Truyện vừa mới ra lò tại Lão Phật Gia
Tiêu Lệnh Kiêu biết ta ghét nhất hạng người hai lòng ba dạ, nên ngay ngày thành thân, ta đã nói với chàng rằng: “Nếu có ngày chàng đánh trận xong mà dám dẫn nữ nhân khác về, chúng ta liền hòa ly!” Kết quả, sau khi dẹp loạn trở về, đúng ngày khải hoàn, trên lưng ngựa sau chàng lại có một cô nương xa lạ khoác áo choàng đỏ. Ta còn chưa kịp xách đồ bước ra khỏi sân, Tiêu Lệnh Kiêu đã tung người xuống ngựa, ôm sổ sách quỳ phịch trước mặt ta. “Phu nhân, ta có thể giải thích.” “Nàng ấy là cháu gái do cố nhân gửi gắm, dọc đường ta chưa từng để nàng ấy chạm vào dây cương, càng chưa từng cho nàng ấy ở trong lều của ta!”
Sau khi chuyển đến một ngôi trường tệ hại. Để tránh bị bắt nạt, tôi chọn một cậu con trai trông dễ bắt nạt nhất lớp làm mục tiêu. Tôi cướp bữa sáng của cậu ấy, lấy nước của cậu ấy uống, tan học còn chặn cậu ấy ở cổng trường rồi tát cho một cái. Quả nhiên, chỉ cần tôi tỏ ra đủ dữ dằn thì chẳng ai dám bắt nạt tôi. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy cậu bạn hiền lành bị tôi bắt nạt thê thảm ấy giẫm tên côn đồ từng bắt nạt tôi xuống dưới chân: “Gan cũng lớn đấy, đến trùm trường bọn tao mà mày cũng dám động vào?” Tên côn đồ ngơ ngác: “Trùm trường chúng mày chẳng phải là mày sao?” Thẩm Lăng cúi người, nụ cười trên môi không hề chạm tới đáy mắt: “Không phải đâu.” Sau đó, tôi nghe thấy tên mình.
Phu quân mượn chuyện rơi xuống vách núi để giả chết, dẫn theo ngoại thất đang mang thai trốn khỏi kinh thành. Hắn đẩy toàn bộ món nợ mấy chục vạn lượng của Hầu phủ cho ta, chờ ta lấy của hồi môn ra dọn sạch cục diện. Nhưng hắn không ngờ, ta chẳng vạch trần hắn, trái lại còn uống thuốc giả chết, cuốn hết của hồi môn xuống Giang Nam. Ở nơi ấy, ta chiêu một thư sinh sa cơ vào ở rể. Mười năm sau, hắn trở lại kinh thành, Hầu phủ đã chẳng còn. Mà thư sinh ta chiêu vào ở rể lại chính là hoàng tử lưu lạc dân gian, sau khi oan án được rửa sạch, ta cũng trở thành Vương phi. Tin Cố Hoài Xuyên rơi xuống vực bỏ mạng truyền về Hầu phủ, ta mất hai ngày sắp xếp di vật của hắn.
Tôi dùng quyền thế ép Kỳ Tống ở bên tôi hai năm. Tôi cứ ngỡ hai đứa đã tâm ý tương thông, vậy mà khi có kẻ bảo muốn theo đuổi tôi, anh lại cười nhạt: "Cầu còn không được." Tôi đứng ngoài cửa, mười đầu ngón tay lạnh buốt. Trong buổi tụ họp năm năm sau, có người tò mò hỏi liệu tôi có từng qua lại với vị tân quý của giới tư bản - Kỳ tổng hay chưa. Tôi bật cười: "Làm gì có chuyện đó, đào đâu ra." Vừa quay đầu lại, tôi chợt thấy Kỳ Tống đang đứng ngay cửa, ánh mắt thâm trầm chằm chằm nhìn tôi.
