Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia
Ta là chân thiên kim xui xẻo nhất kinh thành. Mười sáu năm theo sư phụ mù bày sạp xem bói, lần này ta tới kinh thành chỉ để đòi lại một chiếc la bàn tổ truyền. La bàn chưa đòi được, ta đã bị Vĩnh Ninh Hầu phủ nhận về trước. Hầu phu nhân nhìn ta một thân áo vải thô, hai tay đầy chu sa, sắc mặt phức tạp. Ta rất biết điều, phủi tro giấy trên tay áo, chân thành nói: “Ta hiểu, loại thuật sĩ giang hồ như ta mà vào Hầu phủ thì rất dễ làm hỏng gia phong của các người.”
Kiếp trước, đêm đầu tiên ta gả vào Ôn gia. Trên hôn sàng đặt một tấm bài vị. Quả tẩu Tần Sơ Nguyệt ôm bài vị ngồi bên mép giường, đuôi mắt đỏ hoe. “Đệ muội đừng sợ, ta chỉ vừa mơ thấy đại ca của muội.” “Hoài Cẩn giống đại ca của hắn đến bảy phần, ta chỉ muốn ở gần Hoài Cẩn hơn một chút, coi như tìm chút an ủi.” Ôn Hoài Cẩn không để nàng rời đi. Hắn khoác hỉ bị của ta lên người nàng, rồi quay đầu nhìn ta.
Đám con trai trong lớp bày trò bình chọn nữ sinh xấu xí nhất, và tôi đứng đầu bảng với số phiếu cao nhất. Cầm danh sách những người đã bầu cho mình, tôi sững sờ khi thấy tên người con trai tôi thầm mến suốt sáu năm qua đập ngay vào mắt. Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào xem phản ứng của tôi. Tôi thản nhiên dọn đồ, ôm cặp chuyển đến ngồi cạnh trùm trường. Tên trùm trường uể oải liếc nhìn tôi rồi cất giọng trầm trầm: "Không bám đuôi cậu ta nữa à?"
Mỗi khi có một vai chính đại sát tứ phương, sẽ có vô số phao hôi trở thành đá kê chân của bọn họ. Mặc dù những pháo hôi này đều là người ưu tú, mỹ lệ, cường đại… chung quy không thể thắng nổi hào quang nhân vật chính. Mà đột nhiên có chuyện nghiêm trọng xảy ra, đó là Toa Dư với chứng bệnh tâm thần phân liệt, xuyên thành một nhân vật pháo hôi. Nguyên văn bị khinh nhục, giẫm đạp, bị vai chính cướp đi sinh mạng… nay thời thế thay đổi, nàng đem vận mệnh chính mình viết lại! Vai chính mạnh, Toa Dư càng mạnh hơn, tính tình vai chính táo bạo không dễ chọc, thật ngại quá ta có bệnh tâm thần, so với ngươi càng khó chọc hơn! ——————————- Thiên kim giả dẫn dắt người khác hãm hại nàng ở trường học? Liền trở tay bẻ cong đoạn thép, làm cho nàng biết rõ thế nào mới là bá đạo. ——————————— Tu tiên văn, nữ chủ được nuông chiều tới mức tuỳ tiện ra tay giết cả nhà pháo hôi, còn mạnh miệng bảo “xin lỗi, là ta không cố ý?” Trực tiếp tu luyện thành Ma tôn, tàn sát toàn bộ môn phái nàng. ———————————- Nữ chủ quý phi xinh đẹp vì muốn kéo dài tuổi xuân liền săn giết pháo hôi nhân ngư ăn thịt nhân ngư liền trường sinh bất lão? Trực tiếp điều khiển nước biển, làm một trận sóng thần nhấn chìm quốc gia của nàng! ————————————— Cho dù rơi vào khốn cảnh đáng sợ thế nào, Toa Dư cũng có e thể viết lại cốt truyện, đưa thân phận pháo hôi đi lên đỉnh cao nhân sinh!
