Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia
Tôi là một Hướng dẫn giả vô dụng. Đã thức tỉnh phân hóa hơn chục năm nay mà tôi vẫn chưa thể ghép đôi được với Lính gác phù hợp nào. Cuối tuần nọ, khi đang trông đứa cháu nghịch như quỷ sứ của chị họ, tôi bị lũ trẻ quậy phá đến mức mất hết kiên nhẫn bèn quát lớn một câu: "Sit down!" (Ngồi xuống!) Ai ngờ ở cách đó không xa, ngài Đại tướng quân của Đế quốc bỗng nghe "xoảng" một tiếng... rồi quỳ sụp ngay xuống đất.
Năm ta năm tuổi, phụ thân phạt ta quỳ trong từ đường. Ngày hôm sau, một chưởng của ta đánh sập nửa tòa từ đường. Năm bảy tuổi, trưởng tỷ bắt gặp vị hôn phu lén nuôi ngoại thất, úp mặt vào gối khóc suốt một đêm. Ta tìm đến nơi ở của nữ nhân kia, từ bên ngoài cài chặt cổng sân, lại mời nửa con phố đến xem náo nhiệt. Trời vừa sáng, Hầu phủ đã cho lui mối hôn sự ấy, đôi gian phu dâm phụ kia cũng theo đó mà nổi danh khắp nơi. Phụ thân sợ ta chọc thủng một lỗ trên bầu trời kinh thành, ngay trong đêm đã nhét ta lên chiếc xe ngựa đi về phương Nam. Phụ thân cách màn xe dặn dò ta, năm sau huynh trưởng sẽ tham gia khoa cử, hai vị tỷ tỷ cũng đang chờ bàn chuyện hôn sự, nếu ta còn ở lại kinh thành thì chẳng ai mong được yên ổn. “Con cứ đến nhà ngoại ở một thời gian trước, đợi phụ mẫu tìm được lúc thái bình rồi sẽ đón con về.” Ta ngoan ngoãn đáp lời. Kết quả, vừa đi đã là mười năm. Mười năm ấy, cứ mùng một ta lại lễ Phật, gặp ngày rằm thì dựng lều phát cháo cứu tế. Biểu tỷ lấy trâm ngọc của ta, ta không hề hé răng. Nàng cưỡi ngựa ngã gãy chân, ta còn túc trực bên giường, gõ mõ tụng kinh thay nàng tiêu tai giải hạn. Ai nấy đều khen ta thanh đạm khoan hậu, lòng đầy từ bi. Danh tiếng tốt đẹp ấy cứ thế truyền một đường về tận kinh thành. Mọi người đều nói tiểu nữ nhi của Thẩm Thái phó đoan trang biết lễ, dịu dàng lương thiện, đủ để làm tấm gương cho các quý nữ trong kinh. Không ai biết rằng công đức của ta xưa nay đều là tích được bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu. Gõ mõ xong, chuyện xấu cũng coi như thanh toán sạch sẽ.
Triển Nhan thích Cố Thanh Hoài suốt 4 năm. Trong mắt cả kinh thành, cô là trò cười lớn nhất, người con gái chạy theo anh làm đủ chuyện ngốc nghếch. Đến khi nghe anh nói một câu: “Giữ lại để giải khuây thôi mà.” Cô buông tay. Không còn đeo bám, không còn ghen tuông, không còn chờ đợi. Tưởng rằng trái tim đã chết. Ai ngờ lại va vào Trần Hiến Châu - người từ nhỏ đã ghét cô nhất, cũng là người anh em tốt nhất của Cố Thanh Hoài. Một lần sai lầm. Hai lần lún sâu. Ba lần không dứt ra được. Khi Cố Thanh Hoài đưa thiệp cưới đến tận tay. Khi cả giới chờ cô gục ngã. Cô chỉ cười. “Tôi đã quên anh từ lâu rồi.” Nhưng quên một người, dễ sao? Và yêu một người mới, có dễ hơn không?
