Yến tiệc trong cung bỗng gặp biến cố, ta đã đỡ cho Thái tử một đao.
Bởi vậy, Thái hậu ban hôn, gả ta vào Đông cung.
Thế nhưng Bùi Triệt lại chẳng mảy may để ý đến ta, người hắn thầm thương trộm nhớ vốn là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của ta.
Vào cung suốt bao năm, bụng ta vẫn chẳng hề có động tĩnh.
Mãi về sau mới hay, chiếc vòng tay hắn trao năm đó vốn đã giấu sẵn xạ hương.
Từ dạo ấy, ta đổ bệnh rồi nằm liệt giường, chẳng thể nào gượng dậy nổi.
Trước lúc ta nhắm mắt, hắn gạt đi mấy lọn tóc dính chặt trên trán ta vì mồ hôi ướt đẫm, ánh mắt thoáng nét ăn năn:
"Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với nàng."
Nhưng ta lại chẳng muốn cùng hắn đi qua kiếp nào nữa.
Sống lại đúng vào cái đêm xảy ra vụ ám sát năm ấy.
Ta lặng lẽ nhích chân bước sang bên vài bước.