Truyện mới cập nhật

Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia

Trước Mặt Ta, Kẻ Nào Dám Phản Bội Lời Thề!

Ta trời sinh đã có thể khiến mọi lời thề thành hiện thực, kẻ nào phản bội lời thề đều sẽ chịu báo ứng thảm khốc! Sư phụ từng thề với ta, ông ta sẽ dốc hết tâm huyết truyền thụ y thuật cả đời cho ta. Thế nhưng ông ta lại giấu giếm châm pháp bảo mệnh quan trọng nhất, kết quả là ngày hôm sau gân tay ông ta co quắp, không bao giờ cầm kim được nữa. Tú tài thanh mai trúc mã của ta hứa hẹn rằng, ngày đề tên trên bảng vàng cũng là ngày hắn ta cưới ta, nếu phụ bạc thì kiếp này đừng hòng đỗ đạt công danh. Sau khi hắn ta đỗ Trạng nguyên, hắn ta lại nhận tú cầu của nhà Thừa tướng. Thánh chỉ vừa hạ, Lại bộ liền tra ra hắn ta gian lận thi cử, bị cấm thi vĩnh viễn. Danh tiếng của ta truyền đến tai trong cung, vị Công chúa nổi tiếng hay ghen tuông kia triệu kiến ta. Nàng ta muốn ta vào cung, đi chứng kiến Phò mã có chung thủy với nàng ta hay không. Tiền thưởng là vạn lượng vàng. Ta nhìn đống vàng thỏi chất cao như núi trước mắt, lần đầu tiên cảm thấy, có lẽ trên thế gian này nên có thêm nhiều kẻ giả tạo như vậy.

0.0
8 ch
Nữ Cường
Hai Mươi Tám, Tuổi Trẻ Phơi Phới

Trên chuyến xe buýt đến gặp bạn trai, tôi đã gặp một cô gái có ngoại hình giống hệt mình.   Cô ấy có cùng một kiểu vali, cùng một chiếc bình nước và cùng một chiếc điện thoại với tôi.   Ngay cả bạn trai của chúng tôi, cũng là cùng một người.   Đến lúc đó tôi mới biết, cô ấy là đóa hồng được Cố Nguyên nuôi dưỡng, chăm bẵm theo dáng vẻ năm mười tám tuổi của tôi.   “Nam Gia không thể mãi mãi mười tám tuổi, nhưng không sao cả, luôn có những cô gái mười tám tuổi xuất hiện."   Cố Nguyên nói không sai.   Vì vậy, tôi đã cho anh ta leo cây trong buổi lễ ra mắt gia đình vào đêm giao thừa, quay người đặt vé máy bay ra nước ngoài tu nghiệp.   Tôi thực sự không thể mãi mãi mười tám.   Nhưng tôi có thể khiến bản thân ở tuổi hai mươi tám, vẫn giữ vẹn nguyên nét thanh xuân phơi phới.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Nghe Ngọn Gió Tự Do

Sau khi kết hôn, tôi mới phát hiện ra mình chẳng hề thấu hiểu Chu Tế Trạch một chút nào.   Anh ta dường như rất thích đóng vai đấng cứu thế.   Thích đến mức, ngay cả vợ con của em trai cũng có thể dang tay nuôi nấng giúp.   Không biết từ bao giờ, mỗi câu mỗi chữ anh ta nói ra đều không rời khỏi Tống Yên.   Thậm chí còn dùng cả mạng sống để bảo vệ đứa con gái nhỏ kia.   Ngay cả vào ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, anh ta cũng bị một cuộc điện thoại gọi đi.   Tống Yên khóc lóc nhào vào lòng anh ta:   ”Có phải anh chê em bẩn thỉu, cho nên mới không chịu chạm vào em không?“   Ngày hôm đó, Chu Tế Trạch đã không kiềm chế được mà phá giới.   Tôi bị dọa sảy thai, đau đớn đến mức nghẹt thở trong bệnh viện.   Chính vào khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhiên buông bỏ tất cả.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Từ Bỏ Bảy Năm Hôn Nhân

