Truyện mới cập nhật

Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia

Gả Vào Hầu Phủ Ba Năm, Ta Bỏ Thuốc Vào Bát Của Từng Người

Ngày Cố Trường Độ tuyên bố trong gia yến rằng hắn muốn nạp Liễu Uyển Uyển làm bình thê, tất cả khách khứa trong sảnh đều đồng loạt nhìn về phía ta.   Có thương hại, có xem trò vui, cũng có kẻ hả hê trên nỗi đau của người khác — ánh mắt nào cũng có.   Cố Trường Độ đứng giữa yến tiệc, một tay đặt trên eo Liễu Uyển Uyển, ánh mắt vẫn luôn hướng về phía khách khứa.   “Uyển Uyển nay đã mang thai, ta là Cố Trường Độ, đương nhiên phải cho nàng ấy một danh phận.”   Nói tới đây, hắn mới quay sang nhìn ta.   “Nàng từ trước tới nay luôn biết đại thể, đừng khiến ta khó xử.”  

0.0
6 ch
Nữ Cường
Ngọc Vỡ, Tướng Quân Tàn

Ta trời sinh tính tình ôn hòa, trầm tĩnh, giỏi nhất là nhẫn nhịn. Sau khi tận mắt chứng kiến phụ thân cấu kết với Di mẫu đầu độc mẫu thân đến chết, ta nhẫn nhịn suốt năm năm. Năm năm ấy, ta trơ mắt nhìn phụ thân cùng Di mẫu chiếm đoạt thân phận của mẫu thân ở ngay trước mắt ta mà ân ái mặn nồng, phu thê hòa thuận. Mãi đến năm ta mười ba tuổi, nhân lúc Di mẫu sắp lâm bồn, ta lừa bà ta ra ngoài. Một gậy đập nát xương bánh chè của bà ta rồi đẩy thẳng xuống hồ nước lạnh như băng. Sau đó ta ẩn mình trong bóng tối, đợi đến khi phụ thân hoảng hốt lao xuống nước cứu người, ta lại vung một gậy đập nát đầu ông ta, tiễn cả nhà ba người bọn họ xuống dưới, đến trước linh vị mẫu thân ta mà dập đầu tạ tội cho chỉnh tề. Bọn họ đều không biết bơi, thi thể ngâm trong nước đến mục giữa mới bị người ta phát hiện. Đúng lúc đại tỷ sắp nhập cung, Hầu Phủ cho rằng tang sự quá phô trương sẽ phạm điều kiêng kỵ, không may mắn, vì thế chỉ có thể lấy lý do trượt chân rơi xuống nước, qua loa chôn cất bọn họ. Xương cốt của những oan hồn chết thảm vốn phải bị phù trú trấn áp. Đó là phần thưởng đặc biệt ta ban cho bọn họ. Ta tâm tư kín kẽ, làm việc không để lộ một kẽ hở nào. Nhưng đến năm thứ ba sau khi gả vào phủ tướng quân, phu quân ta Lý Tuần từ Biên Cương mang về một đặc sản địa phương. Đó là một cô nữ tử mồ côi từng có ân cứu mạng với hắn. Ngay khi nhìn thấy nàng ta, ta liền biết đã đến lúc ta lại phải ra tay rồi.

0.0
9 ch
Gia Đấu
Anh Bỏ Tôi Khi Đang Mang Thai 8 Tháng Để Chăm Sóc Chị Gái Tôi

Ngày chị gái sinh con, Bùi Thanh Diễn theo chị ấy ra nước ngoài, ở lại chăm sóc cả hai mẹ con.   Ba mẹ nói từ bé sức khỏe chị tôi đã yếu, tôi làm em thì nên nhường nhịn chị nhiều hơn.   Tôi không khóc lóc, cũng chẳng làm ầm lên, chỉ lặng lẽ một mình chăm đứa con gái vừa chào đời của mình.   Năm năm sau, khi tất cả bọn họ trở về, con gái tôi không nhận ra ba ruột, càng chẳng biết hai người trước mặt là ông bà ngoại.   Chị gái cau có trách tôi không biết dạy con, còn ba mẹ thì chỉ thẳng vào mặt tôi, mắng tôi vô lương tâm, lòng dạ chẳng khác gì chó má.   Khoai Môn lập tức lao tới, lấy hai bàn tay nhỏ bịt kín tai tôi.   "Không được bắt nạt mẹ con!"   "Nếu mọi người còn ăn hiếp mẹ, con sẽ mách ba người ba của con, rồi mách cả ông bà ngoại rất thương con nữa!"  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Địa Sư Kiều Mặc Vũ 1: Trận Chiến Chống Tuyệt Sát (phần Học Đường)

