Đêm ngày thứ hai. Một thành nhỏ chắn ngang con đường tiến vào đại doanh Bắc Địch.
Quân Bắc Địch ở đây đã kịp dựng rào chắn phòng thủ kiên cố. Tạ Đình Uyên không thể chuyển hướng vì con đường vòng sẽ mất thêm hai ngày.
Hắn buộc phải ra lệnh công thành ngay trong đêm.
Trận chiến diễn ra vô cùng đẫm m.á.u. Một phó tướng bị thương gục xuống khuyên:
"Điện hạ! Xin hãy chờ quân chủ lực phía sau tới hỗ trợ!"
"Không thể chờ!"
Tạ Đình Uyên tự mình tuốt kiếm, dẫn đầu đội tinh nhuệ xông thẳng vào phá cổng phụ.
Sau hai canh giờ c.h.é.m g.i.ế.c, thành nhỏ bị chiếm đóng. Nhưng chiến mã hy sinh vô số, binh sĩ kiệt sức gục la liệt trên mặt đất.
Tướng lĩnh nhìn trời tối mịt, khẩn khoản:
"Điện hạ... Ngày mai chúng ta mới có thể tiếp tục tiến quân."
Tạ Đình Uyên lau vết m.á.u trên mặt, ánh mắt kiên định đến đáng sợ:
"Không. Ngay trong đêm nay."
Hắn ra lệnh thu gom toàn bộ chiến mã của quân giữ thành địch, tiếp tục thúc quân phi đi.
Trinh sát quỳ báo:
"Báo Điện hạ! Phía trước chỉ còn một chặng đường thẳng... Nhanh nhất còn một ngày đường nữa sẽ tới đại doanh của Bắc Địch!"
Tạ Đình Uyên siết c.h.ặ.t dây cương, khớp tay rên lên ken kẹt.
Một ngày. Hắn chỉ còn cách nàng một ngày đường.
Đêm thứ hai trong địa lao trôi qua trong sự tĩnh mịch gai người.
Thị nữ được đưa vào để giúp Vân Vãn Tranh khoác lên bộ lễ phục hòa thân màu đỏ đã được sửa sang xong xuôi.
Bộ hồng y rực rỡ đối lập hoàn toàn với không gian u tối của địa lao.
Thị nữ khóc nức nở, quỳ xuống ôm lấy chân nàng:
"Quận chúa... Hay là ngày mai ngài quỳ tạm một lần đi? Giữ lấy mạng sống rồi tính tiếp!"
Vân Vãn Tranh cúi xuống, lau giọt nước mắt trên mặt thị nữ, cất giọng dịu dàng:
"Sống không phải là điều đáng xấu hổ. Nhưng có những việc... một khi đã làm, sống cũng chẳng còn là sống nữa."
Nàng lấy lá cờ Đại Lương đã gập gọn đưa cho thị nữ:
"Nắm lấy lá cờ này. Nếu có cơ hội trở về Kinh thành, hãy mang nó về."
Nàng tiễn thị nữ ra ngoài, rồi tự tay cài cây trâm ngọc bích lên b.úi tóc mây.
Nàng chỉnh lại tà áo đỏ sẫm, ngồi thẳng lưng trên bó rơm khô, tĩnh lặng chờ đợi bình minh.
Rạng sáng ngày thứ ba. Sương mù bao phủ khắp đại mạc.
Ngoài đại doanh Bắc Địch cách đó một ngày đường, Tạ Đình Uyên dẫn ba nghìn binh sĩ vượt qua làn sương lạnh.
Trinh sát phi ngựa tới báo:
"Báo Điện hạ! đại doanh Bắc Địch ở ngay phía trước, cách chúng ta không đến một ngày đường!"
Một tướng lĩnh tiếp lời:
"Nếu người và ngựa không nghỉ, chiều tối nay có thể áp sát ngoài đại doanh!"
Tạ Đình Uyên rút đao, hướng thẳng về phương Bắc:
"Tiếp tục! Không được dừng!"
Cùng lúc đó, tại đại lao đại doanh Bắc Địch.
"Đùng! Đùng! Đùng!"
Tiếng trống tập hợp ba quân vang lên dồn dập, chấn động cả lòng đất.
Cánh cửa sắt nặng nề chậm rãi mở ra. Lão ngục tốt đứng ngoài l.ồ.ng giam, nhìn Vân Vãn Tranh trong bộ hồng y rực rỡ.
Lão chua xót nhìn nàng, rất lâu sau mới thốt ra được một câu:
"Quận chúa... Đến giờ rồi."
Vân Vãn Tranh chậm rãi đứng dậy. Nàng vuốt phẳng nếp áo đỏ, chạm nhẹ lên cây trâm ngọc bích trên tóc. Phong thư giấu trong tay áo nằm yên vị.
Nàng bước qua cửa lao, đi thẳng về phía ánh sáng rực rỡ bên ngoài.
Thời điểm ấy, một người bước ra ánh sang, một người thúc ngựa lao tới như cuồng phong.
Cùng lúc ấy.
Ở phía Nam đại doanh.
Tạ Đình Uyên dẫn ba nghìn binh sĩ vượt qua dãy đồi cuối cùng.
Trinh sát phi ngựa trở về, quỳ xuống báo:
“Điện hạ!”
“Qua khỏi phòng tuyến trước mặt chính là đại doanh của Khả Hãn.”
“Nếu không dừng ngựa…”
“Trước giờ Ngọ có thể đ.á.n.h tới.”
Tạ Đình Uyên rút trường kiếm.
Mũi kiếm chỉ thẳng về phương Bắc.
“Truyền lệnh.”
“Toàn quân tiến công.”
