Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia
Trên triều, bí mật ta nữ giả nam trang bị vạch trần. Hoàng thượng nhớ đến công lao của ta, chỉ cách chức, lệnh cho ta trong vòng ba ngày phải xuất giá. Đối thủ một mất một còn của ta là Tiêu Lâm sai tùy tùng đến, giọng điệu như ban ơn mà nói: “Đại nhân nhà ta nói, ngài ấy đã sớm biết thân phận của Thẩm cô nương, cũng biết cô vì ngài ấy nên mới to gan làm càn như vậy, hao hết tâm tư chỉ để khiến ngài ấy chú ý.” “Nếu cô đến Tiêu phủ cầu xin ngài ấy, ngài ấy bằng lòng cho cô một danh phận thiếp thất.” Ta bình thản đáp: “Vậy cứ để hắn chờ đi.” Ba ngày sau, ta lại đeo tay nải, thẳng bước vào cung. Ta vừa ngồi lên vị trí Hộ bộ Thị lang chưa được mấy ngày thì đã bị người ta vạch trần bí mật nữ giả nam trang. Hoàng thượng không trị tội ta, nhưng ngay tại triều đã thu lại mũ quan cùng quan phục, lệnh cho ta trong vòng ba ngày phải gả cho người. Sau khi bãi triều, ta bị mấy tên công tử nhà quan vô dụng chặn đường. “Ồ, đây chẳng phải Thẩm đại nhân Thẩm Đường thích ra vẻ thanh cao đó sao?” “Không đúng, không đúng, giờ phải gọi là Thẩm cô nương trong ba ngày phải tự gả mình đi mới phải, ha ha ha.” “Chẳng trách chẳng ai nhìn ra, cái thân hình gầy nhẳng của ngươi đúng là giống đàn ông thật.” “Thôi được, ta đành miễn cưỡng nạp ngươi vào phủ vậy, đợi ta chơi chán rồi sẽ tặng lại cho Lý huynh.” “Hay đấy...”
Mẫu thân ta vì một trận đại hỏa mà bị hủy dung, còn phụ thân ta lại có dung mạo cực kỳ xấu xí. Ngụy Nguyên Kỳ sợ ta cũng có tướng mạo dọa người. Trước khi ta xuất giá, hắn đã vội vàng cưới một người khác làm thê tử. “Như vậy, nàng ta chỉ có thể làm thiếp.” “Chỉ nghĩ đến chuyện đêm nào cũng phải đối diện với một gương mặt xấu xí, ta đã chẳng còn chút hứng thú nào.” Huynh đệ của hắn trêu chọc: “Nếu cô nương Trần gia lại là một mỹ nhân thì sao? Ngươi không hối hận à?” Ngụy Nguyên Kỳ khựng lại, đưa tay vuốt cằm, dường như đang hồi tưởng điều gì đó. “Người đẹp nhất, ta đã gặp rồi.”
Chị chồng kết hôn, mẹ chồng công khai nói: “Mẹ đẻ cô từng tái hôn, cô đừng lên sân khấu nữa!” Tôi đáp: “Vâng, mẹ. Vậy chúc họ tân hôn vui vẻ.” Sau đó tôi lập tức đặt vé máy bay đi Vân Nam. “Mẹ, lời này của mẹ là có ý gì?” Bàn tay đang cầm ly rượu của Triệu Gia Hòa cứng đờ giữa không trung, nụ cười trên mặt còn chưa kịp thu lại. Cô mặc một chiếc váy liền màu tím nhạt, tháng trước đặc biệt đến trung tâm thương mại mua, tốn hơn tám trăm tệ. Vì đám cưới hôm nay, cô còn cố ý đi làm tóc. Dù sao cũng là người nhà tổ chức chuyện vui, cô không muốn khiến nhà họ Chu mất mặt. Nhưng lúc này, cả người cô như bị dội một chậu nước lạnh, lạnh từ đầu xuống chân.
