Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia
Nguồn: 风过水无痕 - Tấn Giang Trạng thái Convert: Full Tổng số chương: 182 Văn án: Khương Xuân viết về một nhân vật mỹ cường thảm mà một bước thành danh. Vất vả lắm mới sắp giàu to. Lại ngoài ý muốn ập đến mà lìa đời. Tin tốt là nàng trọng sinh. Tin xấu là nàng xuyên vào chính mình tiểu thuyết đã viết. Trở thành nguyên phối thê tử của nam phụ mỹ cường thảm Tống Thời Án. Đó lại là một nữ đồ tể xinh đẹp như hoa nhưng sức mạnh như hổ. Cuối cùng vì hồng hạnh xuất tường mà bị bỏ lồng heo chết thẳng cẳng. Khương Xuân cạn lời: "Muốn trêu đùa ta như vậy sao?" Cũng may nàng thuộc lòng cốt truyện do chính mình viết ra. Lại có thêm bàn tay vàng là hệ thống điểm danh. Ừm, vẫn còn cứu được! Vẫn còn cứu được! … Tống Thời Án một giấc ngủ dậy. Phát hiện chính mình không ngờ lại trở lại kiếp trước. Lúc còn ở Khương gia làm con rể ở rể. Đối mặt với người thê tử nguyên phối tương lai sẽ ngoại tình làm chính mình mất hết mặt mũi, trở thành nỗi nhục cả đời. Hắn quyết định ra tay trước để trừ hậu họa! Nhưng ai ngờ tới, nữ nhân này chẳng những bỏ ra số tiền lớn để điều trị thân thể cho hắn. Còn đối với hắn mọi bề chiếu cố. Nửa đêm còn mặc yếm đỏ chui vào chăn anh anh làm nũng muốn viên phòng. Tống Thời Án đem đao thu lại, thầm nghĩ: "Chờ một chút, để ta xem nàng diễn kịch bản gì." Tiểu kịch trường: Ngày nọ Khương Xuân đi mỗ hầu phủ dự tiệc. Một đám phu nhân trước mặt cười nhạo nàng xuất thân thấp hèn. Là kẻ đồ tể không lên được mặt bàn. Khương Xuân quyết đoán xắn tay áo vén váy. Đem đám người đó đấm đá một trận. Đánh cho bọn họ kêu cha gọi mẹ, như thể vừa mới mất đi phu quân vậy. Xong việc, phu quân của những phu nhân đó tìm đến chỗ Tống Thời Án. Muốn hắn chủ trì công đạo. Tống Thời Án nhàn nhạt nói: "Ta chỉ là một người ở rể nhà họ Khương, chỉ có thê tử quản ta, chứ không có chuyện ta quản thê tử, thứ cho Tống mỗ vô năng." Mọi người nghẹn lời. Có việc thì là người ở rể Khương gia. Không có việc gì thì là Nội các Thủ phụ kiêm Quốc cữu gia đúng không?
Tôi xuống núi là để nối mạng cho ân nhân. Thời gian tính toán vừa vặn chuẩn xác. Nhưng khi đến nơi, bà ấy lại bị người ta dùng bạo lực làm cho tắt thở. Nhìn đám "con cháu hiếu hiền" trước linh đường, tôi hiểu ra thiên đạo chung quy là không thể nghịch chuyển. "Người chết như thế nào?" Nếu có ai nói thật, tôi có thể cho kẻ đó một tia hy vọng sống.
