Truyện vừa mới ra lò tại Lão Phật Gia
Quận vương thế tử tuyển phi, mẫu thân đem chân dung của ta và trưởng tỷ dâng lên để chờ được tuyển chọn. Chẳng bao lâu sau, trong dân gian lan truyền lời đồn rằng thế tử đã để mắt tới tiểu thư Giang gia. Trưởng tỷ dung mạo đứng đầu kinh thành, nhưng từ trước đến nay luôn khiêm nhường. "Muội muội còn xinh đẹp hơn tỷ, chắc hẳn người mà thế tử vừa ý là muội." Nửa tháng sau, thế tử bất ngờ bị mù. Hắn sai người truyền lời hỏi ta, rằng ta còn nguyện ý gả cho hắn hay không. Ta đồng ý. Sau khi thành hôn, vì mất đi thị lực, ngũ quan của hắn ngược lại càng trở nên nhạy bén hơn. Trên giường, hắn dây dưa với ta đến chết đi sống lại. Những lúc tình nồng ý đượm, hắn khàn giọng gọi: "Âm Âm... Âm Âm..." Thâm tình như thế, làm sao ta có thể không lún sâu vào. Nào ngờ, đến khi đôi mắt hắn hồi phục, cái nhìn đầu tiên hắn dành cho ta lại tràn ngập kinh ngạc. "Sao lại là nàng?" Từ đó về sau, suốt bao năm trời, hắn luôn lạnh nhạt với ta đủ điều. Thế nhưng trong thư phòng của hắn lại bày kín chân dung của trưởng tỷ. Di nguyện trước lúc lâm chung của hắn là: tất cả di vật đều phân phát hết, chỉ riêng những bức họa ấy sẽ được chôn cùng hắn. Ta cung kính, tận tụy cả một đời, đến cuối cùng lại trở thành trò cười trong mắt người đời. Khi mở mắt ra lần nữa, cuộn tranh trong tay mẫu thân vừa mới được mở ra.
Vào ngày đại hôn, Lục Cẩm Chi phụng mệnh xuất chinh, chế-t nơi sa trường. Ta mang tiếng khắc phu, bị ngàn người chỉ trích. Năm năm sau, hắn ta dẫn theo vợ con xuất hiện trước mặt ta. "Năm năm trước ở chiến trường ta bị trọng thương mất trí nhớ, là Vân Nương đã cứu ta, lại sinh cho ta một mụn con, về tình hay về lý, ta đều nên nâng nàng ấy lên làm bình thê." Ta cười lạnh một tiếng: "Đâu ra tên ăn mày, dám mạo danh phu quân của ta. Người đâu, đánh đuổi bọn họ ra ngoài cho ta!" Lục Cẩm Chi vẫn chưa biết, vào ngày hắn giả chế-t, ta đã nhận được tin tức mà đi đến Châu gia thôn. Tận mắt chứng kiến Lục Cẩm Chi - kẻ đáng lẽ phải chế-t nơi sa trường - đang ôm ấp mỹ nhân, trong lòng còn bế đứa trẻ mới sinh chưa được bao lâu. "Nếu không phải nhắm trúng của hồi môn của Tống Thanh Sương, ta cũng chẳng cần trái lòng mà cưới nàng ta. Vân Nương, nàng yên tâm, cả thể xác và trái tim ta chỉ thuộc về một mình nàng. Đợi sóng gió qua đi, ta sẽ đưa nàng và Thần Nhi về nhận tổ quy tông." Hắn càng không biết, trong năm năm hắn giả chế-t ấy. Đêm đêm ta đều được hầu hạ, thỏa sức sênh ca.