Trong nhóm bạn của Hạ Xuyên có một cô gái tên Kiều Mễ, được mọi người gọi là “nữ anh em”. Cô ta luôn miệng nói mình chẳng coi đàn ông là đàn ông, đồng thời cũng yêu cầu đàn ông đừng coi mình là phụ nữ. Thế nhưng nửa đêm cô ta chỉ gọi những người anh em đã có bạn gái tới đón, say rượu thì chỉ dựa vào vai bạn trai người khác, bạn gái của ai tỏ ra khó chịu thì cô ta lại cười nhạo người ta nhỏ nhen. Lần đầu gặp tôi, cô ta nhìn chằm chằm vào mặt tôi một lúc lâu, rồi bỗng che miệng nói: “Bạn gái cậu trang điểm đậm thế? Không giống tôi, vụng đến mức son môi còn chẳng biết đánh.” Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Hạ Xuyên đã đặt con tôm vừa bóc xong vào bát tôi. “Thế thì đúng là cô ngốc thật.” Anh nói: “Bé nhà tôi kiếm cơm bằng nghề này, tay nghề của cô ấy đáng giá hơn cả một tháng lương của tôi.” Cả bàn bật cười. Chỉ có Kiều Mễ là không cười. Tôi và Hạ Xuyên yêu nhau được tám tháng thì lần đầu tham gia buổi họp mặt bạn đại học của anh. Trước khi bước vào phòng riêng, anh cho tôi xem một tấm ảnh chụp chung hơn chục người, chỉ vào cô gái đứng giữa, đội ngược mũ bóng chày rồi nói: “Đây là Kiều Mễ.” “Cô ấy nói chuyện thường không biết giới hạn, trước đây anh ngại phiền nên hiếm khi quản.” “Nếu cô ấy khiến em khó chịu thì nói thẳng với anh, đừng tự nhịn.”
Ba năm hôn nhân với Thẩm Diễn, Kiều Vi chỉ là “bà vợ hợp đồng” dùng để che mắt. Trong lòng anh, người anh yêu mãi chỉ có một: Lâm Oản Oản - bạch nguyệt quang vừa từ nước ngoài trở về. Ngày sinh nhật Lâm Oản Oản, đơn ly hôn được gửi tới. Kèm theo là hot search “Thẩm Diễn - Lâm Oản Oản tình đẹp như mơ”. Cả mạng mắng cô là “chính cung mặt dày, cút đi”. Kiều Vi chỉ ký một chữ, đăng một bài: “Đã ly hôn, chúc trăm năm hạnh phúc.” Rồi rời đi, không ồn ào, không níu kéo. Ba năm sau cô trở về. Không còn là Kiều Vi bị vứt bỏ. Mà là Chủ tịch Kiều - người nắm trong tay tập đoàn sắp thu mua Diễn Hoa của anh. Lúc phỏng vấn, phóng viên hỏi Thẩm Diễn: “Nghe nói anh sắp kết hôn với nữ thần Lâm?” Anh cười nhạt: “Chuyện riêng xin giữ bí mật.” Đến lễ ký kết thu mua, Kiều Vi ngồi ở vị trí chủ tọa. Cô ngẩng đầu, mỉm cười: “Tổng giám đốc Thẩm, hợp tác vui vẻ.” Thẩm Diễn siết chặt cây bút. Mới nhận ra… Người anh từng vứt bỏ, bây giờ đã đứng ở độ cao anh phải ngước nhìn. Ly hôn không phải là kết thúc. Mà là lúc cô bắt đầu sống cho chính mình.