GIỚI THIỆU: Thuở thiếu thời, mẫu thân từng đánh cược với Tĩnh Nam Vương phi, thắng được phụ thân. Từ đó, hai người kết thành mối oán hận. Khi ấy mẫu thân từng lập lời hứa, sau này sẽ gả con gái sang, coi như bù lại món nợ với bà ấy. Nào ngờ con trai của Vương phi là Ngụy Tẫn, lại bị què chân, đi đứng khó khăn. Phụ mẫu nhìn nhau, buồn rầu thở dài. "Như Nguyệt xinh đẹp thông tuệ, tâm tư lanh lợi, vào Vương phủ còn có thể khéo léo ứng phó." "Mị Dao vụng về chất phác, tính tình nhạt nhẽo, dung mạo lại giống ta, Vương phi nhìn thấy ắt sẽ chán ghét, gả sang đó cũng chỉ uổng công chịu ấm ức." Vì vậy, ngày Vương phi đến chọn người, mẫu thân đặc biệt dặn ta mặc bộ váy áo màu tím mà bà ấy ghét nhất. Nào ngờ, Vương phi lại cứ chọn trúng ta. Sau khi thành thân, ta hết lòng chăm sóc Ngụy Tẫn, dần dần có được trái tim hắn. Năm năm bên nhau, tình cảm ngày một sâu đậm, khiến người người ngưỡng mộ. Mãi đến khi A tỷ hòa ly trở về phủ, ta mới biết năm xưa Ngụy Tẫn vì cứu tỷ ấy mà bị què chân. A tỷ nhất quyết muốn báo ân, không cầu danh phận, chỉ nguyện ở bên hầu hạ hắn. Ngụy Tẫn thề với ta, đợi trả hết ân tình sẽ đưa tỷ ấy rời đi. Nhưng món ân tình này, hắn lại trả mãi đến tận tuổi năm mươi. Người đời đều biết trong Vương phủ có hai người vợ, chính thất dung mạo bình thường, bình thê lại có sắc đẹp tuyệt trần. Lúc A tỷ hấp hối, trong mắt tràn đầy không cam lòng: "Nếu năm đó mẫu thân không bảo muội mặc màu tím mà Vương phi yêu thích nhất, chưa chắc muội đã có thể gả cho hắn." "Ta cũng chẳng đến mức chỉ mang hư danh bình thê, uổng phí cả một đời." Lần nữa mở mắt, ta đã trở về ngày Vương phi đến chọn người. Ta đưa bộ y phục màu tím cho A tỷ, mỉm cười nói: "A tỷ, bộ y phục này rất hợp với tỷ."
Ta liều mạng cứu Quận vương và thứ muội bị rơi xuống nước. Nào ngờ vì quần áo ướt sũng, ta lại bị chụp lên đầu cái mũ nhơ bẩn mang tội danh “cố ý câu dẫn, ép cưới để trèo cao”. Từ ân nhân cứu mạng, ta biến thành kẻ tâm cơ bị cả kinh thành phỉ nhổ. Ngày đại hôn, Mộ Dung Lệnh đến khăn trùm đầu cũng không vén lên, trong mắt tràn đầy chán ghét: “Dùng thủ đoạn hạ tiện như vậy để ép ta cưới nàng, bổn Quận vương tuyệt đối sẽ không để nàng sống dễ chịu.” Vân Nga, người được ta dìu lên bờ, siết chặt khăn tay, vẻ mặt tủi thân: “Tỷ tỷ tâm cơ thật thâm sâu. Lúc cứu muội thì dứt khoát gọn gàng, vậy mà dưới nước lại cùng Quận vương quấn quýt bên nhau lâu đến thế…” Ta hết lòng cứu hai mạng người, cuối cùng lại chẳng được lòng bất kỳ ai. Những sự giày vò trong phủ Quận vương, ta đều đã nếm trải hết. Mở mắt lần nữa, nhìn hai người đang chìm nổi dưới sông. Ta dứt khoát rẽ sang một hướng khác. Ung dung thong thả lên phố, mua một xiên kẹo hồ lô. Cắn một miếng— Thật ngọt.