Năm ta sáu tuổi, Phụ thân mang về một nữ tử từ ngoại kinh, nói là để làm bạn với Mẫu thân đang u uất. Ta vui vẻ biến ả thành phân bón hoa rải khắp viện. Thật tốt, như vậy ả mới có thể mãi mãi bầu bạn với Mẫu thân! Phụ thân lại từ bên ngoài nhặt về một đứa trẻ không ai cần. Người khác đều không cần, ta đem về làm gì chứ! Ta rạch nát khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của đệ ấy, vứt vào đám khất cái. Phụ thân tìm đến phát điên, không cẩn thận trượt xuống sườn núi, làm bị thương cả chỗ hiểm. Sau này ta thành thân. Phu quân cũng đưa một người về, nói nàng ta mới là chân ái của đời hắn. Ta đích thân làm bánh bao thịt cho Phu quân, nhìn hắn ăn từng miếng từng miếng một. "Phu quân, Tiết muội muội có ngon không?" “Phu quân không cần phải cảm kích thiếp đâu. ” "Đây là miếng thịt mềm nhất trên người Tiết muội muội mà thiếp đã đặc biệt chọn ra cho người đó, ăn vào tuyệt đối sẽ không thấy ngấy đâu!" "Tiết muội muội đã nói hết rồi, đó chính là chỗ mà chàng thích liếm nhất đấy."
Năm ta cập kê, Nhu Quý phi được Hoàng thượng sủng ái nhất qua đời vì bạo bệnh, trước khi chế-t nàng ta đã để lại di ngôn, muốn ta tuẫn táng cùng. Bởi vì trước khi chế-t, nàng ta đã mơ một giấc mơ, mơ thấy một con chim trắng mổ vào mắt mình, bên dưới mắt trái của con chim có một đốm đỏ. Cả Đại Lương ai ai cũng biết, đích trưởng nữ Vân gia vừa cập kê, da trắng như tuyết, bên dưới mắt trái có một vết bớt hình bông hoa màu đỏ. Nhu Quý phi vừa mất, Hoàng thượng liền hạ thánh chỉ, muốn ta và nàng ta được chôn cất cùng ngày. Cha ta ham muốn quyền thế, mẹ ta thì thiên vị thứ muội, bèn đưa ta vào cung. Giữa đường, ta nhảy khỏi xe ngựa, chạy thục mạng đến Trích Tinh lâu. "Vân gia Văn Cẩn, hôm nay đột nhiên giác ngộ thiên cơ, khẩn cầu Quốc sư nhận ta làm đồ nhi!"
Vào ngày muội muội định bỏ trốn cùng Tiểu Hầu gia, ta đã ngăn cản nàng ta. Ta khuyên rằng: “Được cưới hỏi đàng hoàng thì làm thê, tự ý đi theo thì chỉ làm thiếp. Nếu hắn ta thật lòng, nhất định sẽ đến cửa cầu thân.” Sau này, muội muội trở thành Tướng quân phu nhân, nhưng lại cấu kết với giặc cướp sát hại cả nhà ta. Đến lúc đó ta mới biết, vì chuyện Tiểu Hầu gia mà nàng ta đã hận ta suốt cả cuộc đời. Mở mắt ra lần nữa, ta sống lại đúng ngày hai người bọn họ bỏ trốn. Lần này, ta không ngăn cản nữa. Thế nhưng, muội muội lại hối hận rồi.
Từ thuở nhỏ, ta đã luôn là người gánh tội thay cho muội muội. Làm vỡ bình hoa của tổ mẫu, là ta làm. Làm hỏng ngọc bội của khách, cũng là ta chịu tội. Ngay cả trong cung yến, muội muội vô ý mạo phạm quý phi. Quý phi không nhìn rõ dung mạo nàng ta. Phụ mẫu bèn đưa ta đến bên cạnh quý phi làm nữ sử suốt ba năm để tạ tội. Ba năm ấy, tam hoàng tử Bùi Du tựa như vầng thái dương xuất hiện trong cuộc đời ta. Chàng là người duy nhất thật lòng để tâm đến ta. Bởi vậy, vào ngày nghe tin muội muội sắp trở thành tam hoàng tử phi, ta bất chấp mưa gió, chạy qua ròng rã ba con phố để tìm Bùi Du, hỏi chàng chuyện ấy có phải là thật hay không. Bùi Du mỉm cười ôn hòa: “Lần này là tuyển phi cho tất cả các hoàng tử đã đến tuổi thành thân, vẫn chưa quyết định sẽ là ai.” “A Chỉ lo ta bị người khác cướp mất đến vậy sao?” Thế nhưng đến ngày tuyển phi, ta lại nghe thấy tiếng Bùi Du khẽ thở dài nơi hậu điện. “Thẩm nhị cô nương cũng chẳng xấu xa như lời nàng ấy nói.” “Hơn nữa, còn khá hoạt bát.”