Sau khi ta chết, vào đêm đầu thất, phu quân tự tay đốt sạch tất cả y phục và trang sức trong của hồi môn của ta. Trong ánh lửa, những món đồ ấy lại kẹp lẫn ngày sinh tháng đẻ của bạch nguyệt quang trong lòng hắn. Quỷ sai đứng bên cạnh chậc chậc lắc đầu. “Mượn đồ cũ của ngươi để thay nàng ta chắn sát cải mệnh, phu quân của ngươi cũng đủ nhẫn tâm đấy.” Hóa ra cả đời ta dốc lòng trả giá, chẳng qua chỉ để làm đá kê chân cho nữ nhân hắn yêu. Hận ý ngập trời. Lần nữa mở mắt, ta trở về ngày bạch nguyệt quang vào phủ kính trà. Phu quân đứng bên dịu giọng khuyên ta rộng lượng, nói nàng ta thân thể yếu ớt, bảo ta nhẫn nhịn nhiều hơn. Ta khẽ mỉm cười, nhận lấy chén trà rồi hung hăng ném xuống đất. “Nếu mệnh cách của muội muội đã nhẹ như vậy, chi bằng trực tiếp phối cho một mối minh hôn, xung hỉ một phen?”
Mộc Lan Tái Sinh - Phương Hoàng Niết Bàn (P12): Ván Cờ Sinh Tử - Lối Thoát Trong Đêm Phượng hoàng Niết bàn: Con đường danh dự của nữ hoàng quỷ quốc gia mê hoặc Nằm trong serie truyện: Mộc Lan Tái Sinh
Cả thành phố đều cá cược xem cuộc hôn nhân thương mại này bao lâu thì tan vỡ, nhưng rồi lại phát hiện ra vị “Diêm Vương” kia đã bị vợ trị cho ngoan ngoãn, phục tùng sát đất. Sau đó, tập thể nhân viên tập đoàn Phó thị đã đồng loạt gửi tâm thư: “Bà chủ ơi, xin cô đừng tùy tiện ngoắc tay nữa —— Phó tổng mà mất lý trí một cái là toàn bộ hệ thống công ty sụp đổ luôn!” “Bởi vì anh ấy phải thức thâu đêm để cập nhật phần mềm theo đuổi vợ!”
Khắp chốn kinh thành này, nếu luận về chữ xui, e rằng chẳng ai qua được ta, một chân thiên kim lưu lạc vừa được tìm về. Mười sáu năm qua, ta nương theo sư phụ mù kiếm sống bằng một sạp bói nhỏ, lần này vào kinh cũng chẳng mang chí lớn gì, chỉ muốn đòi lại chiếc la bàn gia truyền của sư môn. Nào ngờ chiếc la bàn còn chưa chạm được vào tay, người của phủ Vĩnh Ninh hầu đã nhận ra ta trước. Hầu phu nhân đứng trước mặt ta, ánh mắt dừng trên áo vải thô, trên đôi tay còn lem chu sa của ta, vẻ mặt vừa thương vừa rối, như có muôn lời nghẹn lại nơi cổ họng. Ta tự thấy mình rất hiểu chuyện, bèn phủi nhẹ mấy vệt tro giấy bám trên tay áo, thành tâm thành ý mở lời: “Ta biết thân phận thuật sĩ giang hồ của ta vào hầu phủ sẽ làm các người khó xử, vậy cho ta sáu mươi lượng bạc, ta vẽ một lá bùa bình an để lại, sáng mai sẽ rời đi ngay.” Cả chính đường yên phăng phắc, chẳng ai lên tiếng. Ta tưởng mình ra giá quá cao, trong lòng đau nhói một chút, rồi lập tức nhượng bộ: “Ba mươi lượng cũng được, nhưng giá ấy chỉ đủ vẽ nửa lá bùa bình an thôi.” Ngay lúc ấy, dưỡng tỷ bỗng quỳ sụp xuống đất, vành mắt đỏ bừng, giọng run run: “Phụ thân, mẫu thân, con bằng lòng trả lại hôn ước với Tam hoàng tử cho muội muội.”
