Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia
Từ nhỏ, kế mẫu đã đặt ra quy củ cho ta: không được khóc, không được làm loạn, không được chống đối trưởng bối. Nếu không thì chính là bất kính, bất hiếu, phải chịu đòn roi vào lòng bàn tay. Lòng bàn tay sưng lên rồi lại xẹp, xẹp rồi lại sưng, ta đã học được cách ngoan ngoãn nghe lời. Vì vậy, khi vị hôn phu của muội muội không may mắc phải căn bệnh hiểm nghèo, muội ấy không muốn gả qua đó để sống cảnh góa phụ, ta đã đồng ý thay muội ấy xuất giá. Nghe nói Tần Tự vốn là một thiếu niên tài giỏi, nhưng sau khi mắc bệnh thì tính tình trở nên vô thường. Thế nhưng sau khi khăn hỷ được vén lên, thứ ta nhìn thấy lại là một gương mặt đang mỉm cười. Tần Tự ôn nhuận, hòa nhã, đối xử với ta vô cùng tốt. Ngày ta về nhà mẹ đẻ, hắn dù đang mang bệnh cũng cố chống đỡ thân thể, nhất định phải đi cùng ta. Muội muội nhìn thấy Tần Tự đối xử với ta tốt như vậy, lại sinh lòng hối hận. Nàng ta bước đến bên ta, muốn làm ra vẻ thân mật. Nào ngờ đúng lúc đó, Tần Tự vừa hay đổi vị trí với ta. Bàn tay muội muội vừa chạm vào góc áo của Tần Tự, hắn liền nghiêng người ngã vào lòng ta, phun ra một ngụm máu. Ta kinh hãi thất sắc, chỉ thấy hắn run rẩy chỉ vào muội muội, giọng nói đầy bi thương: “Ta biết thê muội không thích thân thể yếu ớt của ta. Nàng không muốn gả thì thôi, ta và tỷ tỷ nàng phu thê hòa thuận, cầm sắt hòa minh, cớ sao nàng vẫn còn muốn đến nhằm vào ta?”
Ta và A Uyển xuất giá cùng ngày, ai ngờ lại lên nhầm kiệu, kết nhầm phu quân. Sáng sớm hôm sau, Thẩm Chi Dự, vị hôn phu cũ của ta, dắt tay A Uyển tới tận cửa tìm đến. Hắn giọng ôn hòa, mắt như cười mà không cười. “Hôm qua đổi kiệu là sơ xuất của Thẩm mỗ, chuyện đã rồi, không bằng thuận theo ý trời.” “Ta chẳng oán nàng vì đã cùng người khác kết thành phu thê, chỉ mong nàng lòng dạ bao dung, để A Uyển được làm bình thê.” A Uyển nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào xin làm thiếp, chỉ mong ta đừng vì thế mà giận Thẩm Chi Dự. Ta ngáp dài một cái, tay đỡ thắt lưng còn ê ẩm, thầm trách kẻ nào đó đêm qua ra tay quá mức không biết tiết chế. “Các người nói xong chưa?” “Nói xong rồi thì mời về cho.” “Đêm qua vận động cả buổi, ta còn phải ngủ bù nữa.”
Tôi suýt mất mạng trên bàn sinh vì ca sinh khó, đến khi tỉnh lại, thứ đầu tiên nhìn thấy là Cố Thành Tiêu đang ôm con gái trong lòng. Gương mặt anh tràn ngập niềm vui của một người đàn ông lần đầu được làm bố. “Cẩm Thời, em vất vả rồi.” “Anh đã nghĩ xong tên cho con, gọi là Khuynh Vi, Cố Khuynh Vi.” Tôi nhìn khuôn mặt nhỏ bé có đôi mày và ánh mắt giống anh đến tám phần, rồi bình tĩnh nói: “Cố Thành Tiêu, chúng ta ly hôn đi.” Anh lập tức ngẩng lên, hàng mày cau lại vì sửng sốt: “Ly hôn? Chỉ vì một cái tên thôi sao?” “Đúng, chỉ vì cái tên ấy.” “Con gái là do tôi mang nặng đẻ đau, vậy mà anh lại đặt cho con một cái tên giống hệt cô ta.” “Cố Thành Tiêu, anh cố tình khiến tôi ghê tởm đúng không?”