Định thân với trúc mã đến năm thứ năm, hắn vẫn chẳng chịu sang bàn chuyện cưới hỏi. Mỗi lần bị giục, hắn lại ra vẻ phẩy tay thỏa hiệp: "Ta đã hứa với Nhã Nhu, ở lại chăm sóc nàng ấy thêm hai năm nữa rồi mới thành thân. Nàng cũng biết đấy, phủ họ Mạnh quy củ phức tạp, bước chân vào làm dâu rồi đâu còn được tự do như trước." "Dù sao nàng cũng đã chờ năm năm, đợi thêm hai năm nữa thì có sao?" "Cứ yên tâm, ta sẽ không để nàng gả cho người khác đâu. Dù có thành cô nương già, ta cũng quyết lấy nàng bằng được." Thế nhưng, ta không muốn ngóng đợi thêm một năm, một ngày nào nữa. Suốt một đêm trằn trọc, đến sáng hôm sau, ta sai người sang viện của mẫu thân nhắn lại một câu: "Ơn nghĩa năm xưa, xin Mạnh gia hãy quy thành tiền bạc để làm của hồi môn cho con. Mối duyên này, con không gả nữa."
Một phong thư từ kinh thành gửi đến, báo rằng mẫu thân lâm bệnh nặng. Ta vội vã trở về phủ, nào ngờ lại trông thấy bà đang ôm trưởng tỷ vào lòng, dịu dàng dỗ dành. Quan gia ban hôn cho Vân gia và Bùi gia. Thế nhưng Bùi Thanh Hòa từ nhỏ đã mắc bệnh bẩm sinh, thân thể yếu ớt, quanh năm chỉ ở trong phủ tĩnh dưỡng. Nghe đồn hắn dung mạo xấu xí, tính tình lại cổ quái. Trưởng tỷ không muốn gả sang đó, mang danh thê tử nhưng phải sống cảnh phòng không gối chiếc. Vì vậy, mẫu thân liền đề nghị để ta xuất giá thay tỷ ấy. “Trưởng tỷ của con có dung mạo tuyệt thế, Bùi Thanh Hòa kia sao có thể xứng với nó?” “Từ nhỏ con đã được nuôi dưỡng bên ngoại tổ mẫu, chắc hẳn cũng thô tục, quê mùa chẳng kém. Hai người các con vừa hay xứng đôi.” Ta từ chối, nhưng lại bị bọn họ giam lỏng. Khi trưởng tỷ đến gặp ta, trên mặt nàng ta tràn đầy vẻ áy náy: “Muội muội, tỷ tỷ cũng không ngờ phụ thân và mẫu thân lại bắt muội thay ta xuất giá.” “Bùi công tử tuy sức khỏe không tốt, nhưng dẫu sao cũng là công tử thế gia. Muội có thể gả cho chàng ấy đã là một mối hôn sự hiếm có rồi.” Ta bật cười châm biếm: “Trưởng tỷ thật sự không biết, hay là cố tình ám chỉ phụ mẫu làm như vậy?” Lời vừa dứt, hai mắt trưởng tỷ đã đẫm lệ. Mẫu thân lập tức quát mắng ta, rồi luống cuống quay sang dỗ dành nàng ta. Bọn họ dâng canh thiếp của ta lên, bẩm rõ mọi chuyện với quan gia, xin ban hôn ta với Bùi Thanh Hòa. Nhưng bọn họ không hề biết rằng, khi còn sống tại nhà ngoại tổ mẫu, ta đã từng gặp Bùi Thanh Hòa. Thân thể hắn yếu ớt là thật. Nhưng hắn cũng chính là bệnh nhân mà ta đã tận tâm chữa trị suốt năm năm qua.
Ta mất trinh rồi. Là do thứ muội hãm hại. Mẹ ta rõ ràng biết chuyện, vậy mà vẫn muốn nàng ta thay ta gả cho Thái tử. Ngày trước hôm nàng ta xuất giá, ta thức tỉnh. Lúc này ta mới biết, mình chính là nữ phụ pháo hôi. Sau khi thứ muội trở thành Thái tử phi, người đầu tiên phải chết chính là ta. Ta: Tùy thôi, đằng nào cũng chết, vậy thì hủy diệt hết đi. Bao gồm cả ta. Tất cả đều chết hết đi.