Trận tuyết lớn như lông ngỗng đã rơi suốt ba ngày, cánh cổng lớn của hầu phủ bị đập đến rung trời. “Tẩu phu nhân!” “Cầu xin người mở cửa!” “Phu quân của thiếp là vì đỡ đao cho Hầu gia mà chết, người không thể trơ mắt nhìn cô nhi quả phụ chúng thiếp chết cóng ngoài này được!” Ngoài cửa, Triệu thị mang bụng thai chín tháng khóc đến xé lòng. Tiểu cô đỏ hoe mắt, vội vàng sai gia đinh. “Mau rút then cửa, đón Triệu nương tử vào phủ, trong bụng nàng ấy là cốt nhục mồ côi của Lý gia đấy!” Ta lạnh mặt, giật lấy thanh đao bên hông thị vệ rồi bổ mạnh xuống then cửa. “Ai dám mở cửa, ta chém tay kẻ đó!” Tiểu cô sợ đến ngã ngồi xuống đất, đầy mặt kinh hãi nhìn ta. “Tẩu tẩu, tẩu điên rồi sao?” “Ngoài kia là gia quyến của ân nhân cứu mạng ca ca đấy!” Ân nhân cứu mạng ư?
Tôi là trợ lý của nam phụ - một kẻ mù quáng vì tình yêu. Dù anh ta có làm ra những chuyện điên rồ đến mức nào, tôi vẫn luôn ở bên anh ta, chỉ vì… những gì anh ta trả cho tôi thực sự quá nhiều. Cho đến khi anh ta làm theo kế hoạch, giam cầm nữ chính. Anh ta đỏ hoe mắt, hỏi tôi: “Đến mức này rồi mà em vẫn không ngăn tôi sao?”
TRÊN BÀN ĂN, MẸ CHỒNG TUYÊN BỐ: MỖI THÁNG CẢ NHÀ GIÚP EM TRAI CHỒNG TRẢ GÓP MUA NHÀ. BỐ CHỒNG DẪN ĐẦU VỖ TAY. CHỒNG TÔI CHẬM RÃI HỎI: “LƯƠNG THÁNG 9.000 TỆ, TIỀN TRẢ GÓP 16.000 TỆ, PHẦN CÒN THIẾU AI BÙ?” “Mẹ, lời này của mẹ là có ý gì?” Đôi đũa trong tay Triệu Minh Viễn dừng giữa không trung, miếng thịt kho suýt rơi trở lại đĩa. Không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng. Lưu Quế Phương đặt bát xuống, lau miệng, vẻ mặt như đang tuyên bố một chuyện vốn dĩ là lẽ đương nhiên. “Ý mẹ là từ nay về sau, mỗi tháng cả nhà chúng ta cùng giúp Minh Huy trả góp tiền mua nhà.” Nói xong, bà còn đặc biệt nhìn Triệu Quốc Đống đang ngồi bên cạnh. Triệu Quốc Đống lập tức đặt đũa xuống, dẫn đầu vỗ tay. “Tốt tốt tốt, người một nhà vốn phải giúp đỡ lẫn nhau!”
Tháng Mười Một âm lịch năm 1979, y tá bế đứa con gái vừa chào đời đến cho tôi. Con tôi còn chưa đầy tháng, mẹ chồng đã bế một bé trai thẳng vào nhà. “Đứa bé còn chưa đăng ký hộ khẩu, cứ giữ lại đi, khai hai đứa là sinh đôi, sau này nhà các con có đủ cả trai lẫn gái.” Chồng tôi nghe xong lập tức đồng ý. “Mẹ nói đúng, đứa bé đã để mẹ nhặt được thì chính là có duyên với nhà mình, như vậy chúng ta vừa có con trai vừa có con gái.” Tôi vén chăn quấn nhìn qua một cái. Thật khéo, đứa con trai từng đẩy tôi vào bệnh viện tâm thần ở kiếp trước, lại quay về trước mặt tôi. Tôi trọng sinh vào tháng Chạp năm 1979, lúc tỉnh lại thì ca sinh đã kết thúc. Lần này tôi không phải trải qua trận vượt cạn thập tử nhất sinh ấy nữa, vừa mở mắt đã thấy y tá bế một đứa trẻ đỏ hồng đến bên giường. Y tá cười nói. “Hơn ba cân rưỡi, là một bé gái khỏe mạnh, tiếng khóc át cả phòng bên cạnh.” “Thật sự là con gái sao?”