Thường xuyên có xe sang đến đón tôi ở cổng trường, bạn cùng phòng tung tin đồn tôi được đại gia bao nuôi, thậm chí còn lén chụp một đống ảnh tôi đi cùng các chú trung niên. Sau này, bố cô ta quỳ trước mặt tôi: “Kiều đại sư, cầu xin cô cứu cả gia đình tôi.” Cô ta không biết rằng, tôi là Địa sư duy nhất còn sót lại.

0.0
10 ch
Không CP
Tôi Không Dính Người Nữa, Anh Ấy Sợ Rồi

  Từ nhỏ tôi đã mắc một căn bệnh kỳ lạ, không ai tìm ra nguyên nhân, chỉ biết mỗi khi phát bệnh, tôi sẽ cảm thấy khó thở. Vì chuyện này, từ bé bố mẹ đã tìm cho tôi một người bạn đồng hành.   Mọi người đều nói anh ấy là "chồng nuôi từ bé" mà nhà tôi nuôi từ nhỏ.   Thế là từ khi còn bé, tôi đã quen quấn lấy anh.   Tôi thích ngồi bên cạnh anh, ngửi mùi hương trên người anh.   Đến năm mười tám tuổi, anh đột nhiên bắt đầu từ chối những tiếp xúc thân mật của tôi.   "Chúng ta đều đã lớn rồi, không thể cứ như vậy mãi."   "Tại sao lại không thể?"   Ánh mắt anh tối tăm khó hiểu, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ.   Ngay lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên từng hàng chữ.   [Nữ phụ ngốc nghếch này, sao có thể không hiểu được chứ? Nam chính tránh cô ấy là vì đã thích nữ chính rồi.]   [Anh ấy phải giữ mình trong sạch cho nữ chính.]   Tôi không tin.   Vì thế, tôi lại vùi mặt vào hõm cổ anh.   Cả người anh lập tức cứng đờ, hơi thở trở nên gấp gáp, vành mắt cũng dần đỏ lên.   [Nữ phụ đúng là mặt dày, nam chính ghét cô ta rõ như ban ngày rồi mà vẫn cứ bám lấy người ta.]   [Chẳng trách về sau lại trở nên méo mó đến mức ấy.]   Méo mó đến mức ấy sao?   Nghe thật xấu xí.   Tôi không muốn.   Vì vậy, tôi không tiếp tục bám lấy anh nữa.   Thế nhưng sắc mặt anh lại ngày một khó coi, bệnh tình của tôi cũng dần trở nên nghiêm trọng.   Mỗi lần lên cơn khó thở, cảm giác còn đáng sợ hơn trước rất nhiều.

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Sớm Mưa Lạnh, Chiều Gió Về

GIỚI THIỆU:   Chỉ còn chưa đầy ba ngày nữa là thành thân, ta lại bị Trình gia từ hôn.   Ta và Trình Kỳ là thanh mai trúc mã, nhưng hắn lại vừa gặp đã yêu cô nương mới chuyển tới.   Hắn nói thật sự rất có lỗi với ta.   “Nhưng ta không còn cách nào khác, chỉ cần nhìn thấy nàng ấy, cả người ta liền mềm nhũn.”   Hắn nói vô cùng chân thành, hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng.   Ngược lại càng khiến ta trông giống như kẻ có tội.  