Một đạo thánh chỉ đã ban hôn ta cho thế tử Định Viễn hầu. Đêm động phòng hoa chúc, hắn vén khăn hỉ lên, lạnh mặt nói với ta rằng hắn sớm đã có người trong lòng. “Thẩm Tri Hành, nàng biết rõ ta thích muội muội của nàng, vậy mà còn mượn tay công chúa cầu thánh thượng ban hôn.” “Nàng có thể bước vào hầu phủ, nhưng đừng hòng có được trái tim ta.”
Kiếp trước, tôi yêu Lục Tranh 30 năm. Vì anh, tôi từ bỏ học viện cảnh sát, cam tâm làm “vợ thế thân”. Vì anh, tôi chịu lạnh nhạt, chịu sỉ nhục, thậm chí suýt chết trên bàn đẻ. Đến lúc hấp hối, anh vẫn đang chuẩn bị nhà mới để cưới người trong lòng - Hứa San. Hai đứa con tôi nuôi nấng cũng mong tôi chết sớm, để bố mẹ chúng “đoàn tụ”. Trọng sinh trở lại năm 18 tuổi, ngày trước khi nộp nguyện vọng. Tôi cắt đứt tất cả. Anh lên Hồ Nam học Quốc phòng, tôi liền chọn Bắc Kinh học Cảnh sát. Anh về quê tìm tôi, tôi đi du lịch. Anh đến thành phố tôi làm việc, tôi lập tức xin chuyển công tác. Người ở trời Nam, kẻ ở đất Bắc, đời này vĩnh viễn không gặp lại. Tôi không cần anh. Cũng không cần hai đứa con vong ân phụ nghĩa. Tôi sẽ thành toàn cho mối tình của anh và Hứa San. Và sống một cuộc đời thuộc về chính mình. Đây là câu chuyện về một người phụ nữ học cách buông bỏ, và bài học: có những người, dù chết đi sống lại, cũng không đáng để yêu lần hai.
Đoàn trưởng của chồng tôi vì cứu anh ta mà bị thương, sau đó bị cho là đã mất khả năng làm cha. Vương Hòa Bình lập tức nảy ra ý định đem con trai chúng tôi cho người ta làm con. Tôi vừa nghe đã phản đối kịch liệt. Anh ta còn trừng mắt dạy đời tôi rằng Cầm đoàn trưởng vì cứu anh ta mới thành ra như vậy, nên anh ta nhất định phải báo đáp, bảo tôi biết điều một chút. Tráng Tráng ôm lấy tôi, khóc đến khản cả giọng gọi mẹ. Tôi chẳng do dự thêm, quay về thu xếp quần áo, lấy luôn số tiền tích cóp trong nhà rồi đi theo sang chỗ Cầm đoàn trưởng. Nếu tôi nhớ không sai, Cầm đoàn trưởng đâu chỉ thiếu một đứa con. Anh ấy còn thiếu cả một người vợ nữa kia mà. Tôi tức đến run người, chỉ thẳng vào Vương Hòa Bình mà mắng. Anh muốn báo đáp người ta thì tự đi làm con trai của người ta, tự mình phụng dưỡng người ta đến già. Con trai là do tôi sinh ra, dựa vào đâu anh lại lấy nó làm món quà để lấy lòng người khác? Anh muốn thăng quan phát tài đến phát điên rồi phải không?