Văn án: Ta và Tạ Trọng Lâu đã có hôn ước suốt mười sáu năm, vậy mà hắn đột nhiên đến cửa đòi từ hôn. Về sau, ta quỳ trước mặt Thái hậu, ép hắn phải cưới ta. Sau khi thành thân, hắn đối xử với ta bằng đủ mọi sự lạnh nhạt và nhục nhã, thậm chí còn đưa một nữ tử về phủ, tuyên bố muốn bỏ vợ để cưới nàng. Khi ấy, Lục gia đã suy tàn, ngay cả Thái hậu cũng không còn chịu đứng ra làm chủ cho ta. Nhưng ta trời sinh cứng cỏi, sao có thể cam lòng chịu nỗi khuất nhục như vậy. Nên đúng đêm đại hôn của bọn họ, ta phóng một mồi lửa thiêu rụi phủ Tướng quân. Đến khi mở mắt lần nữa, ta lại sống lại đúng một tháng trước ngày hắn đến từ hôn. Lần này, còn chưa đợi hắn mở miệng, ta đã chủ động vào cung, cầu xin Thái hậu ban xuống một đạo ý chỉ. "Thần nữ và Tạ tướng quân hữu duyên vô phận, chi bằng nhân đây giải trừ hôn ước, từ nay mỗi người tự tìm lương duyên." Hôn ước được giải trừ, theo lẽ ra Tạ Trọng Lâu phải vui mừng mới đúng, nhưng sau khi tiếp chỉ, hắn lại ngày ngày đến Lục phủ cầu gặp ta. Ta không chịu nổi sự quấy nhiễu ấy, bèn sai nha hoàn Tiểu Chức chuyển cho hắn một câu. "Ngươi vốn không muốn cưới ta, lần này ta làm như vậy chẳng phải vừa đúng ý ngươi sao? Còn đến dây dưa với ta làm gì?" Đêm hôm ấy, ta đẩy cánh cửa sổ ra, dưới ánh trăng nhìn thấy Tạ Trọng Lâu trong bộ huyền y, dáng vẻ của một thiếu niên, lật qua bức tường viện. Hắn dừng lại trước cửa sổ của ta, nghiến răng nghiến lợi hỏi. "Lục Chiêu Ý, ai nói với nàng rằng tiểu gia không muốn cưới nàng?"
Tôi âm thầm tiết kiệm hơn một triệu tệ để dành cho bố mẹ dưỡng già. Trước Tết Trung thu vài ngày, tôi về quê và phát hiện trước cửa có một chiếc Passat mới. Mẹ tôi cười hiền hậu nói: “Anh con nhận được một công trình mười triệu tệ, bố mẹ mua xe cho nó để ra ngoài làm ăn còn có thể diện.” Anh cả tôi, Tống Đào, làm công trình cũng đã bảy tám năm rồi. Trước đây nhiều nhất anh ấy cũng chỉ nhận vài việc nhỏ mấy trăm nghìn tệ. Từ lúc nào anh ấy lại đột nhiên nhận được một dự án mười triệu tệ? Tôi còn đang đứng ngây ở cửa, mẹ tôi, Lưu Quế Hương, đã kéo tay tôi vào trong. “Còn đứng đó làm gì?” “Mau vào nhà đi.” “Anh con và chị dâu con đều ở đây, chỉ chờ con về ăn cơm đoàn viên thôi.” Tôi bị mẹ kéo vào gian nhà chính.
Trưởng tỷ vô ý trúng phải độc Tình hoa, buộc phải ở cùng Phật tử trọn một đêm trong thiền phòng thanh tịnh. Sau việc ấy, có người truy hỏi nữ tử đêm đó rốt cuộc là ai. Trưởng tỷ lệ rơi như mưa, quỳ xuống cầu xin ta thay tỷ nhận lấy chuyện này. Chỉ bởi tỷ ấy đã có hôn ước với Thái tử, một khi sự thật bị phơi bày, cả Ngu gia sẽ phải đối mặt với tai họa diệt môn. Kiếp trước, ta bị hai chữ thân tình trói chặt, ôm đầy uất nghẹn mà nhận thay tỷ ấy. Từ đó, ta thành yêu nữ hủy hoại thanh danh tu hành của Phật tử, bị muôn người trong thiên hạ mắng chửi khinh khi. Trưởng tỷ như nguyện gả cho Thái tử. Còn Phật tử vì vướng vào chuyện phong nguyệt ấy mà phải hoàn tục, trở thành Quốc sư. Hắn cưới ta làm thê tử. Nhưng hắn đối đãi với ta cung kính xa cách như đối với tượng Phật trên đài cao, chưa từng thật sự gần gũi. Nhiều năm về sau, khi trưởng tỷ đã là Hoàng hậu, hơi thở cuối cùng yếu ớt trên giường bệnh. Phật tử túc trực bên giường, ngày đêm tụng kinh cầu phúc cho tỷ ấy.
