Truyện mới cập nhật

Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia

Vân Gian Châu Nguyệt

Lục Chiêu từ nhỏ đã chẳng được sống như ý. Phụ mẫu hắn quá mức thiên vị. Suốt hai mươi năm, họ chỉ hết lòng yêu thương người huynh trưởng sinh trước hắn đúng một khắc. Phụ thân dạy huynh trưởng luyện thương. Mẫu thân may áo cho huynh trưởng. Đến lượt hắn, phụ thân bảo đã luyện thương mệt rồi, mẫu thân cũng nói may vá đã quá nhọc rồi. Rốt cuộc, hắn chẳng có được gì. Ta thương Lục Chiêu. Ta cùng hắn luyện thương, may áo cho hắn, bù đắp tất cả những tiếc nuối mà hắn từng chịu. Hắn cũng từng hứa với ta, đời này tuyệt không phụ lòng ta. Cho đến khi hắn gặp a tỷ. Hắn buột miệng nói: “Vì sao phụ mẫu nàng không thiên vị?” “A tỷ của nàng tốt đẹp đến vậy, đáng lẽ phải được phụ mẫu dồn hết mọi yêu thương mới đúng.” 

0.0
10 ch
Nữ Cường
Mưa Đêm Muộn

Ngày tôi gặp tai nạn giao thông, bố mẹ đang bận đi làm thủ tục chuyển trường cho em gái Tô Đường.   Nó vì chuyện của tôi và Trần Tự mà cãi vã quá nhiều, không muốn ở lại thành phố này thêm nữa.   Anh trai đến bệnh viện ký giấy tờ, câu đầu tiên anh nói là: "Nó lại muốn dùng cách này để ép Trần Tự quay đầu à?"   Trần Tự không đến, cậu ta chỉ nói qua điện thoại: "Bảo cô ấy đừng diễn nữa, tôi sẽ không vì cô ấy mà bắt Tiểu Đường phải xin lỗi đâu."   Kiếp trước, tôi thích Trần Tự đến mức cả nhà đều chán ghét.   Cậu ta giảng bài cho Tô Đường, tôi quậy phá.   Cậu ta đưa Tô Đường về nhà, tôi khóc lóc.   Cậu ta đăng ký vào trường đại học mà Tô Đường muốn, tôi cũng lẽo đẽo nộp hồ sơ vào cùng trường đó.   Sau này Tô Đường ra nước ngoài, bố mẹ bảo tôi đã làm mất sạch chút thể diện cuối cùng của gia đình.   Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về đúng đêm biết kết quả thi đại học.   Trần Tự đăng lên mạng xã hội kế hoạch xét tuyển vào cùng một trường đại học với Tô Đường.   Mẹ nhìn chằm chằm vào tôi, như thể sợ tôi lại phát điên: "Lần này nếu con còn chạy theo nó mà đăng ký nguyện vọng, bố mẹ thực sự không quản nổi con nữa đâu."   Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ đưa tập hồ sơ đã chuẩn bị sẵn cho bà: "Mẹ, con đã nộp đơn vào một trường ở nước ngoài rồi, giấy báo nhập học cũng đã có rồi ạ."

0.0
8 ch
Nữ Cường
Vì Sao Bạn Trai Tôi Lại Như Thế

Đang cùng hội bạn thân đi mua giày.   "Cậu có biết cái chủ đề về đàn ông Nội Mông không?"   "Thật sự có tới 20cm á?"   "Trời đất, ai mà chịu nổi chứ!"   Tôi đang cúi người buộc dây giày cao gót, nghe câu được câu chăng.   "Đúng là không chịu nổi thật, tớ nhiều nhất chỉ chấp nhận được 8cm, bình thường 2-5cm là đủ rồi."   Hội bạn thân im bặt.   Bạn trai tôi, người không biết đã đứng sau lưng từ lúc nào, cũng im lặng theo.   Sao thế nhỉ?   Không đi được giày cao gót thì xấu hổ lắm sao?

