Trang chủTruyện

Lọc Truyện

Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia

Tào Khang Cạn Nghĩa

“Phu nhân, chuyện nạp thiếp ta đã định rồi.”   Lúc Đoạn Khánh nói ra lời ấy, ta đang cúi mình sửa lại từng nếp trên bộ lễ phục hắn sẽ mặc vào cung ngày mai, đầu ngón tay thoáng khựng lại, suýt nữa va nghiêng chiếc lồng than đặt bên cạnh.   Hắn vẫn thản nhiên ngồi đó, một chân gác lên chân kia, chẳng buồn để ý đến sắc mặt ta, chỉ thong thả nói tiếp.   “Ta định đón cô nương Chu gia vào phủ, chính là vị quý nữ tiền triều nàng từng gặp.”   “Năm xưa lão tử theo hoàng thượng chinh chiến giành thiên hạ, đầu lúc nào cũng như buộc nơi thắt lưng, nay đã đường đường được phong Quốc Công, muốn rước một đích nữ Hầu phủ làm thiếp thì có gì quá đáng?”   “Ngay cả nhà lão Hàn, một đám người chân lấm tay bùn chẳng đọc nổi mấy chữ, còn cưới được cô nương Bá phủ về làm kế thất kia mà!”  

0.0
19 ch
Nữ Cường
Giả Thâm Tình

Ngày ta chết, ta mới biết phu quân giam cầm ta cả đời này lại là thân nữ nhi. Nàng ta vì muốn tiếp cận người nam nhân đã có hôn ước từ trong bụng mẹ với ta, nên đã dùng một tờ hôn thư nhốt ta nơi hậu trạch. Nàng ta giương mắt nhìn gia tộc ta sụp đổ, dẫm lên thi thể ta mà trèo lên vị trí cao. Trọng sinh trở lại cái ngày nàng ta giả vờ "vừa gặp đã yêu", ngang nhiên chặn đường cưỡng ép dâng sính lễ cưới ta làm thê tử. Ta nhìn gương mặt thâm tình thâm ý quen thuộc nhưng đầy sự giả tạo của nàng ta, nhẹ nhàng bật cười thành tiếng: "Muốn cưới ta? Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa đấy?"  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Xuân Phong Bất Độ

Trong hội thơ đêm Thượng Nguyên, ta dựa vào một bài 《Lâm Giang Tiên》 giành được ngôi đầu, đồng thời thắng về một tờ hôn thư với trúc mã Tiêu Yến. Sau khi thành thân, Tiêu Yến đối xử với ta cực kỳ tốt, khiến tất cả quý nữ chốn kinh thành đều ngưỡng mộ ta đã gả đúng người. Chỉ mình ta biết, vào đêm Thượng Nguyên hằng năm, hắn đều một mình ngồi trong thư phòng cho đến tận bình minh. Trước lúc lâm chung, ta siết chặt tay hắn, giọng run rẩy hỏi: “Phu quân, kiếp sau chàng có còn nguyện cùng ta…” Ta còn chưa dứt lời, hắn đã lạnh mặt phất tay áo: “Thẩm Tri Vi, nàng có biết hôm ấy ta đã sớm bày sẵn thế cục, tất cả vốn nên thuộc về Nhu Nhi hay không? Nàng cướp mất nhân duyên của nàng ấy, khiến nàng ấy phải tha hương… Kiếp sau, đừng xuất hiện làm bẩn mắt ta nữa.” Ánh mắt hắn hung lệ, trong lời nói chẳng còn lấy nửa phần dịu dàng thuở trước. Lòng ta bỗng dâng lên nỗi phẫn uất khôn nguôi: Liễu Ngọc Nhu là biểu muội họ xa của Tiêu Yến, kể từ sau hội thơ hôm ấy liền biến mất không rõ tung tích. Nhưng nếu Tiêu Yến đã có người trong lòng, tại sao hắn không chịu nói sớm, để ta uổng phí cả một đời chân thành! Một luồng tanh ngọt trào lên cổ họng, ta đột ngột phun ra một ngụm máu tươi, mí mắt nặng nề khép xuống… Khi mở mắt ra lần nữa, ta không ngờ mình lại trở về đêm Thượng Nguyên, lúc đèn hoa sáng rực như ban ngày, tiếng ngâm thơ đang lúc náo nhiệt nhất. Đã đến lượt ta. Ánh mắt của tất cả mọi người trong điện đều đổ dồn về phía này, Tiêu Yến đứng dưới bậc thềm, khóe môi thấp thoáng nụ cười đầy tính toán mà đến chết ta cũng không thể nào quên. Ta cụp mắt mỉm cười, nghiêng người nhẹ nhàng đẩy Liễu Ngọc Nhu bên cạnh ra trước: “Tiểu nữ tài sơ học thiển, nào dám múa rìu qua mắt thợ? Liễu tiểu thư tài hoa đầy mình, chi bằng để nàng ấy làm thơ đi.”   