Kết hôn với Thẩm Kỷ Xuyên được ba năm, anh bỗng trở nên lạnh nhạt với tôi. Tôi đang định chia sẻ với anh tin vui mình đã mang thai thì trước mắt đột nhiên hiện lên những dòng bình luận: [Cuối cùng nam chính cũng khôi phục ký ức rồi. Nữ phụ ngủ với anh ấy suốt ba năm, phen này toi đời.] [Tôi còn thấy bia mộ của nữ phụ đang vẫy tay rồi kìa.] [Nam chính mắc chứng sạch sẽ cực độ. Sau khi biết nữ phụ lừa mình, anh ấy suýt chà rách cả da em trai mình.] [Nữ chính hôm nay đã tìm được nam chính rồi, ngày c.h.ế.t của nữ phụ cũng chỉ còn tính bằng vài hôm nữa thôi.] Nữ phụ... là tôi sao? Đúng là tôi đã lừa Thẩm Kỷ Xuyên. Ai bảo anh đẹp trai đến thế, lại còn khỏe như vậy. Tôi chẳng qua chỉ phạm phải một sai lầm mà bất cứ người phụ nữ nào trên đời cũng có thể mắc phải, đâu đến mức phải c.h.ế.t chứ. Ngay tối hôm đó, tôi vội vàng thu dọn hành lý rồi bỏ trốn trong đêm. Thế nhưng chưa đầy một tháng sau, khi tôi đang ôm cái bụng mới nhô lên đôi chút, ngồi ở chợ đêm cắm cúi ăn cơm rang thì bất ngờ bị ai đó túm lấy gáy. Ánh mắt Thẩm Kỷ Xuyên dừng trên người người đàn ông cởi trần đang ngồi cạnh tôi, giọng nói âm trầm đến rợn người. “Cơm tôi nấu không ngon, nên em mới ra ngoài ăn mấy thứ không sạch sẽ này sao?”
Ba năm sau khi bố chồng tôi qua đời, mẹ chồng tôi đột nhiên có thai. Sau khi tôi nói với chồng chuyện này, vẻ mặt anh ấy đột nhiên trở nên kỳ lạ…
Lúc ăn cơm tối, điện thoại của chồng tôi kêu 'ting' một cái. Tôi đúng lúc lại muốn lấy cốc nước bên cạnh điện thoại của anh. Vừa đưa tay ra, tôi đã thấy cơ thể anh cứng đờ. Quen biết nhau 12 năm, tôi đã quá hiểu anh. Chỉ vì động tác này, tôi chắc chắn rằng điện thoại anh ấy có bí mật. Tôi làm như không biết gì, cầm lấy ly nước uống. Khi thấy tôi thì ra chỉ muốn uống nước, sự căng thẳng trong mắt anh mới dịu đi. Có lẽ vì thấy hành động khi nãy quá rõ ràng, anh thuận tay cầm điện thoại đứng dậy, "Em ăn trước đi, anh đi vệ sinh." Tôi vẫn làm như không có gì không ổn, gật đầu, không quên nở một nụ cười. Tôi và Hứa Nghị mới đi lãnh chứng hồi tháng trước, đám cưới đã cũng định vào cuối năm nay. Tất cả người thân, bạn bè của chúng tôi đã được thông báo tin mừng này nên tôi thật sự không muốn nháo nhào khiến người ta chê người vào thời điểm này. Thế là tôi quyết định sẽ yên lặng mà theo dõi mọi chuyện. Cơm nước xong, tôi bắt đầu viết thiệp mời cưới. Hứa Nghị ngồi bên cạnh xem điện thoại, tôi nhìn hình phản chiếu qua TV thì thấy anh đang gõ phím. Tôi muốn gọi anh tới giúp, bỗng nhiên anh đứng dậy, không đợi tôi mở miệng đã nói: "Vợ ơi, tiểu Trương nói dự án có chút vấn đề, cần anh đến công ty ngay. Em cứ ngủ trước đi nhé, không cần chờ anh đâu." Nói xong, anh hôn lên trán tôi một cái, cũng không để tôi nói câu nào đã nhanh chóng rời đi.
Bạn bị mù, đột nhiên một ngày nọ mắt bạn sáng trở lại. Và rồi có một giọng nói vang lên trong đầu bạn: "Đừng nói với họ là bạn có thể nhìn thấy."
Đứa con riêng gầy gò trước mặt tôi đây sau này sẽ trở thành quyền thần, sẽ đem tôi ra rút gân lột da vì những gì tôi đã làm. Nghĩ tới đây, bàn tay đang cầm roi của tôi chợt run lên. "Đánh vào người con nhưng đau ở trong lòng mẫu thân ta đây này, con có thể hiểu cho nỗi khổ tâm của ta không?"