Mẹ thường nói, ta là một người thật thà đến ngốc nghếch. Nghe người ta bảo, phu thê là một thể, phải đồng cam cộng khổ. Ta đã tin là thật. Sau khi Thái tử bị phế, ta quỳ xuống trước mặt tên thái giám canh giữ, dập đầu đủ hai mươi tám cái. Cuối cùng cũng cầu xin được cho Thái tử một bát thuốc cứu mạng. Nhưng ngoài người thê tử không được sủng ái là ta ra, tất cả mọi người đều biết Thái tử chỉ đang giả bệnh. Chàng nhìn vết thương trên trán ta, vừa kinh ngạc vừa cảm động. “Sau này, ta sẽ… đối tốt với nàng.” “Chúng ta làm phu thê thật lòng thật dạ cả đời, được không?” Sợ ta thay lòng, chàng thậm chí còn vung tiền như nước, cho ta uống tình cổ. Nhưng cổ trùng ấy lại chẳng có tác dụng với ta. Thấy chàng đáng thương, có được quá ít chân tình, ta bèn giả vờ như tình cổ phát tác. Suốt ngày bám theo sau chàng, mặt dày nói với chàng hết lời tình tứ. Thế nhưng chàng lên ngôi chưa đầy một năm, đã lại triệu Cổ sư vào cung. “Hậu cung đâu chỉ có một mình nàng ấy, ngày nào nàng ấy cũng quấn lấy trẫm, bảo những người khác phải ở thế nào?” “Ngươi nghĩ cách khiến nàng ấy quên hết chuyện trước kia đi, sau này ở hậu cung làm một người nhàn nhã hưởng phú quý là được.” Ta, kẻ vốn thật thà đến ngốc nghếch ấy, cuối cùng cũng thông suốt. Ta suy nghĩ suốt một đêm, rồi mang theo tất cả những thứ đáng giá tìm đến Cổ sư, nghiêm túc cầu xin: “Ta còn muốn đến trước mộ thăm mẹ ta, không muốn bản thân chẳng nhớ gì cả.” “Xin ngươi cho ta ăn một con cổ có thể giả chết, được không?”
Năm năm trước, Thẩm Quan Nam hy sinh trong một nhiệm vụ. Thi thể không tìm thấy. Mạnh Niệm Nhất mất đi người chồng chưa cưới mà cô yêu nhất. Cô đeo chiếc nhẫn anh cầu hôn hai lần, sống như một cái xác không hồn. Năm năm sau, một cuộc điện thoại lúc 8:17 tối ngày 20/5 thay đổi tất cả: "Anh ấy còn sống. Nhưng sắp kết hôn rồi." Mang theo hy vọng mong manh, Niệm Nhất tìm đến thị trấn ven biển nơi anh đang mở một khách sạn nhỏ tên "Sunny". Anh vẫn có nốt ruồi lệ ở đuôi mắt. Vẫn đeo sợi dây đỏ. Vẫn đặt tên con chó là "Khoai Tây" như ngày xưa. Nhưng anh không nhớ cô. Anh nhìn cô bằng ánh mắt xa lạ, lạnh lùng: "Xin lỗi, cô nhận nhầm người rồi." Mất trí nhớ. Khuyết một ngón tay. Đi khập khiễng. Sắp cưới người khác. Anh trở thành một người hoàn toàn khác, còn cô thì vẫn mắc kẹt ở ngày anh cầu hôn cô. Đây là câu chuyện về một người liều mạng đi tìm lại người yêu, và một người liều mạng muốn quên đi quá khứ. Khi ký ức biến mất, tình yêu có còn không? Khi người từng thề "chết cũng tìm em" giờ đây đứng trước mặt lại nói "đừng làm phiền tôi", cô nên buông tay hay tiếp tục níu giữ? Một câu chuyện về mất mát, chữa lành, chấp niệm và buông bỏ. Có đau, có nước mắt, có biển, có chó mèo, có thịt nướng và chuông gió. Nhưng trên hết, là câu chuyện về việc: dù cả thế giới quên em, anh cũng phải nhớ.
Tháng thứ ba kể từ ngày ta tự xin đến gia miếu thanh tu. Phu quân đưa một tú nương về nhà. Muốn cưới nàng ta làm bình thê. Tú nương mềm mại đáng thương. Đầu tiên, nàng ta nhìn trúng chiếc phượng quan kim tuyến trong đồ hồi môn của ta. Sau đó lại nhìn trúng chiếc giường gỗ đàn hương trong phòng ta. Cuối cùng, nàng ta nhìn trúng miếng ngọc bội mẫu thân để lại cho ta. Những thứ trước đó. Phu quân bảo ta nhường, ta đều nhường cả. Chỉ riêng miếng ngọc bội ấy. Là phu quân tự tay giật khỏi cổ ta. Đêm ấy, khi trời đã khuya. Ta gõ cửa phòng của vị quận thú mới nhậm chức. Cửa mở. Ta mềm người ngã vào lòng người phía sau cánh cửa, hoảng hốt rơi lệ. “Biểu huynh, Cẩm Nương sắp không sống nổi nữa rồi.”
