Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia
GIỚI THIỆU: Trước khi thành hôn, phu quân từng cùng một nữ tử bình dân tuẫn tình. Cô nương ấy đã chết, hắn được cứu sống, nhưng từ đó lại không dám chết nữa. Đêm tân hôn, hắn vén khăn trùm đầu của ta lên, chỉ vào bài vị của nữ tử kia, bắt ta quỳ xuống dập đầu nhận lỗi. “Nếu không phải nàng nhất quyết muốn gả cho ta, Uẩn Nương sao có thể chết? “Tất cả đều là lỗi của nàng!” Ta không nỡ nhìn hắn đau lòng. Vì vậy, ta hạ quyết tâm, nhất định phải đưa hắn xuống địa phủ đoàn tụ với Uẩn Nương mà hắn yêu nhất. Phu thê ma quỷ thì cũng vẫn là phu thê mà.
Bùi Độ có ba món chí bảo. Thứ nhất là ngôi vị hoàng đế, thứ hai là lá bùa hộ mệnh do mẫu phi của hắn để lại, thứ ba là viên thần đan có thể chữa khỏi bách bệnh. Hắn truyền ngôi cho hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra, lại ban lá bùa hộ mệnh cho Quý phi. “Hoàng hậu đã kết tóc cùng trẫm nhiều năm, nàng ấy chỉ có duy nhất tâm nguyện này.” “Ca ca của quý phi đã giúp đỡ trẫm rất nhiều.” Ta bèn xin viên thần đan có thể chữa khỏi chứng bệnh tim cho con trai mình. Bùi Độ chột dạ nói: “Tiêu phi là biểu muội của trẫm, từ nhỏ thân thể nàng ấy đã yếu ớt.” Vậy nên, ta chẳng nhận được thứ gì. Thế nhưng hắn lại lắc đầu: “Nàng có được toàn bộ chân tâm của trẫm.” Cũng chỉ có chân tâm mà thôi. Bởi vậy, sau khi được sống lại một đời, lúc Bùi Độ lần nữa đến tận cửa cầu thân, nói rằng sẽ trao trọn chân tâm cho ta, ta chỉ khẽ lắc đầu: “Huynh trưởng, muội không gả cho hắn nữa.”
Ta và phu quân từ lâu đã trở thành một đôi oan gia khiến cả kinh thành đều quen tên, phàm là người từng nghe nhắc đến chúng ta, hầu như chẳng ai không biết trong lòng hắn dành cho ta một mối căm ghét sâu đến tận xương cốt. Căn nguyên của tất cả bắt đầu từ năm ấy, khi hắn rơi vào bước đường cùng, ta lại bị cho là đã nhân lúc ấy làm tổn hại thanh danh của hắn, thậm chí còn mang tiếng đẩy vị hôn thê đã cùng hắn lớn lên từ thuở nhỏ vào con đường không thể quay đầu. Ta từng hết lần này đến lần khác nói rõ rằng những chuyện ấy chẳng hề do ta gây nên, thế nhưng bất kể ta có giải thích bao nhiêu, hắn vẫn chưa từng thật lòng tin lấy một lần. Từ đó về sau, hiềm khích giữa hai nhà ngày một sâu, mỗi lần gặp mặt đều chẳng khác gì lửa chạm vào nước, không ai chịu nhường ai, càng chẳng còn cơ hội để ngồi xuống nói một lời hòa hoãn. Có ngày hắn vì một chuyện mà xuống tay lấy mạng Ma ma đã theo ta nhiều năm, thì sang hôm sau, ta cũng chẳng chút do dự đập tan bài vị của người con gái mà hắn luôn ôm trong lòng. Cứ như vậy, năm tháng càng dài, ân oán giữa chúng ta càng chất cao, đến một lần nọ, hắn thậm chí còn nắm cây trâm từng là tín vật định tình của hai người, chỉ thiếu một chút nữa thôi đã có thể khiến mũi trâm ấy xuyên thẳng qua tim ta. Thế nhưng đến ngày kinh thành chìm trong binh