Phu quân xưa nay luôn chê ta cả người toàn mùi tiền bạc, vậy mà đột nhiên lại nói muốn đưa ta đi đạp thanh. Ta vui suốt cả đêm, còn bao trọn trang viên tốt nhất ngoài thành. Đến lúc lên xe, ta lại thấy quả tẩu đang ngồi đúng chỗ của mình. Trong lòng phu quân còn ôm con trai của nàng, để nó nghịch chiếc còi ngọc ta đã bỏ rất nhiều tiền mua về. “Tẩu tẩu thân thể yếu, Ngạn Thanh lại say xe, nàng sang chiếc xe phía sau chen chúc với nha hoàn đi.” Quả tẩu tựa sát vào vai hắn, mỉm cười dịu dàng. “Đệ muội đừng không vui.” “Nếu không phải Ngạn Thanh muốn đi đạp thanh, hôm nay muội còn chưa chắc đã bước được ra khỏi cửa đâu.” Phu quân cũng gật đầu. “Hôm nay vốn là đưa tẩu tẩu và Ngạn Thanh ra ngoài giải sầu.” “Nàng chẳng qua chỉ được đi ké, lấy đâu ra nhiều yêu cầu như vậy?” Ta hiểu ra, quay người gọi phu xe tới. “Ném hết đồ của ba người họ xuống.” “Trang viên cũng trả lại.” “Nếu phu quân đã chê ta mất mặt, vậy ba người một nhà các ngươi tự bỏ tiền ra mà chơi.”
VĂN ÁN: Tôi đã theo đuổi Chu Văn 7 năm, Lúc còn đi học thì giúp cậu ấy làm bài tập, lấy đồ ăn, giành chỗ ngồi. Thậm chí giúp cậu ấy theo đuổi các cô gái. Khi đi làm thì giúp cậu ấy lập kế hoạch, đặt đồ ăn, tiếp đón khách hàng. Một tuần trước chúng tôi đã cãi nhau rất to, bây giờ cậu ấy lại mời tôi tham gia lễ đính hôn của cậu ấy. Tôi say như chết ở quán bar, thuận tay chặn 1 người lại hỏi: "Soái ca, kết hôn với tôi không?"
Kết hôn với Tần Diệu đến năm thứ năm, anh gặp tai nạn giao thông, quên sạch chuyện hai chúng tôi đã trở thành vợ chồng. Tôi uể oải hỏi: “Thế bây giờ anh muốn ly hôn với tôi à?” Anh lập tức lắc đầu, trả lời chắc như đinh đóng cột: “Không.” Vành mắt anh hơi đỏ lên. Một lát sau, anh chậm rãi nói: “Tôi có thể làm người thế thân cho anh ấy.” Tôi: “???”
Trong bữa cơm đoàn viên, mẹ chồng lấy thỏa thuận ly hôn ra bắt tôi ký. Tôi cầm bút ký tên ngay, bà ta cười. Còn tôi quay sang nói với chồng: “Từ tuần sau, toàn bộ hợp đồng của công ty mẹ anh sẽ bị chấm dứt.” “Đến cả thương vụ mua bán sáp nhập trị giá hàng chục tỷ tệ cũng có thể nhìn thấu, sao lại không nhìn thấu được sự bạc bẽo của hai mẹ con này?” Tôi giấu thân phận người đứng đầu một tập đoàn trị giá hàng chục tỷ tệ, làm người vợ hiền suốt ba năm. Viên kim cương xanh hiếm có trị giá hai trăm triệu tôi mang tặng lại bị mẹ chồng ném thẳng vào thùng rác, bà ta còn nâng niu một thiên kim giả rồi ép tôi ra đi tay trắng. Nếu các người đã nóng lòng tìm chết, vậy thì mồi độc dùng để thu lưới này, nhớ đón cho chắc. Khi tôi lấy sợi dây chuyền đó ra, Giám đốc tài chính của tập đoàn vẫn còn liên tục xác nhận qua điện thoại: “Tổng giám đốc Tô, viên ‘Lệ Biển Sâu’ này là viên kim cương xanh thô hiếm có mà năm cô mười tám tuổi, Chủ tịch tiền nhiệm đã mua tại nhà đấu giá Sotheby’s với giá ba mươi triệu đô la Mỹ. Cô chắc chắn không cần chế tác, chỉ dùng một sợi dây đơn giản xâu lại rồi đem tặng sao?” Vì Chu Trạch, tôi đã giấu thân phận, làm bà nội trợ toàn thời gian suốt ba năm.