Lúc lên kinh, tiện đường ghé thăm biểu cô, không may ta bị trượt chân bên hồ. Vân Sách vì muốn kéo ta lại nên cũng cùng rơi xuống nước, bất đắc dĩ phải cưới ta, nhưng hắn chưa từng oán trách. Trái lại, Vân Sách thường cảm thấy chính hắn đã liên lụy ta, nên luôn tìm mọi cách đối tốt với ta. Khi ta mang thai, chỉ thuận miệng nói muốn ăn bánh anh đào ở thành Đông, hắn liền đội mưa lớn ra ngoài mua cho ta. Hắn biết không thể vào kinh dự thi tuyển nữ quan là khúc mắc trong lòng ta, nên không tiếc bỏ ra số tiền lớn mua cho ta những món trang sức, son phấn thịnh hành trong giới quý nữ kinh thành, chỉ để khiến ta vui lòng. Hơn ba mươi năm thành hôn, ta và Vân Sách là đôi phu thê ân ái khiến ai nấy đều ngưỡng mộ. Ngay cả bản thân ta cũng từng cho rằng như vậy. Cho đến khi Vân Sách bệnh nặng, thần trí hỗn loạn, nắm lấy tay ta rồi gọi tên nha hoàn trước kia của hắn. "A Noãn, trên hôn thư ghi tên ta và nàng, vậy chúng ta có thể xem như cũng từng là phu thê rồi phải không?" Hắn cười ngây dại. Đó là vẻ mặt mà suốt ba mươi năm qua ta chưa từng thấy trên gương mặt hắn. “Ta nghe nói nàng đã trở thành hoàng hậu.” "Đem thân phận của nàng ấy đổi cho nàng, đó là chuyện cuối cùng ta có thể làm vì nàng." Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày rơi xuống nước năm ấy.
Tôi từng đọc được một bài đăng trên diễn đàn: “Động đất rồi, hệ thống giám sát tê liệt.” “Bạn bò ra khỏi đống đổ nát, nhìn thấy tên đầu gấu trường học từng bắt nạt bạn suốt ba năm, khiến bạn mắc chứng trầm cảm phải nghỉ học, đang bị kẹt trong khe tường. Trên đầu hắn còn có một tảng đá lớn đang chực chờ rơi xuống.” “Bạn sẽ làm gì?” Khi đó, tôi bình luận: “Mạng người quan trọng hơn tất cả, mọi ân oán đều phải nhường đường trước sinh mạng.” Nhưng bây giờ, tôi dao động rồi. Bởi vì tôi thật sự đã gặp người mà mình căm hận nhất đời giữa một đống đổ nát!
Gả cho Trần Tích Sơn bảy năm, anh ta đã chụp ba mươi sáu cuộn phim, nhưng chưa từng rửa một cuộn nào. Ở thị trấn nhỏ vào những năm chín mươi, một cuộn phim phải tốn nửa tháng tiền lương của anh ta. Tôi chưa bao giờ nỡ hỏi anh ta đã chụp những gì, chỉ cảm thấy anh ta chịu bỏ số tiền này ra, thì tôi tin cuộc sống của chúng tôi đang dần tốt lên. Năm nay tiệm ảnh trong thị trấn sắp bị tháo dỡ, nhân lúc anh ta đi xa chạy hàng, tôi ôm toàn bộ số phim trong chiếc hòm sắt đến đó. Ông thợ già rửa suốt hai ngày hai đêm. Hơn tám trăm tấm ảnh, bày kín chiếc bàn của tiệm ảnh. Bóng lưng dưới cây long não, gương mặt nghiêng đang ăn kem trước cửa hợp tác xã, dáng người cúi đầu trước máy may. Tất cả đều là bạn thân của tôi, Mạnh Diên. Xuân hạ thu đông, chụp từ năm hai mươi tuổi đến hai mươi bảy tuổi. Tôi lật xem hết lần này đến lần khác. Không có bếp lò nơi tôi nấu cơm, không có quần áo cũ tôi vá, không có sinh nhật của tôi trong bất kỳ năm nào. Ông thợ già ở bên cạnh thở dài, đưa cho tôi tấm cuối cùng. Đó là tấm duy nhất có tôi. Vẫn là ảnh chụp chung ba người chúng tôi ở đầu thị trấn. Nhưng trên phim âm bản, gương mặt tôi đã bị người ta dùng đầu kim cẩn thận cạo mất.