Một người bước lên đài cao.
Một người đ.á.n.h vào phòng tuyến cuối cùng.
Giữa họ.
Chỉ còn một lớp quân địch.
6.
Đại doanh tiền tuyến Bắc Địch sương mù giăng kín.
Đài tế quân cao vài trượng được dựng ngay giữa quảng trường. Cờ hiệu hình đầu sói màu đen tung bay bần bật trong gió lạnh. Hàng vạn binh sĩ Bắc Địch tập hợp đông kín, giáo mác sáng quắc rét người.
"Đùng! Đùng! Đùng!"
Tiếng trống trận dồn dập vang vọng khắp đại mạc.
Khả Hãn ngồi trên vương tọa bọc da thú trên đài cao. Trước mặt ông ta là bàn tế đặt bài vị sơn đen của Thái t.ử Bắc Địch.
Ông ta đứng dậy, cất giọng oai nghiêm truyền khắp ba quân:
"Hôm nay, không phải tế trời."
Khả Hãn chỉ tay vào bài vị:
"Mà tế con trai bản hãn!"
Ông ta vung tay, giọng tàn nhẫn:
"Đưa Vân Vãn Tranh lên!"
Vân Vãn Tranh bước ra khỏi lòng đất u tối.
Nàng mặc bộ lễ phục hòa thân màu đỏ sẫm. Phượng quan bằng vàng không còn, trên b.úi tóc mây chỉ cài duy nhất cây trâm ngọc bích.
Nàng đi qua giữa hàng vạn binh sĩ Bắc Địch. Nàng bước từng bước lên đài cao, sống mũi thẳng, lưng không hề cong.
Đám binh sĩ hai bên gầm hú, c.h.ử.i rủa vang trời.
"Chiến lợi phẩm!"
"G.i.ế.c nàng ta! G.i.ế.c nàng ta!"
Có kẻ cười nhạo, có kẻ ném đá thô bạo. Nhưng cũng có không ít lão binh từng giao chiến với Vân Trường Nhạc năm xưa lặng im đứng nhìn.
Vân Vãn Tranh không nhìn sang hai bên, cũng không cúi đầu. Giữa tiếng gầm rú man rợ của kẻ thù, tà hồng y của nàng tung bay trong gió đông lạnh giá.
Khả Hãn đứng trên đỉnh đài, chỉ tay vào tờ tội trạng trải sẵn trên bàn gỗ.
Bên cạnh tờ giấy là nghiên mực đen.
Nội dung tờ tội trạng viết rõ ràng: Vân Trường Nhạc là tội nhân xâm lược, Đại Lương đáng bị trừng phạt, Vân gia xin chịu tội trước Bắc Địch.
Khả Hãn nhìn nàng, ra lệnh:
"Quỳ xuống. Dập đầu. Ký tên."
Ông ta dằn giọng:
"Chỉ cần ký, bản hãn giữ lại cho ngươi một mạng."
Vân Vãn Tranh đứng trước bàn tế. Nàng lặng lẽ nhìn tờ tội trạng rất lâu.
Nàng không hề run rẩy. Nàng đưa tay đặt tờ giấy xuống bàn đá.
Nàng ngẩng đầu nhìn Khả Hãn, bình tĩnh đáp:
"Phụ thân ta..."
Nàng dừng một nhịp, từng chữ thốt ra đanh thép:
"Chỉ có công."
"Không có tội."
Ngay khoảnh khắc ấy, từ hướng Nam xa xôi vọng lại tiếng trống trận dồn dập.
Mặt đất dưới chân đài tế khẽ rung chuyển.
Một tên trinh sát Bắc Địch mình đầy m.á.u xông vào quảng trường, quỳ rập xuống trước đài cao, giọng hoảng hốt:
"Báo Khả Hãn! Quân Đại Lương đã phá vỡ phòng tuyến cuối cùng!"
Tên trinh sát vội vã nói tiếp:
"Thái t.ử Tạ Đình Uyên đích thân dẫn binh sĩ tiên phong... Còn chưa đầy nửa ngày đường sẽ tới đây!"
Khả Hãn quay phắt sang các tướng lĩnh dưới đài.
Một tên tướng vội quỳ xuống, gấp giọng bẩm:
"Khả Hãn, quân Đại Lương phá tuyến quá nhanh. Nhưng Tạ Đình Uyên chỉ dẫn theo ba nghìn binh sĩ tiên phong, chưa đủ sức công hạ toàn bộ đại doanh."
Khả Hãn còn chưa kịp đáp, một đạo quân báo khác đã từ phía Nam truyền tới.
Chủ lực Đại Lương đang bám sát phía sau.
Ngoài binh sĩ Đông Cung còn có tàn quân các trấn Bắc Cương, cựu bộ Vân gia và viện quân Nam Cương vừa hội đến.
Ba nghìn binh sĩ chỉ là mũi đao mở đường.
Phía sau họ.
Đại quân Đại Lương đang từng bước ép tới.
Quân Bắc Địch vừa bị triệu tập về tế cờ, đội ngũ chưa kịp chỉnh đốn. Các doanh phía ngoài lại liên tiếp thất thủ, đường lương bị cắt, quân tâm đã bắt đầu d.a.o động.
Khả Hãn siết c.h.ặ.t t.a.y vịn.
Lúc này ông ta mới hiểu.
Tạ Đình Uyên không định dùng ba nghìn người đ.á.n.h hạ Bắc Địch.
Hắn chỉ muốn dùng ba nghìn binh sĩ phá mở một con đường.
Đón Vân Vãn Tranh trở về.
Toàn thể quân sĩ Bắc Địch chấn động, tiếng xầm xì bùng lên dữ dội.