loạn, chính người vẫn luôn xem ta như kẻ đáng hận nhất ấy lại không chút do dự lao tới chắn trước mặt ta, dùng thân mình đỡ lấy một nhát kiếm chí mạng, máu đỏ nhanh chóng thấm đẫm y phục, còn hơi thở của hắn thì yếu dần theo từng khắc. Trước khi hoàn toàn nhắm mắt, hắn chỉ còn đủ sức để nói với ta một lời cuối cùng. “Nếu đời sau thật sự tồn tại, hãy để ta được trở lại bên Kim Chi.” Kim Chi chính là nữ tử mà trong lòng hắn chưa từng có ai thay thế được, là ánh trăng sáng hắn vẫn luôn nhớ mãi, cũng là người hắn yêu sâu đến mức ngay cả khi sinh mệnh đã cạn, tâm niệm cuối cùng vẫn chẳng thể buông xuống. …
Khi cái thai vừa tròn ba tháng, một đoạn video ghi lại cảnh Trần Cảnh Hành phản bội tôi với người phụ nữ khác chẳng hiểu vì nhầm lẫn thế nào lại bị gửi thẳng vào nhóm trò chuyện của cả gia đình. Mẹ xem xong, cố ghìm những cảm xúc đang cuộn lên trong lòng, một lúc lâu mới khàn giọng hỏi tôi: “Chỉ Chỉ, con định làm thế nào đây, có ly hôn không?” Bố cũng đã nhìn thấy tất cả, nhưng ông chỉ lặng lẽ đứng cạnh cửa sổ, điếu thuốc kẹp nơi môi, từ đầu đến cuối không nói một lời. Dẫu ông im lặng, tôi vẫn hiểu trong lòng bố lúc ấy khó chịu và đau đớn đến mức nào. Bởi năm đó, chính tay ông đã trao con gái mình cho Trần Cảnh Hành. Cũng là bố, với đôi mắt đỏ hoe, từng nghiêm túc dặn dò Trần Cảnh Hành rằng cả đời này nhất định phải đối xử tử tế với tôi. Thế mà cuộc hôn nhân mới đi qua vỏn vẹn ba năm, người đàn ông ấy đã quay lưng phản bội lời hứa. Người phụ nữ bên cạnh anh ta còn chẳng buồn che giấu, thậm chí cố tình dùng điện thoại của chính Trần Cảnh Hành gửi đoạn video thân mật giữa hai người vào nhóm gia đình tôi như một lời khiêu khích trắng trợn. Tôi cố nuốt nước mắt trở vào trong, bàn tay vô thức nắm chặt tập hồ sơ thai kỳ vừa mới làm cách đó chưa bao lâu. Rất lâu sau, tôi mới đủ sức mở miệng, giọng nhẹ đến gần như tan vào không khí: “Con không ly hôn.”
Tôi và Châu Triết Diễn đã ở bên nhau ba năm. Lần hẹn hò nào, cô bạn thân cũng có mặt. Kỷ niệm ba năm yêu nhau, tôi còn chưa tới thì cô ta đã ngồi đối diện anh ta rồi. Đồ ăn đã gọi xong, hai người họ đang trò chuyện rất vui vẻ. Anh ta cầm điện thoại lên chụp ảnh kỷ niệm nhưng chỉ chăm chăm chỉnh tóc cho cô bạn thân, chọn góc chụp sao cho đẹp. Anh ta hoàn toàn không để ý khóe miệng tôi vẫn còn dính vụn bánh mì vừa nếm thử. Tôi chỉ đành nén sự khó chịu hỏi: "Có thể chụp lại một tấm không?" "Chỗ nào không đẹp? Em lúc nào chẳng béo hơn cô ấy." Sau đó anh ta trực tiếp đăng kèm chú thích lên trang cá nhân WeChat. Cô bạn thân gọi cả một bàn đồ ăn, toàn là món cô ta thích. Sau khi ăn xong bước ra ngoài, tôi phủi lại chiếc áo bị bắn vài giọt dầu. Khi ngẩng đầu lên, họ đã sánh vai bước đi xa hơn mười mét. Những năm qua, tôi đã sống như cái bóng của họ. Giờ đây, những ngày tháng như vậy tôi đã chịu đủ rồi.
