Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia
Tôi ở bên Lương Viễn Thanh suốt sáu năm. Anh từng đưa tôi từ một cô gái chẳng có chút tiếng tăm nào, trở thành nữ hoàng của làng nhạc, được hàng vạn người dõi theo. Sau đó mẹ anh tìm đến tôi, dùng năm mươi triệu tệ để mua đứt tương lai giữa tôi và anh. Bà nói: “Viễn Thanh sắp kết hôn rồi. Hai đứa cũng đừng làm lỡ dở nhau nữa.” Tôi hiểu chuyện nên chủ động cắt đứt mọi liên lạc với Lương Viễn Thanh, một mình rời khỏi nơi này. Nhưng trước khi đi, tôi đã lặng lẽ sinh cho anh một đứa con. Mãi đến năm năm sau, khi thời gian đã đủ lâu để mọi chuyện dần chìm vào quên lãng, tôi mới đưa con trở về nước. Ngày hôm đó, sau khi buổi hòa nhạc kết thúc, xe của tôi bị từng chiếc xe sang vây kín. Tiếng động cơ trầm thấp dần tắt. Lương Viễn Thanh ngồi trong xe, đôi mắt đen sâu thẳm chậm rãi nhìn về phía tôi. Ánh mắt anh dừng lại trên đứa trẻ đang nằm trong lòng tôi. Đôi mắt đỏ ngầu, anh bật cười lạnh. “Thư Dao, cô còn dám quay về?” “Cô thật sự không sợ tôi giết cô sao?”
Với thân phận Nhiếp chính vương phi, ta từng cứu một cô nương khỏi chốn thanh lâu. Nào ngờ nàng ta lại chính là đích nữ lưu lạc bên ngoài của một nhà quan nhỏ. Đang lúc ta vui mừng vì giúp một nhà được đoàn tụ, ta lại bất ngờ nghe thấy tiếng lòng của nàng ta. “Lý Tri Niệm xuất thân cao quý, dung mạo tuyệt sắc, lại được phu quân hết mực yêu thương. Dựa vào đâu mà mọi chuyện tốt trên đời đều để một mình nàng ta chiếm hết?” “Hệ thống, ta vẫn còn một cơ hội đổi mệnh đúng không? Ta muốn đổi mệnh với nàng ta.” Lý Tri Niệm trong lời nàng ta chính là ta. Thì ra nàng ta vốn không phải cô nương số khổ được ta cứu khỏi thanh lâu, mà là một cô hồn đến từ dị thế, chiếm lấy thân xác người khác. Nhưng ta chẳng hề hoảng sợ. Không một ai biết ta muốn rời khỏi thân xác này đến mức nào.
Từ Tây Ninh đến Thành Đô, một nghìn cây số. Vân Cảnh An gặp Tống Linh Xuyên khi cùng chạy đường dài. Sau đó phát hiện người đó chính là sếp mới – kiểu người mình thích. Ba tháng sau, duyên phận được đòi lại trên ghế sau xe.
Thụ kiêu ngạo đa tình chơi đùa nhân gian gặp công kép tính cách: ban ngày ôn nhu giảng viên, ban đêm chủ quán bar hát bass, đêm khuya u uất điên loạn. Tái ngộ phá kính trùng viên, cứu rỗi hai chiều, kéo căng chua ngọt. Hợp âm Naples thứ sáu – số phận rối ren chỉ để trở về hợp âm chủ có anh.