Thẩm Tứ Bạch và tôi kết hôn đã bảy năm. Cũng trong suốt bảy năm ấy, anh ta nuôi một người tình nhỏ bên ngoài. Sau khi tôi mang thai, anh ta cuối cùng cũng cắt đứt toàn bộ liên lạc với cô ta, trở về nhà, toàn tâm toàn ý chăm sóc gia đình. Anh nấu cơm cho tôi, đưa tôi đi khám thai. Dịu dàng đến mức gần như khiến tôi tưởng rằng, cuối cùng mình cũng chờ được ngày anh hồi tâm chuyển ý. Nhưng vào ngày người tình nhỏ của anh kết hôn với người đàn ông khác, Thẩm Tứ Bạch lại hoảng loạn. Anh công khai xông vào lễ cưới của cô ta, cướp cô dâu ngay trước mặt tất cả mọi người. Bọn họ ôm chặt lấy nhau, trên mặt đều là nụ cười của những người vừa tìm lại được tình yêu suýt chút nữa đã đánh mất. Tôi đứng nhìn cảnh ấy, tự giễu bật cười. Ngày hôm sau, tôi đến bệnh viện phá thai. Khi Thẩm Tứ Bạch hốt hoảng chạy tới, ca phẫu thuật của tôi đã kết thúc. Tôi đưa đơn ly hôn cho anh. Mắt anh lập tức đỏ lên, trong giọng nói bật ra một tiếng nghẹn ngào: “Thời Du, em từ bỏ con của chúng ta, cũng muốn từ bỏ cả anh sao?” Tôi nhắm mắt lại, nhẹ giọng đáp: “Thẩm Tứ Bạch, bảy năm rồi, lẽ ra tôi nên từ bỏ anh từ lâu.”

0.0
8 ch
HE
Em Chồng Nợ Nặng Lãi Còn Tính Kế Tôi, Tôi Tiễn Cả Lũ Nhà Chồng Vào Tù

Cô em chồng âm thầm đặt trên mạng năm bộ máy tính, chọn kiểu thanh toán khi nhận hàng, rồi thản nhiên ghi địa chỉ giao là nhà tôi.   Lúc anh shipper gọi đến, tôi đang đứng trong bếp rửa bát, bàn tay đang cọ chiếc bát sứ bỗng chậm rãi khựng lại.   Năm bộ máy tính cộng vào cũng gần ba vạn tệ, tương đương khoảng một trăm triệu đồng, nước đi này của cô ta đúng là tính toán vang như tiếng pháo.   Tôi bình tĩnh nói: “Chú ơi, phiền chú chuyển sang tòa số 5 đối diện giúp cháu nhé, cháu cảm ơn.”   Cúp điện thoại xong, tôi lại cúi xuống rửa bát như chưa có gì xảy ra, thong thả chờ màn kịch hay sắp sửa lên sân khấu.   Không ngờ mới hai tiếng sau, mẹ chồng đã gọi tới, khóc nấc lên đến mức gần như không nói nổi thành câu.   Khi điện thoại của shipper gọi đến, dòng nước vẫn đang xối ào ào lên chiếc bát sứ trong tay tôi.   “Chào chị, bên em có năm bộ máy tính cần chị ký nhận, đơn hàng thanh toán khi giao, tổng cộng là hai mươi chín nghìn tám trăm tệ.”  