0.0
14 ch
Ngôn Tình
Sau Cơn Mưa Nhạt Nắng

Tôi đã chinh phục được chàng hot boy của trường, nhưng rồi tôi lại chán anh ta. Tôi vội vàng chia tay anh ấy vào một ngày mưa. Chàng trai nổi tiếng nhất trường đã đồng ý một cách rất thản nhiên. Nhưng khi anh ấy thấy tôi thân thiết với những cậu bé khác... Cô ta tiến đến như một người điên, mắt đỏ hoe, và hỏi tôi... "Tại sao anh không còn muốn em nữa...? Tôi uể oải nhặt vài món đồ trên kệ, nhưng ánh mắt vẫn vô thức liếc về phía cửa ra vào. Cậu bạn đang đứng ở đó sở hữu làn da trắng ngần, gương mặt góc cạnh đẹp đến ngơ ngẩn cùng mái tóc đen gọn gàng hơi rủ xuống. Dưới cơn gió nhẹ, vài sợi tóc lơ thơ càng khiến khí chất của cậu ấy trở nên mơ hồ, ảo diệu. Ánh nắng từ khung cửa kính đổ xuống người cậu, cuộn xoáy thành từng mảng sáng mềm mại. Đẹp đến mức như thể xé rách rào cản không gian bước ra, khiến người đi đường ai đi qua cũng phải trầm ồ thán phục. Cậu ấy đang đứng đợi bạn, cơ hội để tiếp cận riêng thế này cực kỳ hiếm hoi, tôi bắt buộc phải ra tay thật nhanh.  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Thiên Kim Thật Giả, Ta Đều Muốn

Trong bữa tiệc mừng sinh thần của Thiên hậu, vị hôn phu của ta - Tê Ngô tiên quân, dẫn một phàm nữ lên trời. Hắn nói: “Đây mới là tiểu công chúa của Thiên giới.” Chúng tiên khiếp sợ. Phàm nữ không có thần cách, lại yếu ớt bất kham. Thiên hậu đem thần cách của ta chia làm hai, muốn bổ sung cho nàng ta, còn tham lam đến cực điểm mà nói với ta: “Ta muốn cả hai nữ nhi.” Suốt đêm ta thu dọn đồ đạc, nhảy xuống Tru Tiên Đài. “Xin lỗi, ta chỉ muốn làm một phàm nữ.”

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Xuyên Thành Fan Girl Của Nam Chính

Tôi xuyên vào sách, trở thành một nhân vật qua đường vô danh nhưng cực kỳ xinh đẹp.   Công việc của tôi vô cùng quan trọng, đó chính là mỗi khi nam chính xuất hiện và trổ tài ngầu lòi, tôi phải đứng bên cạnh hét lên một tiếng, rồi mê mẩn che miệng nói: “Phó Hàm đẹp trai quá!”   Nói một cách dễ hiểu, tôi chính là một trong vô số fan nữ vô danh của nam chính.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Chủ Mẫu Hầu Gia

Làm chủ mẫu hầu phủ mấy chục năm, ta quản lý mọi việc lớn nhỏ trong phủ đâu ra đấy. Nuôi dạy con trai con gái thành tài, mỗi người đều đã thành gia lập thất, ngay cả tiểu tôn tử cũng trắng trẻo bụ bẫm lanh lợi đáng yêu. Vốn dĩ ta nên được an hưởng tuổi già, tận hưởng niềm vui sum vầy bên con cháu, nào ngờ hầu gia đã ngoài năm mươi lại nạp thêm một mỹ thiếp. Nàng ta được sủng ái đến mức không biết trời cao đất dày, vậy mà còn dám đến trước mặt ta buông lời cuồng ngôn. "Phu nhân tuổi đã gần đất xa trời lại chẳng được sủng ái yêu thương, vị trí hầu phu nhân sớm muộn gì cũng là của ta." Ta chỉ nhàn nhạt liếc nàng ta một cái, rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ không hiểu sự đời. Sự sủng ái của nam nhân đáng giá được bao nhiêu, chỉ có quyền thế và phú quý nắm chắc trong tay mình mới là thứ chân thực nhất.