Đêm tân hôn, Lục Viễn kéo tôi lại, bảo muốn trao đổi bí mật với nhau. “Vậy anh nói trước đi.” “Anh có nuôi một cô gái trẻ ở bên ngoài.” Hơi thở tôi khựng lại, còn tưởng anh đang đùa. Anh ôm tôi vào lòng, dịu dàng hôn một cái. “Hôn lễ em muốn, anh cũng đã cho em rồi, hôm nay cô ấy buồn lắm, lát nữa anh phải qua ở bên cô ấy.” Giọng tôi run lên. “Đây là đêm tân hôn của chúng ta mà!” Im lặng một lúc, người đàn ông trước mặt lộ vẻ áy náy. “Cô ấy có thai rồi, bây giờ tâm trạng của cô ấy là quan trọng nhất.” “Tối nay anh xin lỗi, coi như anh nợ em.” “Nếu thật sự không được thì anh gọi một người mẫu nam đến cho em nhé, đừng để bản thân chịu thiệt.”
Cốt truyện của phản diện vốn dĩ đã sắp đến hồi kết rồi, nào ngờ ta lại vừa vặn xuyên không tới, thay hắn đỡ lấy một đòn chí mạng. Ngay lúc đó, tất cả mọi người bao gồm cả ta đều ngẩn ngơ sững sờ. Thế này thì hay rồi. Kẻ phản diện sống rồi. Còn ta thì c.h.ế.t.
Sau khi gia đình bị tịch biên, người trúc mã thanh mai được ta thu nhận là Diệp Lâm đã đỗ Thám Hoa. Ta đặc biệt bày tiệc mừng công cho hắn. Nào ngờ, nha hoàn của hắn lại cầm cả đĩa điểm tâm ném thẳng vào người ta, “Biết rõ công tử nhà ta kiêng ăn hạt thông, ngươi còn cố ý dâng bánh hạt thông lên. Tâm địa thật độc ác!” Diệp Lâm lập tức đứng ra che chở cho nha hoàn, “Hạnh Nhi chỉ một lòng nghĩ cho ta. Ngươi cần gì phải hẹp hòi như vậy, hết lần này đến lần khác làm khó nàng ấy?” Nha hoàn mặt mày đầy vẻ bất mãn. “Công tử nhà ta là Thám Hoa lang, còn nàng ta vừa xấu vừa vô vị, vậy mà còn ỷ vào thân phận để bắt nạt công tử. Đáng lẽ phải dạy dỗ nàng ta một trận!” Sắc mặt Diệp Lâm sa sầm. “Khúc Hòa, chuyện này quả thực là nàng sắp xếp không thỏa đáng, khiến người ta chê cười.” Ta nhặt mấy hạt thông trên vạt váy lên, nhét thẳng vào miệng hắn. “Để phủ Huyện chủ nuôi ra một con sói mắt trắng như ngươi mới là trò cười lớn nhất.”
Đoản văn đam mỹ hiện đại, kết BE. Một đoạn hồi ức và một bức thư: người kể nhớ mối tình vừa hòa vào máu thịt vừa phải buông bỏ nhiều lần; đối phương chọn chỗ chia tay ở bờ biển anh yêu nhất. Người kể để lại bức thư, muốn tương lai đối phương cũng chịu cùng một nỗi khổ.