0.0
18 ch
Nữ Cường
Bài Học Đến Muộn

Bị gãy xương nằm viện đến ngày thứ bảy, tôi đang đánh bài với mấy bệnh nhân cùng phòng thì nhận được cuộc gọi của Lộ Chiêu Viễn. “Em đang ở đâu?” “Đang đi công tác, em nói với anh mấy lần rồi mà.” Tôi vừa đáp vừa lơ đãng đếm bài trong tay. Đầu dây bên kia bỗng vang lên: “Hứa Quý, ngẩng đầu lên.” Tôi khựng lại, theo phản xạ ngẩng đầu. Lộ Chiêu Viễn đang đứng ở cửa phòng bệnh, sắc mặt âm trầm đến mức như sắp nhỏ ra nước. Anh bước nhanh tới trước mặt tôi. “Gãy xương sao không nói cho anh biết? Tại sao không đến bệnh viện của anh phẫu thuật? Tại sao lại lừa anh là em đang đi công tác?” Nghe vị bác sĩ chỉnh hình giỏi nhất thành phố chất vấn liên hồi với giọng điệu chẳng khác nào một người chồng đang hờn dỗi, tôi bất đắc dĩ cong môi cười: “Bác sĩ Lộ bận lắm mà.” Dù sao anh cũng đã hơn một lần nói với tôi rằng anh thật sự rất bận, đừng chuyện gì cũng tìm anh, đừng lúc nào cũng quấn lấy anh. “Vết thương nhỏ thế này, em tự xử lý được rồi, không dám làm phiền anh.”  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Xuyên Thành Người Anh Trai Đi Theo Làm Của Hồi Môn Cho Nữ Chính

Xuyên thành người anh trai đi theo làm của hồi môn cho nữ chính Tác giả: A Tây Tháp Giới thiệu vắn tắt Liễu Tùy qua đời vì bệnh tật, không ngờ vừa nhắm mắt lại sống lại, xuyên vào một kẻ ốm yếu cùng tên với mình. Kẻ ốm yếu này còn bệnh nặng hơn cả anh, hai chân không thể đi lại, sợ ánh sáng, sợ gió, suốt ngày quấn kín mít như cái bánh tét nằm trên xe lăn. Quan trọng nhất, hắn là một nhân vật phụ định mệnh phải chết sớm trong tiểu thuyết Mary Sue. Nhân vật chính của cuốn sách là em gái hắn, Liễu Diệp, người được ca tụng là đệ nhất mỹ nhân thiên hạ. Theo kịch bản, Liễu Diệp nhà tan cửa nát, bị truy sát nên bất đắc dĩ phải đưa người anh trai bệnh tật đi nương nhờ hôn phu Cố Diệc Khuynh ở Tuyệt Kiếm Sơn Trang. Tại đó, cô sẽ quen biết và nên duyên với một loạt anh hùng hào kiệt võ lâm, nếm trải đủ hương vị ái tình rồi cuối cùng đạt được hạnh phúc. Trong cuốn sách này, Liễu Tùy có thể coi là công cụ hỗ trợ hoàn hảo nhất. Biết bao tai họa đều bắt nguồn từ hắn, em gái vì hắn mà vô cớ chịu tội, ngoại trừ Liễu Diệp ra thì chẳng ai ưa hắn cả. Liễu Tùy tự biết mình sống chẳng bao lâu nữa, sau khi biết được nội dung cốt truyện, anh dứt khoát buông xuôi, sống theo tinh thần phật hệ mỗi ngày, trân trọng những người có duyên. "Khụ khụ... ta chỉ là người định mệnh phải chết, không cần phải vì ta mà phiền lòng." Anh mỉm cười yếu ớt. Không ngờ nam chính Cố Diệc Khuynh nắm lấy tay anh, đôi mắt đẫm lệ: "Ngươi không được chết, ngươi không thể chết." Tất cả mọi người đều khóc lóc cầu xin anh đừng chết. Thụ có nhan sắc đỉnh cao, có rất nhiều người đơn phương theo đuổi (tôi nói thẳng luôn, chính là Mary Sue không não), công không phải là nam chính nguyên tác. Thẻ nội dung: Tình hữu độc chung, ngọt văn, xuyên thư. Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Liễu Tùy | Nhân vật phụ: Thẩm Dung Tuyết | Khác: Giới thiệu một câu: Tưởng là vạn người ghét, hóa ra lại là vạn người mê. Chủ đề: Hướng tới ánh sáng, sự sống vô giá.  