Con bạn thân xếp cho tôi một buổi xem mắt, đối tượng lại chính là em trai nó – Cố Trạch Ngôn. “Phù thủy không chơi với ma, mỡ dấy miệng mèo dại gì bỏ qua! Giờ ra tay là vừa đẹp, đào chín mọng rồi, hái thôi bé ơi!” Tôi ngập ngừng tính nói gì đó thì nó đã chêm thêm một câu: “Nhượng lại em trai cho mày, nhưng anh trai mày thì phải thuộc về tao đấy nhé!” Nhìn mấy dòng tin nhắn đe dọa của ông anh ruột trên điện thoại, tôi đành ngậm ngùi gật đầu. Thế nhưng khoảnh khắc chạm mặt Cố Trạch Ngôn, đầu óc tôi vẫn có chút choạng vạng. Cậu ta ngồi đối diện, cười như không cười nhìn tôi: “Nghe nói lần nào yêu đương chị cũng là người bị đá?” Tôi ngả người tựa vào thành ghế, định bụng bảo: Đã thế thì bà đây không kiêng nể gì nữa! Tôi nhếch mày đáp trả: “Đúng thế đấy, nhưng tôi cũng từng đá người khác rồi mà, đúng không... em-trai-chồng-cũ?” Ngay giây tiếp theo, tôi bất ngờ nghe thấy tiếng lòng của cậu ta vang lên trong đầu: [Cái mồm hại cái thân! Tội mày nói linh tinh này! Thề chỉ muốn tự tát cho mình mấy cái! Rốt cuộc mày cố tỏ ra ngầu lòi để làm cái quái gì không biết! Ai cứu tôi với! Huhu...] [Tốn bao công sức luyện cơ bụng suốt ba tháng trời để đến gặp chị ấy! Thế mà chị ấy lại chẳng buồn liếc mắt lấy một cái!] [Lần này nhất định không thể làm 'chồng cũ' nữa! Phải chính thức đường đường chính chính nâng cấp thành bạn trai mới được!] [Nhưng mà ai đó nói cho tôi biết đi! Giờ tôi phải nói gì mới gỡ gạc lại được cái tình huống này đây!!!!!]
Trước khi Giang gia bị tịch biên, ta dẫn theo thứ muội chạy đến Thanh Châu. Ta có hôn ước với trưởng tử Trần gia, chỉ cần thành thân là có thể tránh được kiếp nạn này. Say thuyền suốt mười ngày, ta khó khăn lắm mới tìm được Trần phủ. Nhưng Trần Hoài lại không muốn cưới ta. Hắn tiện tay chỉ về phía lò rèn nơi góc ngõ: “Người có hôn ước với nàng là Trình gia, không phải Trần gia.” Kiếp trước, ta da mặt mỏng, thứ muội vào Trần phủ làm thiếp, còn ta một mình trở về Biện Kinh. Sau khi Giang gia bị tịch biên, ta bị đày vào Giáo Phường Ty, phải hầu rượu bán nghệ, chịu đủ mọi nhục nhã. Nực cười là ba năm sau, phụ thân ta được minh oan, nhưng ta đã trở thành trò cười của cả thành Biện Kinh, không một ai muốn cưới. Còn Trần Hoài lại thi đỗ trạng nguyên, thứ muội nhờ thế mà trở thành trạng nguyên phu nhân. Kiếp này, ta bước đến trước mặt người đàn ông cao lớn khỏe mạnh đang rèn sắt trước cửa Trình gia, nhỏ giọng hỏi: “Chàng có bằng lòng cưới ta không?”
Bùi Độ có ba món chí bảo. Một là ngôi hoàng đế, hai là bùa hộ mệnh do mẫu phi hắn để lại. Ba là viên thần đan có thể chữa bách bệnh. Hắn truyền ngôi cho hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra. Lại đưa bùa hộ mệnh cho Quý phi. “Hoàng hậu kết tóc cùng trẫm nhiều năm, nàng ấy chỉ có một tâm nguyện này.” “Huynh trưởng của Quý phi đã giúp trẫm rất nhiều.” Thế là ta đề nghị muốn viên thần đan kia để chữa bệnh tim cho con trai mình. Bùi Độ chột dạ: “Tiêu phi là biểu muội của trẫm, từ nhỏ thân thể nàng ấy đã yếu ớt.” Vậy nên, ta chẳng có được thứ gì. Hắn lại lắc đầu: “Nàng có toàn bộ chân tình của ta.” Cũng chỉ có chân tình mà thôi. Vì thế, sau khi sống lại một đời, Bùi Độ lần nữa đến tận cửa cầu thân. Khi hắn nói sẽ trao trọn một tấm chân tình cho ta. Ta khẽ lắc đầu: “Huynh trưởng, muội không gả cho hắn nữa.”