0.0
9 ch
Nữ Cường
Không Tranh Sủng, Ta Trèo Tường Ăn Dưa Chốn Hậu Cung

Hậu cung Úy quốc quanh năm chẳng thiếu chuyện phong nguyệt.   Triệu Tài nhân ngày ngày liếc mắt đưa tình với vị Thị lang trẻ tuổi, còn Ngụy Mỹ nhân thì đêm nào cũng có thể khiến chiếc yếm uyên ương đỏ của mình xuất hiện bên thắt lưng một nam sủng khác.   Các phi tần bận vụng trộm, cung nữ bận canh gác, còn ta bận ngồi trên đầu tường vừa cắn hạt dưa vừa viết những câu chuyện chẳng tiện đọc giữa ban ngày.   Một hôm, Hoàng đế đứng dưới chân tường, ngẩng đầu nhìn ta với vẻ trầm ngâm.   “Nàng vào cung đã lâu mà chưa từng vụng trộm, chẳng lẽ là vì Trẫm…”   Ta kinh hãi đến mức trượt khỏi bờ tường.   “Không phải, ta không có, bệ hạ chớ nghĩ nhiều, ta chỉ là lãnh cảm mà thôi!”   Sáng hôm sau, vị Yến Vương trong truyền thuyết vừa có dung mạo tuyệt thế vừa mắc chứng bất lực lại tìm đến tận nơi.   Hắn nhìn ta một lúc rồi hỏi: “Nghe nói nàng lãnh cảm?”   Úy quốc quả nhiên là một nơi điên rồ.   Từ khi biết suy nghĩ, ta đã không biết bao lần hỏi phụ thân cùng một chuyện.   “Rốt cuộc vì sao Úy quốc của chúng ta lại thành ra thế này?”   Phụ thân suy ngẫm hồi lâu mới đáp: “Có lẽ mồ mả tổ tiên có vấn đề.”  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Cuộc Gọi Lúc 2h Sáng Của Phụ Huynh

Kỳ nghỉ hè, đúng hai giờ sáng, một phụ huynh học sinh nhắn tin cho tôi. [Cô giáo đang thức để chịu tang mẹ sao? Xin chia buồn nhé.] Sáng hôm sau tỉnh lại, nhìn hơn mười tin nhắn trong điện thoại, tôi ngơ ngác mất mấy giây. [Gì vậy?] Bên kia lập tức trả lời: [Hóa ra mẹ cô vẫn chưa chết à, tôi còn tưởng cô đang canh tang. Nếu rảnh rỗi như thế, vậy sao cả đêm không trả lời tin nhắn của tôi?]  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Kết Hôn Giả Hai Năm, Chồng Tôi Lại Yêu Thật

Một lần say rượu, Chương Phùng Niên đồng ý với lời tỏ tình của tôi.   Ba ngày sau, anh ta liền đuổi theo ánh trăng sáng Lâm Yên ra nước ngoài.   Chỉ gửi cho tôi một đoạn ghi âm để qua loa cho xong: “Xin lỗi, A Duyên, em có thể gặp được người tốt hơn.”   Cứ thế, tôi bị đá.   Trở thành trò cười trong vòng bạn bè của anh ta.   Hai năm sau, người lại trở về.   Trong bữa tiệc đón anh ta, từ đầu đến cuối tôi đều im lặng nghe những người xung quanh khen hai người họ xứng đôi đến mức nào.   Dường như họ cố ý nói cho tôi nghe.   Còn Chương Phùng Niên ôm eo người phụ nữ bên cạnh, sau khi chú ý đến tôi thì hơi bất ngờ: “A Duyên, em sẽ không vẫn còn canh cánh chuyện của anh chứ?” Anh ta cười áy náy một tiếng, “Hai năm trước cứ coi như anh không hiểu chuyện, chưa suy nghĩ kỹ đã đồng ý với em. Đừng để bụng nữa được không? Sau này vẫn có thể tiếp tục làm bạn.”   Lời này nói ra, người không biết còn tưởng tôi là kẻ dây dưa không buông.   Tôi không trả lời, điện thoại trong túi đúng lúc vang lên.   Tai tôi hơi kém, nhận điện thoại luôn có thói quen bật loa ngoài, vì vậy vừa kết nối, giọng nói từ tính bên kia lập tức vang khắp phòng bao:   “Vợ đâu rồi? Anh tới đón em.”