0.0
32 ch
Xuyên Sách
Mập Mờ Không Phải Tình Yêu

Tôi luôn nghĩ rằng mình và Chu Tự đang yêu nhau trong một mối quan hệ ngầm hiểu. Chúng tôi hôn nhau, ôm nhau, qua đêm cùng nhau, làm tất cả những việc mà các cặp đôi vẫn làm. Cho đến ngày hôm đó ở tiệm sách, chính tai tôi nghe thấy anh ta nói với người anh họ: "Quan hệ đơn giản lắm, bạn giường thôi." Người anh họ cười hỏi gặng: "Hàng miễn phí à?" Anh ta không phủ nhận. Khoảnh khắc đó tôi mới nhận ra, hóa ra những mập mờ và thân mật mà bản thân luôn cẩn trọng nâng niu, qua miệng anh ta lại chỉ đổi lấy một câu là cũng được. Sau này, vào lần chúng tôi cãi nhau gay gắt nhất, tôi nhìn anh ta và hỏi: "Tôi biết anh làm việc gì cũng đều lên ngân sách. Vậy còn tôi, ngân sách của anh dành cho tôi là bao nhiêu?"

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Tuyết Chôn Cố Nhân

Trưởng tỷ dựa vào thân thể quanh năm bệnh tật, ngang nhiên cướp mất mối hôn sự vốn thuộc về ta.   Sau khi nàng thành thân với Bình Tuyên hầu, suốt tám năm trời chẳng có lấy một mụn con, lại vì tính tình hay ghen mà khiến các muội muội bên nhà mẹ đẻ bị liên lụy, đường xuất giá trở nên gian nan trắc trở.   Hai vị thứ muội trong nhà vì nàng mà bị trì hoãn mấy năm xuân sắc, đến cuối cùng chỉ có thể vội vàng gả cho tú tài sa cơ lỡ vận.   Về sau, nàng khó khăn lắm mới mang thai được một đứa con, nào ngờ lúc sinh nở lại băng huyết, níu chặt lấy cổ tay ta, vừa khóc vừa gấp gáp nói:   “Những năm này muội mãi không chịu gả đi, chẳng phải vì vẫn oán hận ta đã đoạt mất hôn sự của muội hay sao?”   “Nay ta trả Lục lang lại cho muội. Cháu ngoại của muội còn nhỏ dại, cầu xin muội, cầu xin muội hãy thay ta đối đãi tử tế với nó…”   Cha mẹ vì thương xót nàng, tự tiện thay ta làm chủ, để ta trở thành kế thất của Lục Phương Chu.   “Phù Doanh là dì ruột của Thành ca nhi, sau này cũng là mẫu thân của nó, tất nhiên sẽ xem nó như con ruột mà hết lòng chăm nom.”  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Trầm Hương Tro Lạnh, Lại Thấy Minh Châu

Đây là năm thứ hai mươi ta ở bên cạnh Tiêu Triệt. Hắn phong cho một nữ tử dung mạo mỹ miều làm Quý phi. Nàng ta rất biết tranh khí, vào cung năm thứ hai đã sinh hạ hoàng tử. Hoàng tử chính là cục cưng trên đầu quả tim của Quý phi. Chỉ cần đứa trẻ khóc nháo một chút, Quý phi liền sai người đánh gậy khắp cả điện thái giám cung nữ. Ta khiển trách nàng ta hành sự quá mức tàn nhẫn. Quý phi liền rơi lệ ngay tại chỗ, Tiêu Triệt đau lòng khôn xiết. Hắn quay người trách phạt ta: "Hoàng hậu đã lâu không làm mẹ, tự nhiên sẽ không nhớ rõ đứa trẻ còn nhỏ khi khóc nháo, người làm mẹ là sốt ruột nhất." Ta đã lâu lắm rồi không làm mẹ. Nhưng ta từng có một đứa con. Nó mới ba tuổi, đã vì Tiêu Triệt mà mất mạng trong tay bọn tặc khấu. Cho nên ở kiếp này, ta không muốn vào cung nữa. Khi triều đình tổ chức tuyển tú qua tranh vẽ, ta liền nhét cho họa sư một thỏi vàng. Họa sư gật đầu: "Bảo đảm sẽ vẽ cô nương đẹp như tiên nữ để trúng tuyển!" Ta lắc đầu: "Không, ta muốn bị loại."