Vì muốn trút giận thay cho thanh mai, ngay ngày trước khi đến nhà ta đưa sính lễ, Từ Tinh Trúc đã chọn tòng quân. Hắn chỉ sai người truyền cho ta mấy câu: "Nàng quá hiếu thắng. Nếu không mài giũa tính tình, sau này gả vào cũng sẽ khiến gia trạch không yên." "Tang Du, ta cho nàng ba năm để học cho tốt cách làm một chủ mẫu xứng đáng." "Đến lúc đó, ta sẽ trở về cưới nàng." Ba năm sau, hắn đúng hẹn đưa sính lễ tới. "Nói với đại tiểu thư nhà các ngươi, Từ Tinh Trúc đến cưới nàng ấy rồi." Nhưng người gác cổng lại đầy vẻ nghi hoặc. "Ngài tìm nhầm cửa rồi phải không?" "Tiểu thư nhà ta, ba năm trước đã xuất giá rồi!"
Tâu Lan Sinh luôn mang trong lòng hình bóng bạch nguyệt quang Ninh Thanh. Nhận thấy ngoại hình giống hệt anh trai mình, Ninh Hồng đã chủ động tiếp cận và tiến vào cuộc đời Châu Lan Sinh. Cốt truyện xoay quanh mối quan hệ tình cảm phức tạp bắt đầu từ vai trò "kẻ thay thế" này, nhưng dần dần phát triển thành tình yêu chân thật.
Lần thứ ba người bạn thanh mai trúc mã nhắc đến cô bạn học nghèo kia, tôi không nhịn được bật cười trêu anh. “Cậu thử nói xem, có khi nào cô ấy thích cậu không?” Sắc mặt anh lập tức nghiêm lại, nhìn tôi bằng vẻ chân thành hiếm thấy. “Âm Âm, đừng đem chuyện này ra đùa. Cô ấy khác chúng ta. Đừng xem nhẹ bất cứ người nào đang cố gắng vươn lên.” Tôi tủi thân lè lưỡi. Sau này, hai người họ cùng thi vào học viện âm nhạc tốt nhất trong nước. Còn tôi thì buông cây violin xuống, một mình ra nước ngoài học tài chính. Trận chiến giữa đóa hồng đỏ và ánh trăng trắng, từ lâu đã trở thành chuyện cũ bị phủ bụi. Ngày tôi về nước, anh mời tôi ăn cơm, thuận tay gắp cho tôi một miếng cá. Tôi theo bản năng đẩy nó sang bên cạnh. Anh khựng lại, rồi im lặng rất lâu.
Ta đường đường là công chúa Nguyệt Uyển, vậy mà lại bị ép gả sang Đại Hạ cho Thừa vương, một vị vương gia nổi tiếng tàn phế. Thành thân đã hơn một tháng, ta còn chưa từng nhìn thấy mặt phu quân trên danh nghĩa của mình. Ấy vậy mà vị Vân trắc phi được sủng ái kia lại tìm đến tận cửa, vừa dâng trà vừa cười ngọt ngào mà khoe khoang rằng ngày nào Vương gia cũng ở lại viện của nàng ta, khiến nàng ta bận đến mức hôm nay mới có thể tới thỉnh an ta. Ta nghe đến phiền lòng, thuận tay rút kiếm, chém chết nàng ta ngay tại chỗ. Ban đầu ta còn tưởng Thừa vương biết chuyện sẽ nổi trận lôi đình, thậm chí muốn lấy mạng ta để báo thù cho người trong lòng. Nào ngờ về sau, chính hắn lại giữ lấy cổ tay đang không an phận của ta, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuống. “Vương phi chơi đủ chưa?” “Chơi đủ rồi thì đến lượt bản vương.”
