biết ai đúng ai sai.   Tội nghiệp cho một người qua đường nhỏ bé bất lực như tôi, bị cặp đôi đó mỗi người kéo một bên trên con đường lớn, cuối cùng họ đột nhiên đồng loạt buông tay, tôi đứng không vững, lăn tõm xuống lòng đường rồi bị xe tông.   May mà chiếc xe đó đi chậm, tôi thương tích không nặng, chỉ là gãy một cái chân thôi.  

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Đại Lão Huyền Học Lại Xuyên Vào Trò Chơi Kinh Dị

Sau một giấc ngủ vùi, một bậc thầy huyền học như tôi thế mà lại xuyên vào một trò chơi kinh dị.   Thế nên cục diện vốn là người trốn ma lại biến thành tôi đi bắt ma.  

0.0
5 ch
Không CP
Mẹ Hỏi Tôi Được Chia Bao Nhiêu Tiền, Tôi Cố Ý Nói Thiếu Một Số Không

Ly hôn với chồng được chia một triệu một trăm nghìn, tôi đau lòng về nhà mẹ đẻ, mẹ hỏi tôi được chia bao nhiêu tiền, tôi nói một trăm mười nghìn.   Đêm đó nghe thấy mẹ nói với em trai, mới có một trăm mười nghìn, còn không đủ trả tiền đặt cọc mua nhà cho con nữa.   Ngày ký xong thỏa thuận ly hôn, chồng cũ Vương Hạo giả nhân giả nghĩa chuyển một triệu một trăm nghìn vào thẻ của tôi, nói “chia tay trong hòa bình”.   Tôi kéo vali về nhà mẹ đẻ, câu đầu tiên mẹ tôi Lưu Tú Lan hỏi khi mở cửa không phải là tôi đã ăn cơm chưa, mà là hỏi tôi được chia bao nhiêu tiền.   Tôi nói một trăm mười nghìn.   Mặt bà lập tức sụp xuống.   Đêm đó tôi không ngủ được, nghe thấy trong phòng khách mẹ tôi nói với em trai tôi Lâm Hiểu Quân: “Mới có một trăm mười nghìn, trả tiền đặt cọc mua nhà cho con còn không đủ!”   “Chị con đúng là vô dụng!”   Em trai tôi ném vỡ chiếc cốc rồi mắng: “Ngay từ đầu nên gả chị ấy cho ông chủ Trương mở xưởng kia, người ta cho ba trăm tám mươi nghìn tiền sính lễ!”   Tôi cuộn mình trong chăn, nuốt nước mắt vào bụng.   Trong căn nhà này, từ trước đến giờ chưa từng có vị trí của tôi.  

0.0
20 ch
Nữ Cường
Hóa Ra Đại Thần Chính Là Nam Thần

Đại thần game quen qua mạng 5 năm tỏ tình với tôi. Để anh ấy từ bỏ. Tôi đã nói dối rằng mình thầm thương trộm nhớ nam thần trường đại học A – Hứa Thanh Diệp suốt nhiều năm. Đối phương im lặng hồi lâu, cuối cùng gửi lại một câu: 【Mắt nhìn người tốt đấy.】  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Hoa Thôn Khó Gả [phần 21]

Văn án: Trưởng thôn của thôn Đào Nguyên đến bốn mươi tuổi mới sinh được một cô con gái bảo bối, đương nhiên nâng niu trong lòng bàn tay, cẩn thận nuôi dưỡng. Kỷ Đào thai xuyên thành con gái độc nhất lúc tuổi già của trưởng thôn, còn tưởng mình rơi vào ổ phúc. Ai ngờ lúc lên mười tuổi mới phát hiện ra, bản thân đúng là quá ngây thơ. Người cha luôn cưng chiều nàng kia, thế mà lại chọn nam chính của truyện trọng sinh làm con rể ở rể. Mà nàng thì không phải nữ chính, đây chẳng phải là cốt truyện pháo hôi hay sao? Truyện này 1vs1, bối cảnh giả tưởng, giả đến mức rất trống rỗng, xin đừng tìm hiểu. Nhãn nội dung: Sinh hoạt dân gian · Xuyên không thời không · Nữ phụ · Xuyên thư Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Kỷ Đào ┃ Nhân vật phụ: ┃ Khác Các bạn đang đọc phần 21.

0.0
20 ch
Ngôn Tình
Bạn Thân Của Anh Trai Muốn Làm Người Thứ Ba?

Anh bạn cùng phòng của anh trai tôi rất kỳ lạ. Có đôi lúc, anh ta cố tình c.ở.i trần đi qua đi lại trước mặt tôi. Nhưng có khi, anh ta lại lấm la lấm lét như kẻ tr.ộ.m, né mặt tôi suốt mấy ngày liền. Tôi cứ ngỡ là do mình nhạy cảm quá thôi. Cho đến một ngày, tôi tình cờ lướt trúng bài đăng của một tài khoản clone ảo: [Tôi lỡ thích bạn gái của thằng bạn cùng phòng mất rồi. Hình như cô ấy cũng có chút tình cảm với tôi, nhưng cô ấy lại chẳng có ý định chia tay với bạn trai. Giờ tôi biết phải làm sao đây? Tôi sắp điên mất rồi!] [Hoang mang quá, mâu thuẫn quá. Từ nhỏ đến lớn tôi đều được giáo dục đàng hoàng, sao bản thân có thể… có thể trở thành một kẻ thứ ba bỉ ổi, không dám bước ra ngoài ánh sáng thế này?] [Tôi không thể cứ tiếp tục sa ngã thế này được nữa. Từ ngày mai tôi phải né mặt cô ấy mới được. Bắt đầu điểm danh, ngày thứ 0 từ bỏ thích cô ấy.] [Hôm nay chưa tính, ngày thứ 0 từ bỏ thích cô ấy.] [Đêm qua mất ngủ nên chưa tính, ngày thứ 0 từ bỏ thích cô ấy.] [Bị cảm cúm rồi nên không tính, ngày thứ 0 từ bỏ thích cô ấy.]