Trong giới thượng lưu Bắc Kinh, có hai kẻ vô dụng nổi danh thiên hạ. Một là tôi, Đường Mễ Mễ – cô công chúa nhỏ chỉ biết ăn chơi nhảy múa. Người kia là thanh mai trúc mã của tôi, Hạ Dĩ Chu – cậu thiếu gia nhà tài phiệt vừa mắc chứng t.ự k.ỷ, vừa bị suy tim bẩm sinh. Thế nhưng, anh cả của tôi lại là thái t.ử giới hắc đạo khiến ai nghe tên cũng phải khiếp sợ, anh hai là đại tỷ phú giàu nứt đố đổ vách. Chị cả của cậu thanh mai trúc mã là nữ vương bất bại trong giới luật sư, chị hai là thần y có tài cải t.ử hoàn sinh. Bốn vị "Diêm Vương sống" ấy trong một lần ngồi đánh bài Tứ Sắc đã tán gẫu với nhau: "Nuôi một đứa vô dụng thì cũng là nuôi, hay là gom chúng lại một cặp cho dễ chăm." Thế là tôi và Hạ Dĩ Chu thẳng tiến đến cục dân chính đăng ký kết hôn.
MẸ CHỒNG ĐEM CƠM CỮ CỦA TÔI CHO HÀNG XÓM, CHỒNG TÔI CHỈ HỎI MỘT CÂU “Mẹ anh đem phần dược thiện ở cữ của em cho hàng xóm rồi.” Tôi bình thản nói với chồng. Lục Trạch im lặng vài giây. Sau đó, anh đi thẳng đến trước mặt mẹ mình và hỏi một câu. Chỉ một câu ấy đã khiến sắc mặt mẹ chồng tôi trắng bệch. Tôi tên Lâm Uyển. Tôi vừa sinh con gái được hai mươi ngày. Lúc ấy, mẹ chồng tôi, Triệu Thúy Bình, đang khom người trước cửa, hai tay bưng một chiếc thố sứ men Nhữ. Đó là món dược thiện phục hồi sau sinh mà tôi bỏ năm nghìn tệ, đặc biệt nhờ trung tâm chăm sóc sau sinh đặt riêng. Bên trong có bào ngư loại lớn, hải sâm hoang dã và bong bóng cá cao cấp, được ninh suốt sáu tiếng. Nước canh vàng óng, trong veo, vốn là phần bồi bổ dành riêng cho sản phụ. Thế nhưng lúc này, nó lại nằm trong tay mẹ chồng. “Cường Tử, uống lúc còn nóng đi.” “Đây là đồ tốt đấy, rất bổ.”
Tiết tử Sở Hi chưa từng nghĩ đến người hôm qua còn cùng nàng mặn nồng khăng khít như Thẩm Thanh, hôm nay lại có thể lặng lẽ ra đi chẳng một lời từ biệt, ngay đến một phong thư giải thích cũng không để lại. Chàng bước vào cuộc đời nàng thật tình cờ, rồi lại rời đi một cách tuyệt tình, khiến cho bao ký ức gắn bó ngày xưa tựa như một giấc mộng hoa trong gương, trăng dưới nước, tất thảy chỉ là ảo tưởng của riêng mình nàng.