GIỚI THIỆU: Ngày ta bị thiên kim giả ép phải thay nàng ta đi làm thiếp, cả nhà đều cảm thấy ta nên cảm kích đến rơi nước mắt. Mẫu thân nắm tay ta nói: “Huynh trưởng con say rượu phá hỏng vườn hoa của Đoan Vương, phải dùng đích nữ để trả nợ. Nguyên Nguyên từ nhỏ được nuông chiều, không chịu nổi ấm ức.” Phụ thân bưng chén trà: “Da con dày thịt con chắc, con thay nó đi.” Huynh trưởng chống nạnh: “Đây là phúc phần của muội, đừng không biết tốt xấu.” Ta đặt cây trâm vàng lên bàn. “Phúc phần này, cứ để lại cho ái nữ của các người đi.” Ta trời sinh vượng mộc. Cây khô gặp xuân, mầm chết hồi xanh. Dưỡng phụ dưỡng mẫu dựa vào ta mà phát tài, từ nông dân chân lấm tay bùn trở thành phú hộ giàu nhất phương Bắc. Ta có vạn mẫu ruộng tốt, bạc nhiều đến đếm mỏi tay. Nuôi cả một viện nam sủng mặt mày thanh tú, chẳng phải còn tốt hơn tới phủ Đoan Vương làm thiếp sao?
Phụ thân và mẫu thân ta là đôi phu phụ nổi tiếng nhất kinh thành, không phải vì tình thâm nghĩa trọng, mà bởi hai người rõ ràng hận nhau đến tận xương, vậy mà trước mặt người ngoài vẫn có thể giữ vẻ hòa thuận, kính nhau như khách. Sau lưng, mối thù ấy sâu đến mức chỉ hận không thể moi tim đối phương ra, thậm chí từng sai người hắt cả nước phân lên phần mộ tổ tiên nhà bên kia, nhất quyết khiến người đã chết cũng chẳng được yên. Thế nhưng đã mang danh phu thê, thể diện cần giữ vẫn phải giữ, khách sáo cần diễn vẫn phải diễn. Mọi chuyện kéo dài như vậy cho tới năm ta bảy tuổi, khi con chim hoàng yến mà phụ thân nuôi bên ngoài ngang nhiên tìm tới cửa. Nàng ta tên Ôn Sơ Dao, vốn là ca kỹ có tiếng trong kinh thành, nhờ một giọng hát mềm mại uyển chuyển mà khiến không ít người mê mẩn. Vậy mà vừa bước vào phủ, nàng ta đã lớn gan đòi làm bình thê của phụ thân ta. Khi ấy, mẫu thân đang ngồi trong Mai Viên cùng mấy vị phu nhân uống trà, thưởng tranh. Nghe hạ nhân bẩm báo xong, bà thậm chí còn chẳng đổi sắc mặt, chỉ thản nhiên căn dặn rằng đỗ quyên phải kêu đến rỉ máu mới đáng gọi là tuyệt xướng nhân gian, cứ để từng nhát dao rơi xuống, xem Ôn Sơ Dao có thể hát được đến đâu.
Đến lần thứ chín ta kề dao lên cổ, ép Tiêu Huyền Diệp xé thánh chỉ phế hậu, hắn bỗng mặt không cảm xúc mà nói một tiếng được. Từ đó về sau, dù ta giống như trước kia, đập phá tan tành cung điện hắn ban cho trưởng tỷ. Hay là ép tỷ tỷ cạo sạch tóc đen, quỳ xuống cầu xin tha thứ. Hắn trước sau vẫn không nhắc lại chuyện phế hậu. Cũng không còn dùng vẻ mặt chán ghét mà nói với ta: “Tống Trăn Trăn, Minh Nguyệt thay nàng đi hòa thân, chịu biết bao khổ sở, đó vốn là thứ nàng nợ nàng ấy!” Mỗi sớm hắn thức dậy đều tự tay vấn tóc, vẽ mày cho ta, ngay cả tấu chương cũng dời đến bên giường phê duyệt, như sợ ta rời khỏi tầm mắt hắn nửa bước. Văn võ cả triều đều nói, bệ hạ đối với hoàng hậu tình sâu nghĩa nặng. Nhưng ta luôn cảm thấy trong lòng trống rỗng. Cho đến khi ta lại một lần nữa quấn lấy hắn hỏi, hắn yêu ta hay yêu tỷ tỷ. Hắn không trả lời, ngày hôm sau liền sai người đưa tỷ tỷ đến chùa Tĩnh An cầu phúc. Ta nửa tin nửa ngờ, lén chạy khỏi cung đến chùa Tĩnh An dò xét, lại vô tình bắt gặp hắn đầy mắt mỏi mệt nói với tỷ tỷ. “Quốc sư gieo quẻ tính ra, nếu trẫm cố ý phế hậu, Trăn Trăn sẽ vào ngày nàng lâm bồn, kéo nàng cùng táng thân trong biển lửa.” “Trẫm không dám cược.”