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Ta Là Công Thần

Ta thay thế Công chúa đi hòa thân ở Bắc Yến.  Mãi đến 5 năm sau, khi đại quân Nam Sở công phá kinh đô Yến, ta mới được trở về cố hương.  Thế nhưng, ta lại phát hiện có một kẻ thế thân đã thay thế tất cả mọi thứ của ta.  Cha mẹ ta đã trở thành cha mẹ nàng, nhà của ta đã trở thành nhà của nàng. Ngay cả thanh mai trúc mã từng có hôn ước với ta cũng đem lòng yêu nàng.  Nàng ta nhờ công lao ta thay Công chúa đi hòa thân mà trở thành khách quen trong cung, là khách quý của các bậc quyền quý, được muôn vàn sủng ái.  Khi ta trở về, nàng ta đã hạ đ/ộc vào trà của ta.  Ta cố nén cơn đau thấu tim gan, nhìn nàng ta trốn sau lưng thanh mai trúc mã kia mà cười tr/ộm.  Ta lập tức rút thanh đ/ao của thị vệ ra, vung về phía họ.  Đã không ai sống được, vậy thì cùng xuống địa ngục đi!  Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở về đúng ngày đại quân Nam Sở công phá kinh thành Bắc Yến.

0.0
8 ch
Nữ Cường
Ngã Kiến Thanh Vu

Khi trưởng tỷ sắp thành thân với Định An hầu, nàng lại bị Thái tử đương triều để mắt tới.   Cả nhà vui mừng khôn xiết.   Để cho Hầu phủ một lời giải thích, đến ngày đại hôn, họ đẩy ta ra thay thế.   Sau khi thành thân, Định An hầu vô cùng chán ghét ta.   Mỗi lần mở miệng đều là những lời mỉa mai cay nghiệt:   “Thô tục vô lễ, chẳng bằng tỷ tỷ ngươi lấy một phần.”   “Ngay cả sổ sách cũng không biết xem, ngu ngốc hết thuốc chữa.”   Ta cũng thấy tủi thân, bèn ném phấn son lên người hắn, mắng:   “Tỷ tỷ ta là Thái tử phi, có bản lĩnh thì ngươi đi cướp về đi! Đồ hèn nhát!”   Cứ như vậy, chúng ta đối chọi gay gắt với nhau suốt cả một đời.   Đến khi mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về năm mười sáu tuổi, khi còn chưa xuất giá.   Trưởng tỷ cong mắt mỉm cười nhìn ta, dịu giọng dỗ dành:   “Muội muội, muội có muốn gả vào phủ Hầu làm Hầu phu nhân không?” ...

0.0
17 ch
Ngôn Tình
Ta Là Một Di Nương Bình Thường Trong Quý Phủ

Từ nhỏ cha mẹ đều mất, bị người trong tộc bán vào Quý phủ làm nha hoàn sai vặt. Bà bếp trong phủ thấy ta gầy yếu đáng thương, suốt ngày đánh mắng ta, thường đến một miếng cơm cũng không được ăn. Lớn hơn một chút, ta được sắp xếp đến phòng thiếu gia làm nữ sứ bưng trà rót nước hạng thấp.  

0.0
15 ch
Cổ Đại
Ký Hợp Đồng Nuôi Con Giúp Tổng Tài

Tôi kết hôn chớp nhoáng với một tổng tài giàu có đã ly hôn.   Mỗi tháng anh ta cho tôi một triệu tệ tiền sinh hoạt, điều kiện là phải chấp nhận con gái năm tuổi của anh ta.   Tôi: ?   Trên đời này còn có chuyện tốt như vậy sao?   Về sau, đám cô dì chú bác trong nhà không ngừng lải nhải bên tai tôi:   “Cháu đúng là chẳng có cốt khí gì cả, lại đi lấy người từng có vợ có con rồi à?”   “Vẫn là con gái nhà mình lấy được chồng ngon, nhà hai căn hộ, còn tốt nghiệp đại học 985!”   “Hay là thế này đi Nhược Nhược, dì giới thiệu cho cháu ông chủ tiệm bánh bao ngay đầu khu nhà, anh ta vẫn còn độc thân đấy.”   Tôi: ?   Tránh ra, đừng phá chuyện tốt của tôi.