Ảnh đế hàng đầu Hứa Dịch Nhiên sắp ly hôn rồi. Người hâm mộ hò reo trong siêu thoại, mừng rỡ vì anh trai của họ cuối cùng cũng thoát khỏi người phụ nữ điên này là tôi. Họ còn liệt kê ra một số tội lớn của tôi: Thích dựa hơi, ham kiểm soát, ăn mặc quê mùa, chẳng xứng với anh ta ở điểm nào. Hứa Dịch Nhiên đứng đối diện, cầm tờ đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn, mãi không chịu ký. [Tại sao muốn ly hôn?] [Đã nói là tin đồn là giả rồi, còn tặng em cái túi, em còn không hài lòng điều gì nữa.] Tôi lắc đầu, không nói gì. Làm vợ Hứa Dịch Nhiên bao lâu thì tôi đã làm kẻ điên bấy lâu, tôi đã quen rồi. Chỉ là hôm qua tôi lật lại những bức ảnh hồi mười tám tuổi của mình. Tôi mới bàng hoàng nhớ ra. Trước đây tôi rõ ràng không phải như vậy.
giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản ra, ngay tại chỗ yêu cầu ông rời khỏi nhà. Có những cảnh tượng sẽ lặp đi lặp lại trong đầu người ta suốt cả đời. Cuối tuần, cả nhà quây quần ăn cơm. Tôi đặc biệt lái xe đến chợ hải sản phía đông thành phố, chọn cua lông tươi nhất, tôm hùm Boston, tôm rảo và bào ngư, mất hơn nửa ngày để tỉ mỉ chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn. Mục đích của tôi rất đơn giản. Chồng tôi vừa hoàn thành một dự án lớn, quầng thâm dưới mắt đậm như gấu trúc.
Trước ngày thi tuyển sinh đại học, người bạn thân nhất của tôi đã gọi điện cho tôi để nhờ giúp đỡ. Tôi lo lắng cho sự an toàn của cô ta nên vừa cúp máy cái là tôi lập tức chạy tới. Tôi lớn tiếng cảnh cáo đối phương tránh xa người bạn thân của tôi ra. Nào ngờ, cô ta lại lật lọng và buộc tội tôi là kẻ tọc mạch. Vì điều này mà tôi bị đối phương ghét bỏ và bị hàng chục tên côn đồ hãam hi@p tập thể trên đường về nhà. Chưa dừng lại ở đấy, cô bạn đó còn lợi dụng sự nổi tiếng trên mạng và bắt đầu livestream bịa ra những tin đồn không đúng đắn về tôi. Tóc bố mẹ tôi bạc đi chỉ sau một đêm. Cuối cùng, hai ông bà quyết định tự tử vì không chịu nổi bạo lực mạng. Ngược lại, cô bạn kia thì kiếm được rất nhiều tiền nhờ việc tung tin đồn khiêu d@m về tôi. Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi được tái sinh vào lúc nhận được cuộc điện thoại từ cô ta.
Chồng tôi nổi tiếng là người nuông chiều vợ hết mực. Đối với tôi, mỹ phẩm anh chỉ mua loại đắt đỏ dành cho giới quý bà, quần áo lúc nào cũng là hàng hiệu cao cấp. Trong khi bản thân anh thì chỉ mua chiếc áo sơ mi trị giá 50 tệ mặc suốt ba năm liền. Làn da tôi vốn nhạy cảm, dạo gần đây lại bị dị ứng khắp người. Anh không những không chê bai mà còn vắt óc nghĩ đủ mọi cách nấu cho tôi những bữa ăn dinh dưỡng đắt đỏ tới mức vô lý. Tôi đã nhiều lần khuyên can nhưng không thành, chỉ biết áy náy lên mạng đăng bài: [Chồng đối xử với tôi quá tốt thì phải làm sao?] Giữa một rừng bình luận chỉ trích tôi là "kẻ lụy chồng", có một dòng chữ xuất hiện vô cùng lạc quẻ: [Tốt cái gì mà tốt, tôi thấy hắn đang muốn lấy mạng cô thì có!] [Trầm ngập vết mỹ nhân, rõ ràng là đang biến cô thành vật tế để dâng cúng đấy.]
