Khi trưởng tỷ lưu lạc dân gian được tìm về, phụ mẫu muốn đổi hôn ước của Bùi Chiêu cho tỷ ấy.
“Uyển Như lương thiện, Bùi Chiêu lại là bậc quân tử khiêm nhường, hai người quả thật xứng đôi.”
“Con cứ nhường cho Uyển Như, phụ mẫu sẽ tìm cho con một mối hôn sự khác, nhất định sẽ xứng với con hơn.”
Ta hỏi ý Bùi Chiêu.
Khi ấy chàng sững người, tựa như đang cân nhắc chuyện này. Một lúc lâu sau, chàng ấp úng nói: “Ta chỉ cưới nàng.”
Kiếp trước, ta thà chết cũng không chịu nhường. Phụ thân bất đắc dĩ phải gả trưởng tỷ cho Định Viễn Hầu làm trắc thất. Tỷ ấy chịu đủ mọi nhục nhã, cuối cùng treo cổ tự vẫn.
Vì chuyện đó, Bùi Chiêu đối với ta lạnh nhạt đến cực điểm.
Khi ấy ta không hiểu vì sao. Mãi đến lúc chàng hấp hối, trên tay vẫn nắm chặt chiếc khăn tay thêu của trưởng tỷ, ta mới bừng tỉnh.
Sống lại một đời, ta nhìn tất cả mọi người rồi nói: “Ta nguyện nhường hôn ước cho tỷ tỷ.”