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Phía Sau Khung Hình

Khi chụp ảnh tập thể tại buổi họp lớp, ai nấy đều chen chúc vào giữa.   Tôi vừa định bước đến cạnh bạn trai mình, Phó Cảnh Ngôn.   Nhiếp ảnh gia bỗng hét lớn: "Hai người ở giữa kia, lại gần nhau chút đi."   "Đừng có xa cách thế."   Cả đám đông cười ồ lên.   Phó Cảnh Ngôn chẳng giải thích gì cả.   Anh ta chỉ cúi đầu nhìn Thẩm An Tình bên cạnh, rồi cười cười áp sát vào phía cô ta.   Tôi đứng ngay rìa ngoài cùng của đám đông.   Khi bức ảnh được gửi vào nhóm, ai cũng tấm tắc khen họ xứng đôi.   Chỉ mình tôi hiểu rõ.   Hôm đó tôi đã diện chiếc váy mới, đã trang điểm rất kỳ công.   Vậy mà trong cả bức ảnh, tôi chỉ lộ ra mỗi nửa bàn tay.   Sau này, tại một bữa tiệc tối tầm quốc tế.   Anh ta lại cố chen chúc tìm cách đứng cạnh tôi.   Nhưng khi ảnh được tung ra, anh ta cũng chỉ còn lại mỗi nửa bàn tay.

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Khi Nữ Chính Sảng Văn Xuyên Thành Nữ Chính Nhu Nhược Trong Truyện Kinh Dị

Do lỗi hệ thống, tôi xuyên từ một bộ sảng văn sang thành nữ chính của một bộ truyện ngược thân, yếu đuối nhu nhược.   Sau khi thanh mai trúc mã lại một lần nữa lạnh lùng khuyên tôi nhường bộ lễ phục cho thiên kim giả.   Tôi thực sự không nhịn nổi nữa, lập tức phá bỏ thiết lập nhân vật ngay tại chỗ: "Nếu anh thấy cô ta chịu uất ức như vậy, sao anh không tự bỏ tiền ra mua cho cô ta đi!"   "Đến một xu cũng không dám bỏ ra mà ở đây lên mặt dạy đời à."   "Giỏi nhỉ, chơi trò thâm tình hộ người khác mà còn ra vẻ ta đây à!"

0.0
8 ch
Nữ Cường
Cô Bác Sĩ Số Khổ Và Tổng Tài Thích "ra Dẻ"

Tôi xuyên thành bác sĩ số khổ trong một bộ truyện ngược.   Nhờ chuyên chữa trị cho nữ chính, tôi kiếm được bộn tiền, tiền tài đầy kho.   Cho đến một ngày, nam chính tìm đến tôi.   “Tôi có một người bạn bị đau phổi.”   Tôi lập tức giơ tay ra dấu OK, mang theo hộp thuốc đến tận nơi.   Kết quả, tôi lại nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi chễm chệ giữa căn phòng được phủ kín hoa hồng lãng mạn.   “Đau phổi là vì nhớ em đến héo hon cả tâm can.”   Truyện dịch của Góc Ngôn Tình Của Thỏ (Trang Thảo) chỉ đăng tại MonkeyD. Các bạn đọc tại MonkeyD để ủng hộ nhà dịch nhé 🫰

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Trường An Kiến Tuyết

Ta đến Trường An tìm người thân, nào ngờ đúng ngày ấy lại bị một tên trộm cướp mất hành lý.   Trong bọc hành lý là chút lộ phí ít ỏi còn sót lại của ta, cùng một khối ngọc bội có thể chứng minh thân phận.   Đang lúc lòng như lửa đốt, bơ vơ không biết xoay xở ra sao, vừa hay phủ Vĩnh Ninh Hầu treo bảng tuyển một người thông hiểu y lý, giỏi xoa bóp bấm huyệt làm hỏa kế.   Ta vội vàng bóc bảng, nhận việc.   Nhị công tử bị gãy chân vừa trông thấy ta liền trợn trắng mắt đến tận trời, chộp ngay chén trà bên cạnh ném về phía quản gia, quát lớn: "Ông kiếm ở đâu ra cái tên ăn mày gầy trơ xương này? Chê ta chết còn chưa đủ nhanh hay sao?"   Ta rụt cổ, vừa sợ bị vạ lây, lại càng sợ vị thiếu gia tính tình nóng nảy này sẽ đuổi mình đi.   Ta vội nhào đến trước mặt hắn ngồi xổm xuống, tìm đúng huyệt vị trên chân rồi ấn mạnh xuống.   Nửa nén hương sau, ta mồ hôi nhễ nhại ngẩng đầu hỏi: "Thiếu gia có cảm thấy gì không?"   Thiếu niên nhìn ta bằng ánh mắt hệt như đang nhìn một kẻ ngốc: "Ngươi bấm nhầm sang cái chân không bị thương, ngươi bảo ta có cảm thấy hay không?"   "Đã thích bấm như vậy, thì ở lại đây ngày nào cũng bấm đi."

