Ngày ta khoác lên người hồng y.
Không phải để gả cho người mình yêu.
Mà là để bước lên cỗ xe hòa thân sang Bắc Địch.
Phụ thân dùng ba vạn Vân gia quân.
Đổi lấy ba tháng sống còn cho Đại Lương.
Ta nối tiếp người.
Dùng một mạng mình.
Đổi lấy ba tháng ấy không trở thành vô nghĩa.
Còn chàng...
Dùng cả nửa đời sau.
Để thực hiện lời hứa năm ấy.
Nếu được chọn lại.
Ta vẫn sẽ mặc bộ hồng y ấy.
Vẫn sẽ bước lên cỗ xe hòa thân.
Bởi có những người sinh ra.
Không phải để được bình yên.
Mà là để gánh lấy giang sơn.