Ta xuyên không rồi, trở thành nàng thỏ yêu độc ác đang mang long thai trong tiểu thuyết. Thực chất, cái thai này chỉ là chiêu trò giả dạng nhằm đổ oan cho nữ chính lúc sảy thai, từ đó tranh giành sự thương xót từ Ma Tôn. Giữa tẩm điện u tối, bàn tay to lớn của Diêm Bỏ lướt nhẹ trên bụng ta, hơi lạnh thấm thấu tâm can. “Thỏ nhỏ, ngươi nói xem, hài nhi của chúng ta sẽ giống ai đây?” Ta run rẩy đáp lời: “Tôn thượng tư chất phi phàm, huyết mạch cao quý, tiểu chủ nhân tất nhiên sẽ giống ngài nhiều hơn rồi.” Nào ngờ Diêm Bỏ hừ lạnh một tiếng, sát khí tràn ngập. Hắn phất tay biến ra những xiềng xích lạnh lẽo, trói chặt ta trên giường lớn. “Nếu đã vậy... thì ngươi cứ ở lại đây mà sinh. Sinh cho đến khi nào ra được đứa nhỏ giống ngươi mới thôi.” Ta ngẩn ngơ nhìn trần nhà, trong lòng đầy nghi hoặc. Vị đại ca này sao lại không hành xử theo lẽ thường như vậy chứ?
Nghe nói Thái tử làm người đoan chính, phàm là nữ tử nào tỏ tình với hắn, hắn đều sẽ tặng bạc an ủi, tránh làm tổn hại thanh danh của cô nương nhà người ta. Ta nghèo đến mức trong nhà chẳng còn gạo mà nấu, bèn nảy ra một ý đồ không mấy đứng đắn. Ta cầm chiếc túi thơm mua bằng hai văn tiền, chặn đường Thái tử: “Điện hạ, thần nữ ngưỡng mộ ngài đã lâu, đây là túi thơm thần nữ tự tay thêu.” Thái tử hỏi: “Đáng giá bao nhiêu bạc?” Ta mặt không đổi sắc: “Tám trăm lượng.” Hắn nhìn đôi uyên ương trên túi thơm bị thêu thành chẳng khác nào hai con cóc ghẻ, im lặng hồi lâu: “Cô cho nàng một ngàn lượng. Ngày mai lại đến.”
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt văn, Cung đình hầu tước, Đoản văn, 1v1, Thị giác nữ chủ, Ngôi thứ nhất. -- Văn án: Trên đường về lại kinh thành, đúng lúc bắt gặp Thái tử giết người, ta chỉ còn cách giả mù. Hắn liên tục bày trò thử thách như cố tình để ta bước chân xuống sông, hay rút kiếm chĩa thẳng vào mặt ta... ta đều nghiến răng chịu đựng. Cho đến khi hắn núp trong tịnh phòng... Thôi chịu hết nổi rồi, chết đi cho xong!
Tuyết lớn dày như lông ngỗng liên tiếp rơi suốt ba ngày, cánh cửa lớn của Hầu phủ bị đập đến rung trời. “Tẩu phu nhân! Xin người mở cửa! Phu quân của ta đã đỡ đao thay Hầu gia, người không thể trơ mắt nhìn mẹ góa con côi chúng ta chết cóng bên ngoài được!” Ngoài cửa, Triệu thị đang mang thai chín tháng khóc đến xé gan xé ruột. Tiểu cô tử đỏ hoe mắt, vội vàng sai gia đinh: “Mau tháo then cửa xuống, đón Triệu nương tử vào phủ! Trong bụng nàng ấy chính là huyết mạch duy nhất còn lại của Lý gia!” Ta lạnh mặt, giật phắt thanh đao bên hông hộ vệ, chém mạnh xuống then cửa. “Ai dám mở cửa, ta chặt tay kẻ đó!” Tiểu cô tử sợ đến mức ngã phịch xuống đất, kinh ngạc nhìn ta. “Tẩu tẩu, tẩu điên rồi sao? Ngoài kia là gia quyến của ân nhân cứu mạng ca ca đấy!” Ân nhân cứu mạng? Kiếp trước, ta cũng từng nghĩ nàng ta là ân nhân. Cho đến khi đứa con trai ngoan của nàng ta tự tay dìm chết con gái ta xuống nước.