Ta và tỷ tỷ đều là đệ tử của Ngự Thú Tông, mỗi người đều có tư cách ký kết khế ước với hai linh thú. Một con Hỏa Phượng huyết mạch cao quý, chẳng chút do dự mà lựa chọn tỷ tỷ ta. Chỉ còn lại một con thổ cẩu khắp thân lở loét, hơi thở yếu ớt như sắp tắt lịm. Ta không đành nhìn nó chết, bèn cùng nó kết lập khế ước. Tỷ tỷ cưỡi Hỏa Phượng, tung hoành cửu thiên, được vạn người kính ngưỡng. Chỉ có ta, dắt theo một con thổ cẩu bệnh tật, quanh năm cày cấy dưới chân núi, hái thuốc kiếm ăn, chịu đủ ánh mắt khinh rẻ của đồng môn. Rõ ràng thiên tư của ta chẳng kém tỷ tỷ, nhưng vì con linh thú “phế vật” này, ngay cả tư cách thăng cấp cũng bị tước đoạt.{Đọc full tại page Nguyệt hoa các} Mọi người đều bảo, chỉ cần ta giết con cẩu ấy, liền có thể “tái sinh”. Nhưng tất cả đều bị ta ngăn lại. Ta ôm lấy nó, kiên nhẫn gỡ từng búi lông rối: “Ngươi yên tâm, đã kết khế ước tức là trọn một đời. Dẫu ngươi vĩnh viễn không thể hồi phục, ta cũng tuyệt không bỏ rơi.” Nào ngờ, khi thú triều ập đến, con thổ cẩu b ệ nh tật mười năm ấy lại ngửa đầu gầm vang chấn động cửu thiên, hóa thành Thượng Cổ Thần Thú – Thôn Thiên Khổng. Giữa biển thú cuồn cuộn, ta vùng vẫy khổ sở, dốc hết sức gọi tên hắn giữa mịt mù má0 tanh. Thế nhưng… hắn lại chỉ lao tới, đưa tỷ tỷ ta từ lưng Hỏa Phượng xuống, cẩn thận đặt nàng lên lưng mình. Thì ra… hắn vốn chẳng phải linh thú ký khế ước với ta, mà là Thủ Hộ Thú đã sớm lấy thần hồn tỷ tỷ ta làm chủ để ràng buộc. Thì ra, mười năm qua, linh lực ta dốc hết để nuôi dưỡng hắn, chẳng qua chỉ thông qua khế ước mà chuyển hết sang nuôi dưỡng tỷ tỷ… Một lần nữa mở mắt, trước mặt ta chỉ còn là con thổ cẩu lưỡi thè dài, thân thể đầy lở loét. Ta trở tay, một kiếm xuyên tim.
Kế mẫu là đại thiện nhân được người người trong kinh thành ca tụng, đối đãi với ta thậm chí còn hơn cả con gái ruột. Sau khi ta cập kê, bà thay ta định một mối hôn sự hiển hách. Muội muội vì chuyện này mà ghen tức, trong yến tiệc tranh cãi với ta mấy câu. Kế mẫu công khai quở trách muội ấy, lại tự tay múc canh dỗ dành ta. Ta uống đến nóng cả vành mắt, chỉ cảm thấy bao năm hiếu thuận cuối cùng cũng đã được hồi đáp. Nhưng sau khi tỉnh lại từ cơn mê, vị kế mẫu thương ta đến tận xương tủy ấy lại áo quần xộc xệch nằm trên giường của vị hôn phu ta. Thọ yến của lão phu nhân phủ Định Quốc Công cuối cùng kết thúc bằng một vụ bê bối. Vị hôn phu của ta, Lục Thừa Trạch, cùng kế mẫu Liễu thị bị một đám tân khách chặn ngay trong sương phòng ở thiên viện. Muội muội Khương Lệnh Nhu đứng bên cửa, chỉ vào hai người đang quấn lấy nhau trên giường mà hét thất thanh. “Sao lại là mẫu thân ta? Người ở trong này rõ ràng phải là…”
Mẫu thân sinh ta vào một ngày mưa lớn, sấm chớp vang trời, bà đỡ sợ đến mức ngồi tụng kinh suốt nửa đêm. Phụ thân ta đi đi lại lại trước phòng sinh đến một trăm tám mươi vòng. Vừa nghe tiếng khóc đầu tiên, người đã xông vào hỏi: “Là con trai hay con gái?” Bà đỡ đáp: “Chúc mừng tướng gia, là một vị thiên kim.” Chân phụ thân mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống.