0.0
17 ch
Ngôn Tình
Sơn Hà Vạn Sắc

GIỚI THIỆU:   Ta sinh ra đã chỉ có thể nhìn thấy hai màu đen trắng.   Sau khi được Triệu Độ cứu, ta mới có thể cảm nhận được đôi chút màu sắc.   Đại sư nói, đó là bởi ta đã gặp được “người trời định”.   Vì vậy, ta cam tâm tình nguyện vào quân doanh, trở thành mưu sĩ của Triệu Độ.   Chỉ dựa vào ba tấc lưỡi, không tốn một binh một tốt, ta đã thay hắn ép lui ba mươi vạn đại quân địch quốc.   Triệu Độ thường nói với ta: “Thanh Từ là tri kỷ của ta, ba đời có phúc ta mới được gặp nàng.”   Cho đến khi ta được tìm về phủ Thừa tướng với thân phận “thiên kim thật”, thiên kim giả rơi hai hàng nước mắt.   Người bày mưu tính kế cho Triệu Độ liền biến thành nàng ta.   Người ép lui đại quân địch quốc cũng biến thành nàng ta.   Triệu Độ cùng phụ mẫu ta đồng loạt khuyên ta:   “Cẩm Nhi biết con sắp trở về phủ, đã khóc suốt cả đêm.”   “Công lao của con trong quân doanh cứ nhường cho Cẩm Nhi đi, coi như bồi thường cho con bé.”   Về sau, quân vương muốn chọn một nữ nhi của phủ Thừa tướng tới địch quốc hòa thân, bọn họ lại đẩy ta ra ngoài.   Triệu Độ nói: “Đây là chuyện tốt vì nước vì dân, nàng gả sang đó sẽ trở thành Vương hậu, coi như chúng ta bồi thường cho nàng.”   Ta không khóc cũng không làm loạn, khoác giá y, lên đường xa xôi tới địch quốc.   Nhưng ngay khoảnh khắc tận mắt nhìn thấy dung mạo của quân chủ địch quốc…   Nhân gian trong mắt ta, muôn hồng nghìn tía.  

0.0
13 ch
Ngôn Tình
Ngày Tôi Không Còn Đợi Anh

Năm năm trước, tôi mang thai đứa con của Bùi Diên Lễ, dựa vào đứa trẻ này mà gả vào Bùi gia, trở thành người vợ danh chính ngôn thuận của anh.   Năm năm qua, Bùi Diên Lễ chẳng hỏi han gì đến tôi và con, lạnh nhạt đến cực điểm.   Ba ngày trước, đứa con của tôi và anh bất ngờ gặp tai nạn xe rồi qua đời, còn anh cùng bạch nguyệt quang đi xa tới Tây Lợi, nắm tay nhau hoàn thành tâm nguyện đã hứa từ thời niên thiếu.   Ngày thứ ba sau khi Tiểu Trì chết, Bùi Diên Lễ vẫn chưa xuất hiện.

0.0
15 ch
Hiện Đại
Sau Khi Bị Hủy Hôn, Tôi Gả Cho Đối Thủ Của Anh

Sau khi em gái thiên kim thật trở về, Cố Tư Niên thu lại chìa khóa biệt thự của tôi, công khai tin kết hôn với cô ta.   Tôi vắng mặt trong hôn lễ, anh ta thờ ơ nói: “Đỡ cho cô ấy khỏi một khóc hai nháo ba thắt cổ.”   Thế nhưng em gái lại nhất quyết muốn xác nhận tôi có an toàn hay không.   Điện thoại vừa kết nối, tiếng khóc nháo của tôi quả nhiên vang khắp toàn trường.   “Đừng, ca ca tha mạng… ưm…”   Cố Tư Niên lập tức đỏ mắt phát điên, trong một đêm tra xét tất cả khách sạn trong thành phố.