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Bốn Anh Trai Vừa Chôn Mẹ Đã Đòi Bán Nhà Đuổi Cha Dượng

  MẸ VỪA MẤT, BỐN ANH TRAI ĐÒI BÁN NHÀ ĐUỔI CHA DƯỢNG, TÔI ĐƯA RA DI CHÚC KHIẾN CẢ NHÀ CÂM LẶNG   “Chủ yếu là… chuyện của chú Trương.”   Anh hai Lâm Cường tiếp lời.   Anh ấy là người làm ăn, nói chuyện luôn mang theo một mùi tính toán.   “Ông ấy và mẹ chúng ta là vợ chồng chắp nối, không có quan hệ máu mủ với chúng ta.”   “Bây giờ mẹ không còn nữa, ông ấy… cũng không thể cứ ở mãi trong căn nhà cũ của mẹ được chứ?”   “Ý rất rõ ràng.”  

0.0
11 ch
Nữ Cường
Tuyết Muộn Khó Ấm

Đêm trước đại hôn, tỷ tỷ quỳ trong phòng ta mà khóc.   Nàng nói mình đã có người trong lòng, không thể gả cho vị thế tử mặt lạnh của Bùi gia kia.   Chủ mẫu cũng khóc.   Phụ thân cũng thở dài.   Bọn họ đều nói, chỉ có ta mới cứu được Thẩm gia.   Kiếp trước, ta đã cứu.   Ta dùng nửa đời thay tỷ tỷ giữ lấy cửa nhà Bùi gia, cũng thay Bùi Nghiễn Ninh chắn hết mọi mưa gió.   Nhưng cuối cùng, thứ chàng cho ta chỉ là một câu:   “Nếu năm ấy là nàng ấy, có lẽ ta đã vui vẻ hơn.”   Lại mở mắt, tỷ tỷ vẫn quỳ trước mặt ta.   Ta còn chưa kịp nói gì, người của Bùi gia đã đưa đến một phong thư thoái hôn.   Trên đó chỉ có hai dòng chữ.   Nếu trưởng nữ Thẩm gia không gả, hôn sự này hủy bỏ.   Bùi mỗ không cưới kẻ thay thế.   Ta nhìn nét chữ quen thuộc ấy, bỗng bật cười.   Chàng cũng trở về rồi.   Tốt lắm.   Lần này không cần ta mở miệng từ chối nữa.  

0.0
6 ch
Nữ Cường
Thẩm A Man

Năm ta mười lăm tuổi, kế muội nhìn trúng giá y của ta.   Phụ thân lấy cớ nàng không còn sống được bao lâu, ép ta cho nàng mặc thử một lần, để viên mãn một niệm tưởng của nàng.   Đêm trước đại hôn, ta lại nhận được một tờ thư từ hôn.   Trong thư, Thái tử viết: "A Nguyên không sống qua nổi mùa đông này nữa, nàng ấy là muội muội của nàng, nàng nhường nàng ấy một lần đi. Hãy thành toàn tâm nguyện cuối cùng đời này của nàng ấy."   "Nàng ấy làm chính, nàng làm trắc. Đợi sau khi nàng ấy trăm tuổi, nàng vẫn sẽ là Thái tử phi."   Ta thật sự không nhịn nổi nữa.   Trước hôn lễ, ta thay nhung trang, xoay người lên ngựa chuẩn bị bỏ chạy.   Thái tử đuổi tới cổng thành, nghiêm giọng chất vấn: "Thẩm Chiêu Ninh! Nàng náo loạn đủ chưa!"   Ta ghìm cương quay đầu, nhắc nhở hắn: "Thái tử điện hạ, Thái tử phi của ngài đang ở Thẩm gia đấy."   "Ta, Thẩm A Man, không gả nữa."  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Một Thoáng Như Sương