0.0
6 ch
Gia Đấu
Sau Khi Thất Hồn, Ta Có Hai Người Phu Quân

Sau khi tỷ tỷ mất trí nhớ, ta đã thay danh phận của tỷ ấy khoác giáp lên đường xuất chinh.   Ngày khải hoàn trở về, tỷ ấy đã định thân cùng Thái tử, vị hôn phu vốn là của ta.   Mẫu thân khuyên ta: "Tỷ con sau khi mất trí nhớ thì tính tình thay đổi lớn, chẳng tin tưởng ai, chỉ một lòng tín nhiệm Thái tử mà thôi."   "Tiểu công gia đã dâng sớ lên Thánh thượng, nguyện từ bỏ tỷ con để cưới con về nhà."   Sau khi thành thân, vì nơi chiến trường mà ta mắc phải chứng thất hồn, đêm đêm khó ngủ, cần phải có người nằm cạnh mới yên giấc.   Tiểu công gia lại tránh ta như tránh ôn thần, lạnh lùng châm chọc: "Kẻ từng ra chiến trường đúng là thô bỉ vô lễ. Không rời được nam nhân, chẳng lẽ trong quân doanh cũng làm chuyện này sao?"   Hắn ta còn phạt ta quỳ trước Phật tiền tụng kinh, nói là để gột rửa tà niệm trong lòng ta.   Cho đến một đêm, ta tận tai nghe hắn ta say khướt nói với bằng hữu.   "Nếu không phải vì Thanh Diên có ơn với ta, cớ sao ta phải lấy muội muội của nàng ấy ra để giải khuây chứ?"   "Tạ Thanh Lam đi đứng như gió, nằm ngồi chẳng ra dáng nữ nhi, mẫu thân ta nói đây là tướng mất trinh tiết."   Ta giận quá hóa hận, trói hắn ta lên giường, cưỡng ép ba ngày ba đêm.   Từ đó về sau, hắn ta mắc chứng liệt dương.   Trọng sinh về đúng ngày Tiểu công gia đứng giữa kim điện cầu hôn ta với Thánh thượng, ta thẳng thừng từ chối.   "Tiểu công gia đi đứng lả lướt, bước chân phù phiếm, cằm nhọn hoắt, môi mỏng như lưỡi dao, nhìn qua đã thấy rõ tướng khắc thê."   "Thần muốn tìm người như Tiêu Dao Vương anh vũ trác tuyệt, thân hình hiên ngang, hoặc như Thôi Thế tử mệnh vượng thê, trấn trạch an gia, mới xứng ý ta."  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Đóa Nhài Trắng Thuần Khiết?

Bạn trai đăng tấm ảnh chụp chung với cô gái khác kèm dòng mô tả: "Đóa nhài trắng thuần khiết duy nhất."   Khi bị tôi gặng hỏi, anh ta thản nhiên phân trần rằng đó chỉ là hình phạt vì thua trò thật hay thách.   Tôi đã định bỏ qua lần này.   Nhưng chẳng mấy lâu sau, anh ta lén lút thay ảnh nền trang cá nhân thành hình hai bàn tay đan chặt vào nhau. Lúc bị phát hiện, anh ta lại đem cái cớ thua trò chơi ra làm bình phong.   Đến hai ngày sau, ngay cả ảnh đại diện đôi của hai đứa cũng bị anh ta đổi mất.   Cơn giận lên đến đỉnh điểm, tôi lạnh xám mặt hỏi:   "Lần này lại thua thật hay thách tiếp đúng không?"   Anh ta gật đầu tỉnh bơ:   "Sao em đoán chuẩn thế?"   Đồ tồi.   Cứ chờ đấy mà xem tôi xé xác anh ra thế nào.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Dẫn Dụ Hồ Tiên 2: Ca Đêm Ở Khách Sạn

Tôi tiếp quản điện thờ của bà nội, phụng sự Hồ Tiên.   Một khách sạn 5 sao phát hiện ra cái xác nam chết cực kỳ thảm khốc, sau đó bắt đầu xảy ra chuyện ma quái.    Ông chủ khách sạn tìm đến, nhờ tôi tới trực ca đêm để bắt quỷ.   Thế nhưng, những con quỷ này... đều không phải chết ở khách sạn.   Một quỷ nhi vừa sinh ra đã bị vứt bỏ trong nhà vệ sinh công cộng.   Một người vợ chính thất cầm dao phay đi bắt gian nhưng lại bị phản sát.   Một cô gái mất tích khi đi chạy bộ đêm, ba ngày sau phát hiện thi thể không mảnh vải che thân ở công trường...   Rồi tôi đột nhiên phát hiện ra, kẻ nhờ tôi đến bắt quỷ... vốn dĩ đã chết từ lâu!  