Tướng quân xuất chinh trở về, còn dẫn theo một nữ tử đang mang thai. Nghe được tin ấy, ta đưa tay sờ bụng mình. Bởi dáng người vốn gầy, thai đã năm tháng mới chỉ vừa lộ bụng. Chỉ cần khoác một chiếc ngoại sam rộng hơn đôi chút là hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ của người đang mang thai. Nửa năm trước, ta phụng chỉ gả cho tướng quân. Bốn tháng trước, hắn phụng chỉ xuất chinh. Hiện giờ hắn trở về, bên cạnh lại có thêm một nữ tử mang thai ba tháng. Tính tới tính lui, tình nghĩa hắn dành cho ta cũng chỉ hơn một trăm ngày. Vậy còn gì phải do dự nữa?
Nhà họ Tống giàu nức tiếng, sinh liền bảy cậu con trai. Mãi đến lần thứ tám, cả nhà mới đón được tôi — cô con gái nhỏ được nâng niu như báu vật. Kiếp trước, ngay trong ngày tôi chào đời, bảo mẫu đã lén tráo tôi với con gái ruột của bà ta. Từ đó, con gái bà ta đội lốt tiểu thư nhà họ Tống, sống trong nhung lụa, còn tôi thì bị hai mẹ con họ giày vò đến chết. Không ngờ mở mắt lần nữa, tôi lại trở về đúng ngày mình mới sinh ra. Kiếp này, tôi nhất định phải giành lại thân phận thật của mình. Cả danh phận tiểu thư nhà họ Tống. Lẫn bảy người anh trai vốn thuộc về tôi.
GIỚI THIỆU: Từ nhỏ, kế mẫu đã đặt ra quy củ cho ta. Không được khóc, không được náo, không được chống đối trưởng bối. Nếu không thì chính là bất kính bất hiếu, phải chịu đánh vào lòng bàn tay. Lòng bàn tay sưng rồi xẹp, xẹp rồi lại sưng, ta dần học được cách nghe lời. Cho nên, khi vị hôn phu của muội muội chẳng may mắc trọng bệnh, muội muội không muốn gả sang đó sống cảnh góa bụa khi chồng vẫn còn sống. Ta đã đồng ý thay nàng xuất giá. Nghe nói Tần Tự vốn là thiếu niên anh tài, sau khi mắc bệnh lại trở nên vui giận thất thường. Thế nhưng khi khăn trùm đầu được vén lên, thứ ta nhìn thấy lại là một gương mặt mang ý cười. Tần Tự ôn nhuận hòa nhã, đối xử với ta vô cùng tốt. Đến ngày hồi môn, dù phải gắng gượng chống đỡ thân thể bệnh tật, hắn vẫn nhất quyết cùng ta trở về. Muội muội thấy Tần Tự đối xử với ta tốt như vậy, lại sinh lòng hối hận. Nàng đi tới bên cạnh ta, muốn làm ra cử chỉ thân mật. Nào ngờ Tần Tự vừa khéo đổi vị trí với ta. Tay muội muội vừa chạm vào góc áo Tần Tự, Tần Tự liền nghiêng người ngã vào ta, phun ra một ngụm máu. Ta kinh hãi thất sắc, chỉ thấy hắn run rẩy chỉ vào muội muội, giọng bi thương nói: “Ta biết muội muội của thê tử chê ta thân thể yếu ớt, ngươi không muốn gả thì không gả. Ta và tỷ tỷ ngươi nay đã phu thê hòa thuận, cầm sắt hòa minh, vì sao ngươi còn phải tới nhằm vào ta?”
Tôi là Beta, sau khi kết hôn với Alpha cấp cao được hai năm, tôi quyết định ly hôn. Nhìn tờ thỏa thuận ly hôn, Alpha vẻ mặt lạnh nhạt, hoàn toàn không bận tâm: "Ly hôn? Thế nào cũng được, em quyết định đi." Kết quả giây tiếp theo, tôi nghe thấy tiếng lòng của anh: [Ly hôn để dễ bề đi tìm kẻ thứ ba chứ gì? Đợi tôi chết rồi hãy nói.] [Tối nay chuốc mê rồi đưa ra đảo, cải tạo tuyến thể, đánh dấu vĩnh viễn, để em ấy mang tin tức tố của mình cả đời.] [À đúng rồi, còn tên gian phu kia nữa, không biết phá hoại gia đình người khác là phạm pháp sao, trực tiếp chôn sống luôn đi.] Tôi run rẩy một cái, vô tình xé rách tờ thỏa thuận ly hôn.