Ta và tỷ tỷ ra đời chỉ cách nhau nửa khắc, rõ ràng là cùng chung một mẹ nhưng tình yêu thương mà mẹ dành cho hai chúng ta lại khác biệt một trời một vực. Tỷ tỷ quanh năm ho hen, mẹ liền đem toàn bộ quần áo mới và đồ ngon vật lạ đưa hết vào phòng tỷ ấy trước; ngay cả khi theo cha đến nơi nhậm chức, bà cũng chỉ khăng khăng mang tỷ ấy theo mà bỏ ta lại. Ta bị bỏ lại nuôi dưỡng bên gối tổ mẫu, nhưng cũng nhờ vậy mà ta gặp được Tiểu Hầu gia, người sau này đã đính ước cùng ta. Cho đến ngày hạ sính, mẹ vì muốn giành sính lễ của ta cho tỷ tỷ, đã giáng cho ta một cái t/át ngay chốn đông người: "Quả nhiên không lớn lên bên cạnh ta thì chẳng có chút quy củ nào!"
Tôi xuyên thành “đứa con” trong một câu chuyện ngược tâm giữa cha con. Mẹ tôi ôm đầy tuyệt vọng, vậy mà đến cuối cùng vẫn hỏi tôi một câu: “Thuần Nhi, con có muốn đi theo mẹ không?” Trong nguyên tác, Chung Thuần lòng lang dạ sói, chỉ vào người mẹ yêu thương hắn hết mực mà hét lên: “Con không cần người mẹ nghèo như mẹ! Con muốn đi theo bố.” “Dì Bạch tốt hơn mẹ gấp trăm lần.” “Con không cần mẹ nữa, mẹ cũng đừng bám lấy con!” Những lời ấy khiến bà đau lòng đến mức hoàn toàn từ bỏ hắn, và bi kịch cả đời hắn cũng bắt đầu từ đó. Còn tôi, sao có thể làm như vậy được? Tôi lập tức trượt đầu gối xuống, ôm lấy chân mẹ: “Mẹ, mẹ nhất định phải đưa con theo. Mẹ không đưa con theo, con sẽ tự đâm đầu chết.” Nói xong, nước mắt tôi tuôn rơi lã chã, bốn vó quẫy đạp loạn xạ. Mẹ tôi vẻ mặt không thể tin nổi, chớp mắt liên hồi như cánh bướm đang vỗ cánh: “Thuần Nhi? Con thật sự muốn đi theo mẹ sao?” Tôi gật đầu như giã tỏi: “Đi, đi ạ.”
Sau khi vị hôn phu rơi xuống nước rồi mất trí nhớ, chàng quên mất hôn ước với ta, nhưng lại nhớ rất rõ phải tránh mặt ta trước đám đồng môn thế nào. Ta đứng ngoài thư phòng, nghe chàng cười nói: “Nàng phản ứng chậm, đuổi cũng không đi được.” “Đợi ta thi đỗ công danh, tự nhiên sẽ có cách.” Ngày hôm sau, ta mang theo thư từ hôn trở về quê. Thanh mai trúc mã của ta, đồ tể Hạ Trường Canh, xách một mảng sườn tươi đứng chắn trước cửa nhà ta, hai tai đỏ bừng. Chàng nói: “Tạ Tri Vi, nàng không cần hắn nữa, có thể nhìn ta một chút không?”
