Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia
Văn án: Ta là một cung nữ được xuất cung lấy chồng. Chủ tử cũ của ta - Hoàng hậu, vì tức giận với Hoàng đế mà giả chết trốn khỏi hoàng cung, rồi tìm đến nhà ta nương nhờ. Miệng bà ta nói: "Vinh hoa phú quý trong cung làm ta chán ngán, cuộc sống dân thường ngược lại còn thú vị hơn." Thế nhưng khi đến nhà ta, bà ta vẫn giữ dáng vẻ bề trên của một vị nương nương, coi ta như kẻ hầu người hạ, chuyện ăn uống tắm rửa đều bắt ta phải hầu hạ. Bà ta nói: "Ta muốn dùng cái chết của mình để trừng phạt Đế vương. Dù hắn ngồi trên thiên hạ, nhưng đã mất đi người yêu sâu đậm nhất là ta, chắc chắn hắn sẽ đau khổ mỗi ngày!" Nhưng Hoàng đế chẳng những không đau khổ, mà còn độc sủng Quý phi, thậm chí đại xá thiên hạ vì cặp long phượng thai của Quý phi, cùng dân chung vui. Bà ta nói: "Vị trí Hoàng hậu này làm ta mệt mỏi, đối với đàn ông trên thiên hạ này ta đã hoàn toàn nguội lạnh trái tim!" Thế mà sau lưng, hễ thấy phu quân của ta là bà ta lại hớn hở, quay sang nhìn ta lại trưng ra bộ mặt khó ưa. Về sau, ta bắt quả tang Hoàng hậu tư tình với phu quân mình, liền bị bọn họ liên thủ hạ độc giết chết. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại cái ngày Hoàng hậu giả chết đến nương nhờ nhà ta. Bà ta đang vẻ mặt cao ngạo sai bảo ta: "Dù đã ra khỏi cung, ta vẫn là chủ tử của ngươi." Nội dung truyện: Ta là một cung nữ được xuất cung lấy chồng. Chủ tử cũ của ta - Hoàng hậu, vì tức giận với Hoàng đế mà giả chết trốn khỏi hoàng cung, rồi tìm đến nhà ta nương nhờ. Miệng bà ta nói: "Vinh hoa phú quý trong cung làm ta chán ngán, cuộc sống dân thường ngược lại còn thú vị hơn." Thế nhưng khi đến nhà ta, bà ta vẫn giữ dáng vẻ bề trên của một vị nương nương, coi ta như kẻ hầu người hạ, chuyện ăn uống tắm rửa đều bắt ta phải hầu hạ. Bà ta nói: "Ta muốn dùng cái chết của mình để trừng phạt Đế vương. Dù hắn ngồi trên thiên hạ, nhưng đã mất đi người yêu sâu đậm nhất là ta, chắc chắn hắn sẽ đau khổ mỗi ngày!" Nhưng Hoàng đế chẳng những không đau khổ, mà còn độc sủng Quý phi, thậm chí đại xá thiên hạ vì cặp long phượng thai của Quý phi, cùng dân chung vui. Bà ta nói: "Vị trí Hoàng hậu này làm ta mệt mỏi, đối với đàn ông trên thiên hạ này ta đã hoàn toàn nguội lạnh trái tim!" Thế mà sau lưng, hễ thấy phu quân của ta là bà ta lại hớn hở, quay sang nhìn ta lại trưng ra bộ mặt khó ưa. Về sau, ta bắt quả tang Hoàng hậu tư tình với phu quân mình, liền bị bọn họ liên thủ hạ độc giết chết. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại cái ngày Hoàng hậu giả chết đến nương nhờ nhà ta. Bà ta đang vẻ mặt cao ngạo sai bảo ta: "Dù đã ra khỏi cung, ta vẫn là chủ tử của ngươi."
Tag truyện: Hoàn thành | Cổ đại | HE | Cung đấu gia đấu | Quyền mưu | Đại nữ chủ | Ngôn tình | Cổ đại tình cảm Văn án: Một mối hôn sự ban cho đầy tréo ngoe, chẳng khác nào hoa nhài cắm bãi phân trâu. Phân trâu chính là ta, vị công chúa xấu xí không được sủng ái nhất. Còn hoa nhài kia là Chu Phỉ, vị Trạng nguyên lang đang làm mưa làm gió chốn quan trường. Thành thân ba năm, chàng ngủ trong thư phòng suốt ba năm. Về sau, chàng đỏ hoe mắt hỏi ta: "Trong lòng nàng... có người khác sao?" Nội dung truyện: Một mối hôn sự ban cho đầy tréo ngoe, chẳng khác nào hoa nhài cắm bãi phân trâu. Phân trâu chính là ta, vị công chúa xấu xí không được sủng ái nhất. Còn hoa nhài kia là Chu Phỉ, vị Trạng nguyên lang đang làm mưa làm gió chốn quan trường. Thành thân ba năm, chàng ngủ trong thư phòng suốt ba năm. Về sau, chàng đỏ hoe mắt hỏi ta: "Trong lòng nàng... có người khác sao?"