0.0
9 ch
Hiện Đại
Cựu Ái Thành Không

Năm thứ bảy kết hôn với Thẩm Từ, Lâm Vãn phát hiện mình cuối cùng cũng không thể rơi thêm một giọt nước mắt nào vì anh ta nữa.   Đêm mưa cuối thu, cô một mình ngồi trong thư phòng trên tầng ba của biệt thự. Bên ngoài cửa sổ, những hạt mưa trườn dài trên mặt kính, như từng vết sẹo trong suốt.   Trước mặt là bản báo cáo tài chính quý của Thẩm gia. Cô cầm bút đỏ khoanh lại vài số liệu bất thường, động tác bình tĩnh như đang phân tích công ty của một người xa lạ.   Màn hình điện thoại bỗng sáng lên, tiêu đề bản tin hiện rõ: [Tổng tài Thẩm thị - Thẩm Từ vì đổi nụ cười của mỹ nhân, mạnh tay chi cả chục triệu để đấu giá một chiếc vòng ngọc phỉ thúy tặng Tô Mộng Lộ.]    Đầu ngón tay cô khựng trên màn hình đúng một giây rồi lặng lẽ vuốt sang. Trái tim chẳng hề loạn nhịp, hô hấp vẫn như thường, thậm chí đến cả một tiếng cười mỉa mai cô cũng chẳng buồn nhếch.  

0.0
6 ch
Nữ Cường
Táo Chua

“Chẳng lẽ đứa trẻ sinh ra từ cuộc tình vụng trộm nồng nàn, lại thua kém lũ ranh con được tạo ra trong cơn nửa tỉnh nửa mê với một bà vợ nhạt nhẽo vô vị?” Say khướt, Mạnh Quang Huy ợ một tiếng, hắn ngâm nga như thể đang diễn kịch trên sân khấu. Hắn chống tay sau mông, ưỡn lưng vểnh đít bước ra khỏi nhà, men theo con đường đất chật hẹp trong làng đi về phía đông. Đến gốc cây táo to ở đầu làng, hắn dừng lại một lát rồi lại quay đầu rẽ sang hướng tây. Tôi, từ cái tuổi mới chập chững biết đi, đã luõi bám theo sau lưng người đàn ông này, vừa loạng choạng đuổi theo vừa gọi “bố ơi, bố ơi”.

0.0
40 ch
Niên Đại
Ngày Chồng Đòi Ly Hôn, Tôi Nhận Được Chẩn Đoán Ung Thư Của Anh

Ngày tôi nhận được giấy chẩn đoán chồng mắc ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối, anh ta đang đẩy một bản thỏa thuận ly hôn đến trước mặt tôi.   Lục Chiêu Lâm ôm nữ trợ lý đang mang thai, giọng điệu như đang bố thí: “Tô Vãn Tình, nhà và xe để lại cho cô, còn cổ phần công ty thì một phần cô cũng đừng hòng lấy.”   Tôi nhét giấy chẩn đoán trở lại túi, cầm bút lên.   Còn có thể làm sao nữa chứ? Chiều anh ta thôi.   Dù sao cũng là người sắp chết rồi.

0.0
10 ch
Hiện Đại
Em Gái Tranh Gả Cho Chồng Cũ Của Tôi

Kiếp trước, trên đường về làng, tôi bị người ta hãm hại.   Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong ruộng ngô, cúc áo bung ra, bên cạnh còn ngã một kẻ xấu xa bị cả làng chửi rủa.   Cha mẹ sợ tôi làm hỏng thanh danh của gia đình, ngay trong ngày đã bịt miệng rồi trói tôi vào phòng tân hôn.   Em gái lại mạo danh tôi, cầm giấy báo trúng tuyển của tôi lên thủ đô.   Ba năm sau, nó tính kế cậu ấm nhà hào môn không thành, bị đuổi học, danh tiếng cũng tiêu tan, cuối cùng nhảy từ nóc tòa nhà giảng dạy xuống.   Ngược lại, tôi đã chịu đựng qua quãng thời gian đó, chờ đến khi vụ án cũ của chồng được lật lại.   Cảnh sát điều tra rõ anh ấy bị người ta vu oan, kẻ ra tay là đứa con trai mà cha anh ấy nuôi ở bên ngoài.   Anh ấy rửa sạch tiếng xấu, được gia đình giàu có nhận về, cũng đưa tôi rời khỏi ngôi làng đó.   Mở mắt ra lần nữa, em gái đã giành trước chui vào ruộng ngô.   Khi tôi dẫn người chạy tới, nó đang ôm người đàn ông kia, quần áo xộc xệch, hoàn toàn không thấy sợ hãi.   Thấy tôi đứng trước đám người, nó cười với tôi đầy hả hê.   “Chị, lần này đến lượt em hưởng phúc rồi, phần việc khổ sai ở thủ đô để lại cho chị.”   Tôi đưa tay kéo nó, muốn nó mặc quần áo cho đàng hoàng trước.   Người đàn ông lại miễn cưỡng mở mắt, đẩy tôi ra một cái, chắn nó ở phía sau.   “Thử động vào cô ấy một cái xem.”   Tôi nuốt chút tình cũ kia xuống, suốt đêm thu dọn giấy tờ của mình.   Trước khi trời sáng, tôi bước lên chuyến tàu đi về phía bắc.