Phu quân qua đời, bà bà cho ta hai con đường. Một là đưa ta về nhà mẹ đẻ, để ta tái giá, từ đó về sau không còn can hệ gì với Thẩm gia. Hai là mượn giống của tiểu thúc, để ta hoài thai một đứa trẻ, coi như lưu lại hậu tự cho phu quân. Ta vốn bị cha mẹ bán vào Thẩm gia để xung hỉ. Nếu trở về, e rằng chưa biết chừng lại bị bán đi lần nữa. Nhưng nghĩ đến gương mặt vốn luôn lãnh đạm của tiểu thúc, lòng ta lại thấp thỏm không yên. “Tiểu thúc sẽ đồng ý sao?” Bà bà nói: “Chuyện này con không cần bận tâm, tự ta sẽ đi nói với nó.” Ta chờ đợi mấy ngày, chỉ thấy tiểu thúc càng thêm chán ghét ta. Mỗi lần đối diện, hắn lập tức quay đầu bỏ đi, hận không thể cách ta xa mười trượng. Lại vô tình nghe được hắn nói: “Ả Sở thị ấy xưa nay quen thói phô trương dáng vẻ, tâm tư chẳng ngay thẳng.” “Ta chỉ coi nàng ta như một đối tượng, đừng hòng mong nhận được chút thương hại nào từ ta.” Lập tức, ta chẳng dám ôm bất cứ tâm tư gì nữa. Ta lén nhờ bà mối, bảo bà ấy mau chóng tìm cho ta một vị phu quân.
Tôi nhét 500 tệ vào tay bà mối, dặn bà ấy nói tốt về tôi một chút. Con người và xã hội Bà mối rất có tâm, giới thiệu tôi là người tinh thông cầm kỳ thư họa, vừa dịu dàng đảm đang, vừa thông minh khéo léo. Thế là tôi thuận lợi cưới được một ông chồng tốt. Còn thuộc dạng quanh năm ở nước ngoài không về nhà. Điều kiện kèm theo là phải chăm một đứa trẻ chưa đầy năm tuổi. Tôi phẩy tay, không vấn đề gì! Từ đó, lẩu nướng không ngán, mẹ con tôi tung hoành, sống vui như tiên! Lúc này, tôi lấy khăn giấy lau đi giọt nước mắt không tồn tại, bắt chéo chân, giọng nhẹ nhàng yếu đuối than thở với chồng qua điện thoại: “Nhà có rộng đến đâu, không có anh cũng chẳng phải là nhà.” Bên kia đầu dây vang lên một tiếng cười trầm thấp, mang theo chút thích thú: “Vợ à, nhà có gắn camera giám sát đấy.” “Không chỉ một cái đâu.”
GIỚI THIỆU: Đích tỷ không muốn gả cho thanh mai trúc mã cổ hủ của mình, để lại một phong thư rồi tiêu sái đào hôn. Ta thay tỷ ấy xuất giá, vì không muốn Giang Chiêu chán ghét ta, ta tận tâm quán xuyến việc nhà, không dám để xảy ra dù chỉ một chút sai sót. Giang Chiêu cuối cùng cũng dành cho ta đôi phần dịu dàng. Ngay khi ta cho rằng đời này có thể bình yên trôi qua, đích tỷ trở về. Tỷ ấy vừa trở về, sự chừng mực xưa nay của Giang Chiêu liền không còn bất khả xâm phạm nữa. Hắn trách đích tỷ không biết quy củ, lại dung túng cho tỷ ấy vì ngã bị thương ở chân mà ngang nhiên nhảy lên lưng hắn, bắt hắn cõng. Bị ta bắt gặp, hắn chỉ thản nhiên giải thích: “Nàng ấy bị thương.” Đích tỷ nằm trên vai hắn: “Muội muội đừng nghĩ nhiều, nếu ta và Giang Chiêu thật sự có gì, năm xưa đã chẳng để muội thay ta xuất giá.” Ta đương nhiên biết, cuộc hôn nhân này vốn dĩ không thuộc về ta. Vì vậy, ta để lại một phong thư, thu dọn lộ phí, nhân lúc đêm khuya rời đi.