Kinh thành tháng ba, mưa bụi như tơ. Trong điện Dưỡng Tâm, hương long diên nhè nhẹ lan tỏa. Ta quỳ dưới bậc ngọc, đầu cúi thấp. Trên long án trước mặt hoàng đế đặt một tờ giấy màu trắng, trên đó chỉ có ba chữ. —— Thẩm Tri Dư. Đó là tên của ta. Hoàng đế nhìn ta rất lâu. Ánh mắt ấy mang theo vài phần tiếc nuối, lại xen lẫn thương xót. “Thái tử gửi tấu từ biên cương về, xin trẫm ban hôn cho Bùi Lâm Xuyên.” Ông chậm rãi hỏi: “Con biết nó muốn Bùi Lâm Xuyên cưới ai không?” Ta siết chặt đầu ngón tay. Đương nhiên biết. Bởi vì kiếp trước, chính ta đã nhận được tờ giấy này. Ta từng không tin. Không tin người đã hứa cưới ta làm Thái tử phi, lại có thể đem tên ta giao cho người khác. Cho nên khi ấy, ta lập tức từ chối. Ta viết thư cho Tiêu Diễn. Ngày nhận được thư, hắn không quản ngàn dặm, vội vã trở về kinh. Vừa gặp mặt, hắn đã ôm chặt lấy ta. Người thiếu niên mặc chiến giáp còn mang theo hơi lạnh của biên cương, giọng nói khàn đặc. “Tri Dư, may mà nàng không đồng ý.” “Hôm ấy ta uống quá nhiều rượu nên rút nhầm.” “Ta đã sợ đến phát điên.” Lúc ấy… Ta cảm động đến rơi nước mắt. Ta cho rằng trong lòng hắn thật sự có ta. Nhưng bây giờ nghĩ lại… Nếu thật sự yêu một người, sao có thể rút nhầm tên nàng? Nếu thật sự yêu một người, sao có thể để nàng chịu uất ức hết lần này đến lần khác? Ta chậm rãi ngẩng đầu. “Là thần nữ.” Hoàng đế khẽ thở dài. “Con bằng lòng sao?” Trong đại điện yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hương cháy. Ta nhớ tới kiếp trước. Nhớ tới năm năm làm Thái tử phi. Nhớ tới mười năm làm Hoàng hậu. Nhớ tới từng đêm ngồi chờ trong cung. Nhớ tới câu nói quen thuộc của Tiêu Diễn. “Nàng ấy chỉ có mình ta.” “Nàng ấy vẫn còn là một đứa trẻ.” “Nàng là Hoàng hậu, nên hiểu đại cục.” Ta đã hiểu đại cục. Hiểu đến mức đánh mất cả chính mình. Cuối cùng cô độc mà chết trong hành cung. Còn người ta yêu… Lại đang ở kinh thành, cùng nghĩa muội của mình đón sinh thần. Ta cúi đầu thật sâu. “Thần nữ nguyện ý xuất giá.” Đại điện bỗng im lặng. Rất lâu sau. Ta nghe thấy tiếng cười khe khẽ của hoàng đế. “Quả nhiên.” “Đúng là cháu của nàng.” Người nhìn ta, trong mắt hiện lên một tia hồi tưởng. “Trẫm sẽ ban hôn cho hai đứa.” “Đồng thời ban thêm của hồi môn cho con.” “Con phải nở mày nở mặt mà xuất giá.” Ta dập đầu. “Đa tạ bệ hạ.” Trước khi lui xuống, hoàng đế bỗng gọi ta. “Tri Dư.” Ta dừng bước. Người nhìn ra ngoài điện, giọng nói rất khẽ. “Thái tử không phải lương duyên của con.” “Ở bên nhau lâu, sớm muộn cũng sinh hiềm khích.” Lòng ta chợt run lên. Kiếp trước. Quả đúng như vậy. Ta và Tiêu Diễn cuối cùng cũng trở thành một đôi phu thê xa lạ nhất. … Ra khỏi hoàng cung, gió xuân nhẹ nhàng thổi qua. Ta đứng bên hồ Thái Dịch. Mặt nước phản chiếu gương mặt thiếu nữ mười sáu tuổi. Trẻ trung. Tươi sáng. Đôi tay trắng nõn không có những vết sẹo do kim chỉ gây ra. Ánh mắt cũng không còn vẻ mệt mỏi của người đã sống cả một đời. Ta nhìn chính mình rất lâu. Rồi bỗng bật cười. Ta đã sống lại. Lần này… Ta sẽ không yêu Tiêu Diễn nữa. “Cô nương!” Tiếng nha hoàn Xuân Đào vang lên. Nàng chạy đến, gương mặt đỏ bừng. “Phu nhân biết người vào cung nên lo lắng mãi. Chúng ta mau về thôi.” Ta gật đầu. Vừa lên xe ngựa, Xuân Đào đã nhỏ giọng hỏi: “Cô nương… bệ hạ triệu kiến là vì chuyện gì?” Ta bình tĩnh đáp: “Ta sắp thành thân.” Xuân Đào ngẩn người. “A?” “Với Bùi Lâm Xuyên.” Chiếc hộp trong tay nàng rơi xuống. … Phủ Thẩm gia. Mẫu thân đang ngồi trong phòng chép kinh. Nghe ta kể lại đầu đuôi sự việc, bà im lặng thật lâu. Cuối cùng, bà chỉ thở dài. “Con bằng lòng?” Ta gật đầu. Mẫu thân nhìn ta chăm chú. Một lúc sau, đôi mắt bà đỏ lên. “Như vậy cũng tốt.” Ta ngẩn người. Mẫu thân khẽ vuốt tóc ta. “Tri Dư, mẫu thân biết con thích Thái tử.” “Từ năm tám tuổi, con đã thích hắn.” “Con vì hắn học cưỡi ngựa, học bắn cung.” “Biết hắn thích ăn bánh hoa quế, con còn tự mình xuống bếp.” “Năm hắn bị phạt quỳ trong tuyết, con lén mang lò sưởi cho hắn.” “Con thích hắn nhiều như vậy…” Giọng bà nghẹn lại. “Nhưng mẫu thân không muốn con gả cho hắn.” Ta ngẩng đầu. Mẫu thân cười khổ. “Bởi vì trong lòng hắn còn có người khác.” “Người ấy không nhất định là tình yêu.” “Nhưng chỉ cần có người đó tồn tại…” “Con sẽ phải chịu uất ức cả đời.” Lòng ta chợt đau nhói. Kiếp trước… Ngay cả mẫu thân cũng nhìn rõ. Chỉ có ta không nhìn rõ. Ta khẽ tựa đầu lên vai bà. “Con biết.” Mẫu thân vuốt tóc ta. “Con gái ngoan.” “Buông được rồi là tốt.” … Ba ngày sau. Thánh chỉ ban hôn được truyền đến Thẩm phủ. “Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết…” “Thẩm thị Tri Dư, hiền lương thục đức, phẩm hạnh đoan trang…” “Đặc ban hôn cho Trấn Bắc tướng quân Bùi Lâm Xuyên.” “Khâm thử.” Ta quỳ xuống nhận chỉ. Phía sau vang lên tiếng hít lạnh. Cả kinh thành đều biết. Ta và Thái tử thanh mai trúc mã. Ai cũng cho rằng tương lai ta sẽ trở thành Thái tử phi. Không ngờ… Lại gả cho người khác. Tin tức nhanh chóng truyền khắp kinh thành. Chưa đến nửa ngày. Thiệp mời từ các phủ đã ùn ùn kéo đến. Người thật lòng chúc phúc có. Người muốn xem trò cười cũng có. Nhưng thứ khiến ta bất ngờ nhất… Là thiệp từ phủ công chúa. Ngọc Linh công chúa mời ta đến phủ ngắm hoa. Xuân Đào tức đến đỏ mặt. “Nàng ta chắc chắn cố ý!” Ta nhìn tấm thiệp. Khóe môi khẽ cong. Đúng là cố ý. Bởi vì Quý Linh Dao biết. Chỉ cần nàng gọi… Ta của trước kia nhất định sẽ đi. Bởi vì nơi nàng xuất hiện, thường có Tiêu Diễn. Ta từng tìm đủ mọi lý do để gặp hắn. Đáng tiếc… Bây giờ ta không còn là Thẩm Tri Dư của kiếp trước nữa. Ta cầm bút. Chậm rãi viết xuống hai chữ. —— Không đến. Đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân. Quản gia vội vã chạy vào. “Phu nhân! Cô nương!” “Trấn Bắc tướng quân về kinh rồi!” Ta khựng lại. Bùi Lâm Xuyên… Đã trở về.