Khi trưởng tỷ lưu lạc dân gian được tìm về, phụ mẫu muốn đổi hôn ước của Bùi Chiêu cho tỷ ấy. “Uyển Như lương thiện, Bùi Chiêu lại là bậc quân tử khiêm nhường, hai người quả thật xứng đôi.” “Con cứ nhường cho Uyển Như, phụ mẫu sẽ tìm cho con một mối hôn sự khác, nhất định sẽ xứng với con hơn.” Ta hỏi ý Bùi Chiêu. Khi ấy chàng sững người, tựa như đang cân nhắc chuyện này. Một lúc lâu sau, chàng ấp úng nói: “Ta chỉ cưới nàng.” Kiếp trước, ta thà chết cũng không chịu nhường. Phụ thân bất đắc dĩ phải gả trưởng tỷ cho Định Viễn Hầu làm trắc thất. Tỷ ấy chịu đủ mọi nhục nhã, cuối cùng treo cổ tự vẫn. Vì chuyện đó, Bùi Chiêu đối với ta lạnh nhạt đến cực điểm. Khi ấy ta không hiểu vì sao. Mãi đến lúc chàng hấp hối, trên tay vẫn nắm chặt chiếc khăn tay thêu của trưởng tỷ, ta mới bừng tỉnh. Sống lại một đời, ta nhìn tất cả mọi người rồi nói: “Ta nguyện nhường hôn ước cho tỷ tỷ.”
Tin “Bùi gia và Ôn gia sắp kết thông gia” vừa leo thẳng lên bảng tìm kiếm nóng, tôi vẫn còn ngồi trên xe, ôm hộp cơm tự tay chuẩn bị, định mang đến cho Bùi Tịch như suốt bao năm qua. Anh chuẩn bị đính hôn. Thế nhưng cô gái sắp đứng bên cạnh anh với danh nghĩa vị hôn thê lại chẳng phải tôi. Bàn tay tôi theo bản năng tìm đến chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc trước ngực, món đồ duy nhất mẹ để lại trước khi rời khỏi thế gian này. Mấy chữ “Bùi – Ôn liên hôn” trên màn hình điện thoại dần tan ra trong tầm mắt nhòe nước. Lớp bạc mát lạnh dưới đầu ngón tay kéo tôi trở về một buổi sáng rất xa, ngày mẹ lựa chọn rời khỏi cuộc đời. Hôm ấy trời cũng trong và nắng cũng đẹp đến mức khiến người ta chẳng thể ngờ sẽ có chuyện đau lòng xảy ra. “Nhiễm Nhiễm, những lời mẹ nói hôm nay, con nhất định phải nhớ.” Mẹ cúi xuống hôn thật nhẹ lên trán tôi, rồi cẩn thận đặt chiếc đồng hồ nhỏ vào lòng bàn tay tôi. “Sau này dù có chuyện gì, cũng đừng trở thành người xen vào tình cảm của người khác, càng đừng sống một cuộc đời mà chính con cũng không dám đường đường chính chính nói ra.”
Yến tiệc trong cung bỗng gặp biến cố, ta đã đỡ cho Thái tử một đao. Bởi vậy, Thái hậu ban hôn, gả ta vào Đông cung. Thế nhưng Bùi Triệt lại chẳng mảy may để ý đến ta, người hắn thầm thương trộm nhớ vốn là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của ta. Vào cung suốt bao năm, bụng ta vẫn chẳng hề có động tĩnh. Mãi về sau mới hay, chiếc vòng tay hắn trao năm đó vốn đã giấu sẵn xạ hương. Từ dạo ấy, ta đổ bệnh rồi nằm liệt giường, chẳng thể nào gượng dậy nổi. Trước lúc ta nhắm mắt, hắn gạt đi mấy lọn tóc dính chặt trên trán ta vì mồ hôi ướt đẫm, ánh mắt thoáng nét ăn năn: "Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với nàng." Nhưng ta lại chẳng muốn cùng hắn đi qua kiếp nào nữa. Sống lại đúng vào cái đêm xảy ra vụ ám sát năm ấy. Ta lặng lẽ nhích chân bước sang bên vài bước.