0.0
14 ch
Ngôn Tình
50 Cái Bánh Ú Mất Sạch, Tôi Lật Tung Cả Nhà Chồng

Trước Tết Đoan Ngọ, đúng vào lúc tôi đi đón con gái tan học, năm mươi chiếc bánh ú tôi cặm cụi gói suốt cả ngày bỗng dưng biến mất sạch, chẳng còn lại một cái nào.   Mẹ chồng ngồi ung dung trên sofa, nuốt xuống một miếng nếp dẻo rồi thản nhiên nói:   “Bánh ú mẹ bảo em dâu con mang đi rồi, Tiểu Bảo thích ăn mà, dù sao con cũng rảnh rỗi cả ngày, gói thêm ít nữa là được chứ gì!”   Con gái năm tuổi của tôi nhìn chằm chằm vào nửa cái bánh ú trong tay bà, sau đó òa lên khóc nức nở:   “Mẹ ơi, con muốn ăn bánh ú, mẹ đã hứa tan học về là con được ăn rồi mà!”   Tôi ngồi xổm xuống, ôm thật chặt con gái vào lòng.   Trước khi bắt tay vào gói bánh, tôi còn cố ý hỏi em dâu có muốn góp tiền làm chung hay không, khi đó cô ta chỉ cười gượng gạo rồi đáp:   “Chị dâu, dạo này dạ dày Tiểu Bảo yếu lắm, bác sĩ dặn không được ăn đồ nếp, năm nay nhà em không góp vui đâu.”   Chồng tôi, Lý Diệu, thì ngồi vắt chân chữ ngũ, giọng điệu đầy xem thường:   “Tự nhiên kiếm khổ vào người, bây giờ muốn mua bánh ú ở đâu mà chẳng có? Đừng có mong tôi với mẹ giúp cô…”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Chậm Mất Nửa Nhịp, Gặp Được Chàng

Muội muội tranh cãi với quận chúa rồi ngã xuống bậc thềm dài, lúc đó lại kéo ta làm đệm đỡ phía dưới. Sau chuyện đó, đầu óc ta có phần khờ khạo, phản ứng luôn chậm mất một nhịp. Về sau khi bàn chuyện dựng vợ gả chồng, lần nào muội muội cũng kéo ta đi cùng: "Tỷ tỷ dung mạo xinh đẹp thế này, biết đâu công tử nhà nào lại vừa mắt thì sao." Thế nhưng chẳng có vị công tử nào nhìn trúng ta cả, bọn họ còn thường xuyên đem ta ra làm trò cười để lấy lòng muội muội. Ngược lại, quận chúa luôn cảm thấy có lỗi với ta, liền mời ta đến dự tiệc chọn phi của thế tử ca ca nàng. Tại buổi tiệc, muội muội xúng xính váy áo, hết làm thơ lại ca hát, nhưng thế tử lại giơ tay chỉ về phía ta. "Vị cô nương nói năng chậm mất nửa nhịp kia trông có vẻ thú vị đấy, nàng tên là gì? Đã hứa hôn cho nhà ai chưa?"

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Vị Hôn Thê Của Anh Ấy Sắp Về Nước, Tôi Quyết Định Ngỏ Lời Chia Tay

“Ơ, cậu nghe tin gì chưa? Vị hôn thê của Tổng giám đốc Mặc sắp về nước rồi đấy.” “Có phải cô Hà, thanh mai trúc mã của Tổng giám đốc Mặc không nhỉ?...” “Đúng rồi đúng rồi, chính là người con dâu được bố của Tổng giám đốc Mặc đích thân công nhận đấy.” Bộp. Cuốn tạp chí trên tay cô rơi bạt xuống đất, toàn thân như đông cứng lại, máu trong người như ngừng chảy.