Yêu qua mạng hai năm, người yêu ngày nào cũng gọi “vợ ơi”. Đến lúc gặp mặt ngoài đời, hắn chỉ lạnh lùng nhíu mày: “Xin lỗi, chia tay đi. Tôi tưởng cô là chị gái cô.” Hóa ra từ đầu đến cuối, hắn add nhầm WeChat. Người hắn thích, người cả thế giới thiên vị… đều là chị gái sinh đôi của tôi. Từ nhỏ tôi đã quen với việc bị làm nền. Bố mẹ thiên vị, họ hàng khen ngợi, bây giờ đến cả người yêu cũng nhận nhầm. Vậy thì tôi không cần nữa. 50 vạn ít quá, đưa 1 triệu tệ. Tôi gửi WeChat của chị gái cho anh, kèm cẩm nang sở thích của chị. Từ nay đường ai nấy đi. Tôi tưởng mình sẽ rời đi trong im lặng. Không ngờ sau khi buông tay, tôi lại gặp được người thật sự nhìn thấy tôi. Và lần này, đến lượt tôi trở thành người được chọn.
Vì không kịp nấu bữa tối cho chị, ba lại nổi trận lôi đình, quát đuổi tôi ra khỏi nhà. [Hai vợ chồng trẻ này đúng là vừa kiêu ngạo vừa đáng yêu. Đuổi con gái út ra ngoài xong lại thấp thỏm lo lắng, muốn con quay về mà không chịu xuống nước, dễ thương chết mất.] [Lần đầu tiên tổng tài nhà chúng ta và chim hoàng yến nhỏ làm ba mẹ, nhìn cảnh họ luống cuống trước con gái tuổi dậy thì mà cưng xỉu. Làm con gái của họ chắc hạnh phúc lắm.] [Con gái út này sao bướng thế? Tổng tài chỉ đang chờ con bé nhận sai thôi mà. Ông ấy còn đặc biệt mang quà từ nước ngoài về cho nó nữa, đúng là một ông bố có lòng!] Nhìn những dòng bình luận bay kín trước mắt, tôi đẩy cửa bước vào nhà. Ba mẹ và chị đang vui vẻ cười nói, cùng nhau mở quà. Vừa thấy tôi, ba lập tức bước tới túm lấy tôi. “Mau qua đây xin lỗi! Vì con mà chị con bị đói, vì con mà mẹ con khóc.” Tôi lảo đảo, không đứng vững, ngã nhào xuống, đầu đập mạnh vào bàn trà. Trước mắt tối sầm lại, nhưng tôi vẫn ôm chút hy vọng cuối cùng, khẽ hỏi: “Có quà cho con không?” Một cái tát nữa hung hăng giáng xuống mặt tôi. “Quà cái gì! Cái gì con cũng muốn tranh với chị con à?” Tôi lau nước mắt. Đúng là tôi ngu thật. Lại để mấy dòng bình luận kia lừa thêm một lần nữa.
Thái tử hối hôn với ta, muốn cưới tỷ tỷ ta. Tỷ tỷ lau nước mắt cho ta, dịu giọng hỏi: “Tên Thái tử này không ngoan, chúng ta đổi một Thái tử khác nhé?” Ta ngoan ngoãn nép trong lòng tỷ tỷ, nói: “Vậy tỷ tỷ cứ làm chủ đi.”