0.0
0 ch
Hiện Đại
Bám Vào Cành Cao

Ai ai cũng nói Tạ Thanh Vi là đệ nhất quý công tử chốn Thịnh Đô. Để trèo lên cành cao này, đức, ngôn, dung, công, ta đều cố gắng rèn giũa đến mức hoàn hảo nhất, cuối cùng cũng lọt vào mắt xanh của Tạ thị. Ngày xem mắt, Tạ Thanh Vi chỉ nhàn nhạt liếc ta một cái: “Giang nữ lang, nàng rất tốt, ta bằng lòng cưới nàng, nhưng ta muốn nàng đồng ý với ta một chuyện.” Hóa ra Tạ Thanh Vi có một thanh mai trúc mã mà hắn hết lòng yêu thương, đáng tiếc nàng ta mang tiện tịch, không thể làm chính thất phu nhân. Hắn muốn sau khi ta gả vào phủ, phải đối đãi với nàng ta theo lễ của bình thê. Ta gả cho hắn vốn là để trèo cao, chứ đâu phải đi tìm chân ái, đang định mở miệng đồng ý thì trước mắt bỗng hiện lên từng cảnh tượng tương lai, lướt qua nhanh như đèn kéo quân— Thanh mai của hắn có gương mặt tựa Quan Âm, nhưng lòng dạ lại độc như rắn rết. Tạ Thanh Vi chẳng phân biệt đúng sai, chuyện gì cũng che chở cho nàng ta. Dẫu ta có muôn vàn bản lĩnh, cuối cùng cũng chỉ miễn cưỡng giành được cho mình một chốn dung thân. Đáng sợ hơn là chỉ ba năm sau, Tạ thị sẽ phạm phải đại họa. Tuy chưa đến mức bị xét nhà diệt tộc, nhưng cả gia tộc quả thực bị ép phải dời xuống phương Nam, đến Tuyên Châu sống cảnh sa sút lụn bại. Cuối cùng, ta lâm bệnh qua đời tại Tuyên Châu. Trước khi chết mấy ngày, ta vẫn còn phải vẽ mặt quạt để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Đúng là trời đánh thánh vật! Ta muốn trèo lên cành cao để hưởng phúc, chứ đâu phải đến tìm kiếm chân tình, ai thèm bước lên con thuyền nát của ngươi! Toàn thân ta run lên một cái, lập tức chỉ về phía thiếu niên sa cơ đang đứng từ xa trong góc: “Tạ lang quân, có lẽ ngài đã hiểu lầm rồi. Người ta ái mộ chính là chàng ấy!”  

0.0
16 ch
Nữ Cường
Cỏ Xanh Non, Chim Oanh Hót

Ngày ta được đón về Hầu phủ, giả thiên kim đang cùng mẫu thân chọn của hồi môn.   Trên bàn đặt hai phần hôn thư.   Một phần là hôn thư của tiểu Hầu gia trong kinh thành, phong lưu tuấn mỹ, kiệu hoa của Hầu phủ có thể vòng quanh thành ba lượt.   Một phần là hôn thư của thiếu tướng quân từ Tây Bắc đến, đã mất một chân, trong quân doanh đến một tân phòng ra hồn cũng không có.   Kiếp trước, giả thiên kim ôm mẫu thân khóc lóc, nói rằng nàng từ nhỏ đã được nuông chiều sung sướng, không chịu nổi gió cát Tây Bắc.   Mẫu thân bèn đẩy phần hôn thư Tây Bắc kia cho ta.   Ta vừa định mở miệng, bà đã thở dài:   “Muội muội con được nuông chiều quen rồi, con lớn lên ở bên ngoài, ắt hẳn phải chịu khổ giỏi hơn nó.”   Về sau, tiểu Hầu gia vì trả nợ cờ bạc, đem toàn bộ của hồi môn của giả thiên kim thua sạch.   Ta bầu bạn cùng thiếu tướng quân chữa chân, luyện binh, chỉnh đốn lại bộ hạ cũ.   Ba năm sau, hắn bình định Bắc cảnh, trở thành đại tướng quân nắm trong tay mười vạn binh quyền.   Mở mắt lần nữa, giả thiên kim lập tức giật lấy phần hôn thư Tây Bắc kia.   Nàng đỏ hoe mắt, cười nói:   “Tỷ tỷ, lần này muội cũng muốn đến biên quan xem thử.”   Ta nhìn đầu ngón tay đang run rẩy của nàng, liền biết nàng cũng đã trọng sinh.   Nhưng có lẽ nàng đã quên mất.   Trước khi được đón về Hầu phủ, ta từng nối xương, thuần ngựa cho người ta ở trường ngựa.   Không có ta, vị thiếu tướng quân kia ngay cả cơ hội đứng lên lần nữa cũng không có.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Oan Gia Vạn Năm Lại Chung Lối