Tạ Thanh Dư lần đầu tiên tham gia thu tiễn, chàng săn được một con hươu, một con cáo trắng và hai con thỏ. Con hươu đã được dâng lên cho phụ hoàng của chàng. Con cáo trắng thì để dành làm một chiếc áo choàng lông cáo thượng hạng cho Quý phi. Thế nhưng, hai con thỏ mà ta mong nhớ ấy, cuối cùng lại rơi vào tay của vương tỷ. Có người gặng hỏi Tạ Thanh Dư xem có sợ ta sẽ nổi giận hay không. Chàng khẽ nhíu mày: "Ta làm vậy cũng là vì tốt cho Tụng Mẫn mà thôi." "Vương tỷ của nàng ấy lưu lạc bên ngoài chịu nhiều khổ cực, giờ đây cả phủ Mộc gia đang nghĩ đủ mọi cách để bù đắp cho tỷ ấy, ta tự nhiên cũng phải thể hiện chút tấm lòng." "Nếu ta quá thiên vị Tụng Mẫn, nàng ấy ở trong phủ trái lại càng thêm khó xử." Thế nhưng, những chiếc trâm cài, những mâm hoa quả được hoàng thượng ban thưởng trước đó, chàng cũng đều đem tặng hết cho vương tỷ chẳng sót thứ gì. Giờ đây khắp trong phủ đều đang râm ran truyền tai nhau. Rằng chàng đã không còn thích ta nữa, mà chuyển sang muốn thành hôn với vương tỷ rồi.
Học trưởng Tiêu Lặc âm thầm thích học đệ Vu Mặc trong cùng phòng thí nghiệm. Một lần say rượu, Lặc buột miệng không muốn Mặc du học. Tỉnh ra càng ngại, định đẩy Mặc sang sư huynh khác. Mặc không để Lặc chạy: hồ sơ nước ngoài không nộp, đơn bảo nghiên đã gửi đúng lab của hai người.
Ăn nhờ ở phủ Tướng quân suốt bảy năm, hôn sự của ta vẫn chẳng có chút manh mối nào. Tất cả đều vì “nữ huynh đệ” của Yến Kiêu luôn lấy việc vạch trần “bộ mặt thật” của ta làm thú vui. Nếu người đến cầu thân với ta là nhà thanh bần. Nàng ta sẽ nói: “Cố Vân Thư ham hư vinh, một bộ váy đã tốn cả tháng bổng lộc của ngươi, nàng ta đồng ý cho ngươi cầu thân e rằng chỉ đang trêu đùa ngươi thôi.” Nếu người đến cầu thân với ta là nhà giàu sang. Nàng ta lại nói: “Cố Vân Thư từ nhỏ không ai dạy dỗ, chẳng biết quán xuyến việc nhà, người như vậy sao có thể làm chủ mẫu?” Nàng ta đắc ý vô cùng, tự cho rằng mình đang cứu những nam tử vô tội sắp rơi vào tay ta. Mỗi khi như vậy, biểu huynh Yến Kiêu đều đứng ra làm chứng cho nàng ta, nói những lời ấy không hề giả. Vì chuyện này, cô mẫu đã cầu xin Yến Kiêu rất nhiều lần. Hắn lại chẳng hề để tâm: “Từ nhỏ nàng ấy đã thích ta, nếu thật sự không gả đi được, ta nạp nàng ấy làm thiếp là được.” Ta khó xử đến cực điểm, bèn cầm bút viết thư cho nam nhân mà ta từng cứu vào năm ngoái. Lắp bắp hỏi: “Không biết công tử đã từng nghe câu này chưa.” “Ơn cứu mạng nên… nên lấy thân báo đáp?”
Mở đầu Giới thiệu Cẩm Nang Sinh Tồn Nơi Đông Cung Phượng Vũ Thiên Hạ, Ta Làm Hoàng Ta vào Đông Cung ba năm, sắp được sắc phong làm Thái tử phi. Thế nhưng ngay tại thời khắc quan trọng này, ta và Túc Vương lại nằm chung một chỗ. Tỉnh táo lại từ trong cơn hoảng loạn, ta lập tức dọn dẹp hiện trường. Ngồi chờ phu quân tốt của ta, dẫn theo chân ái trà xanh của gã tới mở màn xướng kịch. Không sai, với sự hiểu biết của ta về Thái tử, kẻ tính kế ta chính là bản thân gã. Dù sao gã cũng hận không thể đuổi ta ra khỏi Đông Cung, diệt trừ cho khuất mắt. Nhưng ta sao có thể để gã được như ý nguyện chứ?