Chị dâu tôi, An Kỳ – một ngôi sao hạng ba – bất ngờ xông thẳng vào phòng tôi. “Cô ký cái này đi.” Thứ cô ta ném thẳng vào mặt tôi là một bản thỏa thuận ly hôn đã được in sẵn, bên dưới là chữ ký của chồng tôi. Lúc đó tôi đang cho đứa con trai vừa đầy tháng bú sữa, bị cô ta làm cho giật mình. “Cô làm gì vậy?” An Kỳ cười lạnh, giơ điện thoại lên. Trên màn hình là ảnh tôi đang cho con bú trong phòng mẹ và bé. Góc chụp rất xảo quyệt, thoạt nhìn giống như tôi cố tình hở hang nơi công cộng. “Cô đoán xem, nếu tôi gửi những tấm ảnh này cho phóng viên giải trí, kèm theo tiêu đề ‘Thiếu phu nhân hào môn hành vi không đứng đắn, làm chuyện phản cảm nơi công cộng’… thì cô và con trai cô có trở thành trò cười của cả mạng không?” Ánh mắt cô ta độc ác đến mức gần như trào ra ngoài. “Ký ngay rồi cút đi, nếu không tôi sẽ khiến cô thân bại danh liệt.” Tôi nhìn khuôn mặt méo mó vì ghen ghét của cô ta, lặng lẽ kéo lại quần áo. Tôi không động vào bản thỏa thuận đó, mà cầm lấy điện thoại, bấm gọi cho anh trai mình, bật loa ngoài. “Anh, vợ anh bảo em ký đơn ly hôn rồi cút đi, nếu không sẽ tung ảnh em cho con bú lên mạng.” Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi vang lên giọng nói đầy mất kiên nhẫn của anh trai tôi: “An Kỳ chỉ nói đùa thôi, em đừng để ý. Dạo này cô ấy áp lực lớn, em nhường nhịn cô ấy chút.” “Đùa sao?” Tôi bật cười, rồi cúp máy. Sau đó, ngay trước mặt An Kỳ, tôi gửi một tin nhắn đến một số lạ: 【Cá đã cắn câu, có thể thu lưới. Tặng thêm một món quà lớn: An Kỳ, số CMND XXXX, bằng chứng trốn thuế trong ba năm gần đây.】
Diệp Đình Sương là NPC tu tiên thanh lãnh trong game toàn ảnh núi Linh Thánh. Hạ Phong Trúc — học bá hiện đại — bấm nhầm liên kết, thành đồ đệ của cậu trong game. Một ngày NPC sư phụ bước ra đời thực. Học bá trà xanh nắng ấm công × NPC cô độc thụ, 1v1 ngọt sủng học đường + tiên hiệp.
Phụ thân vì ta mà đứng dưới bảng vàng chọn rể, vừa liếc mắt đã trúng ý vị Thám Hoa lang. Ngày hôm sau, Tiêu Trì Yến liền mang một trăm hai mươi đài sính lễ đến cửa cầu thân. Hắn quỳ trước mặt phụ thân ta, thề rằng: “Tiêu mỗ đã đem lòng ái mộ Tô tiểu thư từ lâu. Sau này nhất định một lòng một dạ, tuyệt đối không nạp thiếp.” Ta trốn sau cánh cửa, lặng lẽ đỏ bừng hai má. Sau khi thành thân, hắn quả nhiên đối đãi với ta vô cùng tốt. Ai nấy đều khen ta có số tốt, gả được một vị kim quy tế. Phụ thân cũng gặp ai là khen ta gả được lang quân tốt. Ta cứ ngỡ ta và Tiêu Trì Yến có thể yêu thương nhau trọn đời. Nào ngờ chỉ mới ba năm, hắn đã từ dịu dàng thuở ban đầu trở nên lạnh nhạt. Ngay cả số lần hắn bước vào viện của ta cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Ta cứ nghĩ bản thân đã làm điều gì không phải, bèn học theo dáng vẻ hắn yêu thích mà lấy lòng hắn. Nhưng hắn vẫn đối với ta lạnh lùng như băng. Ta thật sự không thể chịu đựng nổi sự tủi nhục này nữa, bèn đỏ hoe mắt chất vấn hắn. Hắn đưa tay vuốt ve khóe mắt có vài phần giống với trưởng tỷ của ta, rồi thở dài: “Rốt cuộc nàng vẫn không giống nàng ấy.” Lúc này ta mới biết, hắn đã vừa gặp trưởng tỷ liền nhất kiến chung tình. Cầu mà chẳng được, hắn mới lùi một bước, chọn ta thay thế nàng ấy. Lại một lần nữa mở mắt, ta đã trở về đúng ngày phụ thân đứng dưới bảng vàng chọn rể. Mắt thấy người sắp chỉ về phía Tiêu Trì Yến, ta lập tức nhào tới, sống chết đè tay người xuống: “Cha! Nữ nhi không gả! Nữ nhi nguyện ý đến tuyển phi yến của Thái tử.”