Ta là đứa thứ nữ câm thấp kém nhất trong nhà họ Giang. Ai nấy đều khinh rẻ ta, chỉ có Phương Hoài Minh coi ta là trân bảo trong lòng bàn tay. Chàng hứa hẹn, đợi khi đỗ đạt sẽ đón ta về, đưa ta thoát khỏi bể khổ nơi nhà họ Giang. Ta chờ chàng suốt tám năm, chắt bóp từng đồng, thức khuya dậy sớm làm may vá để phụ giúp chàng, chỉ mong chàng bớt vất vả, có thêm thời gian đèn sách. Thế nhưng ngày chàng đề tên bảng vàng, chàng lại tỏ vẻ khó xử, bảo rằng muốn ta chịu tủi thân làm thiếp. Quan trường khó đi, chàng cần sự nâng đỡ từ nhà mẹ đẻ của đích tỷ mới có thể thăng tiến dễ dàng. Ta không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu. Ngày hôm sau, ta tìm đến thư phòng của cha, cầm bút để lại một mảnh giấy: "Thấm Thấm nguyện thay đích tỷ gả cho đại lang nhà họ Ôn." Nội dung truyện: Ta là đứa thứ nữ câm thấp kém nhất trong nhà họ Giang. Ai nấy đều khinh rẻ ta, chỉ có Phương Hoài Minh coi ta là trân bảo trong lòng bàn tay. Chàng hứa hẹn, đợi khi đỗ đạt sẽ đón ta về, đưa ta thoát khỏi bể khổ nơi nhà họ Giang. Ta chờ chàng suốt tám năm, chắt bóp từng đồng, thức khuya dậy sớm làm may vá để phụ giúp chàng, chỉ mong chàng bớt vất vả, có thêm thời gian đèn sách. Thế nhưng ngày chàng đề tên bảng vàng, chàng lại tỏ vẻ khó xử, bảo rằng muốn ta chịu tủi thân làm thiếp. Quan trường khó đi, chàng cần sự nâng đỡ từ nhà mẹ đẻ của đích tỷ mới có thể thăng tiến dễ dàng. Ta không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu. Ngày hôm sau, ta tìm đến thư phòng của cha, cầm bút để lại một mảnh giấy: "Thấm Thấm nguyện thay đích tỷ gả cho đại lang nhà họ Ôn."
Vì ngoại hình quá xinh đẹp, vóc dáng lại quá nổi bật, từ sơ trung đến cao trung, tôi luôn là mục tiêu bị người khác bịa chuyện tung tin đồn. Sau khi vào đại học, để không còn bị lừa gạt và xem thường nữa, tôi bỏ tiền mua đủ loại đồ xa xỉ, giả vờ mình là một tiểu thư quý tộc. Nhưng rồi, tôi lại nhìn thấy những dòng “đạn mạc” hiện ra trước mắt: 【Nữ phụ đúng là hám hư vinh quá! Nữ chính bảo bối mau tới vạch trần con hàng giả này đi!】 【Hahaha mọi người đừng nóng, nữ phụ này sinh ra chính là để bị vả mặt mà!】 【Không phải chỉ mình tôi thấy nữ phụ này đáng thương đó chứ? Tặng nữ phụ bảo bối một cây kẹo mút nè~】 Trong lúc tôi đang nhìn những dòng đạn mạc ấy, tôi phát hiện trong tay mình bỗng dưng xuất hiện thêm một cây kẹo mút bằng vàng ròng. Vậy chẳng phải tôi có thể dựa vào phần thưởng của đạn mạc để làm giàu sao? Bọn họ thích nữ chính kiểu gì, tôi sẽ giả vờ giống y như thế!
Ta cùng đích tỷ gặp phải sơn phỉ trên đường, vị hôn phu lại ưu tiên cứu đích tỷ trước. Mạng ta lớn, sau khi hôn mê được một quý nhân cứu giúp. Vị hôn phu dẫn ta đi gặp quý nhân để cảm tạ ngài ấy. Vừa nhìn thấy quý nhân, mặt ta trắng bệch, run lẩy bẩy như cầy sấy. Vị hôn phu ôn nhu an ủi: "Đừng sợ, Hằng Vương là hảo huynh đệ của ta, nàng cứ tự nhiên là được." Ta đâu có sợ, ta là kinh ngạc đó! Phu quân tốt của ta ơi, ta đã từng ngủ với hảo huynh đệ của chàng rồi, giờ phải làm sao đây! Hằng Vương lạnh lùng nhìn ta: "Không phải muốn tạ ơn bản vương sao? Sao lại không nói gì?" Nội dung truyện: Ta cùng đích tỷ gặp phải sơn phỉ trên đường, vị hôn phu lại ưu tiên cứu đích tỷ trước. Mạng ta lớn, sau khi hôn mê được quý nhân cứu giúp. Vị hôn phu dẫn ta đi gặp quý nhân để cảm tạ ngài ấy. Vừa nhìn thấy quý nhân, mặt ta trắng bệch, run lẩy bẩy như cầy sấy. Vị hôn phu ôn nhu an ủi: "Đừng sợ, Hằng Vương là hảo huynh đệ của ta, nàng cứ tự nhiên là được." Ta đâu có sợ, ta là kinh ngạc đó! Phu quân tốt của ta ơi, ta đã từng ngủ với hảo huynh đệ của chàng rồi, giờ phải làm sao đây! Hằng Vương lạnh lùng nhìn ta: "Không phải muốn tạ ơn bản vương sao? Sao lại không nói gì?"