0.0
8 ch
Hiện Đại
Khê Hòa

Vị hôn phu Bùi Chiêu đào hôn ba tháng nay đã trở về, bên cạnh hắn còn dắt theo biểu muội.    Hắn dịu dàng nắm lấy tay nàng ta.    Vừa nhìn thấy ta, hắn đã nhíu chặt mày, nói: "Thân thể Ninh Nhi không tốt, nàng làm biểu tỷ lý ra nên chăm sóc muội ấy cho tử tế. Muội ấy rất mong manh, nàng lại tỉ mỉ rộng lượng, tốt nhất là theo sát chăm sóc, ta mới yên tâm."   Ta xoắn chặt chiếc khăn tay, đang định lên tiếng.    Hắn mất kiên nhẫn ngắt lời: "Được rồi, ta biết ba năm trước có lỗi với nàng, nhưng chẳng phải ta đã về rồi sao? Chỉ cần nàng đối xử tốt với A Ninh, ta sẽ thực hiện hôn ước."   Thế nhưng, ta chỉ muốn nói cho hắn biết. Rằng ngay tháng thứ hai sau khi hắn đào hôn, ta đã được Tạ tiểu Hầu gia mang sính lễ đến cầu thân rồi.

0.0
8 ch
HE
Vũ Đình Chi Hậu

Từ nhỏ, kế mẫu đã đặt ra quy củ cho ta: không được khóc, không được làm loạn, không được chống đối trưởng bối.    Nếu không thì chính là bất kính, bất hiếu, phải chịu đòn roi vào lòng bàn tay.   Lòng bàn tay sưng lên rồi lại xẹp, xẹp rồi lại sưng, ta đã học được cách ngoan ngoãn nghe lời.   Vì vậy, khi vị hôn phu của muội muội không may mắc phải căn bệnh hiểm nghèo, muội ấy không muốn gả qua đó để sống cảnh góa phụ, ta đã đồng ý thay muội ấy xuất giá.   Nghe nói Tần Tự vốn là một thiếu niên tài giỏi, nhưng sau khi mắc bệnh thì tính tình trở nên vô thường.   Thế nhưng sau khi khăn hỷ được vén lên, thứ ta nhìn thấy lại là một gương mặt đang mỉm cười.   Tần Tự ôn nhuận, hòa nhã, đối xử với ta vô cùng tốt.   Ngày ta về nhà mẹ đẻ, hắn dù đang mang bệnh cũng cố chống đỡ thân thể, nhất định phải đi cùng ta.   Muội muội nhìn thấy Tần Tự đối xử với ta tốt như vậy, lại sinh lòng hối hận.   Nàng ta bước đến bên ta, muốn làm ra vẻ thân mật.   Nào ngờ đúng lúc đó, Tần Tự vừa hay đổi vị trí với ta.   Bàn tay muội muội vừa chạm vào góc áo của Tần Tự, hắn liền nghiêng người ngã vào lòng ta, phun ra một ngụm máu.   Ta kinh hãi thất sắc, chỉ thấy hắn run rẩy chỉ vào muội muội, giọng nói đầy bi thương:   “Ta biết thê muội không thích thân thể yếu ớt của ta. Nàng không muốn gả thì thôi, ta và tỷ tỷ nàng phu thê hòa thuận, cầm sắt hòa minh, cớ sao nàng vẫn còn muốn đến nhằm vào ta?”  