0.0
17 ch
HE
Tôi Nhặt Được Đại Uý Mù Và Điếc

Tôi nhặt được một thiếu niên vừa mù vừa điếc.   Anh có tinh thần lực bị vỡ vụn, mắt mù tai điếc, nằm ngửa giữa đống rác thải với đôi mắt xinh đẹp nhưng vô thần.   Tôi nhận ra anh, đó là Tư Trác, thượng úy của Học viện quân sự Đế quốc, người từng lập chiến công hạng nhất khi tiêu diệt hải tặc năm 22 tuổi.   Tôi đưa anh về, chăm sóc từng chút một.   Vết thương dần lành lặn, nhưng anh không chịu rời đi.   Thậm chí trong một đêm mưa, anh bò lên giường, túm chặt gấu váy tôi, ngẩng mặt, nước mắt rơi như chuỗi hạt đứt dây.   "Chi Chi, có sấm sét, sợ quá!"   Theo tiếng sấm nổ vang, anh như một chú thỏ hoảng sợ, dụi cái đầu lông xù vào lòng tôi, thân hình gần một mét chín đẩy tôi từ trên giường xuống tận sàn nhà.   Về sau, trong những đoạn video chiến trường, anh lạnh lùng chém giết Trùng tộc như cắt dưa, đầy sát khí.   Vậy mà khi nhận được tin nhắn qua vòng tay quang não, anh lại cười rạng rỡ: "Xin lỗi nhé, trời lạnh rồi, vợ đang đợi tôi về nhà sưởi ấm giường."

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Xuân Nhật Minh

Kiếp trước, đúng ngày giỗ của đại ca phu quân, ta đến linh đường dâng hương. Vừa bước đến trước cửa, ta đã nghe bên trong truyền ra từng đợt tiếng thở dốc bị cố tình kìm nén. Ta đẩy cửa bước vào. Quả tẩu Thẩm Phù Sương y phục xộc xệch, hai gò má ửng đỏ, quỳ bên chiếc bồ đoàn. Phu quân ta sa sầm mặt, câu đầu tiên thốt ra lại là: "Ai cho phép nàng xông vào linh đường?" Thẩm Phù Sương lập tức bật khóc. "Đệ muội, muội đừng hiểu lầm. Ta chỉ là quá nhớ đại ca của muội, Nhị đệ thấy vậy nên mới vào khuyên giải ta." Đêm đó, hai người họ chuốc thuốc mê rồi bí mật đưa ta lên giường của Tứ đệ.  Trong phủ nhanh chóng lan truyền lời đồn rằng ta chẳng những ghen ghét quả tẩu, mà ngay cả ngày giỗ của trưởng huynh đã khuất cũng còn tư thông với nam nhân. Cuối cùng, các vị tộc lão thi hành gia pháp, dìm ta vào lồng heo. Đến khi mở mắt ra lần nữa... Vẫn là ngày giỗ của đại ca. Ánh nến trong linh đường chập chờn lay động, từng đợt tiếng thở dốc lại vang lên. Ta mời các vị tộc lão đến, vừa đưa tay lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói: "Xin chư vị nhẹ tay một chút, chớ quấy nhiễu vong hồn của đại ca... và cuộc đoàn tụ của tẩu tẩu." …