Phụ thân ta thường nói, đời này ta chẳng cần vất vả bon chen, chỉ cần tìm một nhà biết nói đạo lý, ăn ngon ngủ kỹ, vậy cũng đủ sống những ngày yên ổn. Khi Trấn Bắc Hầu phủ tìm một cô nương xung hỷ cho thế tử đang bệnh nặng, phụ thân nhận sính lễ rồi đưa ta vào Hầu phủ. Sau khi thế tử tỉnh lại, Hầu phủ quên bẵng ta trong thiên viện, suốt bao ngày liền hộp cơm chỉ có cháo trắng với dưa muối. Cho đến khi vị thế tử phi tương lai chỉ vào mũi ta, hỏi một nha đầu xung hỷ dựa vào đâu mà ngồi đây ăn tiệc. Ta lau nước sốt bên khóe miệng, nhìn móng tay nàng ta đã hơi xanh, nói: “Tiểu thư vẫn nên mời đại phu xem trước đi, đứa trẻ trong bụng người, e rằng chẳng phải của thế tử.” Ta tên Nguyễn Thanh Hòa, sau khi vào Trấn Bắc Hầu phủ liền trở thành di nương nhàn nhã nhất trong phủ. Di nương nhà khác bận học đàn thêu hoa, cũng có người ngày ngày bưng canh bổ đến tiền viện. Còn ta mỗi ngày chỉ canh hộp cơm nhà bếp đưa tới, mong bên trong có được một miếng thịt còn nguyên bì.
Khi chia tay Bạc Dạ, tôi đã nói với anh rất nhiều lời khó nghe. Những thứ trong nhà có thể đập được, tôi đều đập hết. Những món quà anh từng tặng, tôi cũng lần lượt ném vào thùng rác. Ảnh chụp chung của chúng tôi bị tôi xé thành từng mảnh vụn, vương vãi khắp sàn nhà. Anh ôm lấy tôi, hết lần này đến lần khác cầu xin tôi hãy chờ anh thêm một chút. Nỗi đau trong đáy mắt gần như tràn ra ngoài. Nhưng khi ấy, lòng tự trọng của tôi quá lớn. Tôi chỉ muốn dùng những lời lẽ sắc bén nhất để đẩy anh ra thật xa.
Vốn dĩ đã hẹn ước sẽ đối xử tốt với ta cả đời, vị hôn phu bỗng nhiên thay đổi. Sau đó, ngay trong ngày đại hôn, trước mặt đông đảo khách khứa, hắn từ hôn ta. Nghe nói hắn đã trọng sinh. Nghe nói hắn muốn lấy lại hết thảy những gì thuộc về mình. Nghe nói hắn muốn sủng ái người con gái mà kiếp trước hắn từng bỏ lỡ, người mà dẫu hắn có mất đi tất cả vẫn một lòng đối xử tốt với hắn. Nữ nhân kia đương nhiên không phải là ta. Sau này, lại nghe nói hắn tạo phản thành công. Nghe nói hắn muốn lập một thứ nữ làm Hoàng hậu. Nghe nói hắn đang tìm kiếm viên trân châu đẹp nhất thế gian để khảm lên mũ phượng của tân hậu.