Mười hai năm sau khi ta đầu thai. Việc đầu tiên sau khi rời khỏi Tạ phủ, chính là đi ra vùng ngoại ô hoang vắng thăm ngôi mộ kiếp trước của mình. Ngôi mộ cô quạnh, lạnh lẽo tựa ngày đông, cỏ dại mọc cao đến ba trượng. Ta đắp thêm một nắm đất mới, tự nhủ với lòng: "A Lan, đừng quay đầu, hãy tiến về phía trước." Nội dung truyện: Mười hai năm sau khi ta đầu thai. Việc đầu tiên sau khi rời khỏi Tạ phủ, chính là đi ra vùng ngoại ô hoang vắng thăm ngôi mộ kiếp trước của mình. Ngôi mộ cô quạnh, lạnh lẽo tựa ngày đông, cỏ dại mọc cao đến ba trượng. Ta đắp thêm một nắm đất mới, tự nhủ với lòng: "A Lan, đừng quay đầu, hãy tiến về phía trước."
Khi tin tức về bạch nguyệt quang của Bùi Hoài hòa ly truyền đến, ta liền biết, chúng ta cũng sắp hòa ly rồi. Chiến tranh lạnh hơn một tháng, lúc hắn mua điểm tâm cho bạch nguyệt quang, tiện tay nhét vào tay ta một hộp bánh vân phiến: "Cũng không phải không quên nàng, còn làm mình làm mẩy cái gì nữa." Ta không cãi không tranh, mỉm cười nhận lấy. Hắn có vẻ hơi ngạc nhiên, theo bản năng sờ sờ hộp bánh cua hoàng tô ở trước ngực. Đó là món yêu thích nhất của bạch nguyệt quang hắn. Hôm nay là sinh thần của nàng ta, Bùi Hoài đã chạy khắp kinh thành để mua quà cho nàng. Còn bánh vân phiến của ta, chỉ là quà tặng kèm mà thôi. Đổi lại là ngày trước, ta nhất định sẽ làm ầm ĩ. Nhưng lần này, ta mệt rồi. Nội dung truyện: Khi tin tức về bạch nguyệt quang của Bùi Hoài hòa ly truyền đến, ta liền biết, chúng ta cũng sắp hòa ly rồi. Chiến tranh lạnh hơn một tháng, lúc hắn mua điểm tâm cho bạch nguyệt quang, tiện tay nhét vào tay ta một hộp bánh vân phiến: "Cũng không phải không quên nàng, còn làm mình làm mẩy cái gì nữa." Ta không cãi không tranh, mỉm cười nhận lấy. Hắn có vẻ hơi ngạc nhiên, theo bản năng sờ sờ hộp bánh cua hoàng tô ở trước ngực. Đó là món yêu thích nhất của bạch nguyệt quang hắn. Hôm nay là sinh thần của nàng ta, Bùi Hoài đã chạy khắp kinh thành để mua quà cho nàng. Còn bánh vân phiến của ta, chỉ là quà tặng kèm mà thôi. Đổi lại là ngày trước, ta nhất định sẽ làm ầm ĩ. Nhưng lần này, ta mệt rồi.