Ta là thần nữ thiên mệnh, nhưng phụ mẫu lại yêu thương biểu muội hơn. Họ chê ta đoan trang, trầm ổn, không chịu gần gũi với họ. Họ thương biểu muội chỉ có mình họ, còn ta đã được Thái hậu và Hoàng hậu coi trọng. Sau khi hoàn toàn nguội lòng, ta không còn cưỡng cầu nữa. Cho đến ngày ta từ trên núi cầu phúc trở về, ta mới phát hiện nàng ta còn cướp cả vị hôn phu Thái tử của ta. Mẫu thân khuyên ta: “Nàng chỉ là một trắc phi, dù thế nào cũng không thể vượt qua con. Con đừng để trong lòng.” Huynh trưởng cũng gật đầu: “Biểu muội xinh đẹp hơn muội, còn có thể giúp muội giữ lấy sự sủng ái của phu quân. Như vậy chẳng phải rất tốt sao?” Cuối cùng, ngay cả phụ thân cũng hạ giọng ép ta: “Sương Hoa, đây cũng là ý của Thái tử.” Ta không đáp. Có lẽ họ đã quên mất. Mọi vinh quang mà họ đang có, bao gồm cả ngôi vị Thái tử, đều do ta mang lại.
Tôi là một món hàng giả, từ trong ra ngoài đều là giả. Dựa vào tấm bằng giả, tôi lọt vào một gia đình hào môn làm gia sư. Khoác lên mình thân phận thiên kim giả, tôi câu được một thiếu gia sa cơ. Hắn đối xử với tôi rất hào phóng, đủ loại mỹ phẩm hàng hiệu, túi xách, trang sức đều mua tặng tôi. Cho đến khi hắn bị phát hiện là thiếu gia giả của một gia đình hào môn. Ngày hôm ấy, hắn chật vật đứng trước cửa căn hộ của tôi, khó xử mở lời: "Chi Ý, em có thể cho anh ở nhờ một thời gian được không? Toàn bộ thẻ của anh đều bị đóng băng rồi, thật sự… không còn nơi nào để đi nữa." Khi ấy, tôi cứ ngỡ lần này cuối cùng mình cũng yêu đúng người. Vì vậy tôi liều mạng làm việc kiếm tiền, sợ hắn không thích nghi được với khoảng cách quá lớn này, chỉ muốn trong khả năng của mình dành cho hắn những thứ tốt nhất. Sau đó có một cơ hội được điều động đến chi nhánh phía Nam, lương cũng tăng lên. Tôi không chút do dự đăng ký. Trong lúc đang liên hệ với chủ nhà ở Nam Thành để bàn chuyện thuê nhà, tôi đi ngang qua một hội quán cao cấp. Nghĩ đến trước kia Nam Cận Dã thích nhất món điểm tâm của nơi này, một khi rời Bắc Thành, sau này hắn có lẽ sẽ không được ăn nữa. Tôi không chút do dự đi vào. Nhưng lại nhìn thấy Nam Cận Dã đeo chiếc đồng hồ trị giá mấy trăm nghìn, toàn thân đều là hàng hiệu, xuất hiện cách đó không xa.