0.0
8 ch
Cổ Đại
Trở Về Hưởng Thụ Cuộc Sống "con Rối" Trong Miệng Thiên Kim Giả

Ngày đầu tiên được cha mẹ ruột đón về nhà, tôi đã chứng kiến cô con gái giả — Lâm Vãn Vãn — cầm dao kề vào cổ mình. “Tôi là một con người sống sờ sờ, không phải con rối để các người điều khiển! Các người có thể đừng can thiệp vào tự do của tôi nữa được không? Nhất định phải ép tôi đến chết thì các người mới hài lòng à?” “Nếu còn ép tôi đi liên hôn, ngày mai các người cứ chờ lên bản tin xã hội đi!” Cô ta quay phắt người bỏ đi, nhưng khi đi ngang qua tôi lại đột ngột dừng bước. “Con gái ruột của các người đã quay về rồi, vậy từ nay cứ đi hút máu cô ta đi!” Ba tức giận lấy ra một quyển 《Quy tắc người thừa kế hào môn》, ném thẳng xuống trước mặt tôi. “Muốn làm con gái nhà chúng ta thì phải ký vào bản hợp đồng trọn đời này!” Tôi run rẩy cầm quyển quy tắc lên đọc thử, lập tức trợn tròn mắt. Một: Sáu giờ sáng mỗi ngày cùng ông nội tập Thái Cực quyền, mỗi lần thưởng một trăm ngàn. Hai: Tuyệt đối không được nói chuyện với thanh niên tóc vàng trước mặt ba mẹ, mỗi ngày thưởng một triệu. Ba: Mỗi ngày khen anh trai mười lần, mỗi lần thưởng một trăm ngàn. Lâm Vãn Vãn đứng ở cửa cười đến mức nước mắt sắp rơi ra: “Các người tưởng cuộc sống làm con rối như vậy là…” Tôi không nói hai lời, lập tức ký tên cái rẹt. “Khen mười lần liệu có đủ không nhỉ? Hay là một trăm lần đi? Tiện thể khen luôn cả ba, mẹ với ông nội nữa nha!”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Trong Nhà Anh Có Một Cô Bé Đáng Yêu