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Tơ Liễu Đầy Thành

Ta chỉ là một cung nữ thân phận thấp kém, vậy mà hoàng đế lại ban hôn ta cho đại tướng quân làm chính thê.   Chỉ vì tướng quân què chân trái, còn ta vừa khéo tàn phế cánh tay phải.   Hoàng đế ôm lấy sủng phi là Diêu Quý phi, cười nói:   “Một kẻ trời tàn, một người đất khuyết, đúng là trời sinh một đôi!”   Quần thần nhìn nhau, im thin thít không dám hé răng.   Dù sao chân của tướng quân cũng là vì chinh chiến sa trường, vì nước mà bị tàn phế.   Thế nhưng tướng quân không hề nổi giận.   Chàng nắm lấy tay ta, cất giọng sang sảng:   “Thần xin cùng tân nương tạ ơn long ân của bệ hạ.”   Về sau, tướng quân dẫn binh mang đao trở lại kinh thành.   Hoàng đế trở thành tù nhân dưới bậc thềm.   Chính tay tướng quân nâng một chén rượu tạ mối đưa đến trước mặt hắn.   “Câu nói trời tàn đất khuyết ấy quả thực cũng có vài phần đạo lý.”   “Nếu không có nàng, e rằng ta còn chẳng biết nên chôn xác mình ở nơi nào, càng không có cơ hội đích thân tiễn ngài xuống suối vàng.”  

0.0
6 ch
Cổ Đại
Sau Khi Bỏ Rơi Tân Đế

Ta đã chung gối cùng Yến Vương suốt ba tháng, đến ngày chàng đăng cơ xưng đế, ta lại lặng lẽ bỏ đi.   Ngày tương phùng, ta toàn thân nhũn nhão ngã quỵ trên giường, chàng bước từng bước thong thả về phía ta, buông lời nhẹ nhàng:   Nguyện Nguyện, ở lại, hay là ch/ết, chọn một đường?  

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Bồ Thảo Vị Ương

Ngày Hạ Uyên đến nhà cầu thân.   Quốc công phu nhân nắm lấy tay ta, mỉm cười nói:   “Ta rất yêu mến cô nương này. A Uyên chi bằng nhận nàng làm muội muội, sau này hai nhà cũng tiện qua lại.”   Kiếp trước, ta không cam lòng chấp nhận số phận, đã từ chối lời đề nghị của Quốc công phu nhân.   Nào ngờ ngay đêm đó, ta bị đưa vào phủ Quốc công bằng một cỗ kiệu nhỏ, lặng lẽ đi qua cửa sau để làm thiếp.   Ta trơ mắt nhìn Hạ Uyên cưới người khác làm chính thê, rồi dần dần quên hẳn sự tồn tại của ta.   Còn ta vì đắc tội mẹ chồng, khi đang mang thai vẫn phải giặt giũ giữa trời đông giá rét, cuối cùng bị hành hạ đến chết.   Sống lại một đời.   Nhìn Hạ Uyên đang đứng trước mặt, khẽ nhíu mày không nói một lời, ta lặng lẽ cất tấm canh thiếp đi.   Sau đó tiến lên hành lễ:   “Huynh trưởng tại thượng, xin nhận của tiểu muội một lạy.”  ...

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Chén Hồng Hoa Đổi Lấy Mạng Vương Phi

Trước đêm xuất chinh, vương gia vì muốn người trong lòng nở nụ cười, đã ép ta uống cạn chén nước hồng hoa.   Ta mượn cớ đó khiến lòng bàn chân nhuộm m/áu, giả ch/ết lìa đời, trả lại cho chàng đôi lứa xứng đôi như nguyện ước.   Sau này nghe kẻ phương xa kể lại, nơi kinh thành phồn hoa thuở ấy, nay chỉ còn một vị vương gia điên điên dại dại, tuyệt tự tuyệt tôn.  