Sau ngày Tạ Hằng tạ thế, ta tìm trong kho riêng của hắn ra một chồng sổ sách chất cao. Mỗi một quyển, từng nét mực đều ghi lại hai chữ Tô Uẩn Nương. Nàng ta xuất giá, hắn lén lút gửi bạc tiền trợ cấp. Nhà chồng nàng ta sa cơ, hắn dốc túi mua sẵn cho nàng ta một tòa dinh thự. Nàng ta góa chồng trở về kinh kỳ, hắn lại chu đáo thu xếp cả một trang viện ngoài thành. Đến quyển cuối cùng, chỉ còn vỏn vẹn một dòng ngắn ngủi: "Uẩn Nương trở về kinh, có thể xếp cho ở tại Đông viện." Ta ngồi bệt trên nền đất, lật đi lật lại hồi lâu. Tờ văn bản nhà đất của Đông viện ấy, vốn là của cải hồi môn của ta. Tạ gia sa sút đã nhiều năm. Ngày ta bước chân về làm dâu, phụ thân thương ta chịu phận gập ghềnh, cho người khiêng đồ dẫn cưới dài suốt mấy con phố. Những năm đầu Tạ Hằng sống trong chật vật, ta thương hắn vất vả, của cải hồi môn cứ thế từng rương từng rương khiêng ra nạp vào quỹ chung của phủ. Thiếu hụt tiền bạc, ta bỏ tiền túi. Mái nhà dột nát, ta đứng ra thu xếp thợ sửa. Bậc bề trên trong Tạ gia muốn bày tiệc đãi khách, lại là ta đứng ra lo liệu. Đến cả cái Đông viện kia, cũng là ta tự tay chuộc lại từ trong tay chủ nợ. Ta chưa từng tính toán những chuyện này. Bởi nghĩ rằng nghĩa vợ chồng ấm êm, đâu cần phải rạch ròi chi ly. Thế nhưng Tạ Hằng lại tính. Mỗi một đồng bạc, mỗi một món đồ gửi cho Tô Uẩn Nương, hắn đều ghi chép rạch ròi, tỉ mỉ vô cùng. Ta và hắn nâng khăn sửa túi suốt hơn nửa đời người. Hắn chưa từng nạp thiếp. Bà con xóm giềng trong kinh đều bảo ta có phúc, khen Tạ Hằng một lòng một dạ với ta. Khi ấy, ta cũng từng tự nhủ như thế. Những năm Tô Uẩn Nương mới góa chồng trở về kinh, ta từng làm ầm ĩ một trận dữ dội. Ta nhất quyết không cho Tạ Hằng đi gặp nàng ta. Tạ Hằng dỗ dành ta vài lần, cuối cùng đành dời nàng ta ra khỏi kinh kỳ. Suốt nhiều năm sau đó, hắn quả thực không hề đưa nàng ta về lại phủ môn. Ta đã từng ngỡ rằng mình thắng. Cho đến ngày hắn nhắm mắt trút hơi thở cuối cùng. Cho đến khi ta lật mở từng trang sổ sách này. Hóa ra, bóng người dẫu xa, bạc tiền vẫn đều đặn gửi đi. Hóa ra, cả một đời này, trong lòng hắn chưa từng buông bỏ hình bóng ấy. Cánh cửa phòng khép hờ, quản gia đứng bên ngoài gọi ta mấy lượt. Ta không đáp lại lấy một lời. Bên tay ta vẫn còn miếng ngọc bội Tạ Hằng tháo ra trước lúc lâm chung. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, hắn vẫn nắm chặt tay ta, dặn dò ta sau này phải sống thật tốt. Ta gục bên giường gào khóc suốt một đêm thâu. Nhưng đến lúc này, giọt lệ nào cũng chẳng thể rơi thêm được nữa. Ta cẩn thận xếp lại chồng sổ sách, khép chặt cánh cửa kho riêng. Trở về gian phòng nhỏ, ta ngã bệnh một trận liệt giường. Đến khi mở mắt ra lần nữa, bên ngoài viện đã rộn rã tiếng ồn ào. Nữ tỳ thân cận bước nhanh vào phòng, nét mặt đong đầy giận dữ: "Tiểu thư, công tử vừa đón Tô cô nương vào phủ rồi! Hắn còn bảo Tô cô nương mới góa chồng, xung quanh chẳng có ai nương tựa, muốn xếp cho cô ta tạm thời ở lại trong phủ chúng ta."
Công chúa đem lòng yêu phu quân của ta. Thật trùng hợp, ta cũng phải lòng phò mã của nàng. Hai chúng ta chỉ cần trao nhau một ánh mắt, rồi cùng bật cười như đã hiểu rõ ý đối phương. Vậy thì đổi người đi. Công chúa dường như chẳng thể chờ thêm được nữa, nàng nghiêng người ghé sát tai ta, nhỏ giọng thì thầm: "Ngày mai." Ta khẽ xoa tay, ánh mắt nhanh chóng lướt về phía phò mã. Khóe môi cong lên thành một nụ cười quyến rũ. "Đêm nay."