Năm tháng trước, một vụ tai nạn giao thông đã cướp đi mẹ của Sầm Miên, đồng thời khiến cô mất đi ánh sáng. Một tháng trước, cha cô tái hôn. Người vợ mới chính là nhân tình của ông ta. Hai người vốn đã có với nhau một cậu con trai năm tuổi, giờ đây trở thành một gia đình hạnh phúc viên mãn. Còn Sầm Miên, cô bé mù ấy, lại trở thành người thừa. Cô vẫn chưa kịp quen với nỗi đau mất mẹ, cũng chưa thích nghi được với cuộc sống trong bóng tối, đã phải đối mặt với sự chèn ép của mẹ kế và em trai cùng cha khác mẹ. Sầm Miên lặng lẽ chịu đựng, chỉ mong một ngày đôi mắt hồi phục sẽ rời khỏi nơi ấy. Nhưng còn chưa đợi đến ngày nhìn thấy ánh sáng, cha cô đã bán căn nhà, bỏ mặc cô ở lại rồi đưa vợ mới và con trai bỏ trốn. Hôm đó trời mưa rất lớn. Cô đứng lặng trước căn nhà đã đổi chủ, để mặc nước mưa xối ướt cả người, không biết mình còn có thể đi đâu. May mắn thay, dì hàng xóm phát hiện ra cô rồi đưa cô về nhà chăm sóc. Sự nghiệp của Hoắc Bạch đều ở Bắc Kinh, mỗi năm anh chỉ về quê khoảng một lần. Hôm ấy, mẹ gọi điện bảo anh lập tức trở về vì có chuyện rất quan trọng. Ngay trong đêm, anh lên chuyến bay về quê. Vừa bước vào nhà, mẹ đã kéo anh sang một bên rồi nhỏ giọng kể: "Cô bé Sầm Miên nhà hàng xóm mấy tháng trước gặp tai nạn xe, mẹ mất, mắt cũng không còn nhìn thấy. Cha con bé bán nhà rồi đưa vợ mới và con trai bỏ trốn. Bây giờ con bé không còn nhà để về nữa." Hoắc Bạch vẫn còn nhớ cô bé ấy. Dù sao hai gia đình cũng làm hàng xóm nhiều năm. Chỉ là anh hơn cô tám tuổi, trong ký ức của anh, cô vẫn chỉ là một đứa trẻ. Mẹ Hoắc chân thành nói: "Nghe nói con quen bác sĩ giỏi ở Bắc Kinh. Con đưa Tiểu Miên đi chữa mắt nhé. Có lẽ khi nhìn thấy lại, con bé sẽ vui hơn." Ngay khi bước vào phòng, Hoắc Bạch nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang lặng lẽ ngồi trên giường. Nghe thấy tiếng mở cửa, cơ thể cô khẽ run lên. Không ngờ chỉ vài năm không gặp, cô bé ngày nào đã lớn đến vậy. Mười chín tuổi, dáng người thướt tha, gương mặt đẹp như thiên thần. Chỉ vì cú sốc quá lớn cùng đôi mắt không còn nhìn thấy, nên cô yên lặng đến mức khiến người khác đau lòng. Hoắc Bạch đồng ý lời mẹ. Ngày hôm sau, anh đưa Sầm Miên đến Bắc Kinh. Anh có một căn hộ rộng với hai phòng ngủ, vừa vặn dành cho cô một phòng. Cô gái nhỏ đặc biệt ngoan ngoãn, cũng vô cùng nhút nhát. Chỉ cần nói vài câu là vành mắt cô đã đỏ hoe, nhưng bất kể anh nói gì, cô đều ngoan ngoãn gật đầu. Ban đầu, Hoắc Bạch chỉ định chăm sóc cô như một người quen, thậm chí còn thuê bảo mẫu đến giúp. Nhưng rồi... Anh bắt đầu thường xuyên mơ thấy cô. Anh cảm thấy bảo mẫu chăm sóc chưa đủ chu đáo. Anh muốn tự mình bảo vệ cô, để cô không phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa. Thế nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Cuối cùng, anh còn từng bước khiến cô đồng ý kết hôn và sinh con với mình. Sầm Miên từng nghĩ rằng, sau khi mất cha mẹ và mái ấm, có lẽ cô sẽ chết trong cơn mưa hôm ấy. Thế nhưng... Dì hàng xóm đã cứu cô. Con trai của dì cũng hết lòng giúp đỡ cô. Anh đối xử với cô dịu dàng đến mức cô luôn ghi nhớ trong lòng. Cô thầm nghĩ, sau này nhất định phải báo đáp anh. Chỉ cần có thể báo đáp anh, bảo cô làm gì cô cũng sẵn lòng. Khi anh nói mình xấu xí, chẳng có cô gái nào muốn lấy, lại còn bị cha mẹ ép cưới đến mức phát điên... Cô đã không chút do dự đồng ý kết hôn với anh. Cũng đồng ý sinh con cho anh. Mãi đến khi đôi mắt được chữa khỏi... Cô mới phát hiện mình bị lừa. Rõ ràng anh đẹp trai đến như vậy! Đáng ghét thật... Chồng cô lừa cô. Nhưng anh lại đẹp quá, còn đối xử với cô tốt đến thế... Giờ cô phải làm sao đây?

0.0
36 ch
Ngôn Tình
Trường An Không Cố Nhân

  Năm Thẩm Vi bị cắt lưỡi, nàng mười bảy tuổi.   Trước khi hành hình, nội thị nhét vào miệng nàng một búi vải gai.   Trên vải còn sót lại mùi máu tanh của người khác.   Nàng cắn quá chặt, chân răng tê dại, nhưng không hề giãy giụa.   Thái giám dẫn đầu nói, bệ hạ để lại cho nàng một mạng đã là phần mộ tổ tiên Thẩm gia bốc khói xanh, nếu nàng còn không biết cảm ân, thì ngay cả mạng này cũng chẳng cần giữ lại.   Thẩm Vi nhìn hắn, bỗng bật cười.   Mộ tổ Thẩm gia chôn ở phía tây thành.   Ba ngày trước, một trận đại hỏa đã thiêu nơi ấy thành đất hoang trắng xóa.   Thái giám bị nàng cười đến nổi giận, giơ tay tát nàng một bạt tai.   Lưỡi dao hạ xuống rất nhanh.   Máu lại chảy rất lâu.  

0.0
15 ch
Nữ Cường
Đánh Tráo Nửa Đời Ngọt Ngào

Sau khi phu quân gặp nạn, bằng hữu đồng môn của chàng mang hài cốt chàng trở về.   “Phu nhân, Trạch Chi bất hạnh qua đời, tại hạ thật sự vô cùng tiếc thương.”   “Trước lúc lâm chung, hắn có để lại di ngôn, sợ cô nhi quả mẫu sống không dễ dàng, nếu phu nhân bằng lòng, có thể tái giá cho tại hạ.”   Vốn dĩ ta không muốn.   Nào ngờ hắn quan tâm hỏi han từng chút.   Thậm chí đến lúc ta lâm bồn, hắn cũng đích thân đến canh giữ.   Dần dần, lời đồn nổi lên khắp nơi, ta bất đắc dĩ phải tái giá.   Sau khi thành thân, hắn trân trọng ta, yêu thương ta, xem nhi nữ của ta như con ruột.   Thoáng cái đã ba năm.   Gần đây có một nam nhân què chân đến gây chuyện, phu quân vội vàng trấn an ta và các con.   Nhưng đêm ấy, ta ẩn trong chỗ tối, lại thấy sắc mặt hắn đầy vẻ mỉa mai, giọng nói âm lạnh.   “Năm xưa ta thay ngươi nghĩ ra chủ ý giả chết bỏ vợ, nay ngươi hối hận, e là đã muộn rồi.”   Nhờ ánh trăng, ta nhìn rõ người kia.   Đó thình lình là vị tiền phu vốn đã chết của ta.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Hoa Lựu Rực Lửa