Ta đến phủ trưởng tỷ thăm người thân, vừa bước vào sân đã thấy một tiểu cô nương loạng choạng lao ra. Nàng tiện tay giật áo choàng xuống, lại ném sạch trâm châu trên tóc xuống đất. “Ta nhường hết cho nàng ta, như vậy đã vừa lòng chưa?” Sau đó ta mới biết nàng là đích nữ của trưởng tỷ, vì một tấm vải mà cãi nhau với dưỡng nữ trong cùng phủ. Đêm đó, tiểu cô nương tức đến công tâm, sốt cao không hạ,ta khuyên: “Không đi thăm một chút sao?
Giả thiên kim Khúc Ngưng Băng trượt chân rơi xuống hồ băng giữa tháng Giêng. Kiếp trước, ta không chút do dự nhảy xuống theo, liều mạng cứu nàng ta lên bờ, còn bản thân lại ngâm dưới làn nước lạnh suốt nửa canh giờ. Hệ quả là ta mắc chứng phong hàn vô cùng nghiêm trọng, cả đời không thể mang thai. Thế nhưng, Khúc Ngưng Băng chỉ cần uống hai thang canh gừng liền khỏe mạnh, chạy nhảy như thường. Khi ta nằm liệt giường vì bệnh, mẫu thân lại chê thân thể ta yếu ớt, không thể giúp phủ Thượng thư mưu cầu tiền đồ. Nhị ca càng ghét bỏ ta thô tục, tự tay bỏ hồng hoa vào thuốc của ta, rồi tùy tiện gả ta làm kế thất cho một tên thiên hộ. Huynh ấy nói: "Loại nha đầu quê mùa từ thôn dã tới như ngươi, sao xứng đánh đồng với Ngưng Băng?" Ta đã bị hành hạ đến chết. Sống lại một đời, ta trở về đúng ngày du hồ định mệnh ấy.
Ba năm kết hôn, tôi từng tin Kỷ Ngạn Thần hơn cả chính mình. Tôi từng thay hắn đỡ một nhát dao. Hắn cũng từng ôm tôi bên giường bệnh, đỏ mắt thề rằng đời này tuyệt đối không phụ tôi. Cho đến ngày hắn đưa tôi trở về nhà tổ Kỷ gia chịu tang. Đêm đó, ba người chúng tôi bị nhốt trong linh đường. Một cỗ quan tài đen bị đóng kín suốt trăm năm. Một cánh cửa chỉ mở cho người mang huyết mạch Kỷ gia. Và một lời cảnh báo khiến tất cả lạnh sống lưng: Người không thể bước qua cánh cửa ấy sẽ phải ở lại làm tế phẩm. Tôi nắm lấy tay chồng mình. Cánh cửa không mở. Nhưng khi Kỷ Ngạn Thần nắm tay một cô gái khác— Những lá bùa trên cửa đồng loạt bốc cháy. Cánh cửa mở ra. Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn đã gỡ từng ngón tay tôi khỏi tay áo mình. Tôi hỏi hắn: "Anh định bỏ tôi lại thật sao?" Kỷ Ngạn Thần chỉ nhìn tôi rồi lạnh lùng nói: "Du Ninh, coi như cô trả lại những gì Kỷ gia đã cho cô." Cánh cửa đóng sầm trước mặt tôi. Phía sau lưng— Cỗ quan tài đã bị phong kín suốt một trăm năm, chậm rãi bật nắp. Và thứ nằm bên trong... đã tỉnh.
Tạ tiểu tướng quân phải lòng ta ngay từ cái nhìn đầu tiên trong hội Hoa. Thế nhưng ngay đêm hôm đó, hắn lại nhận quân lệnh gấp, phải cấp tốc trở về biên thuỳ. Trước lúc đi, hắn gửi thư cho ta, dặn ta hãy chờ hắn. Ta gật đầu hứa hẹn. Chớp mắt một cái, ba năm đã trôi qua. Suốt ba năm ấy, ta và hắn vẫn giữ liên lạc qua từng cánh thư, chẳng một ai bàn tới chuyện dựng vợ gả chồng. Ngày hắn đại thắng trở về, mọi người đầy hào hứng đẩy ta đến trước mặt hắn. Ta lấy hết dũng khí, dâng chén trà mừng công. Nào ngờ khi nhìn thấy ta, mắt hắn lại ngơ ngác hỏi: "Vị cô nương này, xin hỏi cô là ai?" Chén trà trên tay ta rơi xuống, nước trà đổ lênh láng khắp mặt đất. Thì ra, người hắn thương ngay từ cái nhìn đầu tiên năm đó vốn là tỷ tỷ của ta.
Là một sát thủ sở hữu bí mật không thể tiết lộ, tôi bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết Đam mỹ Nhân ngoại* hắc ám, rồi tiện tay nhặt được một đỉnh cấp mỹ nhân. Sau khi bị người ta bẻ cong rồi ăn sạch sẽ, tôi còn mang thai ngoài ý muốn. Bốn năm sau, hệ thống mới kết nối trở lại. Nhìn người đàn ông đang rúc vào ngực tôi, hệ thống phát ra tiếng thét chói tai đến xé lòng: [Cậu với đại BOSS Quỷ Dị đang làm cái trò gì thế này?!] Tôi ngẩn người: "Khoan đã, ý cậu là người chồng yếu ớt không thể tự chăm sóc bản thân, sức lực thì kém cỏi này của tôi, thực chất là một con Quỷ Dị có xúc tu, biết hóa sương, bản thể cao bằng tòa nhà mười tầng, và đêm qua suýt chút nữa đã hành tôi tới chết sao?" (*Nhân ngoại: chỉ những sinh vật không phải con người hoặc chỉ mang một phần hình dáng con người nhưng bản chất là loài khác.)
Trong hội đèn Thượng Nguyên, Hoàng hậu nương nương dẫn theo đông đảo quý nữ thế gia đến thắp đèn trước Phật. Duy chỉ có ngọn đèn của ta cháy suốt ba ngày ba đêm. Hoàng hậu cho rằng đây là điềm lành, bèn ban hôn ta cho Nhị hoàng tử Tiêu Nguyên Tự. Năm thứ hai sau khi thành thân, hắn được sắc phong làm Thái tử. Thế nhưng vừa quay đầu, hắn đã nghênh cưới thứ muội của ta. Không lâu sau, thứ muội lâm vào cảnh khó sinh. Quốc sư bói ra mệnh cách của ta và thứ muội tương khắc, gây bất lợi cho Thái tử. Tiêu Nguyên Tự không chút do dự liền ruồng bỏ ta. Hắn nói: “Nếu năm xưa không phải ngươi giở thủ đoạn, vị trí Thái tử phi này vốn nên thuộc về nàng ấy.” “Bao năm qua, cô không truy cứu chuyện này đã là khoan dung với ngươi lắm rồi.” “Thứ muội của ngươi nhân hậu khoan hòa, thích hợp trở thành quốc mẫu tương lai hơn.” Thế là hắn giao cả con của ta lẫn ngôi vị Thái tử phi cho thứ muội. Ta bị đưa vào chùa khổ tu, ngày đêm chép kinh cầu phúc cho hai người họ. Ta lao tâm khổ tứ, phí hoài cả nửa đời. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày thắp đèn năm ấy. Lần này, ta lặng lẽ lẻn vào Phật đường, vốn định thổi tắt ngọn đèn của mình. Nào ngờ vừa ngẩng đầu lên, ta liền trông thấy ngọn đèn ấy đã tắt từ lâu.
Đúng ngày kỷ niệm cưới, điện thoại tôi bất chợt hiện lên một tin nhắn riêng, mà người gửi lại chính là chồng mình. [Cô em, cho anh ngắm chân một chút được không?] Tài khoản này chỉ là nick phụ tôi âm thầm dùng để ghi lại vài chuyện vụn vặt trong cuộc sống, ngay cả người thân thiết nhất cũng chưa từng biết đến. Tôi ngước mắt nhìn người đàn ông đang tất bật quay lưng trong bếp, rồi lại nhìn bàn ăn dưới ánh nến dịu dàng trước mặt, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó gọi tên. Rốt cuộc, tình yêu là gì vậy? Hôm nay vừa đúng mười năm kể từ ngày tôi và Quản Hồng Ba bắt đầu yêu nhau, đồng thời cũng tròn ba năm chúng tôi chính thức trở thành vợ chồng. Anh cố ý tan làm sớm, tự mình vào bếp chuẩn bị cả bàn thức ăn đủ món Trung lẫn Tây, mà món nào cũng là thứ tôi thích. Ánh nến chập chờn phản chiếu lên những cánh hoa còn đọng hơi sương, khiến cả căn phòng mang một vẻ dịu dàng và lãng mạn đến mức người ta rất dễ mềm lòng. Mọi thứ lúc ấy đẹp gần như hoàn hảo. Quản Hồng Ba vẫn còn đeo tạp dề, anh bước tới, cúi xuống đặt lên môi tôi một nụ hôn thoáng qua. “Còn mỗi món canh thôi, em đói thì ăn trước đi, đừng cố chờ anh.”
Ta bị thứ muội hạ thuốc, tỉnh lại trên giường của Mạnh Duyệt Thư. Ngoài cửa chen chúc đầy những người đến xem náo nhiệt, tận mắt chứng kiến cảnh tượng chật vật, nhục nhã của ta. Ta và Mạnh Duyệt Thư bị ép phải thành thân. Chàng ghét bỏ ta, ta cũng lạnh lùng đối đãi với chàng. Thế nhưng khi ta gặp nguy hiểm, chàng lại không tiếc mạng sống cứu ta. Hóa ra trong lòng, trong mắt chàng đều chỉ có mình ta. Ta thay cả hai chúng ta báo thù, sau đó, tự phong kín mình trong quan tài của chàng. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng ngày bị hạ thuốc, người đến “bắt gian” vẫn chưa xuất hiện. Gương mặt tuấn tú quen thuộc bên cạnh ta cũng trở về dáng vẻ non nớt của thiếu niên, đang si ngốc nhìn ta.
Bùi Uẩn giấu ta, lặng lẽ thay đôi nhi nữ trong nhà định xuống hôn sự mà chẳng hề để ta hay biết. Người hắn chọn cho chúng lại là đôi con của một góa phụ, mà người góa phụ ấy, vừa khéo chính là nữ tử hắn từng ôm một đoạn tình chưa trọn trong những năm tháng thiếu thời. Hắn còn thản nhiên nói rằng: “Điều năm xưa chúng ta chưa thể viên mãn, cứ để đời con cái thay chúng ta nối tiếp cho trọn vẹn.” Nhi tử vừa nghe tin đã vội vàng gửi thư về cầu cứu. “Mẫu thân, người nhất định phải cứu con! Nếu con thật sự cưới nhi nữ của một vị quan ngũ phẩm, Công chúa Lệnh Hòa biết chuyện rồi, chỉ sợ cái mạng này của con cũng chẳng giữ nổi!” Nhi nữ bên kia càng khóc đến đôi mắt đỏ hoe, nước mắt mãi chẳng chịu ngừng. “Phụ thân sao có thể tự tiện quyết định như thế? Con không muốn gả đi, phu nhân phủ Xương Bình hầu còn hẹn con mấy hôm nữa cùng đi thưởng hoa kia mà.” Hai đứa trẻ đều bị ép đến đường cùng, ta làm mẫu thân, dĩ nhiên không thể khoanh tay nhìn chúng chịu ấm ức. Chỉ có điều, người đầu tiên ta tìm lại chẳng phải Bùi Uẩn. Ta trực tiếp đến gặp nữ tử từng khiến hắn lưu luyến suốt một đoạn thanh xuân năm ấy. “Chẳng qua chỉ là một mối tiếc nuối thuở thiếu thời, cần gì phải lấy đời sau ra bù đắp?”
Người khắp kinh thành đều biết ta say đắm Tạ tiểu hầu gia. Từ thuở mới biết vấn vương, ta đã luôn dõi theo bóng hình hắn. Dù Tạ gia có một ngày bị vu cho tội mưu phản, ta cũng nhất quyết không lìa xa. Vậy mà hắn lại dùng tấm thẻ miễn tử của phụ thân ta cho biểu muội của hắn. Lá bùa bình an ta từng dập đầu từng bước ở chùa Bạch Mã cầu về, cũng bị hắn tự tay nhét vào túi thơm của biểu muội. Môi ta run rẩy hỏi hắn: "Có phải trong lòng chàng đã có người khác?" Tạ Uyên quay đầu sang bên, giọng mệt mỏi bực tức: "Ta đã hứa cưới nàng rồi, nàng còn muốn sao nữa? A Uyển là người thân duy nhất của ta." Nhìn dáng vẻ hắn che chắn trước mặt Lâm Uyển, lần đầu tiên ta không gặng hỏi thêm câu nào. Hắn nào biết, ta đã mệt mỏi với mối tình này từ lâu. Lần này, ta thật sự muốn buông tay.