Trong cung vẫn lưu truyền một câu: Ảnh tử thế thân, thay chính là mạng. Ta chỉ tin một nửa. Năm ấy, ta thay Hoàng hậu thị tẩm, mang thai mười tháng rồi sinh hạ một hoàng tử. Sau khi nhận một khoản bạc, ta được đưa ra khỏi cung. Mạng giữ được, nhưng đứa trẻ lại bị giữ lại trong chiếc lồng vàng ấy. Ta cứ ngỡ đời này mình sẽ chẳng còn bất kỳ liên hệ nào với nơi đó nữa. Thế nhưng vào một buổi hoàng hôn cuối thu năm thứ bảy, khi ta đang thu dọn những tấm lụa phơi trong sân, chuẩn bị đóng cửa cài then, một bàn tay nhỏ bỗng thò vào qua khe cửa. Bàn tay ấy trắng trẻo, bé xíu, lại mang theo khí chất hoàn toàn không thuộc về một thị trấn nhỏ. Ta sững người. Cánh cửa bị đẩy hé ra, một đứa trẻ mặc cẩm bào đứng ngoài ngưỡng cửa. Nó chừng sáu bảy tuổi, mày mắt tinh xảo như được chạm khắc, chẳng khác nào bước ra từ trong tranh. Nó ngẩng đầu nhìn ta. Sự chắc chắn trong ánh mắt lấn át hoàn toàn vẻ ngây thơ vốn nên có ở độ tuổi ấy. “Người chính là nương của con.” “Con nhận nhầm người rồi.”
Phụ thân đã tráo đổi hôn thư của ta và tỷ tỷ, chia rẽ tỷ ấy với người trong lòng. “Nghi Nhi ngây thơ hồn nhiên, nào biết phu thê nghèo hèn trăm sự đều bi ai?” Thế là tỷ tỷ gả cho con trai Thượng thư, một kẻ ăn chơi phong lưu. Còn ta gả cho một vị tiến sĩ nghèo, theo hắn ra ngoài nhậm chức suốt mười lăm năm. Đến khi hồi kinh, ta đã trở thành Cáo mệnh phu nhân. Trong lòng hắn vẫn luôn có tỷ tỷ, đối với ta lạnh nhạt đến cực điểm. Cho đến lúc ta lâm chung, hai chúng ta cũng không có nổi một đứa con. Nhưng con trai Thượng thư cũng chẳng phải hạng dễ đối phó. Hắn ỷ vào thánh sủng, bài trừ dị kỷ, hãm hại trung lương, cuối cùng bị tân đế thanh toán, bắt vào đại lao. Khi ta chết trên giường bệnh, tỷ tỷ cũng tắt thở trên đường lưu đày. Trọng sinh trở về trước ngày thành thân, tỷ tỷ vừa khóc vừa lấy cái chết ép buộc. “Thôi Văn Lộc hiện giờ tuy nghèo túng, nhưng sau này nhất định sẽ làm nên đại sự.” “Nghi Nhi không sợ khổ, cũng không sợ nghèo.” Thế chẳng phải vừa khéo sao?
BỐ MẸ NGỪNG TRẢ GIÚP KHOẢN VAY 28.800 TỆ SAU KHI TÔI ĐÓN BỐ MẸ VỢ VỀ NHÀ “Tháng này tiền trả khoản vay mua nhà, hai đứa tự nghĩ cách.” Bố tôi đặt chén trà xuống, giọng không lớn nhưng lại như đóng một chiếc đinh vào bức tường phòng khách. Tôi sững ra hai giây, nhìn gương mặt cười tủm tỉm của ông, còn tưởng mình nghe nhầm. “Bố, bố nói gì cơ?” “Bố nói, 28.800 tệ đó, từ tháng sau bố mẹ không chuyển nữa.” Mẹ tôi tiếp lời, giọng ôn hòa đến mức chẳng giống đang nói chuyện tiền bạc. “Lương hai đứa cộng lại cũng đâu thấp, khoản vay mua nhà thì tự xoay xở đi.” “Với lại bây giờ trong nhà chẳng phải có thêm hai người sao, có người phụ giúp rồi thì cũng không đến mức sống không nổi.”