Ngày sinh thần, ta và Tứ công chúa cùng phải lòng một chiếc hoa quan kết hình hoa lựu. Phụ hoàng khó xử, bèn bảo hai người chúng ta mỗi người mời một vị công tử trong tông thất làm trợ thủ, thay mình cưỡi ngựa thi bắn. Ai là người bắn hạ được con diều giấy vừa được thả lên trước, người đó sẽ thắng. Ta mời Tần Ngạn, người thân cận với ta nhất. Ta biết, với tài bắn cung của chàng, dù nhắm mắt cũng có thể bách phát bách trúng, nhất định sẽ giúp ta toại nguyện. Nào ngờ, chàng liên tiếp bắn ba mũi tên, mũi nào cũng chỉ sai lệch trong gang tấc. Thua cuộc, ta trốn lên gác cao. Tần Ngạn tìm đến, thấy ta khóc mãi không thôi thì sinh lòng bực bội, cất giọng: “Chiếc kim quan ấy vốn không hợp với muội. Muội chỉ cần cài ngọc đeo ngọc, thanh nhã mộc mạc, đã đẹp mắt hơn nhiều.” “Đừng lúc nào cũng tranh hơn thua với Tứ công chúa.” Chàng tận tình khuyên nhủ. “Gia Gia, muội phải hiểu, có những lúc, điều phù hợp còn quan trọng hơn thắng thua.” Ta ghi nhớ từng lời ấy. Vậy nên, về sau khi phụ hoàng chọn phò mã cho ta, dẫu Tần Ngạn đều giành hạng nhất trong cả văn thí lẫn võ thí, ta vẫn không chọn chàng.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Vô Hối

Ta chết vào một đêm mưa lớn. Bên ngoài, sấm sét vang rền. Bên trong phòng sinh, máu nhuộm đỏ cả chăn đệm. Ta nằm trên giường, bụng đau như dao cắt, cả người đã không còn chút sức lực nào. Đứa bé trong bụng vẫn chưa sinh ra được, mà hơi thở của ta lại càng lúc càng yếu. “Người đâu… gọi bà đỡ…” Ta cố hết sức đưa tay ra ngoài. Nhưng bên cạnh, chỉ có một nha hoàn quỳ trên đất khóc đến khàn giọng. “Công chúa… không còn ai nữa rồi…” Ta ngẩn người. “Tiểu Hầu gia đã đuổi hết bà đỡ đi rồi…” Đầu óc ta ong lên. Đuổi… hết rồi? Ngay lúc này, cửa phòng bị người ta đẩy ra. Một thân ảnh cao lớn bước vào. Người nọ mặc trường bào màu đen, dung mạo tuấn mỹ, khí chất quý khí ngút trời. Là phu quân của ta. Tiểu Hầu gia Trình Viễn Chu. Người mà ta từng yêu suốt mười mấy năm. Người mà ta bất chấp tất cả để gả cho. Hắn đứng trước giường, lạnh lùng nhìn ta như nhìn một kẻ xa lạ. Ta cố gắng chìa tay về phía hắn. “Viễn Chu…” Nhưng hắn không hề bước tới. Ánh mắt hắn lạnh như băng. “Nhược Vi bị người trong hậu cung hãm hại, từ nay về sau không thể có con nữa.” Giọng hắn bình tĩnh đến đáng sợ. “Tuế An, ngươi có biết hôm nay nàng ấy khóc thảm đến mức nào không?” Ta ngơ ngác nhìn hắn. Chuyện của Thẩm Nhược Vi… Có liên quan gì đến ta? Ta đang sinh con. Ta sắp chết rồi. Thế nhưng hắn lại nhắc đến một người phụ nữ khác. Trình Viễn Chu nhìn ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy châm chọc. “Nếu năm đó Nhược Vi gả cho ta, tuyệt đối sẽ không phải chịu những khổ sở này.” Tim ta đau đến tê dại. “Nàng ấy đáng lẽ phải là thê tử của ta.” “Có trách thì trách hoàng thượng cướp đi người ta đặt nơi đầu quả tim.” Hắn dừng lại. Ánh mắt rơi lên chiếc bụng cao vút của ta. “Và cũng trách ngươi.” Ta không dám tin nhìn hắn. Ta… trách ta cái gì? Ta chưa từng ép hắn cưới ta. Là Thẩm Nhược Vi tự tay se duyên. Là nàng ta nói hắn cô độc. Là nàng ta nói chúng ta rất xứng đôi. Là nàng ta kéo tay ta đặt vào tay hắn. Khi đó, hắn không từ chối. Hắn thậm chí còn nhìn ta cười. Ta tưởng… Ta tưởng hắn cũng có chút thích ta. Nước mắt không ngừng trào ra. Ta nghẹn ngào: “Viễn Chu… cứu đứa bé…” Hắn lại thờ ơ quay người. “Nếu không phải để Nhược Vi yên lòng, ta tuyệt đối sẽ không cưới ngươi vào cửa.” “Từ đầu đến cuối, người ta muốn cưới… chỉ có nàng ấy.” Nói xong, hắn bước ra ngoài. Không hề quay đầu. Cánh cửa đóng lại. Cũng cắt đứt tia hy vọng cuối cùng của ta. Ta nhìn trần nhà. Nước mắt chảy xuống hai bên thái dương. Thì ra… Mười mấy năm si mê. Một đời vợ chồng. Cuối cùng chỉ đổi lại một câu— Ta là vật thay thế. Là công cụ khiến người con gái khác được an lòng. Bụng ngày càng đau. Hơi thở dần yếu đi. Bên tai chỉ còn tiếng khóc nức nở của nha hoàn. “Điện hạ…” “Điện hạ…” Ta muốn mở miệng. Nhưng không còn sức nữa. Trong bóng tối vô tận. Ta chỉ còn lại một suy nghĩ. Nếu được làm lại một lần… Ta nhất định sẽ không gả cho Trình Viễn Chu nữa.