Trước lúc lâm chung, mẫu thân dặn dò ta, nữ tử lấy chồng thì phải gả cho bậc lương nhân, nhưng ta vốn không được thông minh cho lắm, bèn hỏi: “Thế nào mới tính là lương nhân?” Bà trầm mặc hồi lâu, rồi nói: “Tóm lại, là người trái ngược với biểu ca thế tử của con.” Thế là từ nhỏ ta đã chạy theo sau biểu ca, dùng một quyển sổ nhỏ ghi lại từng lời nói cử chỉ mỗi ngày của hắn. Hôm trước, trước mặt Liễu tiểu thư, hắn nói ta là kẻ thân thích nghèo hèn ăn nhờ ở đậu. Hôm qua, hắn nói sẽ đưa ta đi du xuân, lại bỏ mặc ta để chạy đi uống hoa tửu. Hôm nay, trước mặt đám học tử, hắn trêu đùa ta, cười nhìn ta hoảng hốt luống cuống. Khác với mọi lần, lần này có người chắn trước mặt ta. Thiếu niên môi hồng răng trắng, lại giống hệt một ông lão phu tử, lạnh giọng trách mắng biểu ca cử chỉ khinh bạc, bắt nạt nữ tử, không phải việc quân tử nên làm. Ta nhìn chằm chằm vào bóng lưng thẳng tắp như trúc của hắn, tim đập thình thịch không thôi. Lương nhân mà mẫu thân nói, ta tìm được rồi.
Sắp đến ngày cưới, mà giá vàng lại tăng vọt, tôi và bạn trai quyết định tạm thời không mua bộ nữ trang để tiết kiệm chi phí. Trước lễ đính hôn, anh lại lén mua nhẫn vàng tặng tôi như một bất ngờ. “Vợ ơi, anh biết em vì anh mà tiết kiệm nên mới không mua vàng, nhưng nhẫn thì nhất định anh phải mua cho em!” “Tin anh đi, sau này anh kiếm được tiền rồi, sẽ mua thật nhiều vàng cho em.” Tôi cảm động vô cùng, nghĩ đến chuyện anh vất vả kiếm tiền, nên lén đem chiếc nhẫn đến tiệm vàng để trả lại. “Chiếc nhẫn này là hàng tặng kèm, nếu muốn trả thì phải trả luôn cái vòng 100 gram kèm theo.” Cô bán hàng cười như không cười, đẩy chiếc nhẫn lại phía tôi. Tôi nhìn tờ hóa đơn giữ lại trong tay cô ta, sững người mấy giây. Giây tiếp theo, tôi thấy cô bạn thanh mai trúc mã của bạn trai khoe một chiếc vòng vàng to oạch trên vòng tay. [Làm bạn gái thì sao bằng làm bạn gái thân.]
Blogger tư vấn tình cảm Lâm Độ bị đám “não yêu đương” chọc tức đến mức nhồi máu cơ tim mà chết. Sau khi chết, nàng xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tu chân ngược luyến, trở thành vị tiểu sư thúc mang thiết lập “mỹ cường thảm”, dùng tro cốt của mình để lót đường cho tình yêu vĩ đại của nhân vật chính. Đọc xong kịch bản, nàng chậm rãi gõ ra một dấu chấm hỏi: “Rau dại trên ngọn núi của tông môn này chắc bị đào sạch hết rồi nhỉ?” Hệ thống từng bước dẫn dụ: [Ký chủ có thấy đám kẻ lụy tình trong tông môn của cô không? Cứu vớt bọn họ, cô sẽ được sống.] Lâm Độ: “Một người nguyện đánh một kẻ nguyện chịu, tôn trọng, chúc phúc, khóa chặt.” Hệ thống: [Ký chủ thân mến, tuổi thọ của cô chỉ còn một ngày nữa thôi nha.] Lâm Độ: “Đúng chuyên ngành rồi, bao hài lòng.” Thế là Lâm Độ đành nhận mệnh, bắt đầu hành trình cứu vớt đại sư huynh bị lừa gạt đào mất linh cốt đến mức tàn phế, nhị sư tỷ bị đạo lữ mổ bụng lấy thai nhi đi cứu bạch nguyệt quang, tiểu sư muội bị ma tôn lợi dụng trộm bảo vật của sư môn rồi vứt bỏ thê thảm đến mức đọa ma... Chỉ là, phong cách của cái tông môn này sao lại sai sai thế nhỉ? Chưởng môn đích thân hầm ngỗng bằng nồi sắt, các vị chân nhân không phải đang trồng rau thì cũng là đi đào bảo vật... Lâm Độ: “Không chắc lắm, để xem thêm đã.” Vốn tưởng những kẻ trầm luân trong tình yêu đều ngu ngốc hết thuốc chữa, nhưng sau khi tiếp xúc, Lâm Độ mới phát hiện ra, các sư điệt của mình tốt như vậy, tất cả đều là lỗi của đám tà ma ngoại đạo! Cốt truyện dần phát triển đến những nút thắt quan trọng, toàn bộ tông môn đều đã bị Lâm Độ đồng hóa. Đại sư huynh: “Thiếu linh cốt không thể phi thăng sao? Không phi thăng được thì ngươi còn có thể xuống địa ngục mà!” Nhị sư tỷ: “Song tu? Hài tử? Ta có Dựng Tử Đan, ngươi tự mình đẻ đi.” Tiểu sư muội: “Tiểu sư thúc đã nói rồi, đồ nhặt bên đường chẳng có thứ gì tốt đẹp! Ma tôn ư? Đập hắn chôn xuống đất luôn!”