Ta và tỷ tỷ đều là đệ tử của Ngự Thú Tông, mỗi người đều có tư cách ký kết khế ước với hai linh thú. Một con Hỏa Phượng huyết mạch cao quý, chẳng chút do dự mà lựa chọn tỷ tỷ ta. Chỉ còn lại một con thổ cẩu khắp thân lở loét, hơi thở yếu ớt như sắp tắt lịm. Ta không đành nhìn nó chết, bèn cùng nó kết lập khế ước. Tỷ tỷ cưỡi Hỏa Phượng, tung hoành cửu thiên, được vạn người kính ngưỡng. Chỉ có ta, dắt theo một con thổ cẩu bệnh tật, quanh năm cày cấy dưới chân núi, hái thuốc kiếm ăn, chịu đủ ánh mắt khinh rẻ của đồng môn. Rõ ràng thiên tư của ta chẳng kém tỷ tỷ, nhưng vì con linh thú “phế vật” này, ngay cả tư cách thăng cấp cũng bị tước đoạt.{Đọc full tại page Nguyệt hoa các} Mọi người đều bảo, chỉ cần ta giết con cẩu ấy, liền có thể “tái sinh”. Nhưng tất cả đều bị ta ngăn lại. Ta ôm lấy nó, kiên nhẫn gỡ từng búi lông rối: “Ngươi yên tâm, đã kết khế ước tức là trọn một đời. Dẫu ngươi vĩnh viễn không thể hồi phục, ta cũng tuyệt không bỏ rơi.” Nào ngờ, khi thú triều ập đến, con thổ cẩu b ệ nh tật mười năm ấy lại ngửa đầu gầm vang chấn động cửu thiên, hóa thành Thượng Cổ Thần Thú – Thôn Thiên Khổng. Giữa biển thú cuồn cuộn, ta vùng vẫy khổ sở, dốc hết sức gọi tên hắn giữa mịt mù má0 tanh. Thế nhưng… hắn lại chỉ lao tới, đưa tỷ tỷ ta từ lưng Hỏa Phượng xuống, cẩn thận đặt nàng lên lưng mình. Thì ra… hắn vốn chẳng phải linh thú ký khế ước với ta, mà là Thủ Hộ Thú đã sớm lấy thần hồn tỷ tỷ ta làm chủ để ràng buộc. Thì ra, mười năm qua, linh lực ta dốc hết để nuôi dưỡng hắn, chẳng qua chỉ thông qua khế ước mà chuyển hết sang nuôi dưỡng tỷ tỷ… Một lần nữa mở mắt, trước mặt ta chỉ còn là con thổ cẩu lưỡi thè dài, thân thể đầy lở loét. Ta trở tay, một kiếm xuyên tim.
Tôi thuê phải một căn nhà ma ám. Tối hôm chuyển vào, giữa không trung bỗng hiện lên những dòng bình luận: 【Nữ phụ pháo hôi đáng thương, còn chưa từng yêu đương đã sắp bị nữ quỷ đòi mạng rồi.】 【Chết xong còn thành quỷ nhỏ do nam chính nuôi. Mỗi khi nam nữ chính thân mật, cô ấy sẽ phụ trách thổi gió âm, làm tắt bóng đèn, đúng là chất xúc tác trợ hứng phiên bản ma.】 【Nam chính sắp tới bán kiếm gỗ đào rồi. Nếu là cô ấy thì tôi quỳ xuống ôm đùi ngay, dù sao mạng nhỏ vẫn quan trọng.】 Rất nhanh, tiếng gõ cửa vang lên. Một người đàn ông đẹp trai mang khí chất hơi âm nhu giơ kiếm gỗ đào hỏi tôi: "Cô à, căn nhà này tà lắm đấy, có mua kiếm gỗ đào không?" "Tám trăm tám mươi tám tệ, mua một tặng hai, già trẻ không lừa." Tôi thử trả giá: "Tám tệ rưỡi được không?" Anh ta bảo không. Tôi trở tay trói luôn người lại.
Bắt rể dưới bảng vàng, vậy mà lại bắt nhầm người. Đến khi thanh mai trúc mã tìm tới cửa làm ầm ĩ, ta đã cùng kẻ tử địch của hắn bái đường thành thân xong xuôi. Tất cả mọi người đều nói ta may mắn, bắt nhầm người mà vẫn có thể bắt được một Trạng nguyên lang. Không ai biết, hắn là người ta bỏ tiền thuê về. Chỉ là… Ta trả quá nhiều tiền mà thôi.