0.0
10 ch
Gia Đấu
Vọng Nhân Chu Não

Giữa cơn loạn thế, kẻ có thủ đoạn và dã tâm thường dễ bề nổi lên. Chu Não chính là một kẻ như vậy. Hắn chẳng có danh phận, chẳng có bối cảnh, nhưng từ tay trắng, hắn đã dựng nên cơ đồ giữa thành Lãng Châu. Kéo bọn sơn tặc về làm quân đội riêng, nhặt lũ ăn mày trong chợ về làm thân vệ, những việc rối ren mà người khác chẳng dám đụng vào, hắn đều nhận lấy và thu xếp gọn gàng. Lúc này, hắn đang trên đường trở về thành sau chuyến giao dịch xa. Đi đường cả ngày, Chu Não vừa khát vừa mệt. Khi rẽ qua một con phố dài, thấy trước mặt có một quán trà ven đường, hắn liền dẫn mấy người bạn buôn theo cùng đi vào, gọi một ấm trà nóng để giải khát và nghỉ chân. Vừa ngồi xuống, một bàn khách ở góc quán đã để mắt tới hắn. Đó là một thanh niên mặt mày khôi ngô, nhưng ánh mắt thì láo liên, lộ rõ vẻ xem thường.

0.0
40 ch
HE
Lên Nhầm Kiệu Hoa, Được Chồng Như Ý

Ta và A Uyển xuất giá cùng ngày, ai ngờ lại lên nhầm kiệu, kết nhầm phu quân. Sáng sớm hôm sau, Thẩm Chi Dự, vị hôn phu cũ của ta, dắt tay A Uyển tới tận cửa tìm đến. Hắn giọng ôn hòa, mắt như cười mà không cười. “Hôm qua đổi kiệu là sơ xuất của Thẩm mỗ, chuyện đã rồi, không bằng thuận theo ý trời.” “Ta chẳng oán nàng vì đã cùng người khác kết thành phu thê, chỉ mong nàng lòng dạ bao dung, để A Uyển được làm bình thê.” A Uyển nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào xin làm thiếp, chỉ mong ta đừng vì thế mà giận Thẩm Chi Dự. Ta ngáp dài một cái, tay đỡ thắt lưng còn ê ẩm, thầm trách kẻ nào đó đêm qua ra tay quá mức không biết tiết chế. “Các người nói xong chưa?” “Nói xong rồi thì mời về cho.” “Đêm qua vận động cả buổi, ta còn phải ngủ bù nữa.”

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Phúc Thủy Nan Thu

Vì muốn trút giận thay cho thanh mai, ngay ngày trước khi đến nhà ta đưa sính lễ, Từ Tinh Trúc đã chọn tòng quân. Hắn chỉ sai người truyền cho ta mấy câu: "Nàng quá hiếu thắng. Nếu không mài giũa tính tình, sau này gả vào cũng sẽ khiến gia trạch không yên." "Tang Du, ta cho nàng ba năm để học cho tốt cách làm một chủ mẫu xứng đáng." "Đến lúc đó, ta sẽ trở về cưới nàng." Ba năm sau, hắn đúng hẹn đưa sính lễ tới. "Nói với đại tiểu thư nhà các ngươi, Từ Tinh Trúc đến cưới nàng ấy rồi." Nhưng người gác cổng lại đầy vẻ nghi hoặc. "Ngài tìm nhầm cửa rồi phải không?" "Tiểu thư nhà ta, ba năm trước đã xuất giá rồi!"

0.0
6 ch
Cổ Đại
Suýt Mất Mạng Vì Sinh Khó, Chồng Lại Đặt Tên Con Gái Theo Mối Tình Đầu

Tôi suýt mất mạng trên bàn sinh vì ca sinh khó, đến khi tỉnh lại, thứ đầu tiên nhìn thấy là Cố Thành Tiêu đang ôm con gái trong lòng.   Gương mặt anh tràn ngập niềm vui của một người đàn ông lần đầu được làm bố.   “Cẩm Thời, em vất vả rồi.”   “Anh đã nghĩ xong tên cho con, gọi là Khuynh Vi, Cố Khuynh Vi.”   Tôi nhìn khuôn mặt nhỏ bé có đôi mày và ánh mắt giống anh đến tám phần, rồi bình tĩnh nói: “Cố Thành Tiêu, chúng ta ly hôn đi.”   Anh lập tức ngẩng lên, hàng mày cau lại vì sửng sốt: “Ly hôn?   Chỉ vì một cái tên thôi sao?”   “Đúng, chỉ vì cái tên ấy.”   “Con gái là do tôi mang nặng đẻ đau, vậy mà anh lại đặt cho con một cái tên giống hệt cô ta.”   “Cố Thành Tiêu, anh cố tình khiến tôi ghê tởm đúng không?”  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Thanh Lưu