Tôi là một bình hoa chính hiệu. Sau khi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, tôi trở thành nữ phụ trùng tên trùng họ với mình. Cô ta vừa tự ti, vừa mê tiền, ngu ngốc đến mức lấy trộm ảnh của nữ chính để yêu qua mạng với nam chính, rồi lừa tiền anh ta. Nam chính là kiểu người ghét nhất những kẻ ngu xuẩn, cực kỳ khó đối phó, lại còn là một tên điên có ham muốn chiếm hữu và khống chế mạnh đến đáng sợ. Tôi chẳng dại gì đi dây vào loại người như vậy. Thế là tôi chủ động thú nhận mình chính là kẻ lừa đảo trên mạng, hơn nữa còn nói thẳng rằng tôi là một cô gái xấu xí. Sau đó trả lại toàn bộ số tiền mà nguyên chủ đã lừa của anh. Ban đầu tôi còn định chụp màn hình tài khoản mạng xã hội của nữ chính gửi cho anh, để anh biết người yêu qua mạng thật sự là ai. Ai ngờ đúng lúc gửi tin nhắn lại lỡ tay bấm nhầm. Thứ được gửi đi không phải ảnh chụp màn hình. Mà là bức ảnh của chính tôi. Trong ảnh, tôi cố tình tạo dáng, mặc một bộ đồ hầu gái, phối với đôi tất ren trắng dài quá gối, quỳ ngồi trên giường, gương mặt vừa ngây thơ vừa quyến rũ, đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính. Đến khi phát hiện thì đã quá muộn. Tin nhắn không thể thu hồi. Tôi lập tức xóa bạn bè, rồi chạy mất dạng. ... Ngày hôm sau. Đàm Kinh Dã cầm tấm ảnh tìm đến tận cửa. Anh nhìn chằm chằm vào tôi, từng bước từng bước tiến lại gần. Ánh mắt lạnh nhạt, nhưng lại mang theo cảm giác hung ác như muốn cắn nuốt cả xương lẫn thịt người khác. Anh nghiến răng, từng chữ như ép ra từ kẽ răng: "Em lừa tôi." "Em tưởng trả lại tiền là xong sao?" "Bây giờ em phải yêu đương với tôi." "Nếu không, tôi sẽ lái xe đâm chết em, rồi cưới em bằng minh hôn." "Nghe rõ chưa?" "Là minh hôn đấy!" Tôi: "???"
Trên xà ngang trong tẩm điện của bổn cung, từng có một người rơi xuống. Đêm đó, sau khi tắm rửa xong, ta khoác áo ngoài, ngồi bên giường lau tóc. Ngoài cửa sổ mưa bụi lất phất, trong điện chỉ thắp một ngọn đèn nhỏ. Hàm Châu trực đêm ở gian ngoài, cung nhân đều đã lui xuống, bốn bề yên ắng đến lạ. Ta vừa định đứng dậy lấy chút mứt quả trên án thư, thì đỉnh đầu bỗng vang lên tiếng " rắc " một cái. Rất khẽ. Nhưng ta nghe thấy. Ta ngẩng đầu. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một thiếu niên mặc đồ đen từ xà ngang lăn xuống. Đáng lẽ hắn phải rơi xuống không tiếng động mới đúng. Nếu như chân hắn không bị dải lụa mỏng buông xuống quấn lấy, rồi va đổ chiếc bệ gác chân bằng bạch ngọc trước giường ta, cuối cùng lại cắm đầu vào chiếc chăn gấm uyên ương ta mới thay. Có lẽ nhìn hắn vẫn còn ra dáng một thích khách lạnh lùng. Đáng tiếc, không có chữ "nếu" nào cả. Hắn ngã một tiếng thật vang.
Kinh thành đổ mưa suốt cả đêm. Nước mưa men theo lớp ngói thanh lưu ly nhỏ xuống, gõ vào chiếc chuông đồng dưới hiên nhà tạo nên những tiếng Đinh Đinh Đang Đang, giống như có ai đó đang dùng một cây kim nhỏ châm từng nhịp vào dây thần kinh của con người. Thẩm Chiêu Ninh đứng dưới hành lang, tay cầm một chén trà đã nguội ngắt từ lâu. Trong phòng đèn thắp sáng trưng, gần như toàn bộ người của Thẩm gia đều có mặt đông đủ.
VỀ NHÀ CHỒNG ĂN TẾT, MẸ CHỒNG BẮT MẸ CON TÔI NGỦ DƯỚI ĐẤT, SÁNG MÙNG MỘT TÔI ĐẶT GIẤY TỜ NHÀ LÊN BÀN “Chị dâu, ngủ dưới đất mà chị vẫn ngủ ngon ghê nhỉ?” Cô em chồng Lâm Hiểu Đồng đứng ở cửa phòng khách, nhìn tôi đang gấp chăn với vẻ đầy mỉa mai. Tôi ngẩng đầu cười với cô ta: “Cũng ổn, dưới đất ấm lắm.” Cô ta bĩu môi, quay người đi vào bếp, cố tình nâng cao giọng: “Mẹ, mẹ nhìn chị ta xem, nhịn giỏi thật đấy, cứ như chẳng có chuyện gì.” Giọng mẹ chồng từ trong bếp truyền ra, đầy vẻ đắc ý: “Nó còn có thể làm gì? Tết nhất đến nơi, chẳng lẽ còn dám trở mặt sao?” Tôi không nói gì, cúi đầu gấp chăn ngay ngắn rồi lấy giẻ lau sàn một lượt. Con trai tôi, Tiểu Vũ, đứng bên cạnh kéo góc áo tôi, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, tại sao chúng ta phải ngủ dưới đất? Chẳng phải bà nói trong nhà có phòng dành cho khách sao?” Tôi xoa đầu con, nhẹ giọng nói: “Vì bà muốn thử chúng ta, xem chúng ta có phải người hiểu chuyện hay không.” Tiểu Vũ chớp mắt, nửa hiểu nửa không gật đầu. Lúc này, chồng tôi là Lâm Chí Cường từ nhà vệ sinh đi ra. Anh nhìn chăn đệm đã gấp bên cạnh, cau mày nói: “Mẹ, tối qua Tiểu Vũ ngủ dưới đất cả đêm, trời lạnh thế này sao chịu nổi?” Mẹ chồng bưng thức ăn từ trong bếp đi ra, mặt đầy ý cười: “Ôi chao, hệ thống sưởi trong phòng dành cho khách bị hỏng, vẫn chưa kịp sửa.” “Phòng của bố mẹ thì không thể nhường, Hiểu Đồng cũng đang ở phòng riêng, mấy đứa còn trẻ thì chịu khó một đêm.” “Hôm nay mẹ sẽ tìm người đến sửa.” Lâm Chí Cường nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
Tôi yêu Lục Nham, bạn trai của mình vô cùng. Yêu đến mức có thể nhẫn nhịn việc trong lòng anh ta luôn cất giấu hình bóng của một người con gái khác. Cho đến một ngày, anh ta không may lọt hố phân, cực kỳ cần người làm hô hấp nhân tạo. Ngay khoảnh khắc đó tôi mới chợt nhận ra: Ôi, tình yêu quả là thứ mỏng manh, dễ vỡ, hoàn toàn chẳng chịu nổi chút thử thách nào của cuộc đời!
Đời trước, Khương Tuệ gả cho Tần Trình – gã đàn ông góa vợ nghèo rớt mồng tơi, nhưng nhờ cô hiến kế, anh ta từng bước phất lên thành ông trùm ngành vận tải. Còn cô em họ Lâm Tiểu Hồng gả cho tên nát rượu, nửa đời sau sống trong cảnh nghèo đói, u uất mà chết. Sống lại năm 1983, Lâm Tiểu Hồng việc đầu tiên làm chính là dùng mưu kế hoán đổi hôn ước. Cô ta hí hửng cướp lấy Tần Trình, đẩy Khương Tuệ cho tên nát rượu, đắc ý nghĩ mình sắp nằm ngửa ăn sẵn làm phu nhân tỷ phú. Khương Tuệ cười nhẹ, xoay người ly hôn ngay tại Cục Dân chính, tách hộ khẩu độc lập. Lâm Tiểu Hồng dựa vào ký ức kiếp trước để "tiên tri", ép Tần Trình vay nặng lãi gom sạch than đá chờ thiên tai, cắm cọc bán xe để mua đứt mảnh đất hoang phía Đông thị trấn vì biết nơi đó sắp xây nhà ga. Cô ta vênh váo cười nhạo Khương Tuệ chỉ biết mở cái xưởng nhỏ nhặt nhạnh tiền lẻ từ vỏ trấu, rơm rạ phế phẩm. Nhưng Lâm Tiểu Hồng không biết, Khương Tuệ của kiếp này là Tiến sĩ Kinh tế học xuyên không về. Khi Lâm Tiểu Hồng điên cuồng gom đất hoang, Khương Tuệ đang thản nhiên thâu tóm toàn bộ chuỗi cung ứng và nắm giữ dòng tiền thực tế. Đến khi hiệu ứng cánh bướm xuất hiện, xưởng sinh học của Khương Tuệ phát triển quá mạnh khiến bản quy hoạch của tỉnh thay đổi: Nhà ga xe lửa dời sang phía Tây ngay sát xưởng của cô, còn mảnh đất phía Đông của Lâm Tiểu Hồng biến thành bãi chôn lấp rác thải. Đống đất của kẻ trọng sinh biến thành đống tro tàn, nợ nần chồng chất, tỷ phú tương lai cũng bị cô ta tự tay hủy hoại. Vào ngày Lâm Tiểu Hồng bị chủ nợ đuổi đánh ra đường, cô ta nhìn thấy đoàn xe tải hoành tráng của Khương Tuệ rầm rộ đi qua. Bên cạnh Khương Tuệ là Cố Hàn – vị cán bộ trẻ quyền lực của Cục Quản lý Thị trường, người mà ngay cả lãnh đạo tỉnh cũng phải nể trọng ba phần, đang dịu dàng che ô cho cô. Lâm Tiểu Hồng lúc này mới bàng hoàng nhận ra: Hào quang chưa bao giờ nằm ở cái tên Tần Trình hay bất cứ mảnh đất nào. Hào quang nằm ở bộ óc của Khương Tuệ. Cô đi đến đâu, nơi đó mới chính là phú quý!
Ta mang danh quận chúa dùng tiền lót đường, bị ép gả cho Vĩnh An Vương, vị chiến thần tàn phế, mang chứng tuyệt tự kinh hoàng. Kinh thành cười nhạo ta đào mồ tự chôn. Nhưng bọn họ không biết, ta cưới hắn chỉ vì muốn mượn quyền lật lại vụ án oan của phụ thân. Thành thân hai tháng, ta nôn nghén dữ dội, thái y chẩn đoán có thai. Hoàng hậu đắc ý khép ta tội ch ết vì cắm sừng vương gia, thanh mai trúc mã phản diện ép hắn hưu vợ nộp mạng. Đứng trước điện tiền, vị vương gia vốn diễn vai lạnh lùng đột ngột ném gậy chống, rút kiếm chặn trước mặt ta, đôi mắt đỏ ngầu gầm lên với thiên hạ: "Ai bảo bản vương vô sinh? Ai dám động đến mẹ con nàng?"