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Nợ Ở Cữ

Ra khỏi tháng ở cữ, mẹ chồng bỗng nhiên bị trúng phong.   Chồng tôi nhìn chằm chằm vào ba tháng nghỉ thai sản còn lại của tôi, nói:   “Bây giờ chỉ có em mới chăm sóc được cho mẹ thôi.”   Tôi không phản đối, chỉ hỏi anh ta:   “Chăm sóc thế nào?”   Chồng tôi có chút thiếu kiên nhẫn:   “Mẹ chăm sóc em ở cữ thế nào thì em chăm sóc mẹ thế ấy, chuyện này còn cần anh phải dạy sao?”   Ra là vậy, thế thì tôi hiểu rồi, chồng tôi cũng chẳng hiếu thảo đến thế đâu.   Mối thù ở cữ này có thể báo ngay tại chỗ rồi.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Bạn Trai Thuộc Bảng Cửu Chương, Tôi Đã Chia Tay Anh Ta

Tống Vũ dịu dàng tháo máy trợ thính của tôi ra, nhưng thế giới lại không hề yên tĩnh lại như những gì anh ta mong muốn.   Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt thâm tình, bờ môi mấp máy, giống như đang đọc một bài thơ tình đẹp nhất.   Bạn bè xung quanh đều ồ lên trêu chọc, gương mặt ai nấy đều tràn đầy sự ngưỡng mộ, họ viết lên một tấm bảng giấy rằng anh ta đang đọc thơ cầu hôn tôi.   Tôi phối hợp lộ ra một nụ cười ngượng ngùng và cảm động, nhưng trong lòng lại lạnh lùng quan sát.   Họ đều không biết rằng, đôi tai của tôi đã được chữa khỏi vào tuần trước rồi.  

0.0
6 ch
Nữ Cường
Chẳng Chờ Thám Hoa

Biểu ca ta từ thuở thiếu thời đã đem cả tấm lòng gửi vào con đường khoa bảng, chỉ mong một ngày thi đỗ tiến sĩ, đối với chuyện nữ nhi tình ái trước nay luôn tránh xa như tránh bụi trần.   Các vị biểu tỷ, biểu muội trong phủ từng người một đều âm thầm đem lòng ngưỡng mộ hắn, ai nấy cũng từng nghĩ đủ cách để khiến hắn ngoái nhìn một lần.   Thế nhưng lòng hắn lạnh như ngọc đặt giữa tuyết, mặc ai dịu dàng, mặc ai khéo léo, cuối cùng cũng chỉ đổi lấy sự hờ hững đến nản lòng.   Về sau, các nàng lần lượt buông xuống mộng cũ, theo lời mai mối mà xuất giá, chỉ còn mình ta vẫn nán lại nơi Thẩm phủ.   Di mẫu thấy vậy liền cười trêu, hỏi ta có phải cũng đang ôm mộng trở thành phu nhân tiến sĩ hay không.   Ta thành thật gật đầu.   Biểu ca đứng bên cạnh nghe thấy, sắc mặt lập tức lạnh đi, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét, còn mắng ta không biết giữ thể diện nữ nhi.   Nhưng ta thật sự chẳng thấy mình nói sai ở đâu.   Người bạn thanh mai trúc mã nơi quê cũ xa ngàn dặm của ta vốn là thiếu niên tài danh vang khắp phủ Giang Nam.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Qua Cơn Mưa, Ngộ Cố Nhân

Thế tử Võ An hầu phủ sau khi biết mình nhận lầm ân nhân cứu mạng, liền lập tức sai người vượt đêm đến đón ta vào kinh.   Trong lòng ta thấp thỏm chẳng yên, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà khẽ hỏi ma ma đi cùng:   “Thế tử đã gặp trưởng tỷ của ta rồi sao?”   Trưởng tỷ từng bị đưa nhầm vào kinh, nàng có dung mạo như tiên tử giữa nhân gian, tính tình lại dịu dàng dễ mến.   Từ trước đến nay, nàng luôn có thể nhẹ nhàng giành được sự thiên vị của tất cả mọi người.   Ma ma đi bên cạnh dịu giọng an ủi ta:   “Thế tử là người có phẩm hạnh cao quý, tuyệt không phải kẻ chỉ xem trọng sắc đẹp bên ngoài.”   “Ngài ấy vừa phát hiện ân nhân không đúng, liền lập tức sai người điều tra rõ ràng, sửa lại sai lầm.”   “Bất kể người khác ra sao.”   “Trong lòng thế tử, tiểu thư nhất định vẫn là người tốt nhất.”   “Theo lão nô thấy, thế tử và tiểu thư quả thật chính là một đôi trời định.”  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Người Tình Rơi Xuống Vực Sâu