Phụ thân ta gặp ai cũng nói, mẫu thân ta là mỹ nhân ngốc nghếch, vô tâm cơ nhất kinh thành. Mẫu thân không thích cách gọi ấy, mỗi lần nghe thấy đều cố làm ra vẻ tính toán chi li, nhưng lần nào cũng cố ý tính sai một hai khoản, khiến phụ thân cười càng thêm đắc ý. Về sau, phụ thân từ Giang Nam dẫn về một cô nương đang mang thai, ngay trước mặt cả nhà ầm ĩ đòi bỏ vợ để cưới người khác. Hòa ly thư đã đóng quan ấn, mẫu thân đặt bàn tính xuống bàn: “Những thứ có trong danh sách của hồi môn, chất hết lên xe; thứ mua bằng bạc hồi môn cũng chất lên xe; tài sản chung của phu thê thì ta lấy một nửa...” Phụ thân ngây người: “Chẳng phải nàng trước giờ vẫn tính không rõ sao?” Tân phu nhân sắp vào cửa nhìn kho phòng gần như bị dọn sạch, giọng cũng phát run: “Nàng mà tính thêm một lúc nữa, e là đến bậc cửa cũng bị bổ mất nửa khúc.”
Đích tỷ người đạm như cúc, không tranh không giành. Tại tiệc thưởng hoa, nàng ta bị tiểu thư nhà khác làm khó, ta giúp nàng ta ra mặt. Nàng ta lại nói nữ tử khuê các không nên ăn nói thô lỗ, thế là có được cái danh hiền huệ vững vàng. Thanh mai trúc mã của vị hôn phu đích tỷ hãm hại nàng ta rơi xuống hồ, sau khi bị ta vạch trần, nàng ta lại nói không thể tùy ý vu oan cho người khác, hại ta bị tát một cái. Cho đến khi nàng ta xuất giá, biết được Thế tử ở bên ngoài nuôi một nữ nhân lại còn mang thai, ta lập tức giúp nàng ta dọn dẹp. Nàng ta lại cảm thấy nữ nhân đó đáng thương, thậm chí còn cho người đó vào phủ làm di nương, được người đời khen ngợi có lòng bao dung, Thế tử lại càng thêm sủng ái nàng ta. Nàng ta nơi nơi đều nhận được tiếng tốt, còn ta lại trở thành kẻ trong ngoài đều không phải người. Ta uất hận trong lòng, trút bầu tâm sự với vị hôn phu, hắn ta lại an ủi ta rằng: "Nàng hãy bao dung một chút, đích tỷ của nàng quả thực không biết tranh giành, nàng phải bảo vệ nàng ấy đàng hoàng, biết chưa?" Cho đến một ngày, ta bắt gặp hắn ta ôm lấy đích tỷ, nét mặt đầy xót xa. "Tính tình nàng thế này gả vào Hầu phủ làm sao sống nổi? Sau này có chuyện gì đừng đứng ra, mọi việc đã có muội muội nàng, biết chưa?" Ta quá đỗi bàng hoàng nên bị bọn họ phát hiện, để che giấu tư tình, bọn họ lại ném ta xuống hồ làm ta chế-t đuối! Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại tiệc thưởng hoa.
Khi họ hàng nhắc chuyện trèo cao vào phủ Thừa tướng, Hứa Cách Âm không nửa lời từ chối mà gật đầu đồng ý. Phụ thân và huynh trưởng đều đã vào ngục, nàng buộc phải tìm cách mượn thế tựa lưng. Dẫu đêm tân hôn chú rể bị tráo thành người khác, nàng cũng nén nhịn chịu đựng. Dựa vào ước hẹn của đời trước để trèo lên cành cao, dẫu danh chính ngôn thuận làm chính thê của quyền thần, nàng vẫn chẳng được ai xem trọng. Thành hôn hai năm, Chúc Bỉnh Thanh chỉ dịu dàng đôi chút khi ở chốn khuê phòng, còn lại luôn giữ vẻ xa cách, lạnh lùng. Huynh trưởng nay đã thoát tội, phu quân lại chẳng mấy để tâm, Hứa Cách Âm nghĩ, mình không thể cứ ngồi chờ chết. Thế là nàng bỏ trốn. Đạo làm quan cốt ở chỗ điềm tĩnh, tự giữ mình. Chúc Bỉnh Thanh trước nay luôn cẩn trọng, khắc kỷ, công danh sự nghiệp luôn đặt lên hàng đầu. Đã đến tuổi nhược quán mà chưa từng vướng bận nữ sắc, xưa nay chưa từng thấy khó khăn, vậy mà giờ đây hết lần này đến lần khác bị người phụ nữ họ Hứa này khơi lên dục vọng. Nhưng chuyện này cũng chẳng có gì to tát. Dù sao cũng chỉ là một người phụ nữ chốn thôn dã, ngoan ngoãn biết nghe lời, giữ lại bên mình sai bảo hầu hạ cũng chẳng hại gì. Chỉ là, dẫu bản thân trên triều đình ung dung tự tại, mưu tính sâu xa chẳng sót nước cờ nào, hắn cũng không ngờ được nàng lại dám không lời từ biệt mà dứt áo ra đi. Chúc Bỉnh Thanh lật tung cả vùng Nam Trực Lệ lên tìm, mặt mũi tôn nghiêm đều vứt bỏ cả. Cuối cùng, tại một ngôi chùa hẻo lánh nọ, hắn cũng chặn được Hứa Cách Âm đang xem mắt cùng gã trúc mã âm hồn bất tán kia. Gân xanh trên mu bàn tay Chúc Bỉnh Thanh giật giật, thở hắt ra một hơi thật nặng mới miễn cưỡng đè nén được lệ khí, lạnh lùng cất lời: "Ta không đồng ý mối hôn sự này." Hứa Cách Âm: "Thật đáng tiếc, vậy là ngài sẽ không đến dự tiệc cưới đúng không?" Tóm tắt một câu: Cưới trước yêu sau biến thành truy thê hỏa táng tràng Ý nghĩa: Trân trọng người trước mắt
Sau khi liên hôn với trúc mã bị điếc, ngày nào chúng tôi cũng l/à/m t/ì/n/h như thể có thù với nhau. Không có tình cảm, chỉ toàn kỹ năng. Thời hạn 5 năm vừa đến, vốn dĩ tôi định lập tức chấm dứt thỏa thuận. Thế nhưng trong đầu lại hiện lên cảnh anh không nghe thấy gì, vì đi mua kẹo hồ lô cho tôi mà suýt bị xe đâm, khiến tôi nhất thời mềm lòng. Mãi đến sau này, khi tôi định tìm anh bàn bạc xem có nên cứ thế tiếp tục sống với nhau hay không, ngoài hành lang bỗng vọng lại tiếng trêu chọc của anh em anh: “Ông bạn, giả điếc riết rồi nghiện luôn à?” Bùi Việt nghịch chiếc máy trợ thính trong tay, tựa lưng vào tường, cong môi cười khẽ: “Chỉ khi tôi bị điếc, cô ấy mới có thể tùy ý sống là chính mình.” Tôi đứng bên kia bức tường, nghe xong mà ngây người. Vậy chẳng phải những lời tục tĩu tôi nói trên giường... anh đều nghe thấy hết rồi sao?