Đích tỷ bỏ trốn khỏi hôn lễ, ta bị người ta gói ghém nhét thẳng vào Trấn Bắc Hầu phủ. Bởi vì Hầu gia Tạ Dực Nam bị trọng thương hôn mê, thái y nói hắn không qua nổi mùa đông này. Cả Hầu phủ phủ đầy mây đen sầu thảm, ngay cả thị nữ xinh đẹp bên cạnh hắn cũng khóc đến ngất đi. Chỉ có ta, trốn dưới khăn voan đỏ mà bật cười thành tiếng. Chờ phu quân chết, thừa kế gia sản, lại không có cha mẹ chồng, ta chính là người có quyền lớn nhất Hầu phủ này. Đêm tân hôn, ta cho hạ nhân lui xuống, ngồi bên đầu giường Tạ Dực Nam gảy bàn tính. “Cửa tiệm ở phía đông thành đem bán đi, dùng tiền đó mở một tiền trang.” “Kho binh khí của chàng tháo dỡ ra, vừa hay làm chỗ ở cho đám tiểu nhị trong tiệm.” “Còn chàng, đợi chàng tắt thở rồi, ta nhất định đốt cho chàng mười nha hoàn giấy thật xinh đẹp.” Ta đang nói hăng say, “người chết” trên giường bỗng động đậy. “Khụ… thân là phu quân của nàng, ta có thể làm gì?”
Đêm biểu huynh Bùi Cảnh Hành thành thân, cách tấm bình phong ngăn hai bàn tiệc nam nữ, hắn nâng chén rượu cười nói: “Hạ Thanh Đường sớm muộn cũng sẽ quay về Hầu phủ.” “Với thân thế ấy, được làm quý thiếp của ta đã là nơi chốn tốt nhất cho nàng rồi.” Ta ngồi ở chiếc bàn phía sau bình phong, chẳng biết từ lúc nào đã siết chặt đôi đũa trong tay. Hắn không biết, ta đã sớm gả cho người khác. Ta làm như không có chuyện gì, cúi đầu gỡ xương cá cho con trai, phu quân Cố Viễn Châu đặt đũa xuống, nâng chén về phía Bùi Cảnh Hành. “Bùi nhị công tử mà còn nhắc đến danh húy của phu nhân ta, sáng mai vào triều, ta sẽ dâng sớ tham ngươi một tội sau khi thành thân không giữ phu đức, còn vọng tưởng đến nương tử nhà người khác.”
Trước ngày cưới, bạn trai tôi liên tục lấy cớ đi công tác, nhưng thực chất lại dây dưa không rõ ràng với bạn gái cũ. Bạn gái cũ của hắn còn cố tình đăng ảnh thân mật của hai người lên trang cá nhân, như thể chỉ muốn cho tôi nhìn thấy. Đã yêu nhau đến mức đó thì tôi thành toàn cho hai người. Đến tiệc cưới, tôi sẽ mời tất cả mọi người cùng thưởng thức câu chuyện tình yêu của hai người vậy.
Năm ấy, giữa mối hận sâu đến tận xương tủy, tôi lại sinh con cho kẻ thù không đội trời chung. Để anh ta trở thành một người cha đơn thân, chặt đứt toàn bộ duyên đào hoa của anh ta. Trong một chương trình giải trí, khi đã trở thành ảnh đế, anh được hỏi về mẹ của đứa trẻ. Giọng anh lạnh đến thấu xương: “Chạy rồi.” Chương trình hẹn hò quy mô lớn phút chốc biến thành chuyên mục tìm vợ. Về sau, đầu ngón tay anh lần theo vết sẹo trên bụng tôi, bắt tôi phải đưa ra lời giải thích. “Tôi... thật ra là mổ ruột thừa.” Anh chẳng tin lấy một chữ, “Đàn ông thì không thể sinh con sao?” Trong lòng tôi thầm kêu không ổn. Mấu chốt là, tôi thật sự có thể sinh con.
Ta ở nhờ Châu gia đến nay đã là năm thứ sáu. Người trong lòng của Châu Tuần sắp sửa đính hôn với thế tử Nam Bá Hầu. Hắn sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên, bèn tìm đến ta, hiếm hoi lắm mới thấy giọng điệu hắn có vài phần kiên nhẫn: "Phù Dược, nàng ở lại phủ ta lâu thế này rồi, cũng đến lúc phải báo ơn đi chứ." "Nàng chỉ cần nghĩ cách khiến hắn mê mẩn nàng, mối hôn sự này chắc chắn sẽ đổ bể!" "Đến lúc đó, ta sẽ nạp nàng làm thiếp, xem như không phụ ơn nghĩa của nàng." Ta thầm tính toán trong lòng, miệng khẽ vâng dạ. Nào ngờ, khi tin tức ta gả vào hầu phủ truyền đến tai hắn, hắn lại hầm hầm chạy đến, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn ta: "Thôi Phù Dược, ta chỉ bảo nàng diễn kịch thôi mà, sao nàng lại coi là thật!" "Hắn ta là kẻ trăng hoa lẳng lơ, tuyệt đối không phải người đáng để nàng gửi gắm cả đời!" Ta giơ tay giáng thẳng một cái tát lên mặt hắn. "Ngươi còn dám nói xấu phu quân của bổn cô nương nữa xem!”