Từ khi biết ghi nhớ mọi việc, ta đã thấu triệt tinh túy của bốn chữ “lùi để tiến”. Thuở nhỏ, đích trưởng tôn trong tộc cướp xâu hồ lô đường của ta, ta liền trở tay đập vỡ đầu mình. Ta đội gương mặt đầy máu, đi khắp nơi dập đầu khóc lóc, nói rằng cái mạng hèn này của ta không xứng được ăn đường. Các bậc trưởng bối sợ đến phát điên, phạt hắn quỳ trong từ đường suốt ba ngày ba đêm. Trong khuê các, biểu tỷ chê ta thêu hoa giống sâu bọ. Ta lập tức cắt nát đồ thêu đầy phòng, lại đâm mười đầu ngón tay đến máu thịt be bét, yếu ớt quỳ trước cửa phòng tổ mẫu thỉnh tội. Tổ mẫu giận dữ, cho rằng biểu tỷ lòng dạ độc ác, trực tiếp đưa nàng ta vào am ni cô. Sau khi gả vào Võ An hầu phủ, ta gặp ngoại thất mà phu quân nuôi bên ngoài, Lâm Thiển Thiển. Hội hoa đăng tiết Thượng Nguyên, nàng ta trước mặt mọi người cố ý làm vỡ cây trâm ngọc phu quân tặng ta. “Tỷ tỷ, xin lỗi, thiếp thân vụng về. Hầu gia ngàn vạn lần đừng trách tỷ tỷ không giữ kỹ vật ngự ban này…” Các phu nhân nhà quan xung quanh đều ném ánh mắt khinh thường, chờ xem trò vui về phía ta. Mắt ta đỏ lên, trực tiếp rút bội kiếm của thị vệ bên cạnh, ghì chặt lên cổ mình. “Lâm muội muội nói đúng! Là ta không xứng đeo vật ngự ban này. Hôm nay ta sẽ ở ngay trên đường lớn này lấy cái chết tạ tội, thành toàn mối tình tuyệt mỹ của muội và Hầu gia!”
Xuyên thành đích nữ thật, đích nữ giả chuẩn bị tìm sơn phỉ để làm nhục ta. Đích nữ giả cười duyên dáng: “Tỷ tỷ, ca ca thích là ta, vị hôn phu của tỷ cũng thích là ta, tỷ đừng hòng tranh giành với ta!” Ta cảm thấy nàng ta nói rất đúng, thế là ta tráo đổi những bức thư mà bọn họ gửi cho sơn phỉ. Sơn phỉ bắt được ca ca và vị hôn phu, làm nhục bọn họ hết lần này đến lần khác. Ta lại lấy loại thuốc lợi hại nhất ở Nam Phong Quán, khiến ca ca và vị hôn phu hoàn toàn yêu nam nhân. Nếu ta đã không tranh được sự sủng ái của bọn họ, vậy thì đích nữ giả cũng đừng hòng có được sự sủng ái của bọn họ!
Công ty tổ chức team building, chị sếp họ Trương nhất quyết kéo tất cả tới siêu thị hàng nhập khẩu đắt đỏ nhất Thượng Hải để “mở mang kiến thức”. Đến quầy tính tiền, chị ta xách một hộp thịt bò M9, đứng trước mấy nhân viên mới khoe khoang hồi lâu, nói đây là quà gặp mặt đặc biệt chuẩn bị cho một khách hàng lớn. Không ngờ vừa quay sang, chị đã thấy tôi bình thản lấy từ giỏ ra năm hộp bò A5 thượng hạng. Nụ cười trên môi chị lập tức cứng đờ. Chị bước nhanh tới, giọng đầy mỉa mai: “Ồ, chơi lớn ghê nhỉ? Còn trẻ mà không lo làm ăn tử tế, số tiền này từ đâu ra vậy?” Tôi chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ hờ hững đáp: “À, mua về cho chó ăn.” Một câu ấy chẳng khác nào đốt cháy ngòi nổ. Chị ta lập tức gào lên: “Mày dám xúc phạm tao à!”, rồi giật phăng hộp bò trong tay tôi, tung chân đá khiến tôi ngã nhào xuống sàn. Chưa chịu dừng, chị còn chỉ thẳng vào mặt tôi, mắng tôi là thứ đàn bà không biết liêm sỉ. Tôi khó nhọc bò dậy, nhìn chị ta đập tan chiếc Porsche của mình, nước mắt cuối cùng cũng không kìm nổi mà rơi xuống. Tay run lên, tôi gọi cho giám đốc nhân sự: “Tôi nghỉ việc. Ngay lập tức. Ngay bây giờ.” Vừa cúp điện thoại, máy đã rung liên tục — Chủ tịch gọi đến hết cuộc này tới cuộc khác!