Ta vốn là một con hoẵng ngốc nghếch, sau khi hóa thành người lại bị gắn kết cảm giác đau đớn với bạo quân. Bạo quân sợ ta tìm đường chết nên ngày nào cũng mang ta theo bên cạnh, khiến cho các phi tần trong hậu cung đều hận ta thấu xương. Sau đó, bạo quân rời cung đi về phương Nam, vị Quý phi được chàng sủng ái nhất liền nhân cơ hội này mà thị uy trong hậu cung. Ngày thứ nhất, ta bị phạt quỳ suốt một canh giờ. Ngày thứ hai, ta bị tát suốt nửa canh giờ. Ngày thứ ba, ả ta ban cho ta năm mươi trượng. Nhưng vì sức sống của ta quá dai dẳng nên đánh thế nào cũng không chết. Ngày thứ tư, Quý phi quyết định cưa chân ta. Lũ thái giám ghì chặt ta vào chiếc ghế sắt, đám thị vệ bên cạnh thì đang mài dao loảng xoảng. Quý phi hạ lệnh, chỉ cần thủ đao hạ xuống là đôi chân ta sẽ lìa khỏi thân người. Đúng lúc đó, cổng cung đột nhiên mở toang, bạo quân với khuôn mặt sưng vù như đầu heo phóng ngựa chạy tới. Chàng lanh lẹ xuống ngựa, chân run lên ngã nhào xuống đất, rồi lại tức giận đứng dậy, túm lấy ta mà điên cuồng gào lên: "Chém nó đi! Ngươi chém nó ngay cho ta! Có Trẫm chống lưng cho ngươi, ngươi lập tức chém chết nó ngay!" Nội dung truyện: Ta vốn là một con hoẵng ngốc nghếch, sau khi hóa thành người lại bị gắn kết cảm giác đau đớn với bạo quân. Bạo quân sợ ta tìm đường chết nên ngày nào cũng mang ta theo bên cạnh, khiến cho các phi tần trong hậu cung đều hận ta thấu xương. Sau đó, bạo quân rời cung đi về phương Nam, vị Quý phi được chàng sủng ái nhất liền nhân cơ hội này mà thị uy trong hậu cung. Ngày thứ nhất, ta bị phạt quỳ suốt một canh giờ. Ngày thứ hai, ta bị tát suốt nửa canh giờ. Ngày thứ ba, ả ta ban cho ta năm mươi trượng. Nhưng vì sức sống của ta quá dai dẳng nên đánh thế nào cũng không chết. Ngày thứ tư, Quý phi quyết định cưa chân ta. Lũ thái giám ghì chặt ta vào chiếc ghế sắt, đám thị vệ bên cạnh thì đang mài dao loảng xoảng. Quý phi hạ lệnh, chỉ cần thủ đao hạ xuống là đôi chân ta sẽ lìa khỏi thân người. Đúng lúc đó, cổng cung đột nhiên mở toang, bạo quân với khuôn mặt sưng vù như đầu heo phóng ngựa chạy tới. Chàng lanh lẹ xuống ngựa, chân run lên ngã nhào xuống đất, rồi lại tức giận đứng dậy, túm lấy ta mà điên cuồng gào lên: "Chém nó đi! Ngươi chém nó ngay cho ta! Có Trẫm chống lưng cho ngươi, ngươi lập tức chém chết nó ngay!"
Cha vì muốn báo ân, đã tráo đổi ta với con của ân nhân. Ta theo ân nhân lưu đày ra biên quan. Nàng vào phủ bá tước làm thiên kim tiểu thư. Mười năm sau. Ân nhân được rửa oan, đưa ta trở về kinh thành. Cha muốn đổi chúng ta lại. Nhưng là để ta thay nữ nhi của ân nhân xuất giá sang vùng biên ải để hòa thân. Ta dứt khoát từ chối. “Ta ở biên thành đã đính ước với người ta rồi, đã nói sẽ gả cho chàng.” Mẹ và tỷ tỷ khuyên ta. “Trong nhà có được quang cảnh tốt đẹp như hôm nay, đều nhờ ân nhân che chở, con không thể chỉ nghĩ cho bản thân mình.” Đệ đệ thì trực tiếp trói ta lên kiệu hoa. Đợi đến khi ta bỏ mạng nơi tái ngoại. Vị hôn phu của ta mang theo đội ngũ đón dâu. Vừa hay tới kinh thành.
TÔI CÓ GẦN 10.000.000 TỆ TIỀN TIẾT KIỆM TRƯỚC HÔN NHÂN, MẸ CHỒNG HỎI TÔI CÓ BAO NHIÊU, TÔI NÓI CHỈ CÓ 60.000 TỆ, EM TRAI CHỒNG LIỀN CUỐNG LÊN: “VẬY EM MỞ CÔNG TY THÌ LÀM SAO?” “Nửa năm tính ra ít nhất cũng phải 80.000-90.000 tệ, cô lại nói với tôi chỉ còn 60.000 tệ sao?” Lưu Quế Phương ngồi ở vị trí chủ tọa, trong tay cầm một cây tăm xỉa răng. Nhưng ánh mắt bà ta lại như dao, khoét thẳng lên mặt Thẩm Dao. Bà ta không nói gì, nhưng biểu cảm kia rõ ràng đang nói: tôi muốn xem cô giải thích thế nào. Hôm nay là cuối tuần, là bữa cơm gia đình định kỳ của nhà họ Triệu. Bố của Triệu Kiến Quốc mất sớm, một mình Lưu Quế Phương nuôi lớn ba đứa con. Con gái lớn Triệu Lệ Bình gả đến tỉnh thành, bình thường rất ít khi về. Con trai út Triệu Kiến Dân vẫn luôn sống cùng bà ta, đã ba mươi tuổi mà vẫn chưa có công việc đàng hoàng. Trước khi Thẩm Dao gả cho Triệu Kiến Quốc, cô đã biết nhà này không dễ ở chung. Nhưng cô nghĩ, chỉ cần tình cảm giữa cô và Triệu Kiến Quốc tốt, những chuyện khác đều có thể nhịn. Nhưng cô tuyệt đối không ngờ rằng mới kết hôn được nửa năm, bữa tiệc Hồng Môn này đã bày ra trước mặt cô.