Độ kiếp vốn là chuyện ta đã chuẩn bị suốt bao năm, nào ngờ chỉ một phút sơ sẩy, một đạo Thiên Lôi từ tầng mây cao liền thẳng tay bổ xuống người ta.   Đến khi ý thức quay trở lại, ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra thì đã phát hiện bản thân biến thành một tiểu nha đầu chỉ độ ba bốn tuổi, tay chân bé xíu mềm nhũn, ngay cả tu vi tích góp suốt vạn năm cũng tan biến sạch sẽ như mây khói.   Trớ trêu hơn nữa, kẻ nhặt được ta giữa trời tuyết lại chính là tên oan gia mà ta đối đầu suốt bao năm.   Giang Biệt Trần đứng trước mặt nhìn ta thật lâu, ánh mắt sâu đến mức khiến người khác chẳng đoán nổi hắn đang suy nghĩ điều gì, sau đó đột nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ của ta, rạch nhẹ đầu ngón tay rồi lấy mấy giọt máu nhỏ lên pháp khí.   Máu vừa chạm xuống, pháp khí trong tay hắn tức khắc tỏa ra một vùng ánh sáng đỏ thẫm.   Giang Biệt Trần chăm chú nhìn thứ ánh sáng kia, sắc mặt dần trở nên khó coi, cuối cùng nghiến răng nói từng chữ.   “Thảo nào lại giống người cũ đến thế, hóa ra quả thật mang huyết mạch của cố nhân.”   “A Khê, ta vậy mà chẳng hề hay biết từ bao giờ nàng đã cùng kẻ khác có một đứa con!”  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Buông Tha Cho Nhau

Ngày tôi đính hôn với Bùi Tịch, cô thanh mai trúc mã của anh đã xông tới phá nát buổi lễ. Còn không tiếc tự rạch tay mình. Lễ đính hôn vì thế mà đổ bể. Tôi cũng đã kiệt sức rồi.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Nữ Huynh Đệ Của Bạn Trai

Đêm trước lễ Tình nhân, để mang lại bất ngờ cho bạn trai Trịnh Thừa Nghiệp, tôi cố ý không báo trước mà đến thành phố của anh ta.   Nhưng khi tôi dùng vân tay thuận lợi bước vào nhà anh ta, lại phát hiện một cô gái xinh đẹp mặc quần đùi đang ngồi xổm trong phòng vệ sinh, giặt quần lót cho anh ta.   Thấy tôi, cô ta đường hoàng đứng dậy chào hỏi: "Chị là chị dâu phải không, em từng thấy ảnh của chị trong điện thoại của A Nghiệp. Chào chị, em chính là anh em tốt, cạ cứng lớn lên cùng anh ấy - Lộ Lộ.”   "Chị dâu cứ ngồi đi, em đi rót cho chị cốc nước, A Nghiệp sắp về rồi."   Tôi lúc này mới biết, hóa ra mấy hôm trước, người anh em tốt mà anh ta báo cáo trong điện thoại là sẽ đến chơi cùng ăn cùng ở lại là một cô gái.  

0.0
7 ch
Hiện Đại
Văn Tân Di

Trong mắt người đời, việc ta định thân với vị Nhị công tử bị cả phủ Dũng Nghị hầu xem là kẻ vô dụng, quả thực chẳng khác nào tự hạ mình trèo lên một cành cao chẳng đáng để trèo.   “Người ấy tính tình yếu mềm, lại nhát gan, phía trên có thứ huynh tài cán hơn người, phía dưới còn có tiểu đệ được phụ thân hết lòng yêu chiều.”   “Thế nhưng hắn vẫn là đích tử danh chính ngôn thuận.”   “Mẫu thân hắn hiền lành mềm yếu, bị người trong phủ chèn ép nhiều năm, ngay cả số hồi môn theo mình khi xuất giá cũng chẳng thể giữ lại.”   “Nhưng bà ấy mới là đích thê được cưới hỏi đường đường chính chính.”   Nếu ta đã bước vào Hầu phủ với thân phận chính thê của đích tử, vậy những thứ vốn nên thuộc về chúng ta, từ bạc tiền cho đến quyền thế, dù thiếu đi một đồng cũng không được.      