Tại tiệc mừng thọ Thái tử ở Đông cung, phu quân ta tư thông với quả tẩu, lại bị tiểu hoàng tôn bắt gặp tận mắt. Trong lúc kinh hoảng, hắn cách cửa điện gọi khuê danh của ta: “A Hành, đừng sợ.” Tiếng gọi ấy đóng đinh ta thành kẻ che giấu chuyện xấu cho bọn họ, cả kinh thành đều mắng ta không biết liêm sỉ. Bà mẫu giáng ta xuống làm thị thiếp, con trai động một chút lại đánh mắng ta, còn phu quân luôn miệng nói ta chỉ cần chịu chút ủy khuất tạm thời. Đợi danh tiếng ta thối nát, chẳng còn đường nào để đi, hắn quay đầu đòi kiêm gánh hương hỏa hai phòng, đường đường chính chính rước quả tẩu vào cửa. Để bịt miệng ta, hắn biết rõ ta đang mang thai vẫn sai người rót thuốc câm vào miệng ta. Bát thuốc ấy lấy đi đứa con, cũng lấy luôn mạng ta. Khi tỉnh lại lần nữa, tiếng thở dốc trong thiên điện vẫn chưa dứt, phu quân lại gọi khuê danh của ta. Những vị khách vây ngoài cửa đã nhìn ta bằng ánh mắt khinh bạc lẫn khinh bỉ. Đời trước, ta sợ phu quân thân bại danh liệt nên cam tâm nhận lấy chuyện xấu này. Lần này, ta sửa lại tay áo, làm như không biết gì rồi bước ra khỏi đám đông. “Phu quân, vừa rồi chàng gọi ta sao?”
Trước khi thánh chỉ tứ hôn được ban xuống, Quận chúa Lệnh Nhu đã lén đổi người được tứ hôn với ta từ Thái tử thành vị Đại Mạc tướng quân khiến người nghe danh đã khiếp sợ. Cận thần phát hiện ra, liền trêu chọc Thái tử. “Xem ra quận chúa ghen không nhẹ, nhưng thanh mai trúc mã của điện hạ phải làm sao đây?” “Nếu thật sự gả cho một kẻ thô lỗ như thế, e rằng có người lại không nỡ.” Thái tử có chút đau đầu, nhưng cũng chỉ cười nhạt đầy chiều chuộng: “Lệnh Nhu xưa nay hồn nhiên ngây thơ, chỉ đùa một chút mà thôi. Vũ Miên trước giờ hiểu chuyện biết lễ, nhất định sẽ không so đo.” “Huống hồ nàng ấy từ nhỏ đã yêu mến cô, phát hiện hôn thư có sai sót, tự khắc sẽ đi cầu Hoàng hậu sửa lại.” Ta im lặng hồi lâu rồi rời đi, giả vờ như chẳng biết chuyện gì. Trở về phủ, ta cung cung kính kính tiếp nhận thánh chỉ tứ hôn. Hắn không biết rằng. Ngoài tình yêu nam nữ, ta cũng có trời xanh mây biếc mà mình muốn ngước nhìn, muốn dốc lòng theo đuổi.
Ta và a tỷ mỗi người đều có một lọ nước hoa hồng. Lọ của a tỷ là hàng thật, còn lọ của ta lại là đồ giả. Thanh mai trúc mã của ta chỉ liếc qua một cái đã bật cười: “Lọ của a tỷ nàng là nước hoa hồng chính phẩm do Đại Thực tiến cống, còn lọ của nàng nhìn thế nào cũng giống nước chưng từ hoa nhài Lĩnh Nam hơn.” Ca ca nghe xong lập tức sa sầm mặt, lạnh giọng mắng ta: “Không chịu học điều hay, lại đi học thói trộm cắp, dám lấy nước hoa của a tỷ ngươi?” Sau khi ta cập kê, trong nhà bắt đầu xem xét hôn sự cho ta. Trước mặt ta đặt hai tấm canh thiếp, một tấm của vị Thám hoa tân khoa, một tấm của Thế tử Hầu phủ.
Vị hôn phu Lục Yến Chu thi đỗ Trạng nguyên, đón ta lên kinh thành để hưởng phúc. Thế nhưng trên đường đi, ta nghe phong phanh chuyện công chúa đã đem lòng ái mộ chàng. Chàng giờ đây đã trở thành nhân vật được giới quyền quý tranh nhau kết giao. Đã xem quá nhiều thoại bản về Trần Thế Mỹ ruồng rẫy vợ con, trong lòng ta không khỏi ớn lạnh. Ta chỉ là một đầu bếp làng quê, thỉnh thoảng nấu cỗ bàn hiếu hỉ mới có chút hữu dụng, làm sao xứng lứa vừa đôi với Lục Yến Chu của hiện tại. Ta vốn là người biết thân biết phận. Thế nên khi diện kiến công chúa, ta quyết định ra tay trước. Ta vội vã phủi sạch quan hệ với Lục Yến Chu. Để thêm phần chân thật, ta còn bồi thêm một câu: "Dân nữ từ lâu đã có người trong mộng." Chiêu Dương công chúa ngồi ở vị trí thượng tọa chưa kịp lên tiếng, phía sau ta đã vang lên tiếng khóc gào sụp đổ: "Trời ơi, là tên thư sinh ở đầu làng đông hay tên thư sinh ở cuối làng tây? Ta biết ngay là bọn chúng sẽ quyến rũ nàng mà! Ta vẫn chậm một bước rồi, hu hu hu!"
Trong quán bar, cô bạn thân đang say khướt nhắm trúng một anh chàng tóc đỏ bàn bên, cứ nằng nặc đòi tôi xin giúp phương thức liên lạc. Anh chàng đẹp trai kia từ chối không chút do dự. Những người ngồi quanh anh ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng, tôi ngại ngùng định quay người bỏ đi thì tiếng cười của bọn họ bỗng im bặt. "Ồ, Thẩm Kinh Diễn cuối cùng cũng đến rồi." "Ha, đến đúng lúc lắm, tôi cá là mục tiêu của cô ta sắp đổi thành anh Diễn cho xem." Còn tôi, vừa nghe đến ba chữ đó, cả người liền cứng đờ không dám nhúc nhích. Quay đầu lại, Thẩm Kinh Diễn đang đứng cách tôi chỉ vài mét, hai tay đút túi quần, lạnh lùng nhìn tôi.
Bạn cùng phòng sau khi câu được thái tử gia, liền đem tên dự phòng vứt cho tôi, “Cái tên dự phòng này làm màu quá, chẳng thể nào sánh bằng bạn trai tôi, nhưng để ghép với cậu thì cũng khá ổn.” “Cậu là người câm mà, yêu cầu cũng đừng cao quá.” Cậu ta nói đúng. Là một người câm, quả thực tôi không nên đòi hỏi quá nhiều. Nhưng có một chuyện cậu ta không biết, đó là tôi rất có tính chiếm hữu. Sau khi nói chuyện với anh, từ chuyện ăn gì, mặc gì, anh đều phải báo cáo với tôi. Mỗi tuần, anh phải gửi cho tôi một tấm ảnh chụp vóc dáng. Đến cả sợi dây chuyền tôi mua, anh cũng nhất định phải đeo. Không chỉ phải cho tôi xem, anh còn phải làm đúng tư thế tôi yêu cầu rồi chụp ảnh gửi sang. Cho đến khi anh đề nghị muốn gọi video với tôi. Thế nhưng ngay khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, tôi bỗng sững người. Người này... sao lại giống hệt thái tử gia mà bạn cùng phòng của tôi đã câu được?
Tôi là một Omega cấp S, nhà họ Quý đã nhận nuôi tôi. Sau một lần ngoài ý muốn, tôi bị anh nuôi đánh dấu, trong bụng còn mang theo đứa con của anh. Tôi định ôm bụng bỏ chạy, nào ngờ chạy trốn không thành, ngược lại còn bị yêu cầu cùng anh đi đăng ký kết hôn. Anh nuôi đã hứa với tôi, sau khi sinh con, tôi và nhà họ Quý sẽ thanh toán sòng phẳng, từ đó không còn liên quan gì đến nhau. Tôi biết, anh nuôi vốn phải kết hôn với thiếu gia nhà họ Lạc. Sau khi sinh con, tôi rời đi. Hai năm sau, anh dẫn theo đứa bé tìm đến tôi. Giọng nói khàn khàn: "Nguyễn Dư, ai nói em và anh đã thanh toán sòng phẳng?" "Em còn nợ anh một người yêu, nợ con anh một Omega làm ba."
Ta và Ngụy hầu là phu thê từ thuở thiếu niên. Ta theo hắn khởi binh giữa thời loạn thế, tranh đoạt thiên hạ. Ai ai cũng cho rằng ta là nữ nhân hắn yêu nhất. Nhưng khi loạn quân vây thành, ta và trưởng tỷ cùng bị bắt làm tù binh, hắn lại không chút do dự mà bỏ mặc ta. “Tề Quốc phu nhân thân thể yếu ớt, không thể có bất kỳ sơ suất nào.” “Còn A Chỉ… nàng tính tình kiên cường, chịu đựng được.” Hắn không biết, khi ấy ta đã mang thai. Ta chịu đủ mọi giày vò trong doanh trại địch, sảy thai rồi băng huyết. Cuối cùng không thể sống qua mùa đông năm ấy. Trọng sinh trở về ngày định thân. Ta trả lại canh thiếp, khẽ nói: “Ngụy hầu bạc tình, không phải lương nhân của ta.”
MẸ CHỒNG LẤY TIỀN DƯỠNG GIÀ CỦA BỐ MẸ TÔI ĐI CHƠI CHỨNG KHOÁN RỒI THUA SẠCH, CÒN NÓI LÀ VÌ MUỐN TỐT CHO TÔI Nhà chồng tôi lấy tiền dưỡng già của bố mẹ tôi đi chơi chứng khoán, thua sạch không còn một đồng, vậy mà vẫn một mực nói là vì muốn tốt cho tôi. Tấm thẻ ngân hàng ấy là mẹ đưa cho tôi. Bà nói: “Tiểu Lan, cả đời mẹ chỉ dành dụm được từng này. Con cứ giữ giúp mẹ trước, đợi ngày nào mẹ với bố con chân tay không còn nhanh nhẹn nữa thì lấy ra dùng.” Tôi không nhận. Tôi bảo bà tự giữ lấy. Nhưng bà không chịu, nhất định nhét cho tôi, nói: “Để chỗ con, mẹ mới yên tâm.”
Ta đeo một giỏ hoa hạnh xuống núi, định cùng ca ca vừa đỗ Trạng nguyên đem số hoa này ủ thành rượu. Nào ngờ vừa đến cổng sân, ta đã nhìn thấy ca ca nằm đó, hai tay bị chặt, hai mắt bị khoét, nửa thân dưới đã máu thịt bê bết. Trên tường nhà là những vệt máu bắn tung tóe, tiểu muội chân trần ngã trong phòng. Cả nhà chỉ còn phụ thân là vẫn còn một hơi thở. Ông nằm sấp giữa vũng máu, vết đao sau lưng toạc rộng, lộ cả xương trắng. Ta nhào đến bên ông, ôm người vào lòng. “Phụ thân, rốt cuộc là ai làm?” Răng phụ thân va lập cập. Ông đứt quãng nói với ta. “Thái hậu nhận định ca ca con đã khinh bạc công chúa trong cung yến, hạ chỉ tru diệt Cố gia…” “Mau đi đi, Đường nhi, chạy càng xa càng tốt.”
Giới thiệu ngắn: Năm 22 tuổi, tôi gả cho Tống Yến Chu theo sự sắp đặt của hai nhà. Anh hơn tôi 8 tuổi, dịu dàng, chu đáo, luôn đặt tôi lên hàng đầu. Tôi từng nghĩ đó là tình yêu. Cho đến khi mối tình đầu của anh - ảnh hậu Tô Chi trở về nước. Tôi mới biết tất cả sự ôn nhu của anh, đều là do cô ấy dạy. Một cuộc gọi. Một đêm tuyết. Một lần bỏ rơi. Tôi chết tâm, đề nghị ly hôn. Nhưng Tống Yến Chu không chịu buông. Khi tôi đẩy cửa bắt gặp hai người họ trong phòng khách lúc nửa đêm, tôi giơ điện thoại lên và mỉm cười: "Khung cảnh đẹp thật đấy. Đây sẽ là bằng chứng ly hôn của chúng ta." Đây là câu chuyện về một cuộc hôn nhân tan vỡ, và về một người phụ nữ học cách tự cứu lấy mình.
Ta bị nhận nhầm thành ấu muội, giữa phố bị bắt cóc. Sáng sớm hôm sau, toàn thân đầy máu, quần áo không che nổi thân thể, ta bị ném ngay giữa con phố chính. Để phủi sạch quan hệ với ta, ấu muội lại còn ra ngoài rêu rao khắp nơi. Phụ mẫu chẳng những không trách cứ nàng ta, ngược lại còn khuyên ta mau mau tự vẫn, để giữ gìn thanh danh của nữ quyến trong nhà. Ta bị dồn đến đường cùng, cuối cùng nhảy sông tự vẫn. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng ngày mình bị bắt cóc ở kiếp trước. Ấu muội muốn đi tìm người trong lòng, liền cầu xin ta giả trang thành nàng để đi học đàn. Ta bật cười: 「Ta cũng có người trong lòng, hôm nay cũng phải đi tìm chàng. Muội muội vẫn nên tự mình đi đi.」 Ấu muội từ nhỏ đã có một kẻ tử đối đầu.
Năm thứ ba sau khi thành hôn, phủ Định Quốc công muốn ta nhường ngôi chính thê cho ngoại thất đang mang thai. Mẹ chồng lấy tính mạng ta ra uy hiếp, phu quân đỏ mắt cầu cho hai mẹ con kia một con đường sống. Ta xé nát thư hưu ngay tại chỗ, trở tay đặt lên bàn một quyển sổ khác: “Đường sống ở đây, chư vị tự chọn đi.” Bọn họ tưởng rằng rời khỏi phủ Quốc công, ta sẽ không nơi nương tựa. Mãi đến ngày cấm quân vây phủ, họ mới hiểu, người con dâu từng bị họ vứt bỏ như giày rách là ta, từ lâu đã tự tay đào sẵn mồ cho cả nhà họ. Khói hương trong từ đường đặc quánh đến nghẹn thở. Ta quỳ trên bồ đoàn, dưới đầu gối là những viên gạch xanh đã truyền qua năm đời của phủ Định Quốc công, trên đầu là một dãy bài vị gỗ mun. Tần lão phu nhân ngồi ở ghế trên, chuỗi Phật châu trong tay gõ xuống mặt án, tiếng sau vang hơn tiếng trước. “Thẩm Hành, hôm nay gọi ngươi tới không phải để thương lượng.” Bà ta nhìn ta, nơi khóe mắt đầy nếp nhăn chỉ có lạnh lẽo. “Cốt nhục của Đình nhi không thể lưu lạc bên ngoài.” “Ngươi biết điều một chút, tự xin hạ đường, trong phủ sẽ cho ngươi một tòa biệt viện, bảo đảm cả đời cơm áo không lo.”
Đi ăn lẩu lúc nửa đêm. Trên bàn bỗng xuất hiện một thực đơn quy tắc: "Chào mừng đến với thế giới lẩu nửa đêm, xin hãy tuân thủ các quy tắc sau!"