Năm ấy, cả Thái tử lẫn đại tướng quân đều từng đưa sính lễ đến cầu cưới ta. Ta không muốn bước vào Đông cung, nơi vinh hoa phủ đầy ngoài cửa mà bên trong lại sâu như nước lạnh, từng lời nói đều phải cân đo, từng nụ cười cũng có thể cất giấu lưỡi dao. Vì thế, ta chọn Diệp Chiêu Niên. Hắn là vị đại tướng quân từng nắm tay ta dưới hiên mưa, thề rằng đời này kiếp này trong mắt hắn chỉ có một Vệ Vu Trinh. Ta từng nghĩ, một lời hứa như thế, dẫu không rực rỡ bằng ngôi vị Thái tử phi, ít ra cũng đủ đổi lấy nửa đời yên ổn. Nhưng đến đúng đêm tân hôn, khi nến đỏ vừa cháy, rượu hợp cẩn còn chưa kịp chạm môi, hắn đã bị nữ phó tướng dẫn đi chỉ bởi một bầu rượu. Ta ngồi một mình trong giá y đỏ, nghe bên vách vọng sang những âm thanh mềm yếu đứt quãng, nghe suốt đến tận nửa đêm. Mưa đêm ấy nặng hạt, từng giọt đập xuống mái hiên như gõ vào tim người. Ta khoác áo choàng, lặng lẽ rời khỏi phủ tướng quân, đi trong màn mưa lạnh mà gõ cửa Đông cung. Thái tử Bùi Nguyên Cẩn mở cửa nhìn ta, đáy mắt thoáng hiện kinh ngạc. Ta ngẩng đầu nhìn chàng, cười đến tự giễu. “Điện hạ.” “Người nói thử xem.” “Một nữ tử ngay trong đêm động phòng của mình, lại nhớ đến một nam nhân khác.” “Chuyện ấy có phải rất đáng cười hay không?”
Trước đêm vu quy, nữ nhi của ta lặng lẽ cầm kéo, tự mình cắt rời mái tóc đen dài mà từ nhỏ ta vẫn từng vuốt ve, chải chuốt. Nàng ngẩng mặt nhìn ta, trong đáy mắt là oán hận sâu như nước lạnh cuối đông, giọng nói vang lên vừa sắc vừa đau: “Người bắt con gả cho công tử Tiêu gia, chẳng qua cũng chỉ vì mối lợi của Thẩm gia mà thôi. Từ trước đến nay, người vốn chưa từng thật sự hiểu lòng con.” “Chu lang tuy nghèo khó, nhưng chàng giữ được khí khái của người đọc sách. Chàng không hề xem thường con vì trên người con vương đầy mùi tiền bạc. Con thà cạo tóc vào am, nương nhờ cửa Phật, cũng tuyệt đối không chịu để người sắp đặt đời con theo ý người.” Từng lọn tóc rơi xuống đất, mềm như tơ mà nặng tựa dao cứa vào lòng người. Trước mắt ta thoáng chốc tối lại. Tóc da thân thể, vốn là điều phụ mẫu trao cho con cái. Đứa con ruột mà ta một tay nuôi lớn, nâng niu từng bữa ăn giấc ngủ, vậy mà vì một tên thư sinh nghèo đã lừa lấy trang sức của nàng đem đi tiêu xài nơi tửu sắc, lại quay đầu dùng lời lẽ sắc nhọn đâm thẳng vào lòng mẫu thân sinh ra mình.
SAU KHI HAI CON TRAI SINH ĐÔI THI ĐẠI HỌC XONG, CHỒNG ĐƯA RA THỎA THUẬN LY HÔN, CON TRAI CẢ BÌNH TĨNH NÓI: HAI ANH EM CON ĐỀU ĐỨNG VỀ PHÍA MẸ Diệp Minh Hiên mười tám tuổi đẩy nhẹ gọng kính trên sống mũi, giọng điệu bình tĩnh như đang bàn xem bữa sáng ngày mai ăn gì. Bên cạnh cậu là em trai sinh đôi Diệp Minh Triết. Hai người vừa kết thúc môn thi cuối cùng của kỳ thi đại học, trên người vẫn còn phảng phất mùi bút mực nhàn nhạt của phòng thi. Ánh sáng từ đèn pha lê trong phòng khách chiếu lên gương mặt trẻ tuổi nhưng bình tĩnh đến quá mức của hai người. Chu Tuấn Sinh sững người. Bản thỏa thuận do ông ta tỉ mỉ soạn thảo, đảm bảo bản thân lấy được bảy phần tài sản, đã bị vài câu nói của con trai xé toạc lớp ngụy trang. Ông ta nhìn cặp song sinh trước mắt có gương mặt giống nhau nhưng khí chất hoàn toàn khác biệt. Minh Hiên trầm tĩnh như vực sâu.
Ta xuyên không thành một nàng thiếp thất. Nhưng đây chưa phải là điều khiến ta đau lòng nhất. Điều làm ta tổn thương nhất chính là bộ phim cổ trang ta đang cày dở đã chiếu đến tập cuối rồi, vậy mà ta lại không được xem. Để giết thời gian vào những buổi đêm thiếu vắng điện thoại, ta quyết định bắt đầu viết nhật ký.
Ngày anh trai Trình Kỳ Xương cùng cô “thiên kim giả” kia đến đón tôi, tôi đang cắt cỏ heo ngoài ruộng. Nhìn thấy vết thương trên chân tôi, Trình Kỳ Xương cau mày đầy chán ghét, ra hiệu bảo tôi nhanh chóng lên xe. Cô “thiên kim giả” kia lập tức bày ra dáng vẻ dịu dàng, chuẩn bị diễn màn “trà xanh” yếu đuối thiện lương. Nhưng Trình Kỳ Xương lại đột nhiên như đổi tính, bất ngờ nắm lấy tay tôi. Ánh mắt anh trở nên sắc lạnh, nghiến răng hỏi: “Vết thương này là ai làm?” Tôi giật bắn, tim đập thình thịch: Xong rồi, xong thật rồi! Trong sách viết rất rõ, Trình Kỳ Xương không chỉ là một kẻ cuồng chiều em gái, mà còn mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng. Chẳng lẽ… anh ta nhìn cái chân đầy máu bẩn này ghê tởm đến mức muốn chặt bỏ nó sao? Tôi run rẩy, nhỏ giọng đáp: “Cha nuôi ghét tôi làm chậm, nên cầm dao chém tôi…” Tôi khẽ nhắm mắt, im lặng chờ cơn đau sắp ập tới. Nhưng thay vào đó, tôi nghe thấy Trình Kỳ Xương lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ: “Chặt gân chân của cha nuôi cô ấy.” Cô “thiên kim giả” và đám vệ sĩ đều kinh ngạc nhìn anh. Còn tôi thì ngẩn người tự hỏi: “Đây… thật sự là nguyên tác tôi đã xuyên vào sao?”
Ngày thứ ba phủ Trấn Bắc hầu treo cờ tang, Thẩm Hoài Cẩn dẫn theo một nữ nhân cùng một hài tử bước vào linh đường. Khi ấy, Tạ Chiêu Ninh đã quỳ trước linh vị suốt một ngày một đêm. Ba ngọn trường minh đăng chỉ còn cháy được một nửa, tro hương rơi đầy lư đồng. Giữa linh đường đặt ba cỗ quan tài, bên trong không có thi thể, chỉ có những bộ huyết y của phụ thân và hai vị huynh trưởng được đưa về từ biên quan. Trấn Bắc hầu Tạ Trường Uyên, tử trận tại Hắc Thủy Quan. Trưởng huynh Tạ Thừa Quân, tử trận tại Hắc Thủy Quan. Nhị huynh Tạ Thừa Cảnh, tử trận tại Hắc Thủy Quan. Ba phong quân báo được đưa vào kinh thành chỉ trong một đêm. Tiếng khóc trong phủ có muốn nén cũng không nén nổi. Tạ Chiêu Ninh quỳ trên bồ đoàn, góc áo tang dính đầy tro hương. Cổ họng nàng khản đặc, không thể nói được quá nhiều, nhưng trong tay vẫn luôn siết chặt cây đoản đao phụ thân từng dùng năm xưa.
Bạn thân yêu sớm, xui xẻo thế nào lại bị anh trai cậu ấy bắt quả tang ngay tại trận. Trong lúc hoảng loạn, cậu ấy nhét phăng bức thư tình vào tay tôi, cắn răng nói: “Anh, người yêu đương là Minh Đàn chứ không phải em đâu.” “Bức thư tình này là em nhận hộ cậu ấy thôi.” Mắt tôi tối sầm lại, đành gật đầu với vẻ cam chịu như chuẩn bị ra pháp trường. Thế nhưng, ngay dưới gầm bàn ăn, mũi giày của tôi vẫn đang dẫm lên đôi giày da đế đỏ của anh trai cậu ấy.
BÀ NGOẠI LÂM CHUNG BẢO TÔI ĐỀ PHÒNG DÌ ÚT, TÔI GIẤU 2.500.000 TỆ TRONG KHE TƯỜNG, ĐẾN NGÀY EM HỌ ĐÍNH HÔN CẢ NHÀ MỚI TRỞ MẶT Nhưng tôi biết, buổi chiều ba ngày trước, bà ngoại ở trong phòng bệnh đã bảo tất cả mọi người ra ngoài. Bà thở hổn hển, nắm chặt cổ tay tôi. Móng tay bà gần như cắm vào da thịt tôi. “Gia Di, dì út của cháu đi sai đường rồi…” “Nếu số tiền này rơi vào tay nó, nó sẽ không quay đầu được nữa.” “Khi đó không chỉ nó bị hủy, mà cả Hiểu Nghiên cũng bị kéo xuống theo.” Đất trên mộ bà ngoại còn chưa kịp khô, tôi đã đưa chiếc hộp sắt chứa 2.500.000 tệ giấu sâu vào khe tường của căn nhà cũ. Nói không rõ được vì sao, từ khi bà ngoại nhập viện, tôi luôn cảm thấy có chuyện gì đó không đúng.
Ta theo đuổi Nhiếp Chính Vương ba tháng, đổi lại chỉ có sự lạnh lùng và hai chữ "tự trọng". Mệt mỏi, ta buông tay, gửi thư tuyệt giao. Hắn chỉ hồi âm hai chữ sắc lẹm: [ Tùy ý. ] Ta tưởng hắn ghét ta thật, cho đến khi trên đỉnh đầu hắn xuất hiện những dòng chữ vàng lấp lánh: [Muội bảo ơi đừng tin! Lão Tạ ghen nổ mắt, vừa bóp nát chén ngọc ở vương phủ kìa! Hắn sợ muội chơi đùa thân xác hắn xong rồi bỏ nên mới làm giá đó!] Nhìn dòng chữ bay đầy trời, ta khẽ nở nụ cười tà ác. Hôm sau, ta dạo phố cùng Tiểu tướng quân khôi ngô vừa từ biên thùy trở về. Vị Nhiếp Chính Vương cấm dục vốn dĩ coi nữ nhân như không khí, đột nhiên phi ngựa chặn đường, giả vờ ngã ngay trước mặt ta, "vô tình" để rách áo bào, lộ ra lồng ngực săn chắc rớm mồ hôi. Hắn đỏ mắt nhìn ta, giọng khàn đặc: "Lục Dao, hắn tốt hơn ta ở điểm nào? Quy chuẩn lễ nghi bổn vương không cần nữa, cầu nàng quay đầu nhìn ta..."
Tôi là bạch nguyệt quang của nam chính, nhưng chỉ là một nữ phụ. Sau khi "ăn sạch" nam chính, tôi phủi mông rời khỏi thế giới đó. Kết quả, hệ thống yêu cầu tôi quay lại làm vật đối chiếu cho nữ chính của bộ tiểu thuyết thế thân, nhằm thúc đẩy tình cảm giữa nam nữ chính. Tôi lủi thủi trở về, chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn giận dữ và sự sỉ nhục từ Quý Thanh Lâm. Ai ngờ, ngay lần đầu tiên gặp lại, tôi đã bị anh ôm chặt vào lòng. Trong giọng nói của anh, sự ấm ức và nhung nhớ trào dâng đến nghẹn lòng. "Không có thế thân nào cả." "Từ đầu đến cuối, người tôi muốn chỉ có duy nhất mình em."
Trưởng tỷ vô tình trúng phải độc của tình hoa, phải ở chung một đêm trong thiền phòng với Phật tử. Sau đó, có người truy hỏi nữ nhân ở cùng Phật tử đêm ấy là ai. Trưởng tỷ nước mắt lưng tròng cầu xin ta đứng ra nhận thay. Chỉ vì tỷ ấy đã có hôn ước với Thái tử, nếu sự việc bại lộ, cả gia tộc sẽ phải đối mặt với tai họa diệt môn. Kiếp trước, ta bị tình thân trói buộc, đành tủi nhục nhận lấy chuyện này. Ta trở thành yêu nữ hủy hoại đạo hạnh thanh tu của Phật tử, bị vạn người phỉ nhổ. Trưởng tỷ thì như nguyện gả cho Thái tử. Còn Phật tử vì đoạn phong nguyệt ấy mà buộc phải hoàn tục, trở thành Quốc sư. Hắn cưới ta. Nhưng lại kính ta như pho tượng Phật đặt trên Phật đài, chưa từng có chút thân cận. Vài năm sau, khi trưởng tỷ đã trở thành Hoàng hậu và đang hấp hối. Phật tử ngồi bên giường, tụng kinh cầu phúc cho tỷ ấy. Trưởng tỷ rơi lệ, nói ra chân tướng của năm xưa. Nàng hứa rằng: "Nếu có kiếp sau, thiếp nhất định sẽ không phụ chàng." Ngày hôm sau sau khi tỷ ấy qua đời. Phật tử phát điên. Hắn giam cầm ta trong Phật đường, mặc sức giày vò, sỉ nhục. Hắn ép ta xưng mình là tỷ ấy. Ép ta mặc y phục của tỷ ấy. Ngày qua ngày, đêm qua đêm, bắt ta lặp lại chuyện xảy ra trong thiền phòng năm ấy. Hắn vì một người mà thành nhân. Cũng vì một người mà hóa ma. Khi mở mắt lần nữa. Ta đã trở về đúng ngày trưởng tỷ quỳ xuống cầu xin ta. Ta đỡ tỷ ấy đứng dậy, khẽ lắc đầu. "Không được đâu, tỷ tỷ." …
Ngày yến thưởng hoa ấy. Ta ngoài ý muốn cùng nhị công tử Yến gia trải qua một đêm xuân. Bị ép hủy bỏ hôn ước cũ, vội vàng gả vào Yến vương phủ. Vốn tưởng cửa cao khó trèo. Nào ngờ sau khi thành thân, bà mẫu hiền hòa, phu quân dễ dỗ, hài nhi hiểu chuyện. Ngoài uống thuốc ra, ta chưa từng chịu khổ gì khác. Cứ thế sống thư thái đến bảy mươi lăm tuổi. Lúc hấp hối, nhớ lại chuyện xưa, ta không khỏi nắm lấy tay Yến Chiêu. “Đời này âm sai dương lệch cùng chàng, ngược lại cũng không tệ.” “Nếu có kiếp sau, chàng có bằng lòng lại cùng ta…” Không ngờ, Yến Chiêu đột nhiên lạnh mặt. “Thẩm Yểu, làm lại một đời, nàng còn muốn cùng ta không mai mối mà tư thông sao?” “Nàng xem ta là gì?” “Ta đâu phải không có nàng thì không được!” Không phải chứ? Con của con của con cũng sinh ra rồi, oán khí vẫn còn lớn như vậy sao? Sao không nói sớm?
Trong giới giải trí nội địa, một tiểu hoa mới nổi đăng lên Weibo bức ảnh hai bàn tay đan vào nhau. Trên ngón áp út thon thả của cô ta là chiếc nhẫn đính viên kim cương vuông kiểu Asscher nặng mười carat. "Đấu giá được với giá 5,2 triệu tệ. Cảm ơn vị hôn phu." Một hòn đá làm dấy lên ngàn lớp sóng. Cư dân mạng nhanh chóng đào lại thông tin và phát hiện, chiếc nhẫn ấy chính là do Thẩm Yến Chu, thái tử gia của giới tài phiệt Bắc Kinh, đấu giá mua được. Ngay tối hôm đó, tôi lập tức leo lên hot search. Chỉ vì ai cũng biết, người được Thẩm Yến Chu công khai thừa nhận là bạn gái từ trước đến nay, chính là tôi. Tiểu hoa mới nổi Hạ Lê còn chủ động tag tôi: "Người đi trước trồng cây, kẻ đến sau hưởng bóng mát." Nhìn hot search đang bùng nổ trên mạng, tôi bình thản đăng ngược lại một tấm giấy chứng nhận kết hôn. "Đã kết hôn, xin đừng @." …
GIỚI THIỆU: Yến Thế tử luôn nói, ta và muội muội là tỷ muội ruột thịt cùng một mẹ sinh ra. Một người vinh thì cùng vinh, một người tổn thì cùng tổn. Muội muội đánh vỡ chén lưu ly trước ngự tiền, ta cũng phải cùng nàng quỳ ngoài điện. Muội muội kéo Tam hoàng tử đi bắt cá, rồi ngã xuống ao. Lúc giãy giụa, chiếc yếm uyên ương màu đỏ của nàng bị dòng nước cuốn đi. Ta cũng vì thế mà cùng mang tiếng khinh bạc, tùy hứng. Cho đến lần đầu tiên ta bướng bỉnh, dám chống đối Hoàng hậu. Hoàng hậu phạt ta đến tổ miếu cầu phúc. Nói là cầu phúc, nhưng ngày về chưa định. Yến Thế tử tìm khắp nơi không thấy tung tích muội muội, bèn lạnh mặt chặn xa giá của ta lại: “Một người làm thì một người chịu, ngươi hà tất phải liên lụy người bên cạnh?” Rèm xe được vén lên, trong xe ngựa chỉ có một mình ta. Yến Thế tử hoảng hốt bỏ chạy. Ma ma quản sự do Hoàng hậu phái tới bỗng bật cười: “Cô nương, còn muốn đi cầu phúc nữa không?” Ta khẽ thở ra một hơi: “Vẫn phải đi.” “Nương nương đã ban hôn, ta cũng nên đến tổ miếu cầu phúc một phen, để tỏ lòng thành.”