Tâu Lan Sinh luôn mang trong lòng hình bóng bạch nguyệt quang Ninh Thanh. Nhận thấy ngoại hình giống hệt anh trai mình, Ninh Hồng đã chủ động tiếp cận và tiến vào cuộc đời Châu Lan Sinh. Cốt truyện xoay quanh mối quan hệ tình cảm phức tạp bắt đầu từ vai trò "kẻ thay thế" này, nhưng dần dần phát triển thành tình yêu chân thật.

0.0
10 ch
HE
Thư Nguyệt

Ta là đích nữ duy nhất của Tể tướng đương triều.    Vì vô tình ng/ã xuống nước trong yến tiệc thưởng hoa, ta được Ngũ hoàng tử Tiêu Cảnh Hành cứu m/ạng.    Hắn chủ động cầu xin Hoàng thượng ban hôn, lại đối với ta muôn phần dịu dàng, che chở. Cha ta liền dốc hết toàn lực, giúp hắn đ/oạt được ngôi vị Thái tử.    Nào ngờ sau khi lên ngôi, hắn lại đày cả tộc Thẩm gia ta đến nơi biên ải xa xôi, nghèo khổ.    "Trẫm ngày nay có thể lên ngôi Hoàng đế, tất cả đều là công lao của đích nữ Lục gia - Tích Dao! Có liên quan gì đến Thẩm gia ngươi?"    "Tích Dao tài mạo vẹn toàn, lại bị Thẩm gia các ngươi hại đến mức phải lưu lạc chốn lầu xanh. Vậy mà kẻ tư chất tầm thường, ngu ngốc như ngươi lại được làm Hoàng hậu!"    Ta bị đày vào lãnh cung, ôm hận mà chet...    Vào đúng ngày được trọng sinh, ta liền căn dặn nha hoàn: "Ngươi hãy lén tung tin ra ngoài: Đích nữ của Tể tướng đương triều - Thẩm Thư Nguyệt, đem lòng ái mộ Thất hoàng tử, đời này kiếp này không chàng không gả."

0.0
10 ch
HE
Vũ Khúc Na Uy

Lần thứ ba người bạn thanh mai trúc mã nhắc đến cô bạn học nghèo kia, tôi không nhịn được bật cười trêu anh. “Cậu thử nói xem, có khi nào cô ấy thích cậu không?” Sắc mặt anh lập tức nghiêm lại, nhìn tôi bằng vẻ chân thành hiếm thấy. “Âm Âm, đừng đem chuyện này ra đùa. Cô ấy khác chúng ta. Đừng xem nhẹ bất cứ người nào đang cố gắng vươn lên.” Tôi tủi thân lè lưỡi. Sau này, hai người họ cùng thi vào học viện âm nhạc tốt nhất trong nước. Còn tôi thì buông cây violin xuống, một mình ra nước ngoài học tài chính. Trận chiến giữa đóa hồng đỏ và ánh trăng trắng, từ lâu đã trở thành chuyện cũ bị phủ bụi. Ngày tôi về nước, anh mời tôi ăn cơm, thuận tay gắp cho tôi một miếng cá. Tôi theo bản năng đẩy nó sang bên cạnh. Anh khựng lại, rồi im lặng rất lâu.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Bàn Tính Ngọc Và Tú Xuân Đao

Văn Án: Trời có mưa gió thất thường, Thẩm Lâm Xuân xuyên qua tới đây mới ngày thứ ba thì phụ mẫu đã qua đời. Đến ngày thứ bảy, gia tài cũng bị đám họ hàng ăn tuyệt hậu trong tộc chia chác sạch bách. Thôi thì tiền tài hết rồi lại kiếm ra, cùng lắm thì làm lại từ đầu, Thẩm Lâm Xuân nàng chẳng lẽ lại sợ chút khó khăn này sao? Chỉ là kẻ mà nàng nhặt về trong đêm mưa tầm tã kia thật sự quá mức phiền phức. Khắp người toàn máu, trong tay còn lăm lăm cây đao, nhìn qua đã biết chẳng phải kẻ hiền lành gì. Nhưng trong thoại bản đều viết, nhặt được nam nhân thoi thóp sắp chết thế nào cũng giấu giếm thân phận động trời. Phú quý cầu trong hiểm nguy, cứu hắn! … Ba năm sau, tửu lầu Yến Xuân Đài to nhất phố Chu Tước thuộc thành Kiến An đã thuộc về nàng. Còn vị Tần tham tướng nắm quyền binh cả thành khiến ai nấy đều kính sợ kia, ngày nào cũng tới tiệm của nàng ăn cơm, ngồi một cái là hết cả ngày. Ai mà dám nói chuyện với nàng vài câu, hắn liền trừng mắt nhìn kẻ đó. Đám tiểu nhị thì thầm to nhỏ:  “Vị đại nhân này, không lẽ là nhìn trúng chủ nhân nhà chúng ta rồi sao?” Thẩm Lâm Xuân gảy gảy bàn tính, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Nói bậy bạ, người ta tới để ăn cơm.” Đúng không nhỉ? Về sau nàng thật sự nhịn hết nổi đành ngồi xuống đối diện hắn, đem mọi chuyện ra hỏi cho ra lẽ: “Tần đại nhân, ngày nào ngài cũng tới đây mà ăn chẳng ăn, uống chẳng uống, rốt cuộc là muốn làm cái gì?” Kẻ lù khù như hũ nút kia, nhìn chằm chằm nàng một hồi lâu mới thốt ra được một câu: “Ta cứ nghĩ… nàng đã chết rồi.” Hướng dẫn trước khi đọc: Đoản văn nhẹ nhàng ngọt ngào. 1v1, Song khiết, HE. Thể loại: Cường cường, Yêu sâu sắc, Xuyên không, Ngọt văn, Kinh doanh, Nam chính trung khuyển. Tóm tắt một câu: Nàng nữ chưởng quầy khôn khéo và vị khách hàng lớn trả tiền theo tháng của nàng. Thông điệp: Tự lập tự cường.  

0.0
4 ch
HE
Tình Sâu Và Thiên Hạ

Ta đường đường là công chúa Nguyệt Uyển, vậy mà lại bị ép gả sang Đại Hạ cho Thừa vương, một vị vương gia nổi tiếng tàn phế.   Thành thân đã hơn một tháng, ta còn chưa từng nhìn thấy mặt phu quân trên danh nghĩa của mình.   Ấy vậy mà vị Vân trắc phi được sủng ái kia lại tìm đến tận cửa, vừa dâng trà vừa cười ngọt ngào mà khoe khoang rằng ngày nào Vương gia cũng ở lại viện của nàng ta, khiến nàng ta bận đến mức hôm nay mới có thể tới thỉnh an ta.   Ta nghe đến phiền lòng, thuận tay rút kiếm, chém chết nàng ta ngay tại chỗ.   Ban đầu ta còn tưởng Thừa vương biết chuyện sẽ nổi trận lôi đình, thậm chí muốn lấy mạng ta để báo thù cho người trong lòng.   Nào ngờ về sau, chính hắn lại giữ lấy cổ tay đang không an phận của ta, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuống.   “Vương phi chơi đủ chưa?”   “Chơi đủ rồi thì đến lượt bản vương.”  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Tướng Quân Phụ Tình Trở Về, Ta Giấu Con Đoạn Duyên

Tướng quân xuất chinh trở về, còn dẫn theo một nữ tử đang mang thai.   Nghe được tin ấy, ta đưa tay sờ bụng mình.   Bởi dáng người vốn gầy, thai đã năm tháng mới chỉ vừa lộ bụng. Chỉ cần khoác một chiếc ngoại sam rộng hơn đôi chút là hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ của người đang mang thai.   Nửa năm trước, ta phụng chỉ gả cho tướng quân. Bốn tháng trước, hắn phụng chỉ xuất chinh. Hiện giờ hắn trở về, bên cạnh lại có thêm một nữ tử mang thai ba tháng.   Tính tới tính lui, tình nghĩa hắn dành cho ta cũng chỉ hơn một trăm ngày.   Vậy còn gì phải do dự nữa?  

0.0
8 ch
Nữ Cường