0.0
16 ch
Cổ Đại
Nhận Nhầm Crush Rồi

Sau ba tháng yêu đương ngọt ngào qua mạng với crush, đến ngày gặp mặt ngoài đời, anh mới phát hiện… mình kết bạn nhầm người. Nam thần của trường, Cố Xuyên, khẽ liếc tôi một cái, hàng mày nhíu lại đầy vẻ không vui. "Anh không biết vì sao em lại giả mạo hoa khôi khoa để kết bạn với anh, nhưng rõ ràng em không phải gu của anh.” “Hay là xóa bạn bè luôn đi, coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra." Tôi ngượng ngùng gật đầu. Do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn lấy hết can đảm cất tiếng: "Ừm... trước khi xóa, cậu có thể giới thiệu WeChat của bạn cùng phòng cậu cho tớ được không?" Bởi vì đúng lúc này tôi mới phát hiện... Hóa ra nhận nhầm người, không chỉ riêng anh.

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Hồng Ngọc Huyết Bồ Câu

Biểu muội đính hôn mượn của ta một bộ dây chuyền đá quý để phô trương thanh thế, lúc về lại bảo ta là không cẩn thận làm mất rồi, ta an ủi muội ấy đó là đá quý giả, sắc mặt muội ấy bỗng chốc trắng bệch.  

0.0
6 ch
Nữ Cường
Nàng Chọn Người Đến Sau

Thiếu gia nhà ta là huyết mạch duy nhất của Hạ gia, trên vai gánh hương hỏa một đời, vậy mà trong lòng chàng lại nghiêng về nam sắc.   Ngày thường, chàng thường lui tới chốn ca lâu tửu quán, vì một tiểu quan mà tiêu tiền như rải lá ngoài sân.   Dẫu bên ngoài chàng có phóng túng đến đâu, lão phu nhân cũng chỉ đành giả như không thấy, nhẫn nhịn cho qua.   Nhưng lần này, chàng đưa hẳn một nam nhân về phủ.   Lão phu nhân cuối cùng cũng không thể nhẫn thêm được nữa.   Bà gọi ta đến, đặt vào tay ta một gói thuốc độc, giọng trầm xuống:   “Chỉ cần ngươi lấy mạng tên thỏ nhi gia ấy, ta sẽ bảo Hoàn Nhi nâng ngươi làm di nương.”   Ta cúi đầu nhận mệnh, giấu thiếu gia, âm thầm bước vào phòng người kia.   Người trên giường thấy ta đến, khóe môi nhàn nhạt cong lên, giọng nói lười biếng như mây mỏng cuối xuân:   “Lại đem thuốc đến cho ta à?”  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Ngõ Nhỏ Hoa Quế Nở

“Làm thiếp hay là nhận hưu thư, ngươi tự chọn đi.”   Thẩm Thanh Đường đứng ở cửa thư phòng, trên tay bưng một bát canh gừng vừa mới sắc xong.   Cửa không đóng, cuộc đối thoại bên trong lọt vào tai nàng không sót một chữ.   Nàng không nhúc nhích, hơi nóng từ bát canh phả vào mặt, nóng đến mức làm hốc mắt nàng chua xót.   “Ngươi điếc rồi sao?”   Người lên tiếng là lão phu nhân, mẫu thân của phu quân nàng, lúc này đang ngồi ở vị trí chủ tọa, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn bằng gỗ tử đàn, “Đích nữ nhà họ Triệu vào cửa, vị trí chính thê của ngươi không giữ được, đây là do trong họ tộc đã định.   Nếu biết điều thì tự mình ký vào hưu thư, còn giữ lại chút thể diện.   Bằng không, giáng xuống làm bình thê, sau này gặp Triệu tiểu thư thì phải hành lễ thỉnh an.”  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Nhân Duyên Bù Trừ

Hoàng thượng muốn chọn phi cho Thái tử, liền hỏi đến cha ta.   Mặt già của ông đỏ bừng:   “Tiểu nữ sức ăn lớn, lại ham ăn.”   Mắt Hoàng thượng sáng lên:   “Thái tử vốn kén ăn, cùng con gái khanh thật khéo đẹp đôi.”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình