Trang chủTruyện

Lọc Truyện

Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia

Trong Viện

Câu chuyện kể về một vị đại phu dịu dàng, luôn hành thiện tích đức, tình cờ "nhặt" được một người chồng về cho mình. ​Tóm tắt trong một câu: Nguyện dùng kiếp này để trọn vẹn lời hẹn ước.

0.0
38 ch
Ngôn Tình
Không Quay Đầu Nhìn Lại Quá Khứ

Khương Lê tưởng mình có một người chồng yêu mình đến mức sẵn sàng hủy cuộc họp tỷ đô để xoa bụng cho vợ.   Đến khi tận mắt nghe bản ghi âm chồng và bạn thân 15 năm bàn kế hoạch chiếm đoạt tài sản của cô, cô mới hiểu: tình yêu và tình bạn đều là giả.   Từ hôm nay, cô sẽ không làm "bảo mẫu nấu cháo" nữa. Cô sẽ làm kẻ đòi nợ.

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Tiếng Hót Ngày Xuân

Kiếp trước, vào ngày giỗ huynh trưởng của phu quân, ta đến linh đường dâng hương. Vừa đi tới trước cửa, bên trong đã truyền ra tiếng thở dốc bị nén chặt. Ta đẩy cửa bước vào, thấy tẩu tẩu góa phụ Thẩm Phù Sương y phục xộc xệch, gương mặt ửng hồng đang quỳ trên bồ đoàn. Phu quân ta vẻ mặt âm trầm, câu đầu tiên hắn thốt ra lại là: "Ai cho phép ngươi tự ý xông vào linh đường?" Thẩm Phù Sương liền òa khóc: "Đệ muội, muội đừng hiểu lầm, ta chỉ vì quá thương nhớ đại ca muội, Nhị lang mới tới để an ủi ta mà thôi." Ngay trong đêm đó, ta bị hai kẻ ấy hãm hại, đẩy lên giường của Tứ lang. Trong phủ đồn ầm lên rằng ta không chỉ đố kỵ với tẩu tẩu góa phụ, mà ngay cả ngày giỗ của huynh trưởng quá cố cũng ngang nhiên d.âm loạn với kẻ khác. Ta bị các trưởng lão trong tộc dìm lồng heo cho đến ch.ết. Đến khi mở mắt ra lần nữa, lại đúng vào ngày giỗ của huynh trưởng. Trong linh đường ánh nến chập chờn, tiếng thở dốc từng hồi lại vang lên. Lần này, ta mời chư vị tộc lão tới, mắt hoen lệ nhạt: "Xin chư vị nhẹ tay nhẹ chân một chút, chớ làm kinh động đến anh linh đại ca đang cùng đại tẩu đoàn tụ."

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Suýt Ngủ Với Anh Em Của Bạn Trai

Cuối cùng chuyến công tác cũng kết thúc. Ngay tối hôm ấy, tôi liền mò lên giường bạn trai. Anh giật mình, định giãy ra, nhưng tôi lập tức hôn chặn môi anh. “Đã hai tháng không làm rồi, anh không muốn sao?” Tôi thuần thục cởi áo, đưa tay sờ xuống phía dưới của anh. Anh không giãy giụa nữa, chỉ có phần mất kiên nhẫn mà thúc eo lên mấy cái. Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa. “Tầm Giản, ngủ chưa? Tôi vào nhé?” Nhờ ánh trăng, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ người trước mặt. Không ngờ người nằm trên giường lại là anh em của bạn trai tôi. Diệp Tầm Giản khẽ bật cười. “Vào đi.”  

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Trầm Nguyệt Phá Phiền Lung

Tổ mẫu gần đây như bị trúng tà, cứ đến đêm là phát cuồng đập phá đồ đạc. Chỉ khi ta canh bên giường, nắm lấy tay bà, bà mới có thể an giấc. Vị hôn phu Cố Tu Viễn thương ta vất vả, ngày nào cũng sai người đưa canh an thần tới, để ta yên tâm tận hiếu. Đêm nay ta thức dậy đi rót nước, lại nghe thấy giọng tổ mẫu rõ ràng, vững vàng, hoàn toàn không giống người bệnh. "Uyển Nhi, đi đi, Tu Viễn đứa bé ấy mềm lòng, con cứ ra hậu viện khóc một trận, nó nhất định sẽ thương xót con." Đường tẩu mang theo giọng khóc: "Nhưng Minh Nguyệt đối đãi với con không tệ, con sao có thể cướp phu quân của muội ấy?" Tổ mẫu thở dài: "Minh Nguyệt xuất thân tướng môn, tính tình cứng cỏi, cho dù không lấy chồng cũng có thể tự lập." "Nhưng con vừa mới mất chồng, trong bụng còn mang di phúc tử, nếu không có nam nhân chống lưng, con phải sống thế nào?" "Tu Viễn là người dễ nắm thóp, chỉ cần gạo nấu thành cơm thì Minh Nguyệt sẽ nể mặt ta để con vào cửa làm bình thê." Ta siết chặt lòng bàn tay, hóa ra cái gọi là trúng tà này chẳng qua là để trói ta bên giường để đường tẩu mới góa Tô Uyển Nhi có cơ hội tình cờ gặp vị hôn phu của ta. Nếu đã muốn mối hôn sự này đến vậy, ta càng không để các người được như ý.

0.0
7 ch
Cổ Đại
Được Tỏ Tình Tôi Trốn Đi Nuôi Heo

Vì gia đình tôi chỉ thuộc tầng thấp nhất trong giới hào môn. Nên tôi nổi danh là kẻ nhát gan, trước giờ chẳng dám tùy tiện đắc tội bất cứ ai. Ngày thái tử gia nhà họ Phí công khai tỏ tình với tôi, Nhìn những ánh mắt sắc như dao của đám thiên kim tiểu thư xung quanh, Tôi hoảng đến mức đầu óc trống rỗng, đành giả vờ muốn đi vệ sinh để chạy khỏi hiện trường. Vừa về tới nhà, tôi lập tức kéo vali trốn thẳng vào vùng núi sâu nuôi heo. Mãi đến khi nghe tin thái tử gia đã có người mới, tôi mới dám trở về. Ai ngờ vừa bước khỏi ga tàu cao tốc, cả người đã bị kéo mạnh vào một vòng tay nóng ấm. Bên tai vang lên tiếng cười trầm thấp đầy trêu chọc: “Bảo bối, cuối cùng cũng bắt được em rồi.”  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Mấy Tầng Mưa Khói

Khi bàn chuyện hôn sự, họa sư mà trưởng tỷ tìm đến đã vẽ ta vừa đen vừa béo, trên mặt còn mọc thêm một nốt ruồi to bằng ngón tay cái.   Thế nhưng tiểu thế tử nhà họ Tạ xem xong bức họa lại lập tức đồng ý hôn sự.   Ai nấy đều khen hắn không coi trọng dung mạo bên ngoài.   Chỉ có ta vô tình nghe thấy hắn uống rượu với bằng hữu.   “Nhị tiểu thư nhà họ Thẩm có ba mươi vạn lượng của hồi môn, trông thế nào thì có quan trọng gì?”   “Xấu một chút càng tốt, loại cô nương này gả vào rồi, chỉ cần dỗ dành đôi câu là sẽ một lòng một dạ với ta.”   Ngày xem mắt, Tạ Thừa An nhận nhầm ta là trưởng tỷ, cùng ta ngắm hoa suốt nửa canh giờ, còn hỏi ta có bằng lòng qua lại riêng với hắn hay không.   Mãi đến khi mẫu thân đi tới gọi ta.   “A Ninh, thế tử đã gặp con rồi, vậy cứ định ngày thành thân đi.”  

0.0
5 ch
Nữ Cường
Trưởng Công Chúa Đoạn Thân

Đúng ngày sinh thần của ta, con trai bỗng dẫn một cô nương thường dân tới cửa, nói muốn cưới nàng làm vợ.   Ta đang định nổi giận thì trước mắt chợt hiện lên một màn chữ vàng lơ lửng. Những lời trên đó khiến sống lưng ta lạnh toát.   Bùi Diệu đứng giữa chính đường, phía sau là một cô nương mặc áo vải thô, cài trâm mộc mạc. Tuy ăn vận giản dị, nhưng nơi đuôi mày khóe mắt nàng lại thấp thoáng vài phần kiêu ngạo.   Bùi Diệu vừa mở miệng đã nói như đinh đóng cột:   “Mẫu thân, Ngưng Sương từng cứu mạng con. Con muốn cưới nàng làm chính thê. Còn vị tiểu thư nhà họ Nguyễn kia, hôn sự này cứ thôi đi. Nếu nàng ấy nhất quyết muốn gả cho con, vậy vào cửa làm nhị phòng cũng đã là hết mức rồi.”   Liễu Ngưng Sương hơi nâng cằm, giọng không lớn nhưng từng chữ đều chói tai:   “Ban đầu ta không biết Bùi lang có xuất thân thế nào. Nay biết rồi, ta cũng không đổi ý. Cho dù chàng chỉ là một thường dân áo vải, ta vẫn cam tâm tình nguyện gả cho chàng.”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Sau Khi Trùng Sinh Tôi Chọn Gả Cho Anh Trai Của Tra Nam

Tôi và hai anh em nhà họ Tần có độ tương thích thông tin cực cao. Gia đình muốn tôi chọn một trong hai người làm đối tượng kết hôn liên minh. Mẹ tôi nhỏ giọng nhắc nhở: “Độ tương thích tin tức tố của Tần Nghiễn và con là phù hợp nhất.” Tôi nhìn về phía Tần Nghiễn, đối phương lười biếng bắt gặp ánh mắt tôi, dường như chắc chắn rằng tôi sẽ chọn anh ta. Kiếp trước, tôi đã chọn anh ta. Sau khi kết hôn, anh ta chê tôi trên giường quá cứng nhắc, không biết thả lỏng. Ngay cả lúc an ủi anh ta, tôi cũng khóc đến mức không chịu nổi. Anh ta còn nói tôi vừa ngốc vừa vụng, nói rằng nếu không phải vì cuộc hôn nhân liên minh này, anh ta căn bản sẽ không cưới tôi. Ngay cả lúc tôi sắp chết, anh ta vẫn cho rằng tôi cố tình nghĩ ra cách ngu ngốc như vậy để lừa anh ta. Tôi thu hồi ánh mắt, nhìn người đàn ông sắc mặt tái nhợt bên cạnh anh ta. “Tôi chọn Tần Vọng.”

0.0
8 ch
HE
Thực Tập Sinh Muốn Đạp Lên Tôi Thăng Chức

Ngày phát lương, cô thực tập sinh chạy tới hỏi tôi xin bảng lương của toàn bộ nhân viên. Tôi lập tức từ chối, sau đó đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Vừa mới ngồi xuống bồn cầu, điện thoại đã bị tin nhắn trong nhóm công ty oanh tạc liên tục. Cô thực tập sinh ấy vậy mà dùng WeChat của tôi, gửi thẳng toàn bộ bảng lương vào… —— nhóm chat công ty có năm trăm người! “@Phòng tài chính – Trưởng phòng Trịnh, chị gửi nhầm bảng lương vào nhóm rồi!!!” Chỉ một câu ấy đã khiến tôi lập tức mang tiếng sơ suất nghiêm trọng trong công việc! Tôi vội vàng tìm lãnh đạo giải thích, nhưng cuối cùng vẫn bị sa thải. Còn cô ta lại nhờ “lập được công lớn” mà được ký hợp đồng chính thức, thậm chí còn tăng lương! Ba tôi tìm cô thực tập sinh để nói lý, nào ngờ lại bị cô ta vu cho tội quấy rối, cuối cùng bị một đám người quá khích đánh chết ngay tại chỗ. Khi mở mắt lần nữa, tôi phát hiện mình đã quay trở lại đúng ngày phát lương ấy. Muốn giẫm lên tôi để thăng chức sao?

0.0
9 ch
Nữ Cường
Sau Khi Trùng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Đế Vương

Vào ngày ta ném tú cầu tuyển phu, công chúa cải nam trang, cướp mất tú cầu của ta. Sau đó, nàng ta ngang nhiên tuyên bố: “Bản công chúa đã cướp tú cầu của nữ nhi Thẩm gia, nàng ta chính là người của bản công chúa.” “Bản công chúa là nữ tử, không thể tự mình cưới nàng ta. Nhưng ta bảo nàng ta gả cho ai, nàng ta phải gả cho người đó.” “Nếu không, chính là coi thường hoàng gia!” Một chiếc mũ chụp xuống, Thẩm gia hoàn toàn không có đường chống cự. Công chúa đem ta chỉ hôn cho phu xe của nàng ta. Tên phu xe ấy thô bỉ, hung hãn, hành hạ ta đến chết. Vừa mở mắt, ta lại trở về đúng khoảnh khắc ném tú cầu. Tay ta khẽ chuyển, tú cầu lập tức bay về phía nam tử đứng bên cạnh công chúa, Thái tử điện hạ. Kiếp trước, uy nghiêm hoàng gia đã đè gãy sống lưng ta. Kiếp này, ta nhất định phải giẫm lên hoàng gia, bước lên chiếc thang mây ấy…  

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Ly Hôn Xong Đông Sơn Tái Khởi

Năm thứ năm sau khi kết hôn, chồng tôi có người phụ nữ khác. Kẻ thứ ba đó lại chính là hoa khôi thời đại học mà năm xưa anh ta từng theo đuổi mãi nhưng không thành. Tôi rất bình tĩnh đề nghị ly hôn. Anh ta kinh ngạc đến cực điểm, tức tối quát lên: “Anh đã đủ nể mặt em, chưa từng dẫn cô ấy về nhà. Cùng là phụ nữ với nhau, tại sao em không thể bao dung cô ấy một chút? Nhà họ Cố đã phá sản từ lâu rồi, em vẫn tưởng mình còn là thiên kim hào môn cao cao tại thượng sao?” Anh ta dùng ánh mắt khinh thường quét tôi từ đầu đến chân, lạnh lùng bật cười rồi quay người bỏ đi. Từ ngày đó, anh ta chuyển thẳng đến căn biệt thự trị giá hàng trăm triệu, ngang nhiên sống cùng nhân tình Lý Tân Di, còn tổ chức những bữa tiệc xa hoa, trước mặt đông đảo khách khứa ngông cuồng tuyên bố: “Tân Di là ánh trăng sáng trong lòng tôi, là người tôi luôn nhớ thương. Cố Thi Thi có chấp nhận hay không thì cũng phải chấp nhận.” Mọi người xung quanh đều thở dài tiếc nuối, nhìn tôi chẳng khác nào đang xem một trò cười. Tôi không khóc lóc cũng chẳng làm ầm ĩ, chỉ bình thản tập trung vào chuyện kinh doanh. Bởi vì hai tháng trước, anh trai đã gọi điện từ nước ngoài cho tôi. Nhờ những nỗ lực của anh, cha tôi cuối cùng cũng được rửa sạch nghi án hối lộ quan chức, Tập đoàn Cố thị đã vực dậy từ tro tàn, chẳng bao lâu nữa sẽ chính thức niêm yết ở Bắc Kinh.  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi.   Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn.   Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật.   Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước.   Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác.   Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta.   Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao.   Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn.   “Thôi bỏ đi.”   “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Dưỡng Da Ba Năm Chỉ Là Một Giấc Mộng, Vén Màn Mới Hay Hận Cũ Sâu

Lớp da trên mặt ta chính là dược liệu mà bọn họ đã nuôi dưỡng suốt ba năm.   Khi Thẩm Hạc Miên đắp xong lớp dược màng cuối cùng cho ta, đầu ngón tay hắn lưu luyến lướt qua gò má, ánh mắt si mê đến gần như bệnh hoạn.   Người trong gương đồng có làn da trong trẻo, bóng mịn như ngọc.   “Lớp da này cuối cùng cũng dưỡng đến độ vừa vặn rồi.”   Hắn khẽ thở dài, thấp giọng nói.   Ngoài cửa, Thẩm mẫu bưng một bát Ma Phí thang nóng hổi bước qua ngưỡng cửa.   Ánh mắt bà nhìn ta giống như đang thưởng thức một món đồ sứ vừa ra lò, vẻ hiền từ ấy lại che giấu một thứ từ bi đã tẩm độc.   “Đứa trẻ ngoan, mạng của con là Thẩm gia cứu về. Ba năm nay Thẩm gia cho con ăn ngon mặc đẹp, giờ trả lại gương mặt này cho Nhu Mạn, coi như trọn vẹn tấm lòng báo ân của con.”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Cô Ấy Nghe Thấy

Ca sĩ thiên tài Bách Xuyên vừa phát hành album mới. Trong đó, ca khúc "Cô Ấy Nghe Thấy" nhanh chóng phủ sóng khắp các con phố lớn nhỏ, càn quét hàng loạt bảng xếp hạng và giải thưởng âm nhạc. Bài hát ấy... Anh đã viết từ thời trung học. Khi đó, anh là bạn cùng bàn của tôi. Đến câu hát cuối cùng, anh bất ngờ đưa tay tháo chiếc máy trợ thính của tôi xuống. Thế nên... Tôi đã không thể nghe thấy. Nhiều năm sau. Cuối cùng tôi cũng được nghe trọn vẹn lời kết của bài hát ấy… "Tớ thích cậu."

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Ma Ma Sát Thủ Này Không Quá Lạnh Lùng

Ta là một sát thủ.   Vì tiền, ta nhận một mối làm ăn của Hầu phủ, khiến các sư huynh ở Vong Ngữ Lâu kinh ngạc đến rớt cả cằm.   “Lâm Ái, muội điên rồi sao?”   “Trì tiểu hầu gia kia tàn bạo, thủ đoạn lại độc ác, làm hộ vệ cho hắn không chết thì cũng bị thương!”   “Hầu phủ có tám người con, biệt danh là tám con chó điên của kinh thành.”   “Lưu Tam Đao lần trước đến đó còn phải gãy ba cái xương sườn mới trốn ra được!”   Kết quả, đến Hầu phủ ta mới phát hiện, chủ tử cần hầu hạ từ tiểu hầu gia biến thành cả tám con chó điên.   Quản gia xoa tay, cười làm lành.   “Hộ vệ thì dễ tìm, nhưng ma ma dạy dỗ quả thật rất khó kiếm.”   “Lâm cô nương, hay là ta tăng thêm tiền công cho cô nhé?”   “Chỉ cần cô đừng đi là được.”  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Ly Hôn Vì Miếng Cà Tím Ăn Dở

Trong buổi tiệc công ty, trợ lý nhỏ của vị hôn phu trước mặt mọi người đã thản nhiên bỏ miếng cà tím cắn dở vào bát anh ta.   Anh ta không hề suy nghĩ, trực tiếp gắp lên ăn luôn.   Hôm đó về đến nhà, tôi liền đề xuất hủy bỏ hôn ước.   Anh ta bực bội day ấn đường:   “Chỉ vì tôi ăn miếng cà tím cô ta đưa mà em đòi hủy hôn ước sao?”   Tôi sửa lại:   “Là miếng cô ta đã cắn một miếng, không thích nên bỏ vào.”   Anh ta lạnh giọng:   “Tạ Thanh Từ, nói em là loại đàn bà ghen tuông quả thực không oan. Chuyện nhỏ nhặt như thế cũng làm quá lên.”   “Được thôi, em muốn ly hôn tôi không phản đối, chỉ mong đến lúc đó đừng quay lại cầu xin tôi tái hợp.”   Anh ta chắc chắn tôi yêu anh ta, sẽ không thể nào rời bỏ anh ta.   Nhưng anh ta không biết, tình yêu dù sâu nặng đến đâu cũng sẽ bị mài mòn trong những tổn thương lặp đi lặp lại.   Lần này, tôi thật sự đã quyết định rời xa.  

0.0
16 ch
Ngôn Tình
Trọng Sinh Quy Vị, Ngọc Hoàn Nhận Thân

  Kiếp trước, ta bị người ta đánh tráo bát nghiệm huyết, cướp mất thân thế vốn thuộc về mình.   Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng ngày phủ Thái phó tới tìm con gái thất lạc.   Mà người đàn ông đã hủy hoại cả cuộc đời ta ở kiếp trước, lần này lại xuất hiện nơi đầu thôn.   Dưới gốc liễu bên bờ sông, Tú Lan vẫn đang thao thao bất tuyệt.   “Nghe nói người của phủ Thái phó tới thôn mình tìm vị thiên kim tiểu thư thất lạc năm xưa, thanh thế lớn lắm. Ngay cả y phục của mấy nha hoàn kia cũng đẹp hơn bộ đồ mới nhà trưởng thôn vừa may nữa.”   Nàng nhìn mặt nước đến xuất thần, đôi mắt sáng lấp lánh như giấu hai ngọn đèn bên trong.   “Không biết là cô nương nhà nào có phúc khí lớn đến vậy.”  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Đem Chân Tình Làm Trò Tiêu Khiển

Lúc nghèo túng nhất, Tạ Liễm bán mình lấy mười lượng bạc để trả tiền khám chữa bệnh cho ta, khiến ta cảm động mà gả cho hắn.   Sau đó, ta lại ngày đêm thêu thùa, thức đến hỏng cả mắt, đầu ngón tay chi chít vết kim, chỉ mong kiếm đủ tiền chuộc hắn về.   Nhưng ngày ta đến phủ Thượng thư giao đồ thêu, lại nhìn thấy hắn ăn vận sang trọng, được một đám công tử thế gia vây quanh như sao chầu trăng.   “Tạ huynh, nghe nói huynh đã thành thân với một cô nương nghèo khổ rồi sao?”   “Huynh đường đường là nhị công tử Hầu phủ, lại còn đã đính hôn với đích nữ nhà Thượng thư kia mà!”   Tạ Liễm phe phẩy quạt, cười khẩy.   “Hôn thư đó đều là giả, nàng ấy dễ lừa lắm.”   “Đồ trang sức ta tặng nàng ấy đều là thứ nha hoàn trong phủ không cần nữa, vậy mà nàng ấy lại nâng niu như bảo vật!”   “Nàng ấy bị bệnh, ta tùy tiện bỏ ra mười lượng bạc rồi lừa rằng mình đã bán thân, thế là nàng ấy cảm động đến mức trao thân cho ta, giờ còn đang cố kiếm tiền chuộc ta nữa.”   “Ta là người muốn tranh vị trí thế tử, chỉ vì buồn chán nên giả nghèo chơi với nàng ấy một thời gian, chẳng qua thấy nàng ấy sạch sẽ hơn đám nữ tử thanh lâu mà thôi, sao có thể thật sự cưới nàng ấy?”   “Hôm nay là tiệc sinh thần của Giang Nhu, đừng để nàng ấy biết.”   “Đợi ta chơi chán rồi, tự nhiên sẽ ngoan ngoãn quay về cưới Giang Nhu.”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Tương Kiến Hoan

Ta từng là một Hoàng hậu tàn độc Để giúp Tiêu Triệt tranh đoạt ngôi vị, ta từng giết hại phi tần, hoàng tử, cũng từng khiến không ít trung thần lương tướng phải chịu oan khuất. Ngày hắn đăng cơ, trước mặt ta, đôi mắt hắn đỏ hoe. “Chiêu Chiêu, đời này có nàng, trẫm mới không đến mức đứng trên đỉnh cao mà chẳng có ai bầu bạn.” Phu thê năm năm, chúng ta chưa từng một lần cãi vã. Cho đến khi trưởng tỷ lâm bệnh nặng, được đưa vào cung dưỡng bệnh. Ta trách phạt cung nhân, tỷ ấy lại âm thầm giúp đỡ. Ta quở trách hoàng tử, tỷ ấy lại dịu dàng dỗ dành. Mà lần nào cũng vừa hay bị Tiêu Triệt bắt gặp. Hắn nảy sinh ý định, muốn lập trưởng tỷ làm phi, thậm chí không tiếc tranh cãi với ta đến đỏ cả mặt. Cuối cùng, hắn hỏi ta: “Nếu nàng là trẫm, nàng sẽ yêu một người đầu gối tay ấp độc ác, đầy mưu mô, hay một người hiền lương dịu dàng hơn?” Ta sững người. Mãi đến khi hắn rời đi, cổ họng ta mới ngọt lịm, phun ra một ngụm máu tươi. Vì thế, ta sống lại vào đúng ngày tuyển phu quân. Ta từ bỏ Tiêu Triệt, khi ấy vẫn chưa được sủng ái. Đối diện với Hoàng hậu, ta nói: “Thần nữ nguyện gả cho Thái tử ca ca.”  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Phú Quý Âm Cảnh Này, Ta Trấn Giữ Được!

Ngày ta xuất giá, tân lang đã trút hơi thở cuối cùng.   Ta ôm bài vị thực hiện lễ bái đường, nói trắng ra chính là vật tế sống bị đưa vào lăng mộ để phối minh hôn.   Từ nhỏ ta đã theo Ngoại tổ mẫu nhặt xác ở bãi tha ma, bát tự thuần âm, nên được người quyền quý chọn trúng, ép gả cho vị Vương gia vừa mới trút hơi thở cuối cùng để xung hỷ.   Ngoại tổ mẫu nắm chặt tay ta, vừa an lòng lại vừa lo phiền:    "Đồ bồi táng trong Vương phủ rất nhiều, cháu xuống đó bảo đảm ăn no mặc ấm. Nhưng nghe nói cô gia trước khi chết oán khí ngút trời, là một con hung quỷ, cái gan này của cháu... bà sợ cháu bị hắn thổi một hơi là hồn phi phách tán mất."   Ta còn chưa kịp nặn ra giọt nước mắt nào, Thạch Đầu, biểu đệ làm nghề dán hình nhân giấy bên cạnh, đã cười sặc sụa:    "Tỷ ấy mà hồn phi phách tán sao? Lần trước con giả làm quỷ nhát tỷ ấy, tỷ ấy đè đầu con lên nắp quan tài tụng chú Vãng Sinh suốt ba đêm, suýt nữa siêu độ cho con luôn rồi. Dã quỷ trong bán kính mười dặm thấy tỷ ấy đều phải đi vòng đấy."   Ngoại tổ mẫu trừng mắt nhìn đệ ấy một cái, từ trong ngực lấy ra thanh kiếm gỗ đào gia truyền, nhét chặt vào tay ta:    "Tiểu Mãn, bị giật mình thì cứ lấy kiếm mà chém, dù bà có xuống địa phủ cũng sẽ đốt giấy tiền cho cháu!"   Ta gặm một miếng thịt đầu heo nguội vừa cuỗm được trên bàn thờ, ợ một cái đầy dầu mỡ, rồi đẩy thanh kiếm lại:    "Bà cứ yên tâm, chút phú quý chốn âm cảnh này, cháu trấn giữ được."  

0.0
0 ch
Cổ Đại
Thiên Nhu Ngược Mộng

Trước khi gả cho Tề Tuyên, ta đã biết trong lòng chàng có một nữ tử mà chàng yêu sâu đậm.   Nàng ấy là một cung nữ, đã ở bên Tề Tuyên suốt năm năm.   Sau khi gả vào Đông cung, ta vừa chu toàn mọi việc để làm một Thái tử phi hoàn hảo, vừa nghe chuyện tình quấn quýt triền miên giữa Tề Tuyên và nữ tử ấy đến mức tai cũng sắp chai.   Ta rất sợ, sợ đến ngày chàng đăng cơ sẽ một cước đá ta sang bên, rồi nâng chân ái của mình lên ngôi.   Nhưng ngày ấy rốt cuộc vẫn đến.   Tề Tuyên vừa đăng cơ, đang lúc ý khí phong phát, ngồi trước mặt ta với vẻ mặt nghiêm túc.   “Bình Ngọc, trẫm có một chuyện muốn thương lượng với nàng.”   Lòng ta như tro tàn.   “Bệ hạ cứ nói.”   Tề Tuyên hắng giọng.   “Trẫm không yêu nàng, cho nên…”   “Trẫm chỉ có thể cho nàng ngôi hoàng hậu, những thứ khác nàng đừng mơ tưởng!”  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Đêm Dài Đã Qua, Ánh Dương Lại Tới

Tôi từng có một cuộc tình ngắn ngủi với em trai của cô bạn thân. Ngày chia tay, cậu ấy hỏi tôi: "Chị à, chị đang đùa giỡn với em sao?" "Tôi đáp: "Đúng vậy." Về sau, cậu ấy trở nên lạnh nhạt đến cực điểm, không cho tôi hôn, cũng chẳng cho ôm. "Tự dưng em làm gì thế?" Cậu nhả một làn khói thuốc, cong môi cười: "Đùa giỡn lại chị."

0.0
0 ch
Ngôn Tình
Hoàng Đế Bệ Hạ Mất Tích "của Quý"

Hoàng Đế Bệ Hạ là người có nhiều vợ nhất thiên hạ, nhưng ngài vẫn chưa hài lòng. Sau khi tan triều, Hoàng Đế kéo vị trung thần lại thở dài: Trẫm tuy có nhiều phi tần, nhưng không một ai là chân ái, lòng trẫm đau lắm. Vị trung thần đã quá quen, ông thưa: Thần nghĩ Bệ Hạ yêu Quý phi, Bạch Quý phi và Thanh Quý phi mà. Hoàng Đế nhớ lại, hình như từng nói vậy thật. Hoàng Đế vỗ vai trung thần: Ngươi không hiểu, ta yêu họ bằng cả tấm lòng, nhưng họ chỉ yêu vẻ ngoài tuấn tú của ta. Trung thần quay lưng bỏ đi không ngoảnh lại. Quý Phi cải trang nam trang dẫn Bạch Quý phi và Thanh Quý phi bỏ trốn theo nhau. Chỉ trong một đêm, Hoàng Đế như già đi mấy chục tuổi, ngài mất báu vật, lại còn chạy mất ba bà vợ.

0.0
3 ch
HE
Trùng Sinh, Ta Gả Cho Thiếu Niên Năm Ấy

Ta trùng sinh.   Trùng sinh đúng vào cung yến năm ấy, khi thứ muội lại giở trò cũ, để chiếc khăn gấm một lần nữa rơi xuống đất. Chỉ khác rằng lần này, ta lựa chọn im lặng không nói một lời.   Kiếp trước, ta cũng ngồi giữa yến tiệc như vậy, tận mắt nhìn nàng ta làm rơi tín vật định tình giữa ta và Thái tử. Khi ấy, ta hoảng hốt đứng ra tranh biện, giành lại mối hôn sự vốn thuộc về mình. Nhưng thứ ta giành lại được chỉ là một tòa Đông cung lạnh lẽo cùng câu nguyền rủa đẫm máu:   “Tử Kỳ, chàng phụ ta.”   Ngày ta đại hôn, nàng ta treo cổ ngoài cửa Đông cung. Cả kinh thành đều nói ta là độc phụ ép chết tỷ muội.   Bởi vậy, khi chiếc khăn gấm thêu đôi uyên ương lại một lần nữa trượt khỏi tay áo nàng ta, ta chỉ khẽ rũ mắt, bình thản nhìn rượu trong veo trong chén, tựa như chẳng hề trông thấy gì.   Trong điện ban đầu im lặng như chết.   Ánh mắt Hoàng hậu nương nương rơi xuống chiếc khăn gấm trên đất, sau đó lại chuyển sang thứ muội đang cúi đầu khép nép, trầm giọng nói:   “Tín vật định tình đã ở đây, xem ra người Thái tử thật lòng để ý chính là vị cô nương này.”   Thứ muội khom gối hành lễ, hàng mi dài khe khẽ run lên, che khuất thần sắc khó nói nơi đáy mắt.  

0.0
7 ch
Nữ Cường