Thánh thượng e ngại gia tộc ta cùng Thẩm Thanh Thực thành thân rồi thì quyền thế quá nặng, nên đã ban một đạo thánh chỉ, chỉ định gả ta cho vị trạng nguyên xuất thân bần hàn là Ôn Húc. Sau khi cưới, để vợ chồng tương kính như tân, hắn chăm chút họa lông mày, lại gắng sức sắc thuốc, mỗi lần người ốm đau đều tự tay hầu hạ áo cơm. Người ngoài ai nấy đều khen ta gả được lang quân tốt. Ta cũng tự khuyên bản thân phải biết bằng lòng với số phận. Cho tới tận buổi cung yến nọ, Bệ hạ ban hôn cho công chúa, ta mới tỏ tường tất cả. Chẳng qua là hắn đem những thứ công chúa không cần, trút hết lên người ta mà thôi. Mà ta, rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ thế thân. Vén mở tấm mặt nạ ôn nhu như ngọc ấy ra. Hắn đỏ đôi mắt hỏi ta: "Mấy năm qua, ta đối với nàng còn chưa đủ tốt sao?" Ta khẽ cười, tháo chiếc vòng ngọc nơi cổ tay đặt xuống mặt bàn. "Ôn đại nhân, ngài đến cả việc mình hận ai còn chẳng rõ."
Ta chỉ là một tiểu sư muội mới vào môn, vậy mà sư phụ lại bảo ta phải chọn một trong bảy vị sư huynh đẹp như hoa để làm đôi lứa song tu! Đại Sư Huynh đẹp đến mức khiến người ta thổn thức, ta vừa định lao tới thì bỗng một dòng chữ nổi lên trước mắt: 【Chọn hắn ngươi sẽ chết thảm!】 Cứu mạng! Môn phái này sao lại có cả hệ thống bình luận trong thế giới tu chân vậy?! Còn kỳ quái hơn nữa là khi ta nhìn thấy vị Thất sư huynh đang nằm trên đất móc chân, thì lại thấy dòng chữ mới hiện lên: 【Chọn hắn! Chọn hắn! Lôi thôi là giả đấy!】
Đi tránh nóng ở thảo nguyên, tôi trêu chọc một anh chàng chăn ngựa. Thân hình vạm vỡ, chỗ đó… cũng rất vạm vỡ. Trời vừa sáng là tôi chuồn luôn. Anh ta đuổi đến tận Nam Thành, nói: “Vì tìm em, tôi đã bán hai con bò…” Nghĩ tới sức trâu sức bò của anh ta tối hôm đó, tim tôi mềm nhũn. Thế là bao nuôi anh ta luôn. Cho đến khi tôi phát hiện, nhà anh ta tính bò không phải theo “con”, mà là theo cả “ngọn núi”.
Tại yến tiệc tuyển phi của Lục Hoàng tử Lý Việt, váy áo của ta không may bị cung nhân làm bẩn. Vốn dĩ ta mặc một chiếc váy màu mộc mạc có thêu hoa hạnh, nhưng lại được thay bằng chiếc váy màu ngó sen thêu hoa mẫu đơn do cung nhân mang tới. Ta được Lý Việt chọn trúng. Trên đường về phủ, ta phát hiện muội muội đang khóc đến mức người đầy nước mắt trong vòng tay phụ mẫu. Hóa ra muội muội đã sớm cùng Lý Việt lưỡng tình tương duyệt, hai người đã hẹn trước tại yến tiệc tuyển phi, muội muội sẽ mặc chiếc váy màu ngó sen thêu hoa thược dược. Hoa thược dược và hoa mẫu đơn vốn tương tự nhau, hơn nữa váy của ta và muội muội lại đều có màu ngó sen. Lý Việt đã chọn nhầm ta. Phụ mẫu oán trách ta, muội muội vì vậy mà lâm bệnh nặng. Chỉ có Lý Việt là mang cung nhân đã làm bẩn váy áo của ta đến để giải thích cho ta. Nhưng thánh mệnh khó trái, hắn vẫn buộc phải cưới ta. Ngày thành hôn, hắn nói hắn không trách ta. Về sau, Lý Việt bị giáng xuống làm thứ dân, ta theo hắn đi lưu đày. Lĩnh Nam nóng bức khắc nghiệt, đêm nào ta cũng khó ngủ, hắn thức trắng đêm quạt gió cho ta. Sau khi ta sảy thai, cơ thể suy yếu, hắn vì muốn mua thuốc bổ cho ta mà hạ mình đến chợ, giúp người ta viết thư, chép sách để kiếm tiền. Về sau, Lý Việt được minh oan, trở về kinh thành. Từ vương phủ đến hoàng thành, hắn đã mất năm năm. Mà thân thể ta vốn đã suy kiệt từ những năm tháng ở Lĩnh Nam, năm năm ấy chính là quãng thời gian cuối cùng của chúng ta. Khi ta bệnh nặng, ta lại nhìn thấy Lý Việt ôm muội muội mới góa chồng vào lòng. Hắn nói: “Ngày đó chọn nàng, vốn không phải nhận nhầm.” “Ta đã sớm biết Tam Hoàng huynh muốn ra tay với ta. Đường đến Lĩnh Nam xa xôi, chướng khí lại độc, nàng từ nhỏ thân thể đã yếu ớt, làm sao chịu nổi?”