Ta từ nhỏ đã có một tật, đó là việc gì cũng phải rõ ràng đến nơi đến chốn, tuyệt đối không chấp nhận lời nói nửa thật nửa đùa. Có lần một họa sư than rằng vẽ rồng vẽ hổ khó nhất là vẽ được cốt cách bên trong, ta liền sai người mổ một con hổ, dựng nguyên bộ xương trước mặt hắn để hắn nhìn cho kỹ. Hắn vẫn vẽ không ra, ta liền cho người bẻ xương hắn, để hắn tự hiểu thế nào là cái giá của việc đã nhìn thấy tận mắt mà vẫn không làm được. Sau này vào Đông cung, ta trở thành Thái tử phi, lại phải vì thể diện hoàng gia mà giấu đi tính tình ấy suốt ba năm. Ta học cách mỉm cười khi không vui, học cách nhẫn nhịn khi bị xúc phạm, ngoài mặt rộng lượng đoan trang, trong lòng lại nghẹn đến phát đau. Cho đến đêm Trung thu năm ấy, trong gia yến, Thái tử Cố Dục Bạch uống say đến mắt mờ, bất chợt đưa tay vuốt má ta rồi thở dài như kẻ tình thâm nghĩa trọng. Hắn nói bộ cung trang vàng nhạt ta mặc khiến hắn nhớ tới A Uyển. Hắn còn nói có lúc ngay chính hắn cũng không biết mình yêu ta, hay chỉ yêu cái bóng của người đã khuất trên người ta. Sau cùng, hắn ngửa mặt cười khổ, thề rằng nếu A Uyển có thể trở về, cho dù phải chết hắn cũng cam lòng.
Ta xuyên sách, trở thành một người qua đường vô cùng xinh đẹp. Nhóm nhân vật chính lần lượt đi ngang qua ta. Đại sư huynh độc mồm độc miệng, trong nóng ngoài lạnh: “Wow, đẹp quá!” Nhị sư huynh tính cách toả nắng, yêu đời: “Vãi chưởng, muội đẹp thật đấy.” Tam sư huynh lãnh đạm, trác tuyệt: “….Woww.“ Nữ chính vốn mềm mại, dễ thương trong sách: “Trời ơi, cái nhan sắc thần thánh này.“ Cuối cùng, bốn người bọn họ tụ tập lại xung quanh ta, công khai thảo luận: “Hay là bắt cóc nàng đem về môn phái?“
Ta là chủ mẫu phủ Trấn Quốc công, nhiều năm qua vẫn mang tiếng hiền hòa rộng lượng, chẳng những tự tay thu xếp cho trượng phu nạp đủ mười tám phòng thiếp thất, còn căn cứ xuất thân, thứ tự nhập phủ và thâm niên mà định ra bảng phân lịch hầu hạ, khiến cả hậu viện ai cũng phải thừa nhận ta xử sự công bằng. Mọi chuyện vốn vẫn yên ổn như thế, cho đến khi Vân di nương, người đang được Lục Diễn sủng ái nhất, ỷ mình có thai mà muốn vượt qua khuôn phép. Ngay trước mặt cả nhà, ta vẫn mỉm cười dịu dàng, tự tay đưa bảng phân lịch vào lửa. “Muội muội đã thấy những quy củ ấy không hợp lý, vậy từ hôm nay trở đi, trong phủ sẽ không còn quy củ nữa.” Ngay đêm đó, trước cửa thư phòng của Quốc công gia chen kín hơn chục vị thiếp thất, người đưa canh, kẻ dâng điểm tâm, người kéo tay áo, kẻ khóc lóc tranh phần, náo loạn đến không còn thể thống. Lục Diễn tức tối tìm tới chính viện đòi ta cho một lời giải thích, còn ta chỉ ôm sổ sách trong tay, thậm chí chẳng buồn ngẩng đầu. “Quốc công gia chẳng phải vẫn thường nói gia trạch yên ổn là quan trọng nhất sao?” “Nay các muội muội đều một lòng thân cận với chàng, tình cảm lại nồng nhiệt như vậy, có chỗ nào không tốt?”