Hôn phu lỡ chung giường với tẩu tẩu tương lai. Hắn là Thái tử đương triều, cũng là trúc mã tình sâu nghĩa nặng của ta. Để che giấu tai tiếng, Tạ Huyền Hoàn vội vã làm lễ thành hôn với ta, rồi thu xếp cho tẩu tẩu tương lai gả xa xuống xứ Giang Nam, từ đây không còn gặp lại ca ca ta nữa. Thời gian đầu mới cưới, hắn dằn vặt áy náy, dành trọn muôn vàn sủng ái cho riêng mình ta. Nhưng tới khi tin tử của Hứa Uyển Hề truyền về, hắn lại ngày một lạnh nhạt. "Nếu không vì ta vì ngươi mà trái ý trời, sao nàng ấy lại phải bỏ mạng nơi hoàng tuyền?” "Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ rước nàng ấy vào cửa bằng kiệu tám người khiêng, không bao giờ để nàng ấy chịu nửa điểm tủi hờn." Năm tháng sau đó, hắn nạp vô số phi tần, người nào người nấy đều có nét giống Hứa Uyển Hề. Đến cả ca ca cũng oán hận ta. Dù ta ở chốn hậu cung chịu đủ đày đọa, huynh ấy cũng chưa từng ra tay ứng cứu. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về đúng buổi tiệc thưởng xuân năm ấy. Đối diện với Hoàng hậu đang ép ta vào trướng thế chỗ, ta đau đớn quỳ rạp xuống đất: "Điện hạ và người trong lòng đã tư định chung thân, thần nữ sao dám chia rẽ."
Vân Thâm được nhận nuôi vào nhà họ Vân, lớn hơn em trai Vân Thố ba tuổi. Em nhỏ nhiệt tình kéo anh vào đời thường; bố mẹ vô tình thiên vị đứa con học giỏi. Hai anh em cứu rỗi lẫn nhau giữa ngọt, chua và thiên vị.
Hoắc Cửu Uyên lớn lên khổ sở, được hòa thượng mù nuôi, sau vào Thanh Sơn phái làm tạp dịch. Cứu Yến Phong Khê rồi trở thành sư đệ, có đoạn ngày ngọt như mật. Hận trong lòng chưa tan, dục niệm khó nói, thiên kiêu tử tẩu hỏa nhập ma, đọa ma đạo. Yến Phong Khê — công tử tiên môn năm xưa — tìm lại người đã sa đọa.
Một tuần trước lễ cưới, cô bạn thân nhất của tôi nửa thật nửa giỡn bảo: "Nhà Quý Từ ở tận trong núi sâu, trong tộc nhiều quy định cổ hủ phiền phức lắm, không cho nhà gái đến dự đâu. Mặc khác, tớ cũng chẳng nỡ để các cậu vất vả về đó, nhỡ đâu bị người ta bắt mất đi thì sao?" Tôi đành phải nhắn lời chúc mừng cho cô ấy qua điện thoại. Nhưng ngay ngày hôm sau đám cưới, Quý Từ – chồng cô ấy – lại đăng một cáo phó lên trang cá nhân. Hắn sụt sùi khóc lóc, báo tin bạn thân tôi đột ngột qua đời vì đột quỵ tim. Hắn tuyên bố sẽ ở vậy suốt đời không tái giá, đồng thời chuyển toàn bộ tài sản của mình cho cha mẹ Trì Hạ. Tất cả mọi người đều trầm trồ ngợi khen hắn là người đàn ông tình nghĩa hiếm có trên đời. Chỉ có tôi là ngay trong đêm đã mua vé xe về quê hắn. Hắn không hề biết, tôi và bạn thân có khả năng thần giao cách cảm về thính giác. Lúc nhìn thấy dòng cáo phó đó, tôi đã thử liên lạc với Trì Hạ, nhưng trong tai lại nghe thấy một chuỗi tiếng côn trùng kêu. Một người đã chết, làm sao nghe được tiếng côn trùng?