Bạn trai quen ba năm của tôi đã tự tay đưa tên tôi vào danh sách cắt giảm nhân sự. Anh ta nói: “Quân Ninh, công ty đang phải tối ưu bộ máy, anh thật sự cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.” Tối hôm đó, tôi bỏ ra mười tệ mua bừa một tờ vé số. Sáng hôm sau, tài khoản của tôi bỗng dưng có thêm một trăm hai mươi triệu. “Hạ Quân Ninh, đây là giấy bàn giao nghỉ việc của em, ký đi.” Lục Chiêu đẩy một xấp tài liệu đến trước mặt tôi, sắc mặt bình thản như thể anh ta chỉ đang xử lý thêm một hợp đồng thường ngày. Tôi cúi xuống nhìn tờ giấy kia. Trên đó in rõ tên tôi, mã nhân viên, cả ngày vào làm. Ngày của ba năm trước ấy, trùng hợp thay, cũng chính là ngày đầu tiên chúng tôi chính thức ở bên nhau. “Anh cắt giảm em?”
Tận cho đến lúc bị người xuyên sách chiếm lấy thân thể, trở thành một linh hồn phiêu bạt dất dơ dất dưỡng, tôi mới biết được thì ra tôi là một nữ phụ độc ác bệnh kiều trong một quyển tiểu thuyết từ thuở đời nào. Trong sách, nam phụ Diệp Tri Bằng yêu nữ chính nhưng lại không có được, tìm tôi làm thế thân cho ánh trăng sáng của anh ta, từ đầu đến cuối anh ta đều chưa từng yêu tôi, nhưng tôi lại sa vào ảo cảnh mà anh ta tạo ra, cuối cùng bởi vì oán hận mà nhảy lầu t//ự s//át. Người xuyên sách đến đúng vào lúc tôi với Diệp Tri Bằng đường ai nấy đi. Thế nên tôi tận mắt nhìn thấy hiện thực hoàn toàn trái ngược với cốt truyện trong sách, cái người đã từng gọi tôi là “Đồ dỏm đến cuối cùng cũng chỉ là đồ dỏm, sao có thể so được với vật thật.” Cuối cùng cũng có một ngày Diệp Tri Bằng, người khinh khi tôi lại bởi vì tôi mà rơi vào trạng thái đ//iên cu//ồng, bóp cổ người xuyên sách bảo cô ấy cút khỏi thân thể của tôi. Anh ta quỳ trên mặt đất cầu xin ta trở lại, mỗi lần anh ta rơi một giọt nước mắt đều làm tôi cảm thấy hả hê vui sướng. Tôi nghĩ anh ta rốt cuộc cũng biết hối hận, nhưng phải làm sao bây giờ, tôi không muốn quay về nữa.
Sau một đêm mây mưa triền miên. Ta vừa tỉnh dậy từ trên giường của Tô Yến. Hắn đã chỉnh tề y phục từ sớm. Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên: "Khinh Tuyết sắp trở về Trường An." Toàn thân ta cứng đờ. Nhìn những bức chân dung nam tử mà đám thị nữ đang cầm trên tay, ta lập tức hiểu ra. Hắn đang chọn phu quân cho ta. Ta khựng lại một lát. Rồi đưa tay chỉ vào người tuấn mỹ nhất trong số đó. "Chính là người này." …
Đích tỷ vì tư tình với Thái tử mà giấu giếm tai mắt, lần nào cũng mang ta theo. Lần đó, phong thanh bị rò rỉ. Người trong cung vội vã ập đến kiểm tra, bắt tại trận hai người bọn họ. Hoàng hậu ban xuống ý chỉ ban hôn. "Nếu đã là tâm đầu ý hợp, hà tất phải lén lút như vậy?" Từ đó, ta gả vào Đông cung. Thái tử trách tội chuyện này lên đầu ta, đối xử với ta vô cùng tệ bạc. Ngay cả lúc hoan ái, hắn cũng luôn ghì chặt cổ tay ta, âm u bắt ta gọi hắn là "tỷ phu". Trùng sinh trở về ngày đích tỷ mời ta đi đạp thanh (đi chơi xuân). ----------------
Tháng thứ hai sau vụ tai nạn xe hơi khiến tôi bị mù. Tôi vô tình nghe thấy bạn trai mình, Trần Tự Chu, trò chuyện với người khác. "Mạnh Khanh quá bám người, sau khi bị mù lại càng không thể rời xa tôi. Tôi bị cô ấy quấn lấy đến phát phiền, nên đã nhờ Văn Châu giả danh tôi để chăm sóc cô ấy mấy ngày. Cô ấy vậy mà chẳng nhận ra chút nào." Hoắc Văn Châu, là anh em tốt của anh ta. Tôi giả vờ như không nghe thấy gì, lặng lẽ rời đi. Về đến nhà, người đàn ông đó từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy tôi. "Bé cưng, em đi đâu vậy? Anh nhớ em quá."