Vào ngày sinh thần của ta, nhi tử đột nhiên dẫn về một nữ tử bình dân. "Mẫu thân, Tô Uyển là ân nhân cứu mạng của ta, ta muốn cưới nàng ấy làm chính thê.” "Còn về thiên kim của Giang Thượng thư, ta không cần nữa. Nếu nàng ấy nhất quyết muốn gả cho ta thì cũng chỉ có thể làm thiếp." Tô Uyển lại vẻ mặt ngạo mạn, không kiêu ngạo cũng không tự ti. "Ta không biết thân phận thật sự của Tạ Liễm, nhưng cho dù chàng ấy chỉ là một thường dân bình thường, ta cũng yêu chàng ấy." Ta đang định lên tiếng quở trách thì trước mắt đột nhiên xuất hiện từng hàng bình luận: [Nữ chính nhà chúng ta sống lại đúng là lợi hại, lần này cứu Thế tử một cách chính xác, lại còn để mẹ nàng ấy quyến rũ cha hắn, còn mang thai nữa chứ.] [Hai mẹ con nắm chặt hai cha con bọn họ trong tay, chỉ cần hãm hại chế-t vị Trưởng Công chúa hống hách ngang ngược này, đến lúc đó cả Hầu phủ đều là của bọn họ!] [Nữ phụ chỉ biết giúp hoàng huynh củng cố giang sơn, đến cả nhà mình bị trộm mất cũng không biết, cười chế-t mất.] [Đây là điều nàng ta đáng nhận được, không quan tâm trượng phu và con cái, chỉ biết một mực cho tiền với quyền thì có tác dụng gì? Bây giờ hay rồi, bọn họ đều đã tìm thấy chân ái của mình.] Bàn tay cầm chén trà của ta khựng lại, lạnh lùng nhìn về phía Tô Uyển. "Ngươi nói cho dù nó là bình dân, ngươi cũng muốn gả cho hắn ta sao?"
Từ khi còn rất nhỏ, ta đã biết rõ sớm muộn gì mình cũng sẽ trở thành Thái tử phi. Nào ngờ ngay đêm thành thân, Thái tử lại đi nhầm động phòng, rồi thành chuyện với một cung nữ hầu cận bên Hoàng hậu. Cung nữ ấy là người được Hoàng hậu coi trọng nhất, năm xưa còn từng đỡ thay Hoàng hậu một nhát dao. Bởi vậy, Hoàng hậu nổi giận chưa được bao lâu, cuối cùng vẫn chấp thuận chuyện này. Phụ thân và mẫu thân ta tức đến đổi sắc mặt ngay tại chỗ. Bùi gia ta thống lĩnh bảy mươi vạn binh mã, sao có thể nuốt trôi nỗi nhục như vậy? Hai người muốn đến gõ cửa cung, xin bệ hạ đứng ra chủ trì công đạo. Trái lại, ta kéo tay áo họ, bảo họ tạm thời nhẫn nhịn. Ngay hôm ấy, ta một mình vào cung, đích thân mở lời cầu ân cho Thái tử. “Xin bệ hạ cho phép nàng ấy vào Đông cung, thành toàn tình ý của Thái tử.”