Ngày Lục Cảnh Thâm khôi phục trí nhớ, tôi đang ngồi xổm giữa phòng khách, một tay túm chặt cạp quần của Lục An An, tay còn lại nắm lấy cổ áo Lục Ninh Ninh. Hai thằng nhóc này lanh như chạch, cứ giãy giụa tìm cách chui xuống gầm sofa. Tôi mang thai bảy tháng, thân hình nặng nề đến mức chỉ thở thôi cũng thấy mệt rã rời, mồ hôi đã túa ra thành từng lớp. “Lục Cảnh Thâm! Anh ra phụ em một tay đi chứ!” Không có ai đáp lại. Tôi lập tức quay đầu về phía phòng làm việc. Cánh cửa chỉ khép hờ, bên trong vọng ra giọng nói của anh khi đang nghe điện thoại. Giọng rất thấp, nhưng lạnh đến thấu xương. Hoàn toàn khác với người đàn ông suốt ba năm qua vẫn luôn dịu dàng, cẩn thận nâng niu tôi trong lòng bàn tay. “Phương án sáp nhập quý ba của Lục thị, bảo bộ phận pháp lý làm lại.” “Bên phía Chu Minh Viễn không cần để ý, tôi sẽ tự sắp xếp.”
Ta cùng Diệp thị lang oan oan gia gia, ngươi tới ta lui, chẳng ai chịu nhường ai. Lúc say rượu, ta thậm chí còn ở tửu quán lớn tiếng hô hoán: ”Hây! Chư vị huynh đệ! Mau trói Diệp mỹ nhân lại, khiêng vào phòng cho gia! Gia đây a~, nhất định sẽ hết lòng hết dạ mà thương yêu hắn!” Trong cơn say mơ hồ, dường như nghe thấy thanh âm khàn đặc của hắn gào thét: ”... Là ngươi trêu chọc ta trước, cứ hết lần này đến lần khác trêu chọc ta làm gì... Cả hai đều là nam nhân, ta phải làm sao cho phải...” Nam nhân cái khỉ khô gì? Gia là nữ tử!
Bà mối vừa kéo dài giọng hô đến hai chữ “nhất bái”, ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân nặng nề. Mộ Tây Từ cầm một thanh trường kiếm còn vương máu, đứng chắn ngay trước cửa hỉ đường. Sắc mặt hắn lạnh đến đáng sợ, cả sảnh đường đang ồn ào lập tức im bặt, chẳng một ai dám thở mạnh. Hắn đảo mắt qua đám người, cuối cùng dừng lại trên người ta, giọng bình thản mà khiến người nghe lạnh sống lưng. “Cố tiểu thư thành thân, vì sao lại không gửi thiệp mời cho bản vương?” Hôm nay hắn mặc cẩm bào đỏ sẫm. Màu đỏ ấy thậm chí còn rực rỡ hơn hỉ phục của vị tân lang đang đứng bên cạnh ta.
MẸ CHỒNG ÉP CHỒNG TÔI NHƯỜNG XE CHO EM GÁI, NẾU KHÔNG SẼ NHẢY SÔNG. TÔI CỨ TƯỞNG ANH SẼ NHƯỢNG BỘ, KHÔNG NGỜ ANH KÉO THẲNG MẸ RA BỜ SÔNG: “NHẢY ĐI, CẢ NHÀ ĐỨNG ĐÂY NHÌN MẸ NHẢY.” “Mẹ, mẹ đừng như vậy, có gì thì từ từ nói.” Giọng Triệu Minh Hà run lên. Cô giữ chặt cánh tay mẹ chồng, chỉ sợ vừa buông tay, bà thật sự sẽ nhảy xuống sông. Bà cụ Lục đứng sát lan can bờ sông, một tay bám lấy thanh chắn, nửa người nghiêng ra ngoài. Vẻ mặt bà vừa bi phẫn vừa quyết liệt, mái tóc hoa râm bị gió sông thổi tung, cả người trông như chực ngã xuống bất cứ lúc nào. “Tôi không sống nữa! Nuôi con trai để làm gì? Cưới vợ rồi quên mẹ, đến lời tôi cũng chẳng chịu nghe!”
Tôi vốn lười biếng nên đã lừa đối tượng hẹn hò qua mạng về thôn. Ban ngày anh cày ruộng, ban đêm thì... cày tôi. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận tràn ngập màn hình là chữ: [Chạy ngay đi]. [Để phản diện đi cho gà ăn á? Chẳng trách sau này bị biến thành thức ăn cho heo.] [Tên phản diện u ám gầy gò thế mà được nuôi cho nở nang khắp nơi chẳng cần đấu trí với nam chính nữa, chuyển sang đấu võ tự do luôn rồi.] [Chẳng lẽ anh ta không thấy sướng à?] [Bị người nông thôn nuôi trong chuồng heo thì sướng chỗ nào? Nhìn mắt anh ta kìa, tức đến mức muốn nhỏ máu rồi!] Tôi nhìn Thẩm Độ đang ở trên người mình. Quả nhiên, đuôi mắt anh đỏ ửng vì tức giận. Tôi đẩy mông anh ra, vội vàng xin lỗi: "Có phải anh mệt lắm không? Sau này để em tự làm là được rồi." Anh thở phào một cái rồi vội vã lao ra cửa cho đến khi người trong thôn tìm đến tôi: "Chồng cô ôm con heo nhà tôi khóc nức nở, nói cô không cần anh ta nữa hả?" "Mau mang đi đi, heo nhà tôi bị anh ta dọa cho phát khóc rồi đấy."
Mùa xuân năm 2024, bà cụ 81 tuổi Lưu Ngọc Hương kinh ngạc phát hiện mình lại tiết ra sữa. Không phải mủ, cũng không phải biểu hiện của bệnh lý. Đó là dòng sữa mẹ thực sự khỏe mạnh và chất lượng. Điều không tưởng ở đây là, bà Lưu Ngọc Hương đã phẫu thuật cắt bỏ tử cung từ hai năm trước do bạo bệnh. Bà không thể mang thai, càng không thể bước vào "giai đoạn cho con bú". Vì tò mò, con trai bà là Mãn Vĩnh Thanh đã nếm thử sữa của mẹ. Sau đó, tính tình hắn thay đổi hoàn toàn.
Vị hôn phu Giang Thần cùng muội muội ta đã ngấm ngầm tư thông còn lén lút mang thai, bèn bày kế để sơn phỉ bắt cóc ta. Ta bị hành hạ đến chết, vậy mà mãi vẫn không đợi được tiền chuộc do phủ Thừa tướng đưa tới. Sau khi chết, hồn phách ta phiêu dạt trở về nhà, vừa hay nghe thấy muội muội và kế mẫu cười cợt phóng túng, đắc ý đến cực điểm. “Vẫn là mẫu thân cao tay hơn một bậc, vừa khiến con được gả cho thế tử, lại vừa trừ khử được cái gai trong mắt là Thẩm Sơ kia.” “Nhưng mà, phụ thân thật sự sẽ không đau lòng sao? Thẩm Sơ dù sao cũng là cốt nhục của người...” Kế mẫu cười khẩy một tiếng. “Thiên hạ nhốn nháo, chẳng qua đều vì lợi mà đến. Tình sâu nghĩa nặng của nam nhân chẳng qua chỉ là lời nói dối để lừa ma quỷ mà thôi. Nếu không, mẫu thân của nó cũng đâu có chết.” Mở mắt ra lần nữa, ta kinh ngạc nhận ra mình đã trở về đúng ngày bị sơn phỉ bắt cóc. Ta lập tức túm lấy đệ đệ đang định rời đi. “Tỷ tỷ biết một nơi kết đèn cá rất đẹp, đáng tiếc đệ chưa từng được nhìn thấy. Có muốn đi cùng tỷ tỷ xem thử không?”