Dưới khu chung cư của tôi mới mở một quán mì. Không chỉ ngon, giá lại rẻ, ông chủ còn có một cậu con trai đẹp trai đến mức nhìn thôi cũng thấy ăn ngon miệng hơn hẳn. Vì vậy, quán vừa khai trương, tôi đã nhanh chóng trở thành khách quen. Và cứ thế ăn liền suốt ba tháng. Cho đến khi em họ tôi mở một quán mới ngay đối diện quán mì đó, còn không quên gọi tôi đến ủng hộ. Nhưng tôi vừa ngồi xuống, từ quán mì đối diện đã có một người bước ra. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý: “Thế nào, bên đó cũng cho khách sờ cơ bụng à?”
Ta vốn là vị công chúa được sủng ái nhất của vương triều Đại Yến, nhưng lại mang trong mình một bí mật khó có thể nói ra. Nam nhân trong nhà ta, hễ cứ đến đêm xuống là sẽ hóa thành báo đen. Mà ta, lại là đóa hoa trắng duy nhất giữa "rừng" báo đen ấy — một con báo nhỏ trắng muốt, lông xù mềm mại. Để chinh phục được ánh trăng sáng trong lòng mình là Tạ Vân Lan — một vị công tử ôn nhu như ngọc, ta đã dốc lòng dốc sức, miệt mài đóng giả làm một đóa hoa nhỏ yếu đuối, không thể tự lo liệu suốt ba năm ròng. Khi ấy, ta nói năng thì thào nhẹ hẫng, bước đi uyển chuyển như liễu rủ trước gió, thậm chí ngay cả khi một con bướm bay ngang qua, ta cũng phải run rẩy một cách đầy tinh tế. Cho đến một đêm mưa gió bão bùng nọ, chàng không may bị thương. Ta sốt sắng ngậm hòm thuốc trong miệng, tông cửa điện xông vào, rồi cứ thế dùng hình thái báo trắng oai phong nhất của mình mà bốn mắt nhìn nhau với chàng. Xong đời, tất cả xong đời rồi. Ta nhắm nghiền mắt lại, chờ đợi một tiếng hét thất thanh hay sự trốn chạy kinh hoàng từ chàng. Thế nhưng, bên tai lại vang lên giọng nói mang theo ý cười ấm áp: "Hóa ra, ngày thường Công chúa điện hạ đã phải giả vờ vất vả đến thế sao?" Về sau, chàng xoa xoa cái đầu xù lông của ta, khẽ thì thầm: "Đừng giả vờ nữa. Bất kể nàng là dáng vẻ gì, ta đều thích cả."
Tối hôm đó, Nhã Nhã nằm trong chăn, đôi mắt vẫn còn mơ màng. Cô thì thầm với mẹ trước khi chìm vào giấc ngủ: “Mẹ ơi, anh Lục Vân là người tốt nhất trên đời. Sau này Nhã Nhã chỉ muốn ở nhà anh ấy thôi.” Mẹ cô cười, xoa đầu con gái: “Con bé này, anh Vân còn phải lớn lên, phải lấy vợ chứ.” Nhã Nhã bĩu môi, trong tâm trí non nớt của một đứa trẻ năm tuổi, cô chưa hiểu "lấy vợ" là gì. Cô chỉ biết chắc chắn một điều: Ngăn kéo của anh luôn đầy kẹo, và vòng tay của anh luôn rất ấm áp. Mùa hè năm ấy, những viên kẹo dâu ngọt ngào đã gieo vào lòng cô bé Nhã Nhã những hạt mầm đầu tiên. Chúng lặng lẽ lớn lên theo năm tháng, dưới sự chăm sóc của một chàng thiếu niên có đôi mắt thâm trầm nhưng chứa chan tình cảm. Họ không hề biết rằng, mười năm sau, hai mươi năm sau, chính những kỷ niệm ngọt ngào này lại là thứ khiến trái tim họ đau đớn nhất. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Còn lúc này, trong căn phòng đọc sách nhà họ Lục, Lục Vân đang tỉ mỉ sắp xếp lại những viên kẹo trong ngăn kéo, chuẩn bị cho ngày mai khi "đóa hoa nhỏ" của anh lại ghé thăm.
Ta và tỷ tỷ cùng xuất giá trong một ngày, cần huynh trưởng cõng lên kiệu hoa. Theo lẽ thường, phải đưa tỷ tỷ lên kiệu trước, thế nhưng huynh trưởng lại chủ động đến cõng ta. "Nếu không tiễn muội xuất giá trước, nhất định muội sẽ khóc lóc làm ầm lên, bảo ta thiên vị tỷ tỷ." Ta biết huynh trưởng thương ta nhất, vui mừng khôn xiết, ngoan ngoãn nằm lên lưng huynh ấy. Nhưng đêm động phòng, phu quân của ta lại biến thành tỷ phu. Huynh trưởng đã nhầm kiệu hoa. Vốn dĩ vẫn còn có thể sửa sai, nhưng huynh trưởng ngăn ta lại. "Tỷ tỷ muội đem lòng ái mộ Thế tử đã lâu. Muội ấy đã nhường muội hơn mười năm rồi, lần này đừng tranh với tỷ ấy nữa." "Bạn đồng môn của ta là Tân khoa Trạng nguyên năm nay. Muội gả cho hắn cũng đâu có gì thiệt thòi." Thế nhưng, Bùi Huyền thích người là tỷ tỷ. Hắn lầm tưởng chính ta đã giở thủ đoạn đổi kiệu hoa, vì thế sau khi thành thân, hắn luôn lạnh nhạt với ta, nhưng chuyện gì cũng canh cánh hướng về Hầu phủ. Thậm chí đến lúc hấp hối, Bùi Huyền nắm lấy tay ta, người hắn gọi lại là tên của tỷ tỷ. "Nếu có kiếp sau... nàng gả cho ta, được không?" Vì vậy, khi mở mắt ra lần nữa, đúng lúc huynh trưởng định đến cõng ta lên kiệu. Ta né tránh: "Muội không muốn gả nữa."
Bạn bè bảo trong lòng anh có một “ánh trăng sáng”, đã yêu thầm mười mấy năm trời. Tôi kìm nén nỗi xót xa, hỏi anh: “Cô gái đó tôi có quen không?” Anh ngước mắt nhìn tôi: “Quen chứ.” “Ngốc nghếch lắm, tôi từng viết ‘520’ cho cô ấy, vậy mà cô ấy lại hỏi tôi có ý nghĩa gì.” Tôi sững sờ cả người. Kẻ ngốc hỏi anh câu “520 có ý nghĩa gì” năm đó, chính là tôi.
Năm năm tuổi, vì ta gây họa nên bị cha đá-nh mông. Thế là tại cung yến, ta bưng nửa bát tô lạc, ngồi xổm trước mặt Thái tử hỏi: "Huynh ăn đồ của ta rồi, có thể làm ca ca che chở cho ta không?" Thái tử liếc nhìn ta một cái, thực sự ăn hết sạch bát tô lạc. Ta lập tức lao đến ôm lấy chân hắn, tuyên bố với khách khứa đầy điện: "Đây là ca ca mới của ta! Chức quan lớn hơn cha nhiều lắm!" Cha ta sợ tới mức suýt chút nữa quỳ lún cả gạch nền. Kể từ đó người trong kinh thành ai ai cũng biết, ta gan to bằng trời, đến cả Đông Cung cũng dám nhận người thân bừa bãi. Sau khi cập kê, bà mai đều đi đường vòng qua nhà ta. Về sau cha ta lập được đại công, vỗ bàn hỏi Hoàng thượng: "Bệ hạ, Thái tử và tiểu nữ là thanh mai trúc mã, chi bằng tác hợp cho hai người đi?" Hoàng thượng cười mắng ông ấy nằm mơ. Ta biết là không có hy vọng, bèn không đến làm phiền Thái tử nữa. Ngờ đâu ba ngày sau, hắn lại chặn ta dưới chân tường hoàng cung. "Hồi nhỏ gọi ca ca nghe rất thuận miệng mà." "Giờ lại biết tị hiềm rồi sao?"
Là một nhân viên pháp y, tôi vừa hoàn thành công việc giải phẫu, nhưng lại nhận được hai tin nhắn thoại riêng tư trên mạng xã hội. Người gửi lại chính là người mà tôi vừa giải phẫu. "Chào bác sĩ pháp y Hạ, tôi là Trình Minh Vũ." Lúc này trời mới tờ mờ sáng, ánh đèn huỳnh quang trên đầu chiếu xuống một màu trắng bệch. Tôi cầm điện thoại, đang nghe một tin nhắn thoại từ một người chết mà tôi vừa giải phẫu... Mặc dù vì công việc nên gan tôi lớn, nhưng vẫn cảm thấy lạnh sống lưng. Hơn nữa, tôi còn có thể chắc chắn đó là chính Trình Minh Vũ – giọng nói của ông ấy, tôi nhớ. Ngón tay tôi run rẩy một lúc, rồi mới mở tin nhắn thoại thứ hai. "Chữ trên ảnh là gợi ý tôi để lại, bác sĩ pháp y Hạ xin hãy nghiêm túc hỗ trợ cảnh sát điều tra, cảm ơn."
Vào tiệc mừng sinh thần của nữ nhi. Chiếc khóa trường mệnh trong hộp gấm lại bị đổi thành một con rắn đứt đầu. Giữa lúc các nữ quyến trong phủ đều bị dọa đến thất thanh kêu la. Bạch nguyệt quang của phu quân vành mắt đỏ hoe, ôm đứa trẻ lên tiếng xin lỗi: “Đứa bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, đâu phải cố ý mang rắn đứt đầu đến nguyền tiểu thư yểu mệnh.” Nàng ta giấu vẻ khiêu khích nơi đáy mắt, chờ ta nổi trận lôi đình, tự tay phá hỏng yến sinh thần của nữ nhi. Thế nhưng ta chỉ khẽ “Ừm” một tiếng. Tên hạ nhân lập tức dứt khoát vung gậy, giáng mạnh vào sau đầu gối nàng ta. Nàng ta “bịch” một tiếng quỳ sụp dưới chân ta, trán đập mạnh xuống đất. Máu tươi chảy ròng ròng, bộ dạng vô cùng thảm hại. Ta lại chỉ khẽ gõ lên nắp chén trà, từ đầu đến cuối cũng chẳng buồn ngẩng đầu. “Kéo ra ngoài, giết đi!” “Trẻ con không hiểu chuyện, lẽ nào người lớn cũng chết hết rồi sao?” ...
Kiếp trước, đích tỷ dỗ ta bưng một vò rượu đã bị động tay động chân đem đến cho tỷ phu. Tỷ phu uống xong, thần trí liền rối loạn, chẳng đợi ta kịp phản ứng đã kéo ta ngã xuống giường, cưỡng ép ta chịu đủ mọi nhục nhã. Sau khi cơn điên ấy qua đi, hắn bóp cằm ta, ánh mắt lạnh như sương phủ cuối đông. “Ngươi ỷ vào gương mặt này, cố ý quyến rũ cả tỷ phu của mình, sao có thể hèn mạt đến vậy?” Đích tỷ đứng bên cạnh, nước mắt rơi lã chã, dáng vẻ tủi thân như chính tỷ ấy mới là người chịu oan khuất. “Chuyện đã thành ra thế này, Thế tử nể tình ta, xin hãy cho Âm Âm một danh phận.” Vậy là ta bị nhét vào Hầu phủ, thành thiếp thất của tỷ phu. Từ đó về sau, mỗi khi đêm xuống, trong căn phòng lạnh lẽo ấy, ta đều phải nghe hắn dùng từng lời cay độc cứa vào lòng mình. “Lúc trước không biết xấu hổ mà trèo lên giường tỷ phu, bây giờ lại tỏ vẻ chịu không nổi sao?” “Nếu không phải ngươi dùng sắc đẹp đi mê hoặc người khác, dù ta có uống rượu, chẳng lẽ lại phạm phải chuyện sai trái ấy?” Đến khi mở mắt sống lại, đích tỷ lại đặt chính vò rượu kia vào tay ta. “Âm Âm, thay tỷ đi một chuyến nhé!” Ta ôm vò rượu, bước ra khỏi cửa rồi rẽ phải, vừa khéo gặp một bà tử đi ngang qua. Ta không chút do dự nhét vò rượu vào lòng bà ta, mỉm cười thật dịu dàng. “Làm phiền ma ma đem thứ này đến cho Thế tử gia giúp ta.”
Hôm ta theo lời sắp đặt mà đến gặp thế tử phủ Quốc công, biểu muội đang tạm nương nhờ trong nhà ta bỗng nắm lấy tay áo, mềm giọng xin ta cho nàng đi cùng, nói rằng chỉ muốn nhìn cho biết cảnh tượng bên ngoài ra sao. Ta khi ấy không nỡ khước từ, nghĩ nàng chỉ là một tiểu cô nương hiếu kỳ, nên đã thuận miệng đồng ý đưa nàng theo. Không ngờ chỉ qua một đêm, phủ Quốc công đã sai bà mối mang lễ tới cửa. Thế tử nói rằng ta có dung nhan thanh thoát như người từ chốn tiên cung bước xuống, vừa gặp đã khiến lòng chàng rung động, không thể quên được. Chàng còn nói nếu đời này không cưới được ta, e rằng sẽ tiếc nuối đến tận hơi thở cuối cùng. Ta nghe những lời ấy, trong lòng vừa thẹn vừa mừng, cứ ngỡ mình đã gặp được một đoạn lương duyên trời định, liền vui vẻ gả vào phủ Quốc công. Nhưng sau ngày đại hôn, người từng nói nhất kiến chung tình với ta lại đối đãi với ta lạnh lẽo như sương phủ đầu đông. Ta ngày ngày sống trong khổ sở, nghĩ mãi cũng chẳng hiểu vì sao lòng người có thể đổi thay nhanh đến vậy.
Sau khi nhi tử thất lạc. Ta và Thẩm Túc Lâm trở thành một đôi oán ngẫu. Trong cung yến, hắn mắng ta là người đàn bà chanh chua. Ngoài phố chợ, ta đỏ mắt nguyền rủa hắn chết sớm. Năm này qua năm khác, hài tử vẫn chưa tìm về được. Tình cảm giữa ta và Thẩm Túc Lâm cũng đã đi đến tận cùng. Năm ấy, ta tiều tụy héo mòn, nghĩ quẩn uống Hạc Đỉnh Hồng. Mở mắt ra lần nữa, mẫu thân đang ân cần dạy bảo. “Thẩm thế tử là con công hoa hòe lòe loẹt, từ khi hắn còn nhỏ ta đã không vừa mắt hắn rồi, cũng không biết con sao lại—” Lần này ta cắt ngang lời mẫu thân. “Mẹ, hài nhi không gả nữa.” Không ngờ tin ta từ hôn còn chưa truyền ra, bên vương phủ cũng đã phái người đến, nói Thẩm Túc Lâm muốn đến biên cương tòng quân. Hôn sự tạm thời gác lại vậy. Cũng tốt, ta thầm nghĩ, ai cũng đừng bắt đầu nữa.
Tôi đang ngồi trong công ty, ôm bàn ngủ gà ngủ gật, thì sếp trực tiếp đột nhiên gọi điện tới, mở miệng đã hỏi thẳng: “Tống Thanh Thanh, có phải cô đang mang thai không?” Tối qua hắn vừa chê một câu: “Màu này chưa đủ vàng.” Tôi tức đến phát khóc, cắm đầu tô màu đến tận mười giờ rưỡi đêm. Mẹ kiếp, ngủ bù cũng không yên, lại còn ám chỉ tôi là Peppa Pig nữa chứ! Tôi bật phắt dậy, tức điên gào vào điện thoại: “Mang thai cái đầu anh! Cả nhà anh mới mang thai! Tôi dạo này chẳng qua ăn nhiều nên béo lên chút thôi, hiểu chưa?” “Đúng là bọn tư bản ác độc, ngay cả bát cơm của dân làm thuê cũng tính toán chi li! Với lại, trông tôi giống loại người tự dưng đi lấy chồng sớm, rồi dằn lòng chịu khổ làm mẹ lắm sao?” Ai ngờ tôi còn đang chửi hăng, hắn lại buông một câu khiến tôi nghẹn họng: “Nếu cô không có thai… vậy tại sao tôi lại nghén?”