Khi cảnh sát gõ cửa nhà tôi, tôi đang chăm chú cho con bú.   “Có phải là người nhà của Lưu Chinh không?   Hôm nay phát hiện thấy thi thể của anh ấy ở dưới chân núi Lạc Đà, nguyên nhân c/ái ch/ết nghi là rơi từ trên cao xuống dẫn đến tử vong.   Mời chị lập tức chuẩn bị một chút rồi đến cục nhận dạng thi thể."   Cái gì cơ?   Đầu óc tôi bỗng chốc nổ tung một tiếng oanh!   Lưu Chinh đi leo núi từ bao giờ?   Rõ ràng anh ấy luôn nói với tôi là cuối tuần phải tăng ca ở cơ quan cơ mà!  

0.0
8 ch
Vả Mặt
Nếu Nỗi Đau Biết Nói

Cho đến khi tôi chết đi, Lục Thời Niên, người vẫn luôn bị cốt truyện thao túng, lúc này mới có thể giành lại được quyền khống chế cơ thể mình. Hồn phách tôi lơ lửng giữa không trung, lặng lẽ nhìn anh quỳ trước mộ tôi, khóc đến khàn cả giọng, cả người run rẩy không ngừng. Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra…  Anh đã không còn là nam chính nữa. Sẽ không vì nữ chính mà bỏ mặc tôi giữa con đường vắng trong đêm khuya. Sẽ không ép tôi phá thai chỉ để cho cô ấy một danh phận. Càng sẽ không lạnh lùng nói với tôi rằng… Đối với anh, tôi chỉ là một sai lầm. Sau khi rời khỏi nghĩa trang, chẳng hiểu vì sao hồn tôi lại bị ép phải đi theo anh về nhà. Mọi thứ vẫn diễn ra như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh đứng nhìn Diệp Khê, cô gái vốn chẳng giỏi bếp núc đang loay hoay trong bếp, khóe môi nở nụ cười dịu dàng.  Nhưng dưới đáy mắt, lớp yêu thương ấy lại như bị phủ một tầng băng lạnh. Anh bước đến phía sau người yêu, khẽ hỏi: “Em đang nấu món gì ngon thế?” Diệp Khê đỏ mặt. “Lát nữa anh sẽ biết thôi.” Lục Thời Niên không đáp, anh lặng lẽ cầm con dao gọt trái cây đặt bên cạnh. Theo bản năng, tôi hét lớn: “Lục Thời Niên!” Lưỡi dao đang giơ cao bỗng khựng lại giữa không trung.

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Hoa Trong Gương Khó Hái

Thái tử và Đại tướng quân đều muốn cưới ta.   Ta chán ghét cảnh tranh đấu, ngươi lừa ta gạt trong Đông cung, nên đã chọn Đại tướng quân, người từng thề rằng cả đời này chỉ có mình ta.   Nào ngờ đêm tân hôn, hắn lại bị nữ phó tướng dùng một bầu rượu dẫn khỏi hỷ phòng.   Ta mặc hỷ phục, lặng lẽ nghe tiếng rên rỉ mềm mại từ sương phòng bên cạnh suốt nửa đêm.   Đến khi mưa lớn trút xuống, ta khoác thêm một chiếc áo choàng, nhân lúc đêm khuya gõ cổng Đông cung.   Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Thái tử, ta tự giễu, cười một tiếng.   “Điện hạ.”   “Ngài nói xem, một nữ nhân ngay trong đêm động phòng hoa chúc của mình, lại đột nhiên nhớ đến một nam nhân khác.”   “Có phải rất nực cười không?”  ...

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Tổng Giám Đốc Nhà Tôi Không Bình Thường

Trương Đại Tiết và Lý Nhị Địch bắt đầu bằng một cuộc hôn nhân ngoài ý muốn, từ hai con người luôn đấu khẩu, trêu chọc và "đấu trí" không ngừng, dần trở thành chỗ dựa quan trọng nhất của nhau. Trong những tháng ngày chung sống, họ cùng trải qua vô số tình huống dở khóc dở cười, đối mặt với hiểu lầm, gia đình, bạn bè và những biến cố cuộc sống. Chính sự quan tâm âm thầm, lòng tin và tình yêu được vun đắp qua từng việc nhỏ đã khiến cả hai nhận ra đối phương là người không thể thay thế. Sau khi Lý Nhị Địch từ bỏ thân phận tổng giám đốc để theo đuổi cuộc sống mình mong muốn, hai người cùng xây dựng một mái ấm bình dị, hạnh phúc và chào đón đứa con đầu lòng, khép lại câu chuyện bằng một kết thúc ấm áp về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành.

0.0
16 ch
Ngôn Tình
Yêu Nàng Qua Những Lá Thư

Sau khi vị tiểu tướng quân của Tiêu gia rời bỏ hôn lễ mà đi.   Người trong Tiêu phủ mang lễ đến tận cửa nhận lỗi, rồi đặt trước mặt ta hai cách để vãn hồi cục diện.   Cách thứ nhất là tạm thời gác lại hôn sự này, đợi khi nào tìm được hắn, trói hắn trở về, khi ấy hai nhà sẽ lại xem ngày tốt mà làm lễ thành thân.   Cách thứ hai là mọi nghi thức vẫn cứ tiến hành như cũ, chỉ đổi người bái đường cùng ta thành huynh trưởng của hắn.   Khi ấy ta vừa thấy nhục nhã đến không dám ngẩng đầu, vừa sợ nếu cứ dây dưa chờ đợi, cuối cùng mình sẽ bị tháng năm bỏ lại phía sau, thành một cô nương quá tuổi trong miệng người đời.   Thế nên ta lau sạch nước mắt, vội vã mặc giá y, gả khỏi cửa nhà.   Ba tháng sau, ta lên đường về Giang Nam thăm nhà ngoại tổ.   Đi được nửa đường, thuyền của ta không may gặp thủy phỉ, trong lúc nguy cấp lại được một vị công tử cứu mạng.   Người ấy còn rất trẻ, mặt mày sáng sủa tuấn tú, song khí chất quanh thân lại có vẻ ngạo nghễ, khó thuần phục.   Hắn đỏ cả tai, ánh mắt né tránh không dám nhìn ta lâu:   “Ta tên Tiêu Bắc, chẳng hay nên gọi cô nương là gì?”  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Cái Tên Khắc Sâu Trong Tim

Tôi đang ở bên kẻ từng bắt nạt mình thời đi học.   Khi ánh ban mai chiếu rọi vào phòng, tôi mới chỉ khẽ cử động.   Cánh tay đang ôm ngang eo tôi lập tức siết lấy tôi càng chặt hơn.  

0.0
14 ch
Ngôn Tình
Hai Vị Kiều Khách

Trong phủ bỗng dọn vào ở hai vị kiều khách.   Người lớn cậy mình là thanh mai trúc mã với phụ thân ta, ngày ngày đều ôm mộng thay mận đổi đào, cướp lấy vị trí của mẫu thân.   Người nhỏ thì thủ đoạn cao tay, mê hoặc đại ca và nhị ca đến mức chẳng còn lòng dạ nào chuyên tâm đèn sách.   Lại còn suốt ngày bày trò mọi người đều theo đuổi mình, còn bản thân thì hết lần này đến lần khác giả vờ chẳng chọn ai.   Đáng hận nhất là nàng ta còn nhòm ngó cả vị hôn phu của ta.   Đã vậy thì đừng trách ta.   Ta liền đưa cô ta lên giường của phụ thân.   Từ đó về sau, thiên hạ quả nhiên thanh tĩnh hẳn...

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Một Kiếp Sai Người, Một Đời Đổi Mệnh

Văn án: [Chuyên mục: Tương Tư Cục: Vén Một Lọn Tóc Đen, Giải Mối Tương Tư] Thái tử vì muốn cứu vị cô nương câm kia, nhất quyết đòi hủy hôn với ta. Ta có lòng khuyên nhủ: "Nếu nàng ấy thân cô thế cô, chi bằng trước hết nạp làm thiếp." Vị cô nương câm tự thấy mình chịu nhục, xấu hổ và phẫn hận, cuối cùng tự vẫn. Mười năm sau, việc đầu tiên sau khi Thái tử vững vàng ngồi lên ngôi cửu ngũ, chính là phế bỏ ngôi Hoàng hậu của ta, tru di cả gia tộc ta. "Đây là cái giá các ngươi phải trả." Mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng ngày đại yến mừng sinh thần mười sáu tuổi. Trên điện, bệ hạ mỉm cười hỏi ta có tâm nguyện gì. Ta khom người hành lễ, cung kính đáp: "Chỉ nguyện Thái tử điện hạ và Liễu cô nương đầu bạc răng long, vĩnh kết đồng tâm." "Bệ hạ, xin người ban hôn cho hai vị ấy!"

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Đập Tan Cốt Truyện, Nữ Phụ Lấy Lại Nam Chính

Những nữ phụ khác thì hoặc đang theo đuổi nam chính, hoặc đang dốc sức gây dựng sự nghiệp, hoặc đang nghĩ cách báo thù. Còn tôi thì khác. Tôi đang tham gia… hòa giải lao động.  

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Ta Xuyên Thành Người Vợ Mà Thủ Phụ Tương Lai Muốn Giết Nhất

Nguồn: 风过水无痕 - Tấn Giang Trạng thái Convert: Full Tổng số chương: 182  Văn án: Khương Xuân viết về một nhân vật mỹ cường thảm mà một bước thành danh. Vất vả lắm mới sắp giàu to. Lại ngoài ý muốn ập đến mà lìa đời. Tin tốt là nàng trọng sinh. Tin xấu là nàng xuyên vào chính mình tiểu thuyết đã viết. Trở thành nguyên phối thê tử của nam phụ mỹ cường thảm Tống Thời Án. Đó lại là một nữ đồ tể xinh đẹp như hoa nhưng sức mạnh như hổ. Cuối cùng vì hồng hạnh xuất tường mà bị bỏ lồng heo chết thẳng cẳng. Khương Xuân cạn lời: "Muốn trêu đùa ta như vậy sao?" Cũng may nàng thuộc lòng cốt truyện do chính mình viết ra. Lại có thêm bàn tay vàng là hệ thống điểm danh. Ừm, vẫn còn cứu được! Vẫn còn cứu được! … Tống Thời Án một giấc ngủ dậy. Phát hiện chính mình không ngờ lại trở lại kiếp trước. Lúc còn ở Khương gia làm con rể ở rể. Đối mặt với người thê tử nguyên phối tương lai sẽ ngoại tình làm chính mình mất hết mặt mũi, trở thành nỗi nhục cả đời. Hắn quyết định ra tay trước để trừ hậu họa! Nhưng ai ngờ tới, nữ nhân này chẳng những bỏ ra số tiền lớn để điều trị thân thể cho hắn. Còn đối với hắn mọi bề chiếu cố. Nửa đêm còn mặc yếm đỏ chui vào chăn anh anh làm nũng muốn viên phòng. Tống Thời Án đem đao thu lại, thầm nghĩ: "Chờ một chút, để ta xem nàng diễn kịch bản gì." Tiểu kịch trường: Ngày nọ Khương Xuân đi mỗ hầu phủ dự tiệc. Một đám phu nhân trước mặt cười nhạo nàng xuất thân thấp hèn. Là kẻ đồ tể không lên được mặt bàn. Khương Xuân quyết đoán xắn tay áo vén váy. Đem đám người đó đấm đá một trận. Đánh cho bọn họ kêu cha gọi mẹ, như thể vừa mới mất đi phu quân vậy. Xong việc, phu quân của những phu nhân đó tìm đến chỗ Tống Thời Án. Muốn hắn chủ trì công đạo. Tống Thời Án nhàn nhạt nói: "Ta chỉ là một người ở rể nhà họ Khương, chỉ có thê tử quản ta, chứ không có chuyện ta quản thê tử, thứ cho Tống mỗ vô năng." Mọi người nghẹn lời. Có việc thì là người ở rể Khương gia. Không có việc gì thì là Nội các Thủ phụ kiêm Quốc cữu gia đúng không?

0.0
37 ch
Ngôn Tình