0.0
14 ch
Nữ Cường
Thánh Chỉ Ban Hôn Được Đưa Đến Trưởng Tôn Phủ, Trưởng Tôn Nguyệt Đang Chép “nữ Giới”

Hai chữ “Kính Thận” mực còn chưa khô bị thánh chỉ cắt ngang, nàng ngước mắt nhìn vị thái giám tuyên chỉ, thần sắc bình thản. Phụ thân Trưởng Tôn Úy quỳ bên cạnh nàng, hai tay khẽ run. Huynh trưởng Trưởng Tôn Hành nắm chặt nắm đấm, khớp ngón tay trắng bệch. Cả Trưởng Tôn phủ như mặt ao bị ném vào một tảng đá lớn, bề mặt không chút gợn sóng, nhưng ngầm bên dưới đã sớm dậy sóng.  

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Thế Tội Gian Phu Thê Tuyệt Tình, Mãn Hạn Lao Lung Biệt Cố Nhân

Thê tử đẩy ta ra chịu tội thay gian phu, ba năm ròng rã nàng ta cố chấp đòi vào thăm nuôi, ta tất thảy đều khước từ không gặp.   Ngày mãn hạn tù, ta bặt vô âm tín khiến nàng ta hoàn toàn sụp đổ.  

0.0
11 ch
Cổ Đại
Thế Tội Tình Thâm

Đích tỷ trốn hôn rồi, chủ mẫu bắt ta gả thay.   Sau ngày cưới, ta mới hay chàng chẳng hề hoang đường như lời đồn, lại chỉ đối xử tốt với một mình ta.   Mãi đến thủa lâm chung, chàng dặn dò con cái, sau khi thác đi hãy chôn chàng cùng một huyệt với đích tỷ.   Lúc ấy ta mới thấu, chàng nào có thương ta chút nào!  

0.0
12 ch
Cổ Đại
A Thất

Khi được nhận về lại Hầu phủ, ta mới biết, trong yến tiệc cung đình mấy ngày trước, người cùng vị hôn phu của ta rơi xuống nước hóa ra lại là vị thiên kim giả kia.   Nàng ta thân thể yếu ớt, cả phủ trên dưới đều nuông chiều dỗ dành.   Mẹ nắm tay ta khuyên nhủ: "Danh tiết của muội muội con là hệ trọng, sau này mẹ sẽ tìm cho con một mối khác tốt hơn."   Tạ Tiêu vốn đã chán ghét ta không biết quy củ, đối xử với ta lạnh lùng như băng sương. Mấy ngày trước, hắn lại tùy tiện đem ngọc bội đính ước tặng cho đồng môn của mình.   Ngược lại, Tiêu Vân Mặc năm lần bảy lượt đến hỏi, khi nào ta mới chịu gả cho chàng. Cho nên khi mẹ nhắc đến một mối tốt hơn, ta liền nhanh chóng tiếp lời.   "Nữ nhi đã tự tìm được rồi."

0.0
9 ch
HE
Lâm Tri Hạ Phát Hiện Chồng Mình, Tống Hoài Tự, Ngoại Tình Vào Đúng Đêm Kỷ Niệm Một Năm Ngày Cưới

Không có khóc lóc thảm thiết, cũng chẳng hề gào thét điên cuồng. Cô chỉ vô tình tìm thấy chiếc điện thoại cũ của Tống Hoài Tự rơi trong ngăn kéo khi dọn dẹp phòng sách. Điện thoại không khóa màn hình, ứng dụng WeChat vẫn đang mở, cuộc trò chuyện được ghim đầu tiên là một danh bạ có tên “Chúc ngủ ngon”. Tin nhắn gần nhất gửi vào buổi chiều, chỉ vỏn vẹn bốn chữ: “Tối nay gặp anh.”

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Khi Hũ Gạo Trả Ơn Đã Cạn

Phu quân Để Trả Ơn Nên Nạp Con Gái Của Thầy Làm Thiếp, Ta Nhìn Hũ Gạo Đầy Ắp Trong Nhà, Gật Đầu Đồng Ý.   Nhưng Gạo Trong Hũ Ăn Mãi Rồi Cũng Cạn, Thế Là Vào Một Ngày Bình Thường Như Bao Ngày, Ta Chôn Cất Chú Chó Già Đại Hoàng Đã Ch/ết Vì Tuổi Cao, Rồi Quay Lưng Rời Đi.  

0.0
13 ch
Nữ Cường