0.0
12 ch
Nữ Cường
Tâm Tiêm Thứ

Trưởng tỷ thích ăn cá. Mỗi khi trong nhà ăn cá, phần bụng cá mềm nhất luôn được tỉ mỉ gỡ sạch xương rồi đưa cho tỷ ấy ăn trước. Đến lượt ta, chỉ còn lại phần đuôi cá nhiều xương ít thịt. Thuở nhỏ ta cũng từng gắp bụng cá, lại bị đôi đũa bạc của mẫu thân gõ đỏ mu bàn tay. "Yên Nhiên không ăn được xương cá, chuyện này con cũng muốn tranh với trưởng tỷ sao?" Vì thế từ nhỏ, ta chỉ có thể nhặt những thứ trưởng tỷ còn thừa. Khi chọn hôn sự, cũng như vậy. Trưởng tỷ chê Định Bắc Hầu phủ khổ lạnh, tên trên hôn thư liền đổi thành tên ta. Thế tử Hầu phủ đem lòng yêu trưởng tỷ, cho rằng ta cướp mất nhân duyên của tỷ ấy. Nên khi đối xử với ta, từng lời nói việc làm của hắn đều như mang gai. Hôm đó, hắn lại đi tìm trưởng tỷ, bỏ một mình ta trên họa phảng giữa hồ. Con cá vược trên bàn còn nguyên đầu đuôi, nhưng ta đã chẳng còn khẩu vị. Trời dần tối, một chiếc thuyền hoa rẽ màn sương, chậm rãi ghé sát bên cạnh. Nam tử trên thuyền liếc nhìn con cá đã nguội lạnh, đưa tay về phía ta, giọng nói ôn hòa. "Xương cá làm người bị thương, còn có thể nhặt sạch." "Lòng người có gai, hà tất phải nuốt xuống từng miếng?"

0.0
8 ch
Cổ Đại
Rời Sở Phủ Làm Giàu

Sau khi xuyên vào một cuốn truyện thiên vị, đại ca đem tám xe kỳ trân dị bảo do Hoàng thượng ban thưởng nhét hết cho đích tỷ, sau đó quay sang quở trách ta: “Tỷ tỷ con khó lắm mới vui vẻ một lần, con không thể hiểu chuyện hơn sao?” Hệ thống hưng phấn xúi giục: “Nhịn đi! Mỗi lần tích được một điểm ấm ức, ngươi có thể đổi lấy mười lượng bạc!” Ta lập tức quay người, tự tay khoác chiếc áo lông cáo bằng gấm Thục mà trước đây ta từng thức đêm may cho đại ca lên người Thất hoàng tử, người đã cùng hắn vào sinh ra tử. Nhìn ánh mắt kinh ngạc của đại ca, ta trả lại nguyên văn câu nói ấy: “Ngày vui thế này, đại ca không thể hiểu chuyện hơn sao?” Mắt đại ca đỏ hoe, điểm ấm ức tăng vọt. Nghe tiếng leng keng báo năm nghìn lượng bạc đã vào tài khoản, hệ thống ngơ ngác: “Ta bảo ngươi chịu ấm ức, chứ đâu bảo ngươi chọc hắn tức!”

0.0
8 ch
Gia Đấu
Đoạn Tuyệt, Cũng Là Tự Cứu Lấy Chính Mình

Nữ nhi của ta đã xuất giá vào Hầu phủ tròn ba năm, những tưởng tháng ngày phía trước rồi sẽ dần yên ổn, nào ngờ một trận trọng bệnh bất ngờ ập xuống, khiến thân thể nó từng ngày hao gầy như ngọn đèn trước gió.   Nó nắm lấy tay ta thật lâu, khẩn khoản xin rằng nếu một mai mình chẳng thể ở lại nhân thế, ta nhất định phải thay nó bảo hộ cho đứa con gái còn quá nhỏ bé, yếu ớt mà nó để lại phía sau.   Tim ta khi ấy đau đến tưởng như có một lưỡi dao lạnh lẽo chậm rãi cứa qua từng tấc máu thịt, vậy nên vừa rời khỏi phòng con gái, ta lập tức định đi tìm trượng phu để cùng thương lượng.   Thế nhưng còn chưa bước vào thư phòng, ta đã nghe thấy bên trong truyền ra tiếng hắn cùng thiếp thất vui vẻ tính toán chuyện tương lai.   “Chờ Đại tỷ nhi không còn nữa, cứ để nữ nhi của chúng ta thay vào chỗ của nó là được.”   “Nàng ta còn có thể phản đối được gì?”   “Đứa trẻ mà Đại tỷ nhi để lại vẫn còn nhỏ như thế, chỉ cần vì ngoại tôn nữ ấy, nàng ta dù không cam lòng cũng phải đồng ý để Châu Nhi thay tỷ tỷ mình bước vào Hầu phủ.”   “Nàng cho rằng ta giữ Châu Nhi trong nhà đến tận mười tám tuổi, chậm chạp không chịu định thân cho nó, thật sự chỉ vì không tìm được mối hôn sự thích hợp sao?”   “Ta chờ chính là ngày hôm nay.”   “Đợi Châu Nhi gả vào Hầu phủ, qua thêm vài năm sinh được cho Hầu gia một nam nhi, đến khi ấy thân phận, vinh hoa, con cái, chẳng phải thứ gì cũng đủ cả rồi sao…”  

0.0
12 ch
Nữ Cường
Tro Người Trở Về Dưới Mưa Đào

Vĩnh Chiêu công chúa đem lòng để ý đến phụ thân ta.   Cũng bởi mối nhân duyên ấy, phụ thân đã sai huynh trưởng âm thầm bỏ độc vào thuốc, mượn chính tay hắn tiễn mẫu thân ta khỏi cõi đời.   Ta tận mắt nhìn thấy mọi chuyện xảy ra, rồi sau đó chính bọn họ còn ném ta xuống hồ sâu, mong làn nước lạnh sẽ vĩnh viễn chôn kín một nhân chứng chẳng nên tồn tại.   Chỉ có điều, chẳng một ai trong số họ từng biết rằng ta từ nhỏ đã biết bơi.   Nhờ dựa vào uy thế của công chúa, phụ thân từ một kẻ tước vị sa sút mà từng bước bước lên chốn cao sang, con đường trước mặt cũng theo đó rộng mở.   Còn ta chỉ cần cúi đầu thật ngoan, khoác lên mình dáng vẻ yếu ớt đáng thương rồi gọi công chúa một tiếng “mẫu thân”, trái tim vốn mềm của nàng liền chẳng nỡ đẩy ta ra xa.   Nói cho cùng, người trong nhà chúng ta ai nấy đều rất giỏi cúi mình trước quyền quý, chỉ khác nhau ở chỗ mỗi người cúi xuống vì một điều riêng mà thôi.   Ta cùng huynh trưởng thất lạc nhau giữa phiên chợ đêm đông người qua lại.   Giữa dòng người chen chúc, một bà lão xa lạ bỗng tiến tới, níu lấy tay áo ta rồi ghé giọng bảo rằng huynh trưởng đang chờ dưới cầu Phượng Hoàng.   “Khương cô nương, huynh trưởng của cô đang ở dưới cầu Phượng Hoàng đợi cô đấy.”  

0.0
14 ch
HE
Sau Khi Thế Gả Cho Trấn Bắc Vương, Ta Đã Bỏ Rơi Hắn

Vì năm mươi lượng bạc, ta giả trang thành muội muội của tiểu thư tướng phủ, thế nàng ấy gả cho Trấn Bắc Vương đang nằm liệt trên giường.   Ba năm sau khi bệnh tình của hắn chuyển biến tốt đẹp, ta thành công rút lui.   Trước khi đi, ta còn ghé vào tai hắn, nhẹ giọng nói:   “Sau khi tỉnh dậy, có rảnh thì đi khám mắt đi, ngươi cưới nhầm người rồi.”   Sau khi hắn tỉnh dậy, chuyện đầu tiên mà hắn làm chính là dán đầy lệnh truy nã ta